HLV và TCN lớp – Chương 7.

 

Chương 7.

 

Tiêu Tiêu thử viết thư cho Trần Tranh, nhưng những lá thư đó như đá rơi vào hồ nước, cậu gởi đi sự nhớ thương da diết từ sâu thẳm trái tim mình, nhưng không nhận được bất cứ hồi âm nào.

 

Tiêu Tiêu bắt đầu căm ghét bản thân mình vì khi tình yêu đến nồng nàn sâu đậm, cậu chưa từng nghĩ đến đường lui, cảm thấy hai người nhất định có thể ở bên nhau, mọi người cũng sẽ chấp nhận tình cảm của bọn họ, sẽ chúc phúc cho bọn họ, thế cho nên cậu không nhớ nổi số điện thoại của Trần Tranh.

 

Lúc giải lao giữa giờ học, cậu hay nghe các bạn nữ nói chuyện với nhau về các nhân vật trong tiểu thuyết, nam nữ chính luôn nhớ thuộc lòng số điện thoại của nhau, thế nhưng cậu chỉ có thể nhớ được mấy số. Đằng sau có tận 5040 con số có thể đúng, vốn dĩ cậu còn cảm thấy ít, không sao cả, cậu cứ gọi mỗi ngày, rồi cũng sẽ gọi hết, mặc dù mình không có di động nhưng tiền ăn sáng và cơm trưa của cậu mỗi ngày có thể gọi được 40 cuộc, vậy chỉ cần gọi trong 126 ngày, trước khi cậu thi đại học có thể gọi xong, nếu gọi được cậu sẽ nói với người kia rằng: “Tôi không có bỏ rơi anh, anh nói anh muốn đến Bắc Kinh, tôi sẽ cố gắng thi tốt, sau này sẽ ở bên anh mãi mãi, anh đợi tôi một chút được không? Được không?”

 

Thế nhưng, cậu không thể mỗi ngày gọi 40 cuộc điện thoại được, khi Lâm Yến phát hiện cậu dùng tiền cơm để gọi điện, bà đã ngừng đưa sinh hoạt phí cho cậu, mỗi ngày đều đưa cơm đến cho cậu. Cậu đã hoàn toàn tuyệt vọng, cậu gầy đi trông thấy, hai má hóp lại. Cứ như thế, cậu và Lâm Yến giằng co hơn nửa năm, không ai chịu thỏa hiệp.

 

Cuối cùng, ngày nhận được kết quả thi, tất cả đều vụn vỡ.

 

Cho nên vì sao ngày đó ra đi mà không nói một lời nào? Tiêu Tiêu vẫn không thể trả lời câu hỏi của Trần Tranh được, cậu mở miệng mấy lần nhưng vẫn không thể nói ra thành lời. Trần Tranh đành phải hỏi tiếp: “Vì sao cậu không đến đại học A?”

 

Lúc hai người bên nhau đã từng ước định, một người thi đại học A, một người thi đại học B. Chỉ có điều, Tiêu Tiêu không thể đậu vào đại học A, Trần Tranh lại thay cậu học ở ngôi trường cậu thích.

 

“Tôi đến đại học A, cả năm đó tôi điên cuồng đi tìm cậu.” Trần Tranh nhìn cậu, giọng nói bỗng trở nên nghẹn ngào: “Tôi tìm cậu trên bản tin trường, đến học viện toán học cậu thích để tìm cậu, đến phòng giáo vụ để tìm cậu, nhưng tìm khắp nơi vẫn không gặp được cậu.”

 

Trần Tranh vào ngôi trường này là vì Tiêu Tiêu thích, nhưng ở đó lại không có người anh yêu, vào học kỳ hai năm nhất có đợt chiêu binh, anh rời khỏi ngôi trường đó. Anh ngây ngốc ở trong quân đội sáu năm, sau hai năm, vì anh có biểu hiện đặc biệt tốt nên tiếp tục xin ở lại quân ngũ, và chưa một lần quay trở lại nơi đó.

 

Hết chương 7.

 

HLV và TCN lớp – Chương 7.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên