Chương 99: Mùi Hương

 

Chương 99: Mùi Hương

 

Vị khách trố mắt nhìn, dường như không tin có người dám đối xử với mình như vậy.

 

Thời gian không còn nhiều, tâm trạng Chu Kỳ An chùng xuống.

 

Rốt cuộc là phải tìm thứ gì đây? Cậu khẽ xoa xoa mái tóc.

 

Sáu giờ mười tám phút rồi.

 

Xung quanh, hành khách bắt đầu mở loa ngoài, nói chuyện ồn ào, có người còn nghe nhạc, cả tầng hai trở nên ồn ào, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc suy nghĩ.

 

Chu Kỳ An đứng yên tại chỗ, những giọt nước rơi xuống tí tách, loang lổ trên mặt đất một mảng ướt át.

 

Mắt xích quan trọng nhất của trò chơi trốn tìm này còn có điện thoại.

 

Cậu không thể nào vứt bỏ điện thoại của mình, cũng không thể nào ngăn cản tất cả hành khách nghe điện thoại, vậy thì chỉ có thể nghĩ cách ngăn cản đối phương gọi điện.

 

“Trò chơi sẽ không để lại đường cùng.”

 

Người gọi điện thoại rất có thể đang trốn trong bến xe, hơn nữa người này chắc chắn không phải là Ông vua sân khấu kịch.

 

Nếu thật sự có thể tìm thấy Ông vua sân khấu kịch ở đây, cậu có thể vượt qua mọi thử thách của phó bản ngay lập tức.

 

Xen lẫn trong vô số ác niệm của hành khách, Chu Kỳ An không ngừng cố gắng nhớ lại âm sắc trong điện thoại.

 

Trong phó bản sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện cảm giác quen thuộc, giọng nói vừa vặn vẹo đến cực điểm lại mang theo một chút quen thuộc, chắc chắn cậu đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi.

 

Không thể nhớ ra ngay lập tức được, ngoài việc giọng nói đã qua xử lý, có lẽ là… cậu cũng không quá quen thuộc với chủ nhân của giọng nói này.

 

Trong đầu hiện lên từng khuôn mặt, từ người bên cạnh chuyển sang NPC, Chu Kỳ An cuối cùng đã khóa được một khuôn mặt nào đó.

 

“Là người chơi!”

 

Hình như là một thành viên trong nhóm của người đàn ông điềm tĩnh.

 

Chu Kỳ An cắn đầu lưỡi để giữ bình tĩnh.

 

Bị khống chế gọi điện thoại, có lẽ người chơi đó đã xảy ra chuyện.

 

“Hồn về cố hương rồi sao?”

 

Linh hồn bay đến bến xe, điểm mấu chốt của phó bản để gọi điện thoại.

 

Chu Kỳ An chỉ là đang tự an ủi bản thân khi sắp đến đường cùng, nhưng khóe miệng còn chưa kịp nhếch lên chế giễu, đột nhiên cậu nghĩ đến điều gì đó.

 

“Hình như cũng không phải là không thể.”

 

Vì người chơi gặp chuyện đã bị Ông vua sân khấu kịch khống chế, nói cách khác, hai người này hiện tại hẳn là đang ở cùng nhau.

 

Chỉ có một nơi có thể thỏa mãn điều kiện để bọn họ cùng xuất hiện trong một khung hình.

 

Không chút do dự, Chu Kỳ An gần như lập tức chạy về phía bóng tối trên tầng hai, chuẩn bị thử vận may.

 

Khác với lúc được Cô Tề dẫn đường, không khí ẩm ướt nặng nề như ngưng tụ thành một bức tường, cản trở bước tiến của cậu.

 

Hành động cản trở này ngược lại khiến cho người ta cảm giác yên tâm hơn, chứng tỏ mình đã không đoán sai.

 

Ting ting ting.

 

Phía sau, điện thoại của một hành khách lại vang lên.

 

Ting ting ting.

 

Điện thoại của một hành khách khác lại vang lên.

 

Tiếng cười nói ở tầng dưới vẫn tiếp tục, tiếng chuông điện thoại nguyên thủy nhất vang vọng khắp không gian.

 

Chu Kỳ An quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy một màn kinh hãi.

 

Những hành khách đang ngồi đều cầm điện thoại đứng dậy, không chỉ một người, những NPC này đều trở thành “Con ma” được phái đi bắt cậu trong trò chơi trốn tìm này.

 

Tiếng bước chân nối tiếp nhau truyền đến từ phía sau, Chu Kỳ An chửi thề một tiếng, dồn hết sức lực chống lại lực cản trong không khí tiến về phía trước.

 

Cộp cộp.

 

Tiếng bước chân đuổi theo đều tăm tắp, giống như những con rối gỗ bị điều khiển cùng lúc, tần suất tiếp đất đều giống nhau.

 

Cộp cộp cộp.

 

Tiếng bước chân phía sau ngày càng nhanh.

 

“Chỉ còn một chút nữa thôi.”

 

Chu Kỳ An cắn chặt răng, với tốc độ của cậu, từ đây chạy đến văn phòng cũng không đến một phút.

 

Phiền phức là lực cản trong không khí đã hạn chế tốc độ của cậu nghiêm trọng.

 

Người quá đông, dùng thánh khí chọc cũng vô dụng, dùng tiền?

 

Những hành khách này đều giống như mất hồn, hiệu quả của việc rải tiền có lẽ cũng không lớn.

 

Vài hành khách dẫn đầu đã sắp đuổi kịp.

 

Càng đi sâu vào trong, ánh sáng càng tối, khoảnh khắc nửa người cậu chìm vào bóng tối, Chu Kỳ An đột nhiên quay người lại, đối mặt với hành khách dẫn đầu chỉ cách mình chưa đầy một mét, cậu vung gậy chính xác đánh tới.

 

Cú đánh này không mấy hiệu quả, ngược lại còn làm chậm bước chân của mình.

 

Hành khách bị đánh trúng kêu lên một tiếng, phía sau nhanh chóng dồn lên thêm nhiều hành khách nữa.

 

Những người lao đến đều mang vẻ mặt kích động ai oán, điên cuồng cố gắng dí điện thoại vào mặt Chu Kỳ An. Nhưng mà đúng lúc này, một dải lụa trắng từ bên cạnh lao ra, quấn lấy cổ hành khách gần đó, nhưng không siết chặt ngay lập tức, mà lại linh hoạt giật lấy thứ gì đó.

 

Chu Kỳ An khẽ thở phào, dải lụa trắng hoạt động trong bóng tối vẫn có chút lộ liễu, nhuộm đen có khi còn tốt hơn.

 

Tương đương như mặc áo tàng hình vậy.

 

Bạch Lăng: ?

 

May mà Chu Kỳ An không suy nghĩ nhiều về vấn đề này, cậu quan tâm đến trạng thái của hành khách hơn.

 

Những hành khách này không phải ai cũng là kẻ nghèo kiết xác, có người có thể không quan tâm đến tiền, nhưng chắc chắn sẽ quan tâm đến chứng chỉ mà bản thân tự hào. Lúc này chứng chỉ bị dải lụa trắng mạnh mẽ giật xuống, ném về phía xa, sau khi rơi xuống đất lập tức bị hành khách đuổi theo phía sau giẫm đạp.

 

“Chứng chỉ diễn viên của tôi!”

 

Nhìn thấy thứ quan trọng nhất bị giẫm đạp, người nọ lập tức như phát điên, đẩy mạnh người bên cạnh ra.

 

Hàng loạt người bị xô ngã, cơ thể ngã xuống lại ngáng đường những kẻ truy đuổi khác.

 

Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.

 

Chu Kỳ An nắm bắt cơ hội này, dồn lực di chuyển hai chân, cậu cố hết sức thoát khỏi lực cản vô hình, có một khoảnh khắc, cậu có cảm giác như mình đang xuyên qua một tấm lưới thép, cả người như muốn vỡ vụn.

 

Cuối cùng, Chu Kỳ An xông vào văn phòng phía trước.

 

Cô Tề không biết đã đi đâu, văn phòng lại trở về trạng thái trống không.

 

Cùng theo cậu tiến vào, những hành khách đuổi theo dường như rất sốt ruột, nhao nhao bò dậy khỏi mặt đất, gần như là điên cuồng lao đến.

 

Chu Kỳ An lập tức bật đèn pin chiếu vào bức tranh trên tường, ngoại trừ Ông vua sân khấu kịch, những khuôn mặt trong phông nền với nhiều biểu cảm bị phóng đại đến cực độ, giống như lớp da người được dán trên mặt nạ, đã mất đi hình dáng ban đầu.

 

Khả năng thẩm mỹ của cậu có thể nói là hạng nhất, xuyên qua vẻ dữ tợn, trong đầu tự động khôi phục lại ngũ quan vốn có.

 

Tiếng bước chân đã đến bên ngoài văn phòng.

 

Chu Kỳ An gần như đọc lướt qua.

 

Hành khách đầu tiên bước vào, mang theo oán hận bị tát một cái lúc nãy, duỗi dài cánh tay định dí điện thoại vào bên tai chàng trai.

 

“Quả nhiên là ở đây.”

 

Ánh mắt Chu Kỳ An dừng lại trên khuôn mặt người ở hàng thứ hai từ dưới lên, lẩm bẩm một câu.

 

Là một nam thành viên trong nhóm của người đàn ông điềm tĩnh, cổ anh ta như bị thứ gì đó bóp nghẹn, hai mắt gần như muốn nứt ra, bên tai dí sát một chiếc điện thoại. Ánh sáng trong phòng lờ mờ, xung quanh lại chen chúc đầy đầu người, thoạt nhìn còn tưởng là tóc.

 

“Là tôi đã bắt được anh.” Chu Kỳ An nhắm vào khu vực đầu người, nhanh hơn không chấm mấy giây, cậu dùng gậy chọc vào người trong tranh.

 

Điện thoại của người chơi trong khung hình vỡ tan.

 

Cùng lúc đó, chiếc điện thoại đang dí sát tai Chu Kỳ An chỉ còn lại tiếng tút tút tút.

 

Khuôn mặt của người chơi trong tranh càng lúc càng vặn vẹo biến dạng, cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc tuyệt vọng. Chu Kỳ An không chút nghi ngờ, người chơi này sẽ mãi mãi bị nhốt trong tranh.

 

Đó là sự thật còn đáng sợ hơn cả cái chết.

 

Những hành khách truy đuổi lộ vẻ mặt không cam lòng, ánh mắt nhìn Chu Kỳ An hận không thể lột da rút gân, cuối cùng chỉ có thể máy móc xoay người, đi về hướng đã đến.

 

Người căm ghét cậu nhất vẫn là người chơi trong tranh, đôi mắt kia chất chứa nỗi thống khổ và căm hận vô hạn, như thể Chu Kỳ An đã cướp đi cơ hội sống sót cuối cùng của anh ta.

 

“Tao sẽ không tha cho mày—”

 

“Sẽ không—”

 

Tiếng gầm rú ngày càng xa, cuối cùng lại đông cứng trong khung hình.

 

Ong ong.

 

Lần này là điện thoại của Chu Kỳ An vang lên, người ở đầu dây bên kia đổi thành một giọng nói khác, ôn hòa nho nhã, nghe rất êm tai.

 

Nhưng rốt cuộc thì đó có phải là giọng nói của chính Ông vua sân khấu kịch hay không, không ai có thể khẳng định được.

 

“Trí tuệ tám điểm, thể lực chín điểm, khả năng ứng biến mười điểm.”

 

“Chúc mừng bạn đã vượt qua bài kiểm tra diễn viên, sau đây sẽ cấp cho bạn chứng chỉ diễn viên.”

 

Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ hít thở hai lần, cơ bắp của cậu lại căng lên, cảnh giác nhìn sang bên cạnh.

 

Không biết Cô Tề đã xuất hiện từ lúc nào, rất thân thiện đưa khăn khô cho cậu, cô ta mỉm cười, nói: “Tôi vẫn luôn rất xem trọng anh Chu.”

 

“Chào mừng anh gia nhập đại gia đình diễn viên chúng ta.”

 

Chu Kỳ An cười lạnh, lau khô nước trên mặt, liếc nhìn khung tranh trên tường có thêm một khuôn mặt, không nói gì.

 

Cô Tề: “Mời đi theo tôi đến phòng chờ.”

 

Cậu chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi âm u đáng sợ này, Chu Kỳ An không chút lưu luyến rời đi.

 

Hai người đi xuống lầu, Cô Tề bảo cậu đợi ở khu nghỉ ngơi, còn mình thì đi vào màn mưa tầm tã, nước mưa không để lại chút dấu vết nào trên người cô ta, như là hai lớp khác nhau vậy.

 

Có phải Cô Tề là Ông vua sân khấu kịch không?

 

Chu Kỳ An nheo mắt lại, hay là tấm bình phong mà Ông vua sân khấu kịch dựng lên để mê hoặc người chơi.

 

Trên đời này, càng là thứ bày ra rõ ràng thì càng khó phân biệt.

 

Lúc Cô Tề quay lại, mưa đã tạnh.

 

Cô ta đưa ra một tấm thẻ nhỏ đã được ép plastic.

 

Chu Kỳ An nhìn chằm chằm, chủ yếu là nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay cô ta, Cô Tề thật giàu có.

 

【Chứng chỉ diễn viên: Sở hữu chứng chỉ này, có thể tự do ra vào phim trường và căn cứ ươm mầm diễn viên – Bến xe Hoa Cổ.

 

Người có chứng chỉ khi tham gia diễn xuất, có một cơ hội được nới lỏng tiêu chuẩn chấm điểm.

 

Chú ý: Xác thực danh tính, không được cho mượn.】

 

Chu Kỳ An như có điều suy nghĩ, nói cách khác, bến xe Hoa Cổ vốn dĩ không phải là bến xe, mà là nơi đào tạo diễn viên.

 

Mọi thứ lại trở về như cũ.

 

Xe cộ và dòng người lại bắt đầu hoạt động xung quanh bến xe.

 

Chu Kỳ An đi theo ra ngoài, đứng ở cửa nhìn trời, mặt trời ló dạng sau cơn mưa, đáng tiếc lúc này lại là hoàng hôn, không thể phơi khô quần áo được.

 

Cậu bắt đầu cảm thấy khát khao có được một ngọn lửa.

 

Nếu bây giờ có lửa hong khô quần áo thì tốt biết mấy.

 

Không biết có phải do trời mưa, trong bến xe quá lâu nên ngột ngạt hay không, lúc này ở góc hẹn hò mai mối có nhiều người hơn trước.

 

Chu Kỳ An không mời mà đến: “Chào mọi người.”

 

Lời chào quen thuộc, khiến gân xanh trên mặt vài người ở góc hẹn hò giật giật liên tục.

 

Tìm được ông chú lúc trước chế giễu mình là dân tay ngang, Chu Kỳ An khoe khoang chứng chỉ: “Nhờ ông nhắc nhở, tôi cũng là diễn viên chuyên nghiệp rồi này.”

 

Ông chú lúc nãy ở ngay bến xe, đương nhiên cũng biết cậu đã thành công, ông ta cười gượng gạo, nói: “Chúc mừng.”

 

“Thật ra điều kiện của mấy người rất tốt.” Chu Kỳ An không tiếp tục mỉa mai, mà khó hiểu và chân thành hỏi: “Ông vua sân khấu kịch hẳn là nên trọng dụng những diễn viên gạo cội mới đúng.”

 

Nếu lúc đầu nịnh nọt, những hành khách này sẽ cười lạnh. Nhưng trước tiên là dùng lời nói công kích, sau đó lấy được chứng chỉ, cuối cùng bày tỏ sự đồng tình, tính chất sẽ khác hẳn.

 

Các NPC ở góc hẹn hò mai mối lập tức cảm thấy cậu cũng rất có mắt nhìn.

 

Chu Kỳ An bắt đầu dò hỏi thông tin về Ông vua sân khấu kịch: “Tiêu chuẩn chọn người của ông ta là gì? Tại sao bến xe lại có nhiều nhân tài ẩn dật như vậy?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ông chú không nhịn được oán trách một câu: “Ông vua sân khấu kịch, ngài ấy thích dùng người mới.”

 

“Bởi vì người mới có linh khí sao?”

 

“Không, bởi vì người mới rẻ.”

 

“…”

 

Suýt chút nữa Chu Kỳ An đã không nhịn được mà bật cười, vậy mà dám bóc lột sức lao động giá rẻ.

 

“Haiz, cả đời này chắc tôi không có cơ hội tham gia tác phẩm lớn nào nữa rồi.” Phấn trên mặt ông chú vì oán hận mà lại rơi xuống, một câu nói đã thu hút không ít người hưởng ứng.

 

Đột nhiên có người hỏi Chu Kỳ An: “Vở kịch lần này cậu tham gia là gì vậy? Kịch bản có hay không?”

 

Chu Kỳ An không nói tên vở kịch, chỉ nói: “Rác rưởi, nhàm chán.”

 

Sau khi cậu đưa ra đánh giá, NPC lúc nãy bị rớt phấn trên mặt cũng dần dần trở lại bình thường.

 

Kịch bản không hay, nghe có vẻ không giống như sẽ nổi tiếng, điều này khiến hành khách ở góc hẹn hò dần dần buông bỏ hận thù với Chu Kỳ An.

 

Trò chuyện với bọn họ một lúc, dựa vào chủ đề chung là chỉ trích tác phẩm của Ông vua sân khấu kịch, Chu Kỳ An đã thành công kéo gần khoảng cách.

 

Khoảng bảy giờ rưỡi, ánh hoàng hôn nhạt dần, bầu trời âm u, cậu mới quay lại bến xe.

 

Tham lam, kinh phí eo hẹp, một vở kịch thích chia thành bảy màn, cho đến thời điểm hiện tại, đó là những thông tin về Ông vua sân khấu kịch mà cậu đã thu thập được.

 

Gần giống với suy đoán lúc trước của cậu, sau mỗi vở kịch sẽ có một manh mối, diễn xong cả vở kịch là có thể tìm thấy người dàn dựng.

 

Ngoài ra, NPC còn tiết lộ thêm một thông tin, nếu hiệu quả diễn xuất quá kém, vở kịch đó sẽ bị quay lại.

 

Nói cách khác, người chơi không thể chỉ nghĩ đến việc trốn tránh để sống sót, mà phải cố gắng bám sát vào nhân vật, OOC (Out of Character) là không được.

 

“Kẻ lừa đảo!”

 

Từ bên trong bến xe truyền đến tiếng mắng chửi giận dữ, cắt ngang dòng suy nghĩ của Chu Kỳ An.

 

Cậu dừng chân nhìn lại, phát hiện là cậu bé có đốm đen trên mặt ở trên xe.

 

Cậu bé có đốm đen trên mặt đang giằng co với một ông lão.

 

Da mặt ông lão bong tróc hơn phân nửa, lộ cả hàm răng, đang mím môi nhìn chằm chằm đứa bé.

 

Nghe ngóng một lúc, Chu Kỳ An đã hiểu rõ ngọn ngành. Hóa ra là cậu bé có đốm đen trên mặt dùng số tiền lẻ mà cậu đưa để cho vay nặng lãi, mặc dù cậu bé đã rất thận trọng chọn một ông lão, không ngờ vẫn đánh không lại.

 

Ông lão cúi đầu, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi: “Con nít con nôi đừng có ăn nói lung tung, nếu không…”

 

Lời còn chưa dứt, ông ta đã bị dải lụa trắng treo lên.

 

Các ngón chân của ông lão khua khoắng giữa không trung như chân vịt.

 

Chu Kỳ An bình tĩnh sờ soạng trong túi ông ta.

 

Lẽ ra lúc này, nhân viên an ninh nên xuất hiện. Nhưng nhân viên an ninh đã bị bỏng, bảo vệ lúc này vẫn còn ở ngoài cửa. Chu Kỳ An thành công móc ra vài tờ tiền, số lượng và mệnh giá vừa đúng với số tiền cậu đưa cho cậu bé.

 

Chu Kỳ An liếc nhìn những người muốn vây quanh xung quanh, kịp thời thả ông lão xuống.

 

Sau đó, rút một nửa đưa cho cậu bé có đốm đen trên mặt.

 

Nhận được khoản tiền công, Chu Kỳ An đang định quay về chỗ ngồi thì quần áo đột nhiên bị kéo lại.

 

Chu Kỳ An cau mày cúi đầu: “Làm gì đó?”

 

Đối mặt với một đứa bé như gấu trúc từng muốn giết mình, đưa một nửa đã là tốt lắm rồi, còn là do nể tình đứa bé này cũng có phẩm chất thích tiền tài như mình đó.

 

Cậu bé có đốm đen trên mặt nhìn chằm chằm cậu, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn thẳng vào cậu.

 

“Anh ơi, trên người anh có mùi hoa.”

 

Nói xong, cậu bé có đốm đen trên mặt bỏ chạy.

 

Ban đầu Chu Kỳ An không để ý, mấy giây sau, cơ thể bỗng khựng lại.

 

Cậu vừa mới chui ra từ thùng nước nóng, lấy đâu ra mùi hương?

 

Như nghĩ đến điều gì, Chu Kỳ An lại chạy ra ngoài.

 

Những nam thanh nữ tú ở góc hẹn hò đã biến mất.

 

Cậu nhìn bảo vệ, hỏi: “Mọi người ở đây đâu rồi?”

 

Bảo vệ: “Vừa lên xe khách đi rồi.”

 

Việc xếp hàng đổ xăng và cơn mưa lớn đã trì hoãn chuyến xe, tài xế vừa mới lái xe chở hung thủ đến chốt bảo vệ.

 

Chu Kỳ An từ từ hít sâu một hơi.

 

Manh mối mà hệ thống đưa ra sau khi vở kịch đầu tiên kết thúc là: Ông vua sân khấu kịch cực kỳ say mê hoa tươi.

 

Trong bức tranh ở văn phòng, người đàn ông tóc dài cũng cài một bông hồng trên ngực áo.

 

Từ việc không thể phân biệt mùi nước hoa, có thể thấy rất nhiều mùi trong phó bản lần này bản thân không thể ngửi thấy, yêu cầu cần phải dùng lệnh khám xét hoặc những thủ đoạn khác mới có thể biết được.

 

Trò chơi sẽ không vô duyên vô cớ đặt ra hạn chế này.

 

Liệu có phải nói rõ rằng, những người từng tiếp xúc với Ông vua sân khấu kịch, trên người có lẽ sẽ lưu lại một chút hương hoa hay không?

 

Chu Kỳ An nhìn về phía góc hẹn hò mai mối, kinh ngạc phát hiện ra những âm thanh và dung mạo của những hành khách lúc nãy đang dần dần bị xóa nhòa trong đầu mình.

 

Nếu Ông vua sân khấu kịch có khả năng làm mờ ký ức, tại sao lại phải đưa những người này đi?

 

“Bởi vì bị bọn họ nói xấu sao?”

 

Đưa đi giết hết à?

 

Chỉ một câu phê bình đã muốn lấy mạng người ta, vậy đã vượt xa mức độ hẹp hòi rồi.

 

Nói đến lúc đó mình đã đánh giá tác phẩm của Ông vua sân khấu kịch như thế nào nhỉ? Nhớ ra rồi–

 

Rác rưởi.

 

………….

 

Cái chứng chỉ vất vả lắm mới có được đang đeo trên cổ, bị gió thổi bay phần phật, trông nó giống hệt như tâm trạng của Chu Kỳ An lúc này.

 

Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện đều ngập tràn cảm giác vi diệu, khoảng thời gian Cô Tề ra ngoài không đủ để đi đến khu phố cổ, vậy cô ta lấy chứng chỉ từ đâu ra? Rất có thể lúc đó, Ông vua sân khấu kịch đã đến rồi.

 

Giữa cơn gió lạnh, Chu Kỳ An lại tổng kết: Nghi ngờ Ông vua sân khấu kịch có thể tự do di chuyển giữa khu phố cổ và bến xe.

 

“Không ổn rồi.”

 

Đại boss lần này, có năng lực quá mức nghịch thiên.

 

Bầu trời đã tối đen.

 

Sự yên bình ngắn ngủi sau cơn bão cũng tan vào màn đêm, con đường cao tốc ở đằng xa giống như một con trăn khổng lồ đang nằm phục ở đó chờ ăn thịt người.

 

Mấy người Thẩm Tri Ngật vẫn chưa quay lại, cậu sinh viên đại học cũng chưa trả lời tin nhắn.

 

“Vẫn chưa về sao,” Giọng nói ôn hòa của Cô Tề vang lên, nhưng không nghe ra chút quan tâm nào, “Đi đường ban đêm không an toàn, dễ lạc đường lắm.”

 

Quan trọng nhất là, đi đêm lắm có ngày gặp ma.

 

Chu Kỳ An không khỏi nhớ đến con đường cao tốc vô tận khi vừa mới vào phó bản, ngoại trừ con đường tỏa ra hơi thở tuyệt vọng đó, bên ngoài lan can hai bên cũng âm trầm đáng sợ.

 

Cậu đột nhiên mỉm cười.

 

Đã có cậu ở đây, làm sao có thể lạc đường được?

 

————

 

Khu phố cổ.

 

Vừa đến chín giờ, trong thành bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, du khách đều đã quay về khách sạn, trên đường chỉ còn lại người chơi.

 

Cả khu phố cổ như chết lặng.

 

Lúc này, mọi người lại tụ tập một chỗ, giữa đất trời yên tĩnh đến mức thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau.

 

Người đàn ông điềm tĩnh mang vẻ mặt u ám. Trong mắt anh chàng đầu đinh bên cạnh vẫn còn vương chút kinh hãi, buổi chiều anh ta và đồng đội vất vả lắm mới hoàn thành nhiệm vụ kiếm tiền trước thời hạn bằng công việc múa lân, vậy mà đồng đội lại biến mất.

 

Điều đáng sợ nhất là, anh ta cũng không nói rõ được đối phương đã biến mất như thế nào.

 

“Tại sao hoàn thành nhiệm vụ kiếm tiền rồi mà vẫn có người chết?”

 

Anh chàng đầu đinh chỉ nhớ bọn họ định tìm chỗ tập hợp, đi mãi đi mãi, cuối cùng chỉ còn lại một mình mình.

 

“Lão đại, chúng ta đi tìm….”

 

“Người đã chết rồi.” Người đàn ông điềm tĩnh ngắt lời, quả quyết nói.

 

Anh chàng đầu đinh vẫn đang vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc là đã động vào quy tắc tử vong nào, giây tiếp theo người đàn ông điềm tĩnh cười lạnh một tiếng: “Vấn đề vận may thôi.”

 

Hắn ta đã nghĩ thông suốt nguyên nhân, nhập vai mới là mấu chốt, kiếm tiền chỉ là phương tiện phụ trợ để sinh tồn.

 

Trong một khoảng thời gian nhất định không nhập vai, sẽ có người chết.

 

Trò chơi thông thường sẽ không vì một chuyện mà cướp đi sinh mạng của người chơi trên diện rộng, còn về phần là ai, xác suất là ngẫu nhiên.

 

Người đàn ông điềm tĩnh nhìn về phía mấy người Thẩm Tri Ngật, không chỉ hắn ta, người đàn ông người nước ngoài cũng đang nhìn về cùng một hướng.

 

Mẹ Chu vẫn tinh thần phấn chấn như cũ, chỉ là tóc tai hơi rối, cậu sinh viên đại học thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch, dường như vừa mới trải qua chuyện gì đó kinh khủng lắm.

 

Còn về phần Thẩm Tri Ngật, ngoại trừ một vết xước nhạt trên tay thì nhìn không khác gì ngày thường.

 

Nhìn chung, trạng thái của ba người bọn họ có vẻ tệ hơn những người khác một chút, nhưng cũng chứng minh ba người rất có thể vừa mới tham gia một vở kịch nguy hiểm.

 

Hiện tại ngoại trừ người chơi trượt patin, những người còn lại đại khái có thể chia làm ba nhóm, mỗi nhóm đều dùng tiền kiếm được để có được phương tiện di chuyển.

 

Bao gồm cả Thẩm Tri Ngật, trước khi nhập vai, hắn đã thuê một chiếc xe điện.

 

Người đàn ông điềm tĩnh dừng lại một chút, sau đó mới lên tiếng lần nữa: “Chỉ dựa vào phương tiện di chuyển thì không thể quay về, chi bằng cùng nhau đi, tôi có thể đảm bảo các người đến được bến xe.”

 

Cô gái tóc ngắn bên cạnh người nước ngoài cười lạnh: “Anh có cách, chẳng lẽ chúng tôi lại không có cách?”

 

Chu Kỳ An từng hỏi bọn họ làm thế nào tìm được bến xe, có thể thấy tên nhóc người mới đó là thông qua thủ đoạn đặc biệt để vào phó bản, hơn nữa phần lớn thuộc loại vật phẩm dùng một lần, không thể sử dụng lần nữa.

 

Lời qua tiếng lại, khiến cậu sinh viên đại học cuối cùng cũng hoàn hồn. Dưới màn đêm bao phủ, cậu theo bản phản xạ muốn xem giờ, vừa cúi đầu, liền ngẩn người: “Anh Chu gửi tin nhắn.”

 

Cậu sinh viên đại học lập tức trả lời, nói bọn họ đã sắp xong rồi.

 

Vài phút sau, điện thoại của Chu Kỳ An gọi đến.

 

Cậu sinh viên đại học đi sang một bên nghe máy.

 

Không sử dụng đạo cụ che chắn, không ít người chơi vểnh tai lên, cố gắng nghe nội dung cuộc trò chuyện.

 

“Mọi người đều ổn, đúng vậy, chết một người chơi… Bác gái cũng rất khỏe, nồi cơm điện trong thành đều bán hết rồi…”

 

Nửa phút sau, cậu sinh viên đại học ngẩng đầu nhìn những người khác: “Anh Chu nói, đã thắp đèn cho chúng ta, bảo chúng ta mau chóng qua đó.”

 

Đèn gì? Ban đầu mọi người đều không hiểu ý tứ trong lời nói đó.

 

Cho đến khi tất cả mọi người đi ra khỏi khu phố cổ.

 

Trong bóng tối ở phía xa, vậy mà lại có một ngọn đèn sáng rực rỡ, giống như được thắp sáng dành riêng cho những lữ khách đi trong đêm, tỏa ra hơi ấm kỳ lạ.

 

………….

 

Sứ giả của ánh sáng chắc chắn là Chu Kỳ An.

 

Bến xe Hoa Cổ.

 

Chu Kỳ An dựa vào cột nhà, làn da được ánh đèn chiếu sáng rực rỡ, uể oải ngáp một cái.

 

Cậu không định ra ngoài đón người, trước tiên không nói đến việc có đón được hay không, còn lãng phí xăng xe nhà cậu.

 

【Ngọn hải đăng】.

 

Đây là phần thưởng hợp tác câu cá với Hàn Lệ.

 

Giới thiệu của hệ thống là ánh trăng trên biển, ngọn đèn chỉ đường trong màn sương mù. Còn có một câu quan trọng nhất: Tọa độ tuyệt hảo.

 

Chu Kỳ An vẫn luôn chưa tìm được cơ hội sử dụng, lần này coi như là có đất dụng võ rồi.

 

Mặc dù cậu có đi đâu, mẹ cậu cũng có thể tìm thấy, nhưng phó bản lần này rất đặc biệt, ngay cả cảm nhận mùi hương đặc biệt cũng bị che chắn, cẩn thận vẫn hơn, vẫn là nên sử dụng một lần cho chắc.

 

Đôi mắt phượng hẹp dài dưới ánh sáng của ngọn hải đăng cũng trở nên dịu dàng, Chu Kỳ An ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn Cô Tề: “Cô xem, bây giờ đi đường ban đêm an toàn rồi.”

 

Hết chương 99.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An: Không phải tôi chọn cách áp sát tấn công, mà là Ông vua sân khấu kịch tự đưa mặt tới.

 

Bị mắng, trách ai bây giờ?

 

Chương 99: Mùi Hương

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên