Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 109

Chương 109: Sơn Dương Ăn Thịt Người…..

 

    Phương Chấn Bang nhìn một con thú cấp mười khác vừa được mang về để trên quảng trường, tâm tình có chút phức tạp, do dự một chút, ông quay người, đi đến dãy đền thờ phía sau, chọn ngôi đền thuộc về Kế Mông bước vào, ông nghiêm túc hiến tế một phen.

    Trong làn khói hương lượn lờ, một thân hình vạm vỡ từ pho tượng bước xuống, cùng Phương Chấn Bang tiến vào sảnh phụ.

    Người đó đích thị là Kế Mông.

    Đầu Kế Mông là đầu rồng, nhưng thái độ vẫn rất hòa nhã: “Cậu tìm ta có việc?”

    Đối với Phương Chấn Bang mà nói, đương nhiên là ông thân thiết hơn nhiều so với những người khác, đối đãi cũng hiền hòa hơn.

    Phương Chấn Bang ho nhẹ một tiếng, nói: “Vừa rồi Lận đội và Nhan đại sư truy sát một con dị thú, nó mới được đưa về.”

    Kế Mông khẽ gật đầu, ra hiệu, rồi sau đó thì sao?

    Sắc mặt Phương Chấn Bang có chút vi diệu: “Từ khi hai người đó ra ngoài du lịch, cứ vài ngày lại có người đưa dị thú về, ban đầu đều là cấp 8, cấp 9, hiện tại cấp 10 cũng đã được đưa về rồi, còn có…” Ông căn bản không biết nên miêu tả nội tâm mình như thế nào, “Hiện tại chúng ta đã thu được bảy tám con linh thú cấp mười.”

    Kế Mông sửng sốt.

    Phương Chấn Bang nói: “Tôi chỉ là muốn hỏi, những linh thú thuộc hạ của Kỳ có bao nhiêu con là…. Cấp mười?”

    Trước đây bọn họ coi cấp 10 là cao nhất, nhưng bây giờ bọn họ biết cấp trên cấp 10 còn có rất nhiều, tương lai nhất định sẽ có thuộc hạ của Cùng Kỳ cấp 11, Cùng Kỳ có rất nhiều thuộc hạ cấp 10… nhưng trong tiềm thức, bọn họ vẫn không cảm thấy sẽ có nhiều dị thú cấp mười như vậy, bảy tám con đã bị xử lý rồi, cũng không biết còn lại bao nhiêu? Trước đây linh khí thịnh như vậy, cho dù có nhiều dị thú có thực lực rất cao, như vậy cũng không đến mức nhiều đến thái quá như vậy chứ?

    Cấp 10, cấp 10 từng được coi là cấp cao nhất đúng không?

    Kế Mông lộ ra chút kinh ngạc, nói: “Bọn Tích Thạch đã bắt được nhiều như vậy sao?” Lần đầu tiên trên đầu rồng của ông lộ ra vẻ kỳ quái nói: “Những con đi theo Cùng Kỳ đa số đều là hung thú, lợi hại nhất chính là ma thú Bào Hao, có thực lực tương đương với nó. Bậc thứ hai chính là dị thú cấp mười, bình thường có mười ba mười bốn con, cũng có thể chúng có ẩn nấp, tổng cộng chắc có khoảng mười lăm con.”

    Nói cách khác, Nhan Trinh và Lận Dương Phong ra ngoài một chuyến, trước khi trở về đã xử lý hết một nửa lực lượng của Cùng Kỳ.

    Phương Chấn Bang không biết nên vui mừng hay tiếp tục tâm trạng nặng trĩu trong lòng.

    Dù sao thì xóa đi một nửa thực lực của Cùng Kỳ cũng là chuyện tốt, nhưng đáng tiếc một nửa còn lại vẫn rất khó giải quyết.

    Kế Mông an ủi nói: “Hiện tại có mười Cổ Thần lựa chọn bảo vệ nhân loại, cho dù yếu hơn, hai người trong số đó có thể đối phó với một con dị thú cấp mười, những người khác ít nhất mỗi người có thể gánh một con dị thú cấp mười. Tính ra, phía dưới còn lại dị thú cấp mười đều có thể bị tất cả các Cổ Thần cùng nhau trấn áp, miễn cho nhân loại bị tổn hại.” Nói đến đây, đầu rồng lại lộ ra chút tươi cười, cấp chín trở xuống chỉ có thể dựa vào con người cố gắng giải quyết.”

    Về phần hai con ác thú cấp 11 mà Kế Mông không nhắc tới sẽ ra sao, đó là bởi vì không cần nói ——Phương Chấn Bang hiểu rõ Nhan đại sư và Lận đội mỗi người đối phó một con cũng không thành vấn đề.

    Cho đến thời điểm này, Phương Chấn Bang thực sự không có niềm tin vào sự sống còn của loài người.

    Thì ra, trong lúc không hề hay biết, loài người bọn họ đã xây dựng nên một nền tảng vững chắc như vậy, trước khi Cùng Kỳ xuất hiện, tất cả chỉ cần làm cho nền móng càng thêm vững chắc hơn là được.

    Khi sự việc rõ ràng, lẽ ra Thần Kế Mông nên quay về.

    Đột nhiên, ông nhớ ra điều gì đó liền gọi điện cho Phương Chấn Bang.

    Phương Chấn Bang vội quay đầu lại nghe ông nói.

    Kế Mông nói: “Ta nhớ lúc trước ngươi có hỏi, cây Sa Đường mà Tích Thạch bảo mang về có thể tìm được ở chỗ nào, đúng không?”

    Phương Chấn Bang lập tức nói: “Vâng, đúng vậy.”

    Kế Mông sờ cằm rồng, ân cần nói: “Còn nhớ Cổ Thần Lục Ngô mà Anh Chiêu mang về không?”

    Phương Chấn Bang: “Đương nhiên nhớ.”

    Hắn còn nhớ rõ đó là Cổ Thần có hình dáng giống dị thú, mặt người mình hổ, chín đuôi, hơn nữa thần chức của vị Cổ Thần này cũng rất có ích lợi cho nhân loại, vị này là người nguyên bản nắm giữ thời tiết, phụ trách trồng trọt trong vườn của Hoàng Đế, tức là chỉ cần muốn trồng gì đó, ông sẽ tùy ý điều chỉnh thời tiết và môi trường cần thiết cho loại cây đó sống, có thể nhanh chóng gieo trồng các loại thần thảo thần mộc rất tốt, nếu phối hợp với ông, cây cỏ sẽ mùa màng bội thu, hoặc các vị Cổ Thần khác có thần chức tương tự thì họ mới có thể gieo trồng đủ loại cây cần thiết cho con người với tốc độ nhanh nhất.

    Nhưng nếu Kế Mông đã cố ý nhắc tới, thì không chỉ là biểu thị năng lực của vị Cổ Thần đó hỗ trợ trồng Sa Đường tốt, mà là nói cho ông biết: “Trong tay Lục Ngô có rất nhiều Sa Đường.”

    Ánh mắt Phương Chấn Bang sáng lên: “Cám ơn ngài đã chỉ điểm.”

    Kế Mông xua tay nói: “Đi đi, chờ giải quyết xong chuyện của Cùng Kỳ rồi thì sẽ không có việc gì nữa.”

    Phương Chấn Bang tràn đầy cảm kích, chậm rãi lui ra ngoài.

    “be be be be be e—”

    Tiếng dê kêu be be vang vọng trên đường phố vào ban đêm, còn có âm thanh của một loạt tiếng móng guốc đập xuống nền đường.

    Dưới ánh đèn đường nhợt nhạt, có thể nhìn thấy một con dê hoang cao hai mét đang tung tăng chạy nhảy, thoạt nhìn giống như con dê này bị cho uống thuốc nên biến to, nhưng điểm khác biệt là trên đầu nó có bốn cái sừng, trông càng thần tuấn và quỷ dị hơn những con dê bình thường.

    Trước con sơn dương hoang dã to lớn nọ, có một người đàn ông râu quai nón đang hoảng loạn chạy trốn.

    Một người đàn ông trung niên tóc bù xù, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi, mặc cho tiếng dê kêu sau lưng, ông ta vẫn hốt hoảng bỏ chạy, như thể chậm một bước, ông ta sẽ……

    Nhưng mà, con người chỉ có hai chân, làm sao chạy nhanh hơn bốn chân.

    Con sơn dương to lớn nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với người đàn ông trung niên, rồi cúi đầu bất thình lình, bụng nạn nhân nằm ngay trên đỉnh đầu nó!

    Ngay lập tức, người đàn ông trung niên bị đâm ngang bụng, tất cả ruột bên trong đều chảy ra ngoài, sau đó, người đàn ông trung niên không nhắm được mắt ngã xuống đất, trong khi con sơn dương to lớn lại đi đến gần người đàn ông trung niên, nó vui vẻ cúi xuống và bắt đầu ăn một cách ngon lành.

    Không lâu sau, nội tạng và máu thịt của người đàn ông trung niên đã bị hút sạch.

    Con sơn dương to lớn dường như vẫn chưa no, nó nhìn xung quanh rồi nhanh chóng nhảy lên, lao về phía một con phố khác.

    Trên con phố đó, có thể mơ hồ nghe thấy người ta đang nói chuyện.

    Có vẻ như dù đã ba bốn giờ sáng nhưng trên đường vẫn có người đi lại, còn có vài người… Chẳng qua là những nam nữ thanh niên đi bộ trên đường, bọn họ còn chưa kịp hét lên một tiếng đã bị đâm chết, sau đó, bọn họ cũng giống như người đàn ông trung niên trước đó, lần lượt bị con sơn dương ăn thịt.

    Nhan Trinh vươn vai ngồi dậy, xuống giường đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.

    Trong nháy mắt, dương quang chói lọi từ bên ngoài chiếu vào, chiếu sáng rực rỡ căn phòng khách sạn bọn họ đang ở.

    Trên giường, một thanh niên cao gầy cũng đang dựa vào đầu giường, trên lồng ngực rộng mở kia hình như có chút dấu vết mơ hồ, tỏ rõ đêm qua hai người bọn họ đã làm gì trên chiếc giường lớn đó.

    Lận Dương Phong thấy Nhan Trinh đã dậy, một mình cậu cũng không muốn nằm ở trên giường, vậy nên cũng lật người xuống giường, vẫn cọ cọ dính dính với nhau như thường ngày, cậu từ phía sau ôm lấy Nhan Trinh vào lòng.

    Nhan Trinh cảm thấy có gì đó không ổn, A Vân nhà anh có hơi nóng?

    Lận Dương Phong đã xoa xoa cổ của anh, mơ hồ nói: “Làm tiếp một lần đi, còn sớm mà.”

    Nhan Trinh quay mặt lại cười với cậu: “Được.”

    Làm bậy làm bạ hết một buổi sáng, khi hai người thu dọn xong thì đã hơn chín giờ sáng.

    Hai người xuống lầu, định tìm một nhà hàng có tuổi đời hàng trăm năm gần đó để ăn thử bữa sáng.

    Vừa vặn đây cũng là một thành phố du lịch, trên phố ẩm thực có rất nhiều cửa hàng lâu đời, hai người ngẫu nhiên đi tới một trong số đó, vừa ăn bánh bao vừa uống một ít cháo kê, cảm giác rất thoải mái.

    Ở nơi như vậy, mặc dù là cửa hàng lâu đời, nhưng khách nhân trong cửa hàng đều thích tán gẫu, cho nên lúc hai người đang ăn cơm, khó tránh khỏi có nghe bên ngoài nói chuyện.

   Nhưng lần này, những gì bọn họ nghe là một chuyện hết sức nghiêm trọng.

    “Nghe nói chưa? Chuyện ở La Hương đó, thật sự quá thảm.”

    “Ừ, nghe nói hình như là bị dị thú tập kích, bị ăn sạch chỉ còn lại bộ xương.”

    “Khi đó, một bác sĩ pháp y đã đến tiến hành khám nghiệm tử thi, sau đó tiến hành nhiều xét nghiệm và phân tích để xác định danh tính của người này. Anh ta có vẻ không phải là người tốt. Ở nhà anh ta có thái độ không tốt với vợ con mình, nhưng cũng không đến mức kém lắm, ít nhất thì anh ta vẫn làm việc chăm chỉ mỗi ngày, cũng chưa bao giờ tỏ ra keo kiệt.”

    “Còn không phải sao? Hiện tại tất cả mọi người đều gặp nguy hiểm, sợ mình sẽ là người kế tiếp.”

    “Đừng nói, người bị hại không chỉ là người nọ, mà là ở con đường bên cạnh, có hai nữ ba nam nằm trên mặt đất, nhưng bọn họ chỉ còn lại bộ xương, tôi nghe nói, có thể sau này con quái thú đó đã ăn no, đúng vậy, còn có một thiếu niên còn dư lại hơn phân nửa cơ thể, bộ dạng kia thật sự rất đáng thương…”

    “Hừ, hiện tại nhân loại sống cũng không dễ dàng, đi tu luyện thì cũng cần có tài nguyên, nếu không phải thiên phú đặc biệt tốt thì xuất thân từ nhà nghèo muốn tu luyện vẫn tương đối khó khăn, chỉ có thể cọ tới cọ lui chậm rãi tiến tới. Mọi người thấy đấy, những người tu luyện đều như vậy, huống hồ là những người bình thường như chúng ta? Không ai biết liệu con dị thú đó đi ngang qua hay đã cắm rễ ở đây. Nếu nó thực sự cắm rễ, sau này chúng ta phải cảnh giác hơn, cẩn thận hơn, nếu không chúng ta sẽ bị ăn thịt, đó cũng thật là xui xẻo.”

    “Chỉ mong người của Đặc Ban Xử nhanh chóng bắt được con dị thú ăn thịt người kia, nếu không, thật không biết ai sẽ là người xui xẻo tiếp theo. Hiện tại chúng ta đều phải chú ý, buổi tối đừng đi ra ngoài!”

    Những âm thanh nhỏ giọng đứt quãng đều là lo lắng, nhưng lo lắng cũng chỉ là lo lắng, người bình thường thật sự không có biện pháp nào.

    Nghe những lời này, Nhan Trinh và Lận Dương Phong hai mặt nhìn nhau.

    Hai người bọn họ vẫn biết Phố La Hương, tình cờ đó chính là địa điểm mà bọn họ sẽ đến hôm nay, đó là một con phố bán đồ thủ công mỹ nghệ, bọn họ sẽ đi xem những đồ thủ công mỹ nghệ đặc sắc của thành phố này, cũng muốn nếm thử một số phong thổ địa phương. Không ngờ đêm qua lại xảy ra chuyện lớn như vậy.

    … Nếu đã phát hiện thì quan tâm một chút đi.

    Nhan Trinh và Lận Dương Phong ăn xong rồi cùng nhau đi về phía Phố La Hương.

    Về phần Phố La Hương, khi các thành viên của phân bộ Đặc Ban Xử và cảnh sát địa phương đang điều tra hiện trường thì bất ngờ có một con sơn dương to lớn từ đâu nhảy ra, nó lao tới cắn xé những người đang điều tra dấu vết ở bên ngoài rồi cắn cổ và kéo xác bọn họ đi.

    Khi những người có mặt phát hiện, tất cả họ đều bị sốc.

    Các thành viên trong phân bộ Đặc Ban Xử chạy tới, có người cướp thi thể, có người trực tiếp chiến đấu với con sơn dương nọ.

    Đáng tiếc, bọn họ vừa mới xông tới, đã bị con sơn dương lao tới, húc bọn họ bay ra ngoài.

    Khắp nơi đều là máu.

Hết chương 109.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 109

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên