Chương 99: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 9)

 

Chương 99: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 9)

 

Hoa Hạo Minh nhìn chằm chằm vào trang nhật ký một hồi lâu, những ngón tay đan vào nhau trên bàn khẽ run lên nhè nhẹ, không chỉ vì cơ thể yếu ớt. Mà vì hắn đang nghĩ đến những người bạn học bỏ học, giáo viên gặp tai nạn xe hơi, bạn bè bị tàn tật, bà nội tự sát……

 

Ngón tay hắn càng ngày càng siết chặt hơn, khiến khóe miệng cũng run rẩy.

 

Hắn lại nghĩ đến Lăng Trường Dạ, nghĩ đến Hạ Bạch, nghĩ đến Lận Tường, nghĩ đến những người chơi khác trong phó bản này.

 

Những ngón tay run rẩy lại dần dần buông lỏng.

 

“Không được tàn sát lẫn nhau” là hắn nói, từng chữ từng chữ viết trong nhật ký, mỉa mai những kẻ hãm hại người chơi khác.

 

Hắn không thể trở thành kẻ hãm hại đồng đội để tiêu diệt ác ma được, huống chi, nếu bây giờ ác ma chưa chết, hắn cũng khó có thể dùng cách thức dẫn dắt để giết người đó được, có lẽ việc thay đổi luật chơi từ đầu trò chơi còn có tác dụng hơn.

 

Hoa Hạo Minh dần bình tĩnh lại, chớp chớp mắt, lúc này mới phát hiện mình đã chảy rất nhiều mồ hôi, từ trán chảy xuống mí mắt, chớp mắt một cái đã rơi xuống hai giọt.

 

Nội tâm giằng xé, quyết định này đối với hắn mà nói, chẳng khác nào như một trận đại chiến cả.

 

Hắn đưa tay ra, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, cắn môi, sau khi xem xong nhật ký, hắn khó khăn rời khỏi thư phòng, đi xem cái lỗ mà Lăng Trường Dạ nói trong nhật ký.

 

Lần trước tỉnh lại hắn đã nhìn thấy cái lỗ nhỏ trên trần nhà phòng khách, hắn biết người khoét cái lỗ đó có ý gì.

 

Quy tắc trò chơi đã cảnh cáo bọn hắn không được lên gác mái, cảnh cáo liên tục ba lần. Vậy thì, muốn thông quan trò chơi này, bọn hắn không thể bỏ qua địa điểm mấu chốt đó được.

 

Quy tắc trò chơi nói là “không được lên gác mái”, chứ không phải cấm thăm dò, chỉ cần bọn hắn không lên đó, dùng cách khác xem trong gác mái có gì là được rồi.

 

Lần thứ hai hắn tỉnh lại đã thử qua, cửa sổ bị bịt kín, tường trơn trượt, quan trọng hơn là gác mái không có cửa sổ nào có thể nhìn thấy, nếu có thì cũng ở trên đỉnh nhọn, chỉ là một cái rất nhỏ.

 

Người này đã nghĩ ra việc khoét lỗ quả thật là một biện pháp, hắn đã dùng nhuyễn kiếm giúp người này khoét lỗ, chỉ chừa lại một lớp tường mỏng.

 

Bây giờ hắn đã biết người khoét cái lỗ đó là Lăng Trường Dạ, may mà lần trước tỉnh lại hắn đã giúp anh làm, nếu không với tình trạng cơ thể hiện tại, có lẽ bọn hắn cũng không thể khoét thủng cái lỗ chỉ trong một lần.

 

Hắn biết Lăng Trường Dạ có đạo cụ giám sát, có thể có cách nhìn thấy tình hình trong gác mái, nhưng vì cái lỗ quá nhỏ, bên trong quá tối, cho nên anh chỉ nhìn thấy thi thể.

 

Nếu Lăng Trường Dạ có đạo cụ giám sát mà cũng chỉ nhìn thấy như vậy, vậy thì trong tình huống này, hắn cũng đừng nghĩ nhìn thấy thêm gì nữa.

 

Vậy cho nên, hắn cũng không lãng phí sức lực làm gì, trực tiếp lấy nhuyễn kiếm ra, tiếp tục mở rộng cái lỗ đó, mãi cho đến khi cảm thấy sức lực sắp cạn kiệt hắn mới trở về thư phòng.

 

Hắn viết tất cả manh mối trong những cuốn sách mình đã xem mấy ngày nay vào nhật ký, đồng thời lặp lại suy đoán về tam hồn thất phách ở phía trước một lần nữa.

 

Cuốn nhật ký này cậu viết hai bản giống hệt nhau, trong đó một bản bị hắn xé xuống, vo tròn lại, nhét dưới thùng rác trong thư phòng.

 

Làm xong những việc này, lại đến giờ hắn phải đi ăn tối và xem tivi.

 

Cuối cùng lúc xem tivi, Hoa Hạo Minh vẫn cầm bút, lật xem manh mối trên những cuốn sách khác, sau đó ghi lại trên một tờ giấy hắn lấy từ thư phòng ra, khi sắp đến tám giờ, hắn đã ném tờ giấy bị vo thành cục vào thùng rác trong thư phòng.

 

Cất giữ một bản sao khác trong thùng rác là bởi vì hắn biết ác ma xấu xa đến mức nào, nếu người đó nhìn thấy manh mối quan trọng trong nhật ký, có thể sẽ làm ra chuyện như xé nhật ký lắm.

 

Người đó bị trói buộc lâu như vậy, một khi được tự do, sao có thể không làm gì đó cho được?

 

Điều người đó thích làm nhất chính là hại người ta mà.

 

Chỉ mong tâm huyết của bọn hắn đừng bị người đó phá hủy. Đó là lời cầu nguyện duy nhất trong lòng Hoa Hạo Minh trước khi chìm vào giấc ngủ.

 

……

 

Hoa Hạo Minh mở mắt ra.

 

Con ngươi đen nhánh đảo một vòng trong hốc mắt, hắn ta xuống giường, một lần nữa giơ tay duỗi chân quan sát cơ thể mình.

 

Cơ thể bệnh tật, nhưng không ảnh hưởng đến sự tò mò và vui sướng của hắn ta.

 

Hoa Hạo Minh cầm lấy điện thoại di động trên bàn, nhìn thấy thời gian giống hệt lúc hắn ta tỉnh lại trước đó, đều là vừa qua tám giờ tối.

 

Hắn ta không làm gì cả, trực tiếp đi vào thư phòng, không thấy nội quy trong thư phòng đâu nữa, nhưng mà cũng không có gì ảnh hưởng, cái nội quy đó đã bị sửa đổi không biết bao nhiêu lần rồi, nội quy mà hắn ta nhìn thấy lần đầu tiên vẫn còn in sâu trong đầu.

 

Ngồi xuống trước bàn học, hắn ta cầm một cuốn “Nhập môn khoa học chính trị” lên xem.

 

Xem sách một lúc, hắn ta vừa đọc thuộc lòng cuốn sách vừa xem, vừa đi về phía phòng ngủ, nằm trên giường tiếp tục đọc thuộc lòng, đọc thuộc lòng nửa tiếng, cho đến tận chín giờ.

 

Qua chín giờ hắn ta cũng không dậy, hắn ta mượn ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ, vuốt ve bàn tay mình, trong mắt lộ ra vẻ khao khát.

 

Bàn tay mơn trớn lên mặt mình.

 

Sờ soạng một lúc, hắn ta cầm lấy điện thoại di động lên, lần này vẫn không thể nhìn thấy mặt mình trên màn hình điện thoại.

 

Không biết có người chơi nào nhận ra hay không, bình thường thì khi màn hình điện thoại tối đen, có thể nhìn thấy mơ hồ khuôn mặt của mình, ít nhất thì đại khái vẫn có thể nhìn thấy đường nét và ngũ quan của mình.

 

Hắn ta rất muốn nhìn thấy mặt mình, nhưng trong trò chơi này lại không thể tùy tiện soi gương, ngay cả màn hình điện thoại di động cũng mất đi công hiệu của gương, lúc tối đen chính là một màn hình đen thuần túy.

 

Thật sự rất muốn nhìn.

 

Không biết hắn ta còn có thể tỉnh lại mấy lần, bỏ lỡ cơ hội này có lẽ sẽ không còn nữa.

 

Hoa Hạo Minh bước vào phòng vệ sinh, trực tiếp đi tới trước gương trên bồn rửa mặt bẩn thỉu, cúi đầu, chậm rãi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn rõ khuôn mặt của mình trong gương.

 

Hai hàng chân mày khẽ run lên.

 

Khuôn mặt này.

 

Khuôn mặt này.

 

Trắng trẻo, ngây thơ, đồng tử màu nâu nhạt, màu môi cũng không đậm, hoàn toàn lạc lõng với phòng vệ sinh bẩn thỉu, cũng lạc lõng với cơ thể này của hắn ta, sạch sẽ và trẻ thơ, trông như đứa trẻ mười tuổi.

 

Khuôn mặt này rất quen thuộc, rất giống với lúc mười chín tuổi, gần như là theo tỷ lệ lớn lên.

 

Trước khi bị nhốt vào trò chơi này, hắn ta chưa từng gặp người thật, nhưng hắn ta đã nhìn thấy ảnh trên điện thoại, hình như cậu ta tên là Hạ Bạch, là bạn của em trai.

 

Hạ Bạch à.

 

Khuôn mặt của Hạ Bạch lúc mười tuổi, hoặc nhỏ hơn một chút, tại sao lại mọc trên người hắn ta, cơ thể này của hắn ta trông có vẻ đã trưởng thành rồi.

 

Hoa Hạo Minh đưa tay sờ lên mặt mình.

 

Người trong gương há miệng nói chuyện với hắn ta: “Anh trai, anh đến rồi.”

 

Trái tim Hoa Hạo Minh bỗng giật thót, có một thoáng hắn ta tưởng là em trai đang nói chuyện với mình, nhưng khi hắn ta nhìn chằm chằm vào gương thì tiếc nuối nhận ra, không phải em trai mình.

 

Nó đã sớm không gọi hắn ta là anh trai nữa rồi, bây giờ hẳn là nên gọi hắn ta là ác ma.

 

【Sáu, không được tùy tiện soi gương. Nếu như nhìn thấy trong gương không phải là bạn, xin đừng căng thẳng, đó là do bạn xuất hiện ảo giác, chắc chắn đó là bạn. Nếu như người trong gương nói chuyện với bạn, xin đừng tin, chỉ tin tưởng vào chính bản thân mình.】

 

Hoa Hạo Minh nhắm mắt lại, xoay người rời khỏi phòng vệ sinh.

 

Hắn ta lại trở về thư phòng, lần lượt mở hai cuốn nhật ký ra xem.

 

Xem xong thì hắn ta đã biết chuyện gì đang xảy ra, có chút vui sướng, trong trò chơi này hắn ta lại có danh phận, không còn là một công cụ kỹ năng nữa.

 

Tất cả bọn hắn đều là tam hồn thất phách của một người.

 

Theo như suy đoán của hắn ta, cái đầu người bất thường trên cổ mình chính là “người này”, trên cổ những người chơi khác cũng là khuôn mặt này.

 

Nhưng tại sao khuôn mặt này lại là của Hạ Bạch chứ?

 

Ngón giữa tay trái của Hoa Hạo Minh gõ nhẹ trên bàn, tay phải chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Thực ra đã rất lâu rồi hắn ta không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

 

Hắn ta tồn tại vì khát vọng mãnh liệt của em trai, lúc nhỏ em trai đã dạy hắn ta rất nhiều chuyện, hắn ta cũng hiểu được rất nhiều về nhân tình thế thái, nhưng bản chất của hắn ta vẫn không thay đổi, chấp niệm không thay đổi, đó chính là bảo vệ em trai.

 

Nhân tình thế thái đều là thứ nằm ngoài bản chất của hắn ta.

 

Hắn ta muốn bảo vệ em trai, sẽ loại bỏ hết thảy tai hoạ ngầm bên cạnh em trai, người đánh nó, bạn học có ý đồ bất chính, giáo viên ghê tởm, bà nội giả mạo lừa gạt nó.

 

Lần đầu tiên hắn ta thấu hiểu lòng người là khi nhận ra em trai mình quá khổ sở. Mỗi lần đối mặt với những kẻ đe dọa hay hãm hại em trai, mỗi lần xuất hiện để bảo vệ em, hắn ta lại càng hiểu rõ hơn về sự bất công và tàn nhẫn của cuộc đời.

 

Trước khi vào trò chơi, chỉ cần em trai đau khổ, chỉ cần bên cạnh em trai có nguy hiểm, có người nào có ý đồ bất chính với nó, hắn ta sẽ xuất hiện.

 

Cho nên lúc ấy hắn ta thường xuyên xuất hiện.

 

Bởi vì thường xuyên xuất hiện nên đã học được không ít thứ.

 

Bởi vì thường xuyên xuất hiện nên cũng hiểu được khổ cực của em trai.

 

Bởi vì thường xuyên xuất hiện nên hiểu được tại sao mình lại tồn tại.

 

Từ nhỏ em trai đã không có cha mẹ, bà lão mù kia muốn một mình nó nuôi dưỡng bà ta, nói bà ta là bà nội của em trai, bảo em trai đi khắp nơi kiếm đồ ăn về cho bà ta, không cho em trai đi học, trói buộc em trai trong một thời gian rất dài, nhưng em trai lại coi bà ta là người thân duy nhất của mình.

 

Những bạn học kia đã cười nhạo sau lưng em trai, gã giáo viên kia có dục vọng ghê tởm với em trai, những người kia muốn hãm hại em trai…

 

Hình như cả đời của em trai cũng không quen biết mấy người đối xử tốt với nó, vậy cho nên mới có hắn ta.

 

Sau này em trai vào trò chơi, nó đã không giống như ngày xưa nữa.

 

Sau khi vào trò chơi, hắn ta cũng không thường xuyên xuất hiện nữa.

 

Một là, bởi vì hắn ta đã trở thành kỹ năng của em trai, sự xuất hiện của hắn ta phải do em trai khống chế, em trai bắt đầu chán ghét hắn ta, trừ khi nó và đồng đội gặp nguy hiểm đến tính mạng, nếu không hắn ta không thể nào ra ngoài được.

 

Hai là, bên cạnh em trai cũng không còn nhiều người có ác ý với nó như trước nữa, ngoại trừ trong trò chơi ra. Bây giờ nó đã trở nên giàu có và quyền lực, không còn bi thảm nữa, có người đối xử tốt với nó, nó không còn khổ sở như trước nữa.

 

Không thường xuyên ra ngoài, nhưng một khi ra ngoài chính là sẽ phóng sát chiêu, hắn ta đối với xã hội hiện tại hay đối với trò chơi gì cũng đều không hiểu.

 

Cho nên, hắn ta nghĩ không ra tại sao trên đầu mình lại là khuôn mặt của Hạ Bạch.

 

Chẳng lẽ Hạ Bạch có chỗ nào đặc biệt à?

 

Chẳng lẽ Hạ Bạch có vấn đề, hắn ta phải giết chết Hạ Bạch sao?

 

Ác ma xa rời xã hội và trò chơi, bỗng lâm vào thế khó xử.

 

Chẳng lẽ phải bẻ gãy cổ mình sao?

 

Hoa Hạo Minh đưa hai tay sờ lên cổ mình, hình như làm vậy cũng không giết chết được Hạ Bạch, tên nhóc Hạ Bạch kia cũng giống như hắn ta, là tam hồn thất phách, bọn hắn còn phải hợp tác với nhau.

 

Nếu đổi một trò chơi khác, hắn có thể ra tay tàn nhẫn, nhưng trò chơi này, lần đầu tiên khiến hắn ta cảm nhận được mình thật nhỏ bé.

 

Ác ma không hiểu rõ gì về trò chơi như hắn ta, kỳ thật cũng không biết mình đã vi phạm bao nhiêu quy tắc rồi.

 

Ý nghĩa tồn tại của hắn ta là bảo vệ em trai, bây giờ muốn bảo vệ em trai thì hắn ta không thể giết người chơi khác, không thể để mình chết đi, bọn họ chết rồi, thân thể của em trai cũng không chịu đựng nổi.

 

Hoa Hạo Minh lại chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, lần đầu tiên học theo cách viết nhật ký của người khác, ngoan ngoãn cúi đầu, chép hết manh mối mình nhìn thấy trong sách ra, viết từng chữ từng chữ một.

 

Hắn ta nghĩ, mình viết xong lại đi soi gương một chút. Nhưng lại sợ mình sẽ chết vì vi phạm quy tắc, cuối cùng lại bác bỏ ý nghĩ này.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hắn ta lật xem nhật ký, muốn tìm kiếm manh mối, tìm kiếm chuyện mình có thể làm.

 

Nhưng rất nhiều nhật ký hắn ta nhìn thì hiểu đó, nhưng kỳ thật cái gì cũng không hiểu. Hắn ta biết đây là người chơi viết, hắn ta biết rất nhiều cách thức phân đoạn của bọn họ là đang truyền đạt tin tức gì, nhưng mà hắn ta xem vẫn không hiểu.

 

Hoa Hạo Minh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn mang theo một thân lệ khí trở về phòng ngủ.

 

Từ trong phòng vệ sinh bò ra hai cánh tay bị đứt lìa, trên sàn nhà, trên tường phòng ngủ lưu lại từng dấu tay máu, khi nó đến gần giường thì bị Hoa Hạo Minh một phát tóm lấy, mặt lạnh tanh nhai ngấu nghiến ăn vào bụng.

 

Trong phòng ngủ vang lên tiếng nhai “rốp rốp” liên hồi, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng “rắc rắc” sắc bén hơn, âm thanh đó kéo dài rất lâu.

 

Sau đó bỗng nhiên im lặng.

 

Hạ Bạch mở mắt ra.

 

Bây giờ đã biết bọn hắn là tam hồn thất phách, vấn đề thân thể cũng là do những hồn phách khác biến mất mà tạo thành, cho nên cậu không còn cẩn thận cảm nhận tình trạng thân thể mình nữa, trực tiếp xuống giường, nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại di động rồi đi thẳng đến thư phòng.

 

Nội quy trong thư phòng không thấy đâu nữa. Nhưng cũng không còn quan trọng nữa.

 

Sau khi vào thư phòng, cậu trực tiếp mở sách giáo khoa ra, toàn tâm toàn ý xem sách.

 

Lần này cậu dự định xem hết hai quyển sách giáo khoa mới này, tìm ra toàn bộ manh mối bên trong.

 

Mặc dù không cẩn thận cảm nhận, nhưng cậu biết tình trạng thân thể của mình ngày càng tệ hơn, có lẽ không đợi được đến lần tỉnh lại tiếp theo, lần này nhất định phải cố gắng tìm ra toàn bộ manh mối.

 

Đương nhiên cậu vẫn không quên việc xem đến trang mười chín thì đổi sách, cứ hai phút lại đổi một lần, đảo qua đảo lại giữa hai quyển sách giáo khoa.

 

Trở về phòng ngủ một chuyến, chưa đến năm phút sau khi trở lại cậu đã xem xong hai quyển sách giáo khoa, sau đó lại đổi hai quyển khác, tiếp tục xem theo cách này.

 

Người để lại ghi chú trong sách giáo khoa cấp hai là một nam sinh, cậu ta thường viết về em trai và anh trai trong sách giáo khoa, là bởi vì cậu ta và bọn họ đã từng ở chung một phòng. Ban đầu cậu ta ở chung phòng với anh trai, sau đó thì có thêm một em trai, cậu ta đã ở chung với em trai.

 

Đúng vậy, có thêm một em trai, có thể trực tiếp ngủ chung giường với cậu ta.

 

Ngoài ra, cậu ta còn có thêm một em gái.

 

Cậu ta còn viết trong sách giáo khoa, sau đó lại có thêm một người anh trai, bởi vì cậu ấy lớn tuổi rồi, bố mẹ không cần cậu ấy nữa.

 

Hạ Bạch đoán, những người em trai em gái này có thể bao gồm cả anh trai nữa, bọn họ đều không có quan hệ huyết thống với cậu ta. Nơi này không phải là trại trẻ mồ côi thường xuyên được trò chơi chọn làm địa đồ sao? Bởi vì bọn họ có bố mẹ, bọn họ đều là con nuôi của bố mẹ.

 

Từ trong bút ký có thể nhìn ra được, bố mẹ nhận nuôi bọn họ cũng không có mục đích xấu xa nào, trong từng câu chữ của cậu ta đều ngập tràn yêu thương, cậu ta sống rất hạnh phúc và viên mãn.

 

Cậu ta đã viết [ Hạnh phúc chính là như vậy ].

 

Cậu ta đã viết [ Muốn mãi mãi ở bên bọn họ ].

 

Cậu ta còn viết [ Không có bọn họ, mình sẽ chết mất ].

 

Đây là một cặp vợ chồng lương thiện, nhận nuôi mấy đứa trẻ đáng thương, cho bọn họ đầy đủ tình yêu thương, cả nhà cùng nhau sống một cuộc sống hạnh phúc viên mãn trong tòa lâu đài cổ kính xa xôi này.

 

Xem xong sách giáo khoa thì cũng đã qua thời gian học tập, Hạ Bạch lập tức mở hai cuốn nhật ký ra.

 

Cậu bắt đầu xem từ một trong những trang mới nhất, nhìn thấy một người chơi ghi lại manh mối mà hắn ta nhìn thấy trong những cuốn sách khác.

 

Tiếp tục lật về phía trước, lại nhìn thấy một người chơi khác viết manh mối mình nhìn thấy, cùng với những trình bày và phân tích về Tam Hồn Thất Phách.

 

Hẳn là bọn họ đã nhìn thấy nhật ký của cậu, biết phải hợp tác với nhau, cho nên đều đã tổng hợp manh mối mà mình nhìn thấy trong sách vào trong nhật ký.

 

Hạ Bạch yên tâm hơn không ít, tiếp tục lật về phía trước tìm kiếm, sau đó nhìn thấy nhật ký của Lăng Trường Dạ, cùng với nhật ký giả mạo mình, còn phát hiện nhật ký của mình không thấy đâu nữa.

 

“…”

 

Cậu biết, nhất định đã xảy ra một cuộc đấu tranh gian khổ, tam hồn thất phách mới có thể trở lại nhật ký, nhưng hiện tại cậu không có thời gian suy nghĩ kỹ càng những thứ này, sau khi rời khỏi trò chơi, bọn họ có rất nhiều thời gian để nói cho rõ.

 

Mỗi người chơi bọn họ đều nhìn thấy manh mối trong sách, những manh mối này tập hợp lại, hẳn là có thể khôi phục lại một câu chuyện gia đình hoàn chỉnh.

 

Vấn đề là, hiện tại những thứ này vẫn chưa đủ, vẫn còn một số người chơi chưa viết, hoặc là đã chết.

 

Cậu muốn bổ sung vào chỗ những người chơi đó.

 

Cậu không biết thân phận của những người chơi đó, cậu lại bắt đầu lật nhật ký tìm kiếm.

 

Trong nhật ký của Hà Ca ở phía trước có nhắc đến truyện cổ tích. Xem nhật ký của cô ấy thì cô ấy có ý muốn hợp tác, sau đó có tam hồn thất phách rồi, cô ấy lại không để lại manh mối của mình, có lẽ cô ấy đã chết vào đêm viết xong nhật ký.

 

Hạ Bạch không cho mình cơ hội nảy sinh bất kỳ cảm xúc nào, lập tức tìm truyện cổ tích ra xem.

 

Còn có một người chơi trong một trang nhật ký nói rằng hắn ta xem “Đại cương kinh tế vĩ mô”, Hạ Bạch lại lập tức tìm cuốn sách này ra xem.

 

Xem nhiều đến nỗi nước mắt cũng chảy ra.

 

Bình thường cậu bị cảm cúm viêm mũi và thức khuya không ngủ được, mắt rất dễ bị khô rát khó chịu, thân thể hiện tại đâu chỉ có thể so sánh với lúc bị bệnh vặt như cảm cúm viêm mũi, giờ còn tệ hại đến mức không nỡ nhìn, chỉ chảy nước mắt thôi thì cậu phải tạ ơn trời đất rồi, chỉ sợ mắt mình bị mù luôn ấy chứ.

 

Theo như cách nói của tam hồn thất phách, nếu không có Phi Độc và Thôn Tặc, hai phách phụ trách loại bỏ độc tố và vật chất có hại trong cơ thể, thì cơ thể cậu sẽ tích tụ rất nhiều độc tố, bị mù mắt và mắc bệnh ung thư đều có khả năng xảy ra.

 

Vậy cho nên cậu mới sốt ruột như thế.

 

Cậu không xem hết tất cả sách, chỉ tìm kiếm phỏng đoán thân phận nhân vật, sau một tiếng đồng hồ đã nắm rõ đại khái.

 

Trong tòa lâu đài cổ này có một cặp vợ chồng, một cặp ông bà và mấy đứa trẻ.

 

Trong số những đứa trẻ hiện tại có thể biết được, một bé gái bị què, một bé trai không nói được, một bé trai khoảng mười tuổi đang học kiến thức cấp hai ở nhà, một bé trai không rõ tuổi cụ thể, có thể mười mấy tuổi cũng đang học kiến thức cấp hai, một nam sinh học kiến thức cấp ba, cùng với một nữ sinh đã rời khỏi lâu đài đi học ở trường đại học đặc biệt, chỉ có cuối tuần mới về nhà.

 

Như vậy đã đủ mười người rồi.

 

Có thể còn một người nữa, nhưng cũng có thể chỉ có mười người này.

 

Đối với trò chơi này, trong lòng Hạ Bạch đã có suy đoán đại khái.

 

Nếu như còn một người nữa, chính là mười một người, mười người chết đi, trở thành tam hồn thất phách của một người sống.

 

Nếu như chỉ có mười người này, mười người này ở trong cơ thể của một người trong số đó, trở thành tam hồn thất phách.

 

Bây giờ chỉ cần nghiệm chứng suy đoán của cậu, cùng với tìm ra nguyên nhân bọn họ trở thành tam hồn thất phách là được.

 

Còn về việc đi đâu tìm, Lăng Trường Dạ đã chỉ ra cho cậu rồi, hơn nữa còn chuẩn bị sẵn sàng cho cậu, chính là cái lỗ thông lên gác mái kia.

 

Gác mái mà luật chơi cảnh cáo bọn hắn không được vào, nhất định nơi đó có cất giấu bằng chứng then chốt nhất.

 

Lăng Trường Dạ có đạo cụ giám sát, anh đã nhìn thấy thi thể bên trong, Hạ Bạch đoán, đó chính là thi thể của người nhà này, thi thể của bọn họ được bảo quản cẩn thận bên trong, những thứ quan trọng khác nhất định cũng ở bên trong.

 

Lúc vào phòng khách, cậu đã nhìn thấy nội quy mới trong phòng khách.

 

Cậu đoán nội quy này là do Lăng Trường Dạ viết lại theo những gì anh cho là đúng, trong luật chơi còn có nhắc nhở của anh, ở phía sau câu cuối cùng không được lên gác mái có thêm một câu [ Chỉ là không được lên ], ý là bọn họ có thể nhìn, có thể dùng đủ loại phương pháp, chỉ cần người bọn hắn không lên gác mái là được.

 

Lúc này Hạ Bạch rất nhớ Lão Tiền, rất nhớ người giấy nhỏ của ông.

 

Bất quá, Lão Tiền có người giấy của ông, Hạ Bạch cũng có em gái Tuyết Mộc của mình.

 

Cậu gõ gõ điện thoại di động, lại triệu hồi em gái Tuyết Mộc ra.

 

Xem nhiều sách như vậy, mắt cậu nhìn đồ vật cũng sắp xuất hiện ảo ảnh rồi, tinh lực vốn đã không còn bao nhiêu, đã không thể chống đỡ nổi cơ thể tồi tàn này nữa, càng không phân ra được để quản lý ba cỗ thi thể cứng đầu kia, chỉ có thể dựa vào em gái Tuyết Mộc.

 

Cái lỗ này giống như là chuẩn bị cho cô bé vậy, thật sự rất thích hợp để mái tóc đen của cô bé chui vào trong.

 

Nhìn thấy không phải muốn mình nuốt chửng máu bẩn, hình như tâm trạng của em gái Tuyết Mộc rất tốt, mái tóc điên cuồng mọc dài ra cũng mang theo cảm giác vui vẻ, trong nháy mắt đã chui vào trong cái lỗ trên trần nhà.

 

Hạ Bạch đã sắp đứng không vững nữa, vì tiết kiệm chút thể lực còn sót lại, cậu chậm rãi di chuyển đến chỗ ghế sofa ngồi xuống, cậu thở hổn hển ôm thùng rác, chờ em gái Tuyết Mộc dùng mái tóc đen tìm kiếm thứ gì đó.

 

Trong lâu đài không được vứt rác bừa bãi, bất kể tìm được gì, đều phải để vào trong thùng rác trước.

 

Kỳ thật Hạ Bạch có chút sốt ruột, cậu có thể cảm nhận được thân thể mình còn kém hơn lần trước rất nhiều, có lẽ không cần đến thời gian ngủ cậu đã hôn mê bất tỉnh rồi, nhưng cậu không thể biểu hiện ra ngoài, sợ ảnh hưởng đến em gái Tuyết Mộc, có thể nguy hiểm trên gác mái không chỉ nằm ở nội quy.

 

Không lâu sau, Hạ Bạch nhìn thấy mái tóc đen động đậy, từ trong cái lỗ đó kéo ra một tấm thiệp nhỏ.

 

Hạ Bạch lập tức dùng thùng rác hứng lấy, sau đó mới cầm lên xem.

 

Em gái Tuyết Mộc nhỏ giọng nói: “Ở trong hộp, rất nhiều tấm như vậy, cái hộp không kéo xuống được.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Từ từ thôi, cứ tìm loại thiệp này, giấy viết thư và giấy cứng giống như nhật ký, bên trong những loại này thường sẽ có manh mối lớn.”

 

Ở trong phòng khách không được ồn ào, giọng Hạ Bạch rất nhỏ, mà trên thực tế cậu cũng không phát ra được âm thanh gì lớn.

 

Em gái Tuyết Mộc đang nằm úp sấp trên bàn trà, quay đầu nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cậu, sau đó bò đến bên cạnh cậu, dính sát vào cậu, đồng thời tiếp tục dùng mái tóc đen tìm kiếm trong gác mái.

 

Trong lòng Hạ Bạch cảm thấy thật ấm áp, cậu dùng đầu ngón tay xoa xoa đầu cô bé.

 

Vừa nhận lấy đồ vật em gái Tuyết Mộc kéo xuống từ gác mái, vừa xem một cái lại thả xuống một cái nữa.

 

Những thứ lúc trước em gái Tuyết Mộc kéo xuống đều là thiệp, hẳn là trong cái hộp mà cô bé nói, là thiệp chúc mừng sinh nhật và ngày lễ được sưu tầm, cất giữ cẩn thận.

 

Từ những tấm thiệp chúc phúc này, dường như rốt cuộc Hạ Bạch cũng đã biết được nhân vật chính của trò chơi này.

 

Có người trong nhà gọi cậu ấy là Tiểu Bạch.

 

Còn có người trong nhà gọi cậu ấy là em trai và anh trai.

 

[ Tiểu Bạch, sinh nhật vui vẻ, lại lớn thêm một tuổi nữa rồi, mẹ mãi yêu con. ]

 

[ Hôm nay là ngày lễ của Tiểu Bạch chúng ta, tuy rằng bố không thể tham gia vào ngày con chào đời, nhưng bố hy vọng sau này có thể tham gia vào mỗi một ngày sinh nhật của con. ]

 

[ Em trai, sinh nhật vui vẻ nha, nói cho em biết một bí mật, em là em trai ngoan ngoãn đáng yêu nhất trong lòng anh, hôm nay cũng đáng yêu muốn chết. ]

 

[ Em trai lại đến sinh nhật rồi, em có biết không, ngày này là cả nhà chúng ta cùng nhau chọn cho em, là ngày quan trọng nhất trong nhà chúng ta, là ngày được cả nhà ban tặng yêu thương. ]

 

[ Em trai, rất xin lỗi, năm nay không thể về nhà đón sinh nhật cùng em được, chị rất rất rất nhớ em, nghe nói em đã bắt đầu học sách giáo khoa cấp hai rồi, thật là giỏi quá! Chị cảm thấy rất tự hào về em! ]

 

[ Anh trai, em đã âm thầm tặng anh toàn bộ tiền tiêu vặt của một tháng rồi, yêu yêu anh. ]

 

[ Lại cùng anh trai trải qua thêm một năm nữa, thật muốn mãi mãi ở bên anh trai, em sẽ luôn bảo vệ anh trai. ]

 

[ Cháu ngoan, cháu có nhìn thấy quả trứng gà mà bà nội âm thầm giấu dưới bát cho cháu không? Hôm nay cháu là đặc biệt nhất, nhất định phải ăn nhiều một chút, cháu xem em trai sắp cao hơn cháu rồi kìa. ]

 

Có rất nhiều thiệp, giống như cậu ấy đã sưu tầm tất cả thiệp mà mình nhận được vậy.

 

Những tấm thiệp này không có manh mối quan trọng gì, nhưng không biết vì sao, Hạ Bạch mệt mỏi đến cực điểm, lại có chút luyến tiếc, cậu chăm chú xem từng tấm một.

 

Có lẽ là bên trong đã cất giấu rất nhiều tình yêu thương.

 

Đêm khuya, gió lạnh vẫn đập vào cửa sổ như trước, gió rít gào từ khu rừng xa xôi ập đến. Tòa lâu đài cổ kính này cách rất xa thành phố, không thấy bóng dáng con người, giống như bị cả thế giới lãng quên vậy.

 

Trước đó từng có một khoảnh khắc, khi Hạ Bạch đứng ở đây, cậu cảm nhận được sự cô đơn từ thế giới đến tinh thần, đến cả thân thể, nhưng bây giờ khi lật xem những tấm thiệp này, cậu lại không còn cảm thấy cô đơn nữa.

 

Có lẽ nơi này không phải là tòa lâu đài bị thế giới vứt bỏ, mà là bến đỗ, là nơi tránh gió chốn thiên đường khó kiếm được giữa thế giới xô bồ náo nhiệt ngoài kia.

 

Hết chương 99.

 

 

Chương 99: Trang Viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần 9)

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên