Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 105

Chương 105: Anh Chiêu Cảm Kích …..

 

     Sau khi nghe được tiếng máy bay trực thăng “Ong ong” vang lên trên đầu, tất cả mọi người không khỏi ngẩng đầu lên nhìn, sôi nổi hướng lên phía trên nhìn lại.

     Quả nhiên, không lâu sau đã thấy một chiếc máy bay trực thăng bay nhanh lại đây, thang dây phía trên rủ xuống, có người đàn ông thân thể cao lớn ôm lấy một người nhỏ gầy, nhanh chóng bò xuống thang dây.

     Vừa bò xuống vừa kêu to: “Nhanh nhanh nhanh! Nhanh tránh ra! Hoàng Nghị sắp chịu không được nữa rồi!”

     Người ở chỗ này đều rất rõ năng lực của Hoàng Nghị là gì, nghe hắn nói vậy, lúc này ai cũng biết là thân thể Cổ Thần quá khổng lồ, Hoàng Nghị rất khó thu nhỏ thân thể đối phương trong một thời gian dài như vậy. Lúc này cũng không dám trễ nải, tất cả bọn họ đều tranh thủ thời gian lui về phía sau, chừa lại trên sân bay nhỏ một khoảng đất trống lớn.

     Hoàng Nghị —— cũng chính là người thanh niên nhỏ gầy được người đàn ông cao lớn ôm xuống khỏi trực thăng, lúc này hắn được đồng đội thả trên mặt đất, vội vàng mở ra tay, hắn suy yếu ném thứ như đồ chơi trong tay mình ra ngoài, ném xong thì cả người hắn mềm nhũn, gần như là xụi lơ.

     Mà theo động tác của hắn, trên quảng trường đột nhiên xuất hiện một thân thể to lớn, gần như chiếm hơn nửa cái sân, toàn thân tản mát ra một cỗ lực lượng mênh mông vô bờ.

     Cổ thi thể kia có hai cái đầu, hình dạng giống trâu, còn có tám cái chân.

     Một tôn Cổ Thần như thế này, nói là thần, không bằng nói là quái thú còn giống hơn!

     Có điều, quả thực đối phương cho người ta cảm giác không giống với dị thú lắm, ngược lại tản mát ra một loại uy áp thần uy, giống với những cổ thần mà bọn hắn thường xuyên tiếp xúc, lúc này chắc chắn là không có bắt nhầm.

     Các nhà khoa học hưng phấn vây quanh vị Cổ Thần này, gần như là đi lòng vòng quan sát nghiên cứu, nhất là nhìn thấy trên người ông có chỗ bị thương, hận không thể chui vào đó, dùng công cụ đào ra một chút huyết nhục mang về.

    Tài liệu nghiên cứu như vậy vô cùng tốt và hiếm có, cho dù bọn họ có là nhà khoa học cũng không có tư cách tùy tiện lấy đi, cho nên chỉ có thể mặc cho Phương Chấn Bang đi tới, trước tiến hành quan sát, lại họp rồi mới tiến hành phân phối tài liệu…

     Phương Chấn Bang thì hung hăng thở hắt ra một hơi, phấn chấn tinh thần.

     Ông tin rằng, sau khi có thi thể Cổ Thần này, năng lực của nhân loại chắc chắn sẽ tăng lên, chắc chắn sẽ có trợ giúp càng lớn hơn!

     Anh Chiêu đang đi tuần bên bờ Đông Hải thì săn được con mãng xà tinh đang hoành hành dưới biển.

    Con mãng xà tinh này không phải là cổ thú thức tỉnh, mà là một yêu quái có cơ duyên tu luyện dưới đáy biển, đến bây giờ mới chui ra để bắt ngư dân và du khách đến tắm biển để ăn thịt.

    Nếu như ở trong đất liền, mãng xà tinh sẽ không dám làm ầm ĩ như vậy, dù sao nó cũng đã có trí tuệ, biết càng vào sâu trong đất liền, càng có nhiều cao thủ, nó càng khó trốn thoát. Nhưng bên bờ biển thì khác, bên bờ biển có rất ít cao thủ, cho dù có người muốn giết nó, chỉ cần lặn xuống biển cũng có thể dễ dàng chạy thoát.

    Theo thời gian, con mãng xà tinh này càng trở nên kiêu ngạo hơn, đặc biệt là khi nó ăn nhiều máu tươi, trên đỉnh đầu mọc ra hai cục u nhỏ, nó cảm thấy nếu tiếp tục tu luyện như vậy có thể sẽ mọc sừng, lúc đó nó sẽ không còn là mãng xà tinh, mà là yêu long, sau đó thậm chí còn có thể có cơ hội biến thành rồng.

    Vì vậy, mãng xà tinh càng nắm bắt tốt cơ hội trong sóng gió, nó một mực hướng tới mục tiêu của mình, nó muốn hóa rồng!

    Đáng tiếc ông trời muốn diệt nó, khiến nó càng ngày càng điên cuồng!

    Mãng xà tinh càng hại người thì huyết khí cũng càng tăng, mặc dù phần lớn thời gian nó có thể lợi dụng sóng gió để ngăn huyết khí của mình rò rỉ ra ngoài, nhưng Anh Chiêu lại có chiếc mũi rất nhạy, nó giống như một quỷ hỏa trong đêm, rất sáng và âm trầm, căn bản không có khả năng không phát hiện ra.

    Anh Chiêu là thần Thượng Cổ, cũng là môn đồ của Hoàng Đế, thực lực bản thân rất mạnh, gặp mãng xà tinh gây sự, liền không chút do dự lao tới, vỗ cánh bổ nhào từ trên trời xuống. móng vuốt sắc bén xuyên qua lớp vảy của con mãng xà tinh, tóm lấy nó từ trong nước vào thời điểm nó chuẩn bị lặn xuống biển, rồi ném nó lên bãi biển.

    Con mãng xà này còn muốn chống cự, nhưng nó căn bản không phải là đối thủ của Anh Chiêu, Anh Chiêu ba lần bảy lượt xé da nó ra, nhanh chóng đào yêu đan của nó ra, máu tươi con yêu quái nhuộm đỏ bãi biển rộng lớn.

     Con mãng xà tinh chết ngay tức khắc.

    Anh Chiêu thu thập con mãng xà, chuẩn bị giao cho người Đặc Ban Xử, để bọn họ nghiên cứu, nhưng khi thu dọn một chút, ông chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

    —— Cũng không phải con mãng xà tinh này có vấn đề gì, mà là ông cảm thấy, thân là sơn chủ, ông cảm giác hình như một vị Cổ Thần trong núi vốn nên ở bên cạnh ông, nhưng bây giờ đã chết.

    Vẻ mặt Anh Chiêu khựng lại.

    Trên Hòe Giang Sơn nơi ông ở, ngoại trừ ông, hẳn là còn có một Cổ Thần khác, nhưng đáng tiếc Cổ Thần này đã đào tẩu mất, nói cách khác, trong lúc ông dốc sức tìm kiếm thần hai đầu thì người này đã chết?

    Anh Chiêu suy nghĩ một lúc, bỏ xác con trăn khổng lồ xuống rồi lại vỗ cánh bay lên trời.

    Không lâu sau, ông đã quay lại Đặc Ban Xử, trực tiếp ném con mồi vào trong thần miếu của mình.

    Sau đó, Anh Chiêu đi tìm Phương Chấn Bang.

    Phương Chấn Bang vô cùng kính trọng Anh Chiêu, khi bước vào văn phòng, ông được mời “ngồi” trên một chiếc đệm thật rộng rãi và chắc chắn.

    “Ngài đã trở lại sao? Tôi cũng có một ít tin tức muốn nói cho ngài biết.”

    Anh Chiêu nói: “Ai đã giết thần hai đầu?”

    Phương Chấn Bang nghe ông nói vậy không khỏi khựng lại.

    Vị Cổ Thần này luôn nói chuyện rất thẳng thắn, rất bảo vệ con người, nhưng lại không thể nhìn ra tâm tình người này có tốt hay không, nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.

    Anh Chiêu không lộ vẻ tức giận, ngược lại hỏi: “Ngươi không biết sao? Ta cảm giác được có thi thể ở gần đây.”

    Phương Chấn Bang cười gượng, biết mình nhất định phải nói ra sự thật, vậy nên đã bình tĩnh đáp: “Ngài còn nhớ, Đặc Ban Xử của chúng tôi có một vị đội trưởng, Lận đội trưởng – Lận Dương Phong, bạn đời của ngài ấy là Nhan đại sư, bây giờ bọn họ mới cưới nên đã ra du lịch. Trong khi đi chơi, họ đã gặp thần hai đầu, sau một trận đánh nhau ác liệt, họ đã tiêu diệt được thần hai đầu trong một khe núi.”

    Anh Chiêu gật đầu: “Ta nghe Kế Mông nói Lận Dương Phong và Tích Thạch sơn có quan hệ rất tốt, đã là một đôi rồi.” Ông không tỏ thái độ gì khi thấy người trước mặt không giấu giếm mình chuyện hai người kia, chỉ nói: “Ta sẽ đưa đồ, các ngươi giúp ta tổ chức yến tiệc để chiêu đãi bọn họ, xem như ta trả công. Họ đã xử lý thần hai đầu, xem như giúp ta giảm bớt phiền phức.”

    Phương Chấn Bang nghe vậy sửng sốt.

    Lúc trước ông còn tưởng là vị Cổ Thần này muốn một mình thanh lý môn hộ, còn nghĩ không biết mình có phải bao biện cho việc Lận đội và Nhan đại sư làm hay không, không ngờ ngài ấy lại cảm kích, còn muốn tổ chức một bữa tiệc để chiêu đãi?

    Lúc này Phương Chấn Bang đột nhiên cảm thấy thật xấu hổ.

    Xem ra ông đã đánh giá thấp phong thái của Cổ Thần, luôn cảm thấy Thái Cổ đến quá sớm, sẽ hành động theo bản năng nhiều hơn, không ngờ người ta tuy nguyên thủy nhưng bên trong lại rất lễ độ, hơn nữa, Anh Chiêu đã từng đi theo Hoàng Đế, không phải là một Cổ Thần bình thường, ông thật sự đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng những vị thần luôn tuân theo lễ nghi cổ xưa nhất.

    Tâm tư Phương Chấn Bang vừa đổi, cũng không chậm trễ cùng Anh Chiêu giao tiếp, vội vàng nói: “Ngài cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chuẩn bị tốt yến tiệc.” Nói đến đây, ông thận trọng kiến nghị: “Chẳng qua, tôi nghĩ yến tiệc này không cần phải sốt ruột, Lận đội và Nhan đại sư đang du lịch ở bên ngoài, tình cảm phu phu mới cưới mặn nồng, chúng ta vẫn là chờ bọn họ trở về….”

    Anh Chiêu không phải là vị thần không chịu nghe ý kiến người khác, tuy là lão nhân lớn tuổi nhưng cũng biết có chuyện như vậy, sau khi nghe Phương Chấn Bang nhắc nhở, ông gật đầu: “Cậu cứ tính ra, khi nào bọn họ quay về thì báo cho tôi biết.”

    Phương Chấn Bang hiểu ý của Anh Chiêu, cũng không chuẩn bị xuất ra thứ gì từ phía con người, dù sao đây cũng là tâm nguyện của Anh Chiêu Cổ Thần, thứ bọn họ có thể cho có tốt hơn những thứ mà các vị thần khác có thể cho không? Cứ thành thật là đủ rồi.

    Cuối cùng, Anh Chiêu nói: “Ta đi du ngoạn tiếp. Mặc dù ta không xử lý thần hai đầu, nhưng theo ước định trước đó, thi thể là của nhân loại các ngươi, hãy dùng để thăng cấp đi.”

    Nói rồi Anh Chiêu vỗ cánh biến mất.

    Phương Chấn Bang thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng lưng người này, tâm tình rất tốt.

    Mọi thứ đang phát triển tốt hơn, ông hy vọng thi thể của vị thần hai đầu có thể được nghiên cứu càng sớm càng tốt, để giúp bọn họ cải thiện không gian sinh tồn của con người, cải thiện sức chiến đấu thêm một chút!

    Trong suốt một tháng sau đó, thế giới bây giờ dường như được bình yên một chút.

    Về phía con người, vừa nghiên cứu dị thú, vừa giao dịch với dị thú hiền lành, vừa mượn sức Cổ Thần, vừa nhận được rất nhiều thứ tốt từ thi thể vị thần hai đầu để cải tạo năng lực của nhân loại… Cho nên trong thời gian ngắn như vậy, nhân loại vẫn có thể sinh ra nhiều người có sức mạnh tương đối cao hơn.

    Điều khiến bọn họ phấn khích nhất là, một số Cổ Thần cũng muốn biến con người trở thành những người mạnh mẽ hơn, có thể tự mình giải quyết vấn đề, vậy nên các ngài ấy đã đưa ra một số thứ, hơn nữa, đối với nghiên cứu về thần hai đầu, cuối cùng cũng xuất hiện cường giả cấp chín đầu tiên!

    Có người thứ nhất rồi thì người thứ hai, thứ ba cũng càng thêm dễ dàng, cường giả cấp chín này chính là một Đại đội trưởng trong Đặc Ban Xử, bình thường hắn rất khổ luyện, đối với nhân loại có tình cảm sâu sắc, cũng nguyện ý bồi dưỡng cường giả vì con người. Vì vậy, khi anh ta phát hiện ra rằng mình khó có thể đột phá với tốc độ nhanh sau khi đạt đến cấp chín, anh ta đã chủ động đăng ký huấn luyện những người mạnh đã đạt đến cấp tám, và hy vọng rằng dưới sự hướng dẫn của anh ta, tiếp theo sẽ có một số đồng chí khác nhanh chóng thăng cấp.

    Sự thật đã không làm anh ta thất vọng.

    Dù sao nhân loại cũng tăng thêm hai cường giả cấp chín, cùng với anh ta là tổng cộng có ba người!

    Nhan Trinh và Lận Dương Phong cũng chậm rãi đi du lịch, đến thăm rất nhiều nơi trong nước mà họ muốn đến thăm.

    Cũng theo chuyến đi này, Nhan Trinh hầu như chỉ thực sự coi Lận Dương Phong là bạn đời, đã lâu không xuất hiện tình yêu thương của trưởng bối.

    Vào ngày này, hai người họ đã ngồi cùng nhau, dùng bữa trong nhà hàng tốt nhất ở một nơi có phong cảnh đẹp.

    Khi mệt mỏi, cho dù Nhan Trinh có bếp lò, tay nghề nấu ăn cũng tốt hơn rất nhiều, nhưng Lận Dương Phong muốn là đối tượng yêu đương chư không phải đầu bếp, vậy nên thường dẫn Nhan Trinh đi nếm thử tài nấu nướng của con người.

    Nhan Trinh đương nhiên là nghe cậu, anh là một ngọn núi, cũng không có nhu cầu ăn uống cao, nhưng cũng bởi vì ánh mắt của anh đối với Lận Dương Phong dần dần khác trước, cho nên mới nguyện ý cùng cậu đi ăn một chút.

    Lần này họ chọn nhà hàng Tây, món ăn rất khác so với các món ăn truyền thống trong nước, vậy nên có rất nhiều điều mới lạ.

    Lận Dương Phong cẩn thận cắt miếng bít tết thành từng miếng nhỏ, dùng nĩa chọc vào, đưa đến bên miệng Nhan Trinh.

    Nhan Trinh há hốc miệng nuốt nước bọt, cười híp mắt nhìn cậu.

    Không khí thân mật bao trùm giữa hai người họ.

    Bên cạnh bàn còn có một dàn nhạc đang chơi, những giai điệu nhẹ nhàng vang lên làm cho bữa ăn càng thêm có không khí.

    Nhưng mà, mọi thứ không phải lúc nào cũng diễn ra như kế hoạch.

    Mặc dù tiếng nhạc rất triền miên, nhưng họ vẫn nghe thấy nhiều tiếng kêu cứu hoảng loạn từ bên ngoài nhà hàng vang vọng vào đây.

Hết chương 105.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 105

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên