HLV và TCN lớp – Chương 3.

 

Chương 3.

 

Cơ hội để Trần Tranh phát huy tính xấu thích trêu ghẹo Tiêu Tiêu của mình, khiến cậu không biết phải làm sao rốt cục cũng đến. Lớp 11 phân ban Văn và Lý, bọn họ đều chọn Lý nên ở lại lớp cũ.

 

Lúc khai giảng lớp 11, thấy giáo xếp chỗ ngồi dựa theo nguyên tắc hỗ trợ, cứ một bạn học tốt sẽ ngồi cùng một bạn học yếu, xếp thành nhóm hai người ngồi cùng bàn. Anh không biết xấu hổ mà cố tình chen lấn xô đẩy chạy đến chỗ Tiêu Tiêu, cuối cùng Trần Tranh cũng được như ý nguyện ngồi gần cậu.

 

Sau khi ngồi xuống rồi anh mới hào hứng nói với Tiêu Tiêu: “Cậu xem, vì để ngồi gần cậu mà tôi đã cố ý giả vờ học ngu, thanh danh một đời của tôi coi như bị hủy rồi, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi đó!” Ngay lúc anh nghĩ Tiêu Tiêu sẽ giống như những lần trước mình trêu đùa cậu, liếc mắt nhìn anh một cái sắc như dao rồi lại tiếp tục học bài thì lại nghe Tiêu Tiêu thật sự “Ừm” một tiếng.

 

Tiêu Tiêu là thật lòng nghĩ muốn phụ trách anh như lời đã nói, cũng giống như anh đã nói “sẽ bảo vệ cậu” từ rất lâu trước kia, giống như lời thầy giáo nói, giống như trong lòng cậu nghĩ phải nâng cao thành tích cho Trần Tranh, phải giúp nhau cùng tiến bộ vậy. Có điều, sau khi anh nhìn vào mắt cậu lúc ngẩng đầu lên, không biết vì sao mình lại như chết máy, tiếp theo đó cả khuôn mặt cũng đỏ bừng.

 

Nói làm là làm, Tiêu Tiêu lấy vở của anh ra, bắt đầu ghi chú lại những chỗ quan trọng, lập kế hoạch học tập cho anh, buộc anh phải thực hiện từng bước một.

 

Ban đầu Trần Tranh có hơi ghét bỏ việc học hành vì nó quá khó khăn, không chịu phối hợp, nhưng sau khi Tiêu Tiêu dùng ngòi bút xếp cho anh một hình lập phương nhỏ, cười dịu dàng nói, “Thưởng cho cậu một cái bánh chưng.” Thì anh đột nhiên vứt hết chống cự ra sau đầu, còn muốn mỗi lần mình hoàn thành một mục tiêu cậu phải thưởng cho anh một cái.

 

Những cái “bánh chưng nhỏ” này đến tận giờ anh vẫn còn giữ ở nhà. Sau bảy năm Trần Tranh lại lần nữa đứng trước mặt Tiêu Tiêu, anh nghĩ, không biết vì sao lúc đó mình lại thích những thứ như vậy nữa. Có lẽ lúc đó cảm thấy Tiêu Tiêu cúi đầu hí hoáy với mấy ngòi bút đó lộ ra cái cổ thật xinh đẹp, cũng có thể là ánh mắt mang ý cười của cậu lúc mang thành quả của mình đưa cho anh nhìn rất hấp dẫn, khiến cho anh cảm thấy thứ mà đối phương đang hí hoáy không phải là những ngòi bút mà là trái tim của tuổi trẻ, của những rung động đầu đời không biết là gì kia.

 

Những kỷ niệm ngọt ngào trong trí nhớ ùa về khiến cho lòng anh chua xót, anh nhìn Tiêu Tiêu hỏi: “Vì sao lúc trước lại ra đi mà không nói câu nào?”

 

Hết chương 3.

 

HLV và TCN lớp – Chương 3.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên