Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 11

Chương 11: Tôi muốn sống cùng một chỗ với cậu ấy!

    Lận Dương Phong há hốc mồm, cái quái gì vậy? Mũi chó à? Thính như vậy!

    Cậu theo bản năng nhíu mày, buột miệng nói: “Được rồi, mặc kệ anh tìm thế nào tôi cũng không ăn bữa cơm này, anh nhanh đi đi, đừng tặng đồ cho tôi nữa, quà cảm tạ cho anh tôi vẫn còn đang chuẩn bị, sau này chắc chắn sẽ có người chạy tới đưa cho anh.”

    Nhan Trinh mím môi không nói nữa.

    Lận Dương Phong vừa nói xong liền cảm thấy có chút hối hận, cũng không biết đang hối hận cái gì, dù sao trong lòng cũng không thoải mái, cho nên nhìn Nhan Trinh sắc mặt thật mất tự nhiên, thấy vậy liền trượt xe lăn lùi về sau khoảng một mét.

    —— Bà nó!

    Thanh niên tuấn tú đứng đối diện, tay cầm hộp đồ ăn lẳng lặng nhìn cậu, trong đôi mắt luôn mang theo ý cười có chút nước đọng lại, hốc mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ ửng, trông rất đáng thương. Bộ dạng vô cùng ủy khuất.

    Lận Dương Phong đau đầu quá, khóc, khóc cái rắm á!

    “Ừm, tôi đói bụng.” Khóe miệng cậu giật giật, nghẹn ra một câu như vậy.

    Một giây sau, mỹ nhân đang khóc nở một nụ cười, nụ cười tươi như hoa, làn da trắng nõn như phát sáng, đôi mắt đen láy tràn đầy vui sướng, cực kỳ động lòng người.

    Nhan Trinh thực sự rất vui, Trứng bé con giỏi quá! Anh vui vẻ mở hộp thức ăn ra, nhất thời một mùi cơm nồng đậm tỏa ra khắp viện nhỏ, động tác của anh nhanh nhẹn, hộp thức ăn cao mười tầng đã được mở tung chỉ trong nháy mắt, bên trong đủ loại món ăn cũng được đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, đầy ắp.

    “Ọt ọt…..”.

    Lận Dương Phong che bụng, cảm thấy rất xấu hổ.

    Tuy bữa cơm ngày hôm qua không thể kiềm chế được cơn đói tích tụ mấy ngàn năm, nhưng quả thực cậu rất đói, cậu đã sớm quen với cảm giác đói đó, nói ra cũng chỉ để đối phương ngừng khóc, nhưng hiện tại … Cảm giác đói của cậu rất rõ ràng.

    Nhan Trinh nghe vậy, đau lòng đến mức quay ngoắt người lại, hai mắt sáng ngời giục: “Mau tới ăn cơm đi.”

    Cổ họng Lận Dương Phong giật giật.

    Nhan Trinh thấy cậu không nhúc nhích, chớp chớp mắt, Trứng bé con thẹn thùng à? Anh chợt hiểu ra, nhấc chân đi về phía Lận Dương Phong —— Ừm, bây giờ là lúc anh nên dỗ dành Trứng bé con!

    Lận Dương Phong: “…”

    Cậu chỉ mới gặp anh ta một lần, nhưng cậu lại có một cảm giác kỳ lạ rằng mình biết tên biến thái này – một tên biến thái đẹp trai – muốn làm gì làm, vì để tránh cho mình bị bưng đi như lần trước, cậu đành phải trực tiếp điều khiển xe lăn nhanh chóng xuất hiện bên cạnh cái bàn.

    Lận Dương Phong bất ngờ nhìn lại Nhan Trinh.

    Sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt Nhan Trinh.

    Lận Dương Phong: “…”

    Quên đi, mình không nên nói gì cả, chỉ ăn thôi.

    Nhan Trinh đang ngồi đối diện với Lận Dương Phong, đang chống cằm nhìn cậu, trên mặt tràn đầy ý cười.

    Lận Dương Phong ánh mắt như thiêu đốt, vùi đầu vào công việc ăn uống.

    Đói quá lâu, mỗi một ngụm đồ ăn đối với cậu giống như một trận mưa rào giải hạn, một lượng lớn linh khí tiến vào trong cơ thể, lấp đầy sức lực khô kiệt của cậu, khiến cơ bắp của cậu trở nên cường tráng hơn.

    Năm phút sau, tất cả các món ăn đã được quét sạch.

    Nhan Trinh nhẹ giọng hỏi: “Ăn no chưa?”

    Lận Dương Phong bắt gặp ánh mắt chân thành của Nhan Trinh, đành nuốt câu “không no” xuống bụng, gật gật đầu.

    Nhan Trinh cổ vũ: “Tối nay tôi đưa cơm tới cho em!”

    Lận Dương Phong mở miệng từ chối, Nhan Trinh lại òa khóc…

    “Anh muốn đưa thì cứ đưa đi.”

    Cho đến tận bây giờ, Lận Dương Phong vẫn không hiểu, người con trai vừa gặp mặt này làm đủ mọi cách tán tỉnh mình là sao, từ chối cũng không được, mắng mỏ cũng không được, tức giận cũng không được.

     Bà nó!

    Lận Dương Phong sốt ruột vò tóc: “Tôi đi ngủ.”

    Nhan Trinh lo lắng: “Vừa ăn xong đi ngủ liền không tốt cho sức khỏe đâu.”

    Lận Dương Phong: “Vậy anh muốn làm sao?”

    Nhan Trinh chớp chớp mắt: “Tôi hát cho em nghe được không?”

    Lận Dương Phong: “…”

    Ba phút sau.

    Khoảng sân nhỏ được bao quanh bởi cây cối, lá cây rậm rạp che kín bầu trời nên ánh sáng có vẻ hơi mờ.

    Dưới một gốc cây, một thanh niên khuôn mặt khó chịu đang ngồi trên xe lăn, hai mắt nhắm nghiền, lông mày giật giật.

    Trên tảng đá lớn bên cạnh, mỹ nhân có làn da trắng nõn nghiêng đầu nhìn cậu, vừa cười vừa hát, tiếng hát vang vọng cả sân nhỏ.

    “Bé con, ngủ ngon, màn đêm buông xuống…”

    “Đầu giường trải đầy hoa hồng…”

    Lận Dương Phong Nhịn, nhịn, rồi lại nhịn.

    Bài hát đó là cái quái gì vậy? Ôi trời ơi!

    Sau đó, cậu ngủ thiếp đi.

    Nhan Trinh mỉm cười.

    Trứng bé con thật là dễ dỗ.

    Từ ngày Lận Dương Phong được Nhan Trinh “dỗ dành”, anh bắt đầu mỗi ngày ba bữa đưa cơm cho cậu, lúc đầu Nhan Trinh luôn lo lắng, sợ mình làm ra đồ ăn người ta không thích, nhưng sau đó anh phát hiện ra, Trứng bé con không hề kén ăn!

    Tuy nhiên, Nhan Trinh chỉ vui vẻ nhất thời thôi, anh nhanh chóng chìm đắm trong cảm xúc khó chịu.

    Chỉ có những đứa trẻ được nuông chiều, không thiếu ăn mới kén ăn, Trứng bé con nhà anh phải chịu khổ…… Vì vậy, ánh mắt anh nhìn Lận Dương Phong càng ngày càng dịu dàng hơn.

    Lận Dương Phong: Biểu tình sởn cả tóc gáy.

    Hơn nửa tháng sau, Nhan Trinh như thường lệ xuất hiện trong sân nhỏ, bưng cơm tươm tất như mọi ngày, nhưng hôm nay Lận Dương Phong im lặng ăn hết, đặt bát đũa xuống, nhìn Nhan Trinh bằng vẻ mặt nghiêm túc.

    Nhan Trinh đột nhiên có chút chột dạ: Trứng bé con, Trứng bé con, em muốn nói gì với tôi?

    Lận Dương Phong nói: “Từ ngày mai anh đừng tới nữa.”

    Đôi mắt Nhan Trinh lập tức ngân ngấn nước.

    Lận Dương Phong vội vàng cắt ngang: “Đừng khóc! Anh nghe tôi nói trước đã.”

    Nước trong mắt Nhan Trinh đảo quanh, nhưng không chảy xuống, anh lẩm bẩm: “Nói đi.”

    Lận Dương Phong hít sâu một hơi: “Tôi đi học.”

    Nhan Trinh sửng sốt: “Em lớn tuổi như vậy.. . .”

    Anh nhớ con người có cuộc sống ngắn ngủi mới phải đi học, sao Trứng bé con lại đi?

    Lận Dương Phong sắc mặt thay đổi, nhưng lại cố nén cảm xúc hỏi ngược lại: “Tôi mới hai mươi tuổi, tại sao lại không thể đi học?”

    Nhan Trinh nghẹn họng.

   Xem ra Trứng bé con học hư rồi, rõ ràng cậu ấy ít nhất cũng mấy ngàn tuổi.

    Nhưng suy cho cùng nó cũng là bé con trong lòng anh, Nhan Trinh đã sống bao nhiêu năm cũng chỉ có mỗi nó là bảo bối, vậy nên giữa việc “Trứng bé con nói dối muốn đi học” và “Đừng vạch trần lời nói dối của Trứng bé con, phải cưng chiều cậu ấy.” , anh chỉ do dự một giây rồi trực tiếp chọn vế sau — Nói đùa, vất vả lắm Trứng bé con mới hòa hoãn với anh một chút, nếu anh vẫn chọn vế thứ nhất, vậy không phải làm cho Trứng bé con nhà mình khó chịu à?

    Nhan Trinh giả bộ sửng sốt nói: “Ồ, đúng vậy.”

    Khóe miệng Lận Dương Phong co giật, vẻ mặt này cũng quá giả tạo đi.

    Nhan Trinh lập tức lại vui vẻ nói: “Em đi học ở đâu? Tôi đến đó giao đồ ăn cho em!”

    Lận Dương Phong: “Vậy quá gây chú ý.”

    Nhan Trinh: “Ồ.”

    Nếu lúc đầu anh vẫn gởi trực tiếp mà không hỏi thì Trứng bé con sẽ ghét anh đúng không? Nhưng Trứng bé con bị đói cũng không được…. Phải tìm cách để tiện cả đôi đường mới được!

    Lận Dương Phong nhìn anh chằm chằm một hồi, luôn cảm thấy tên này có lẽ đang muốn làm chuyện xấu gì rồi, nhưng nhất thời không nghĩ ra anh sẽ làm gì, đành phải tạm thời tin tưởng.

    “Chớ có lộn xộn.” Cậu trịnh trọng cảnh cáo, ánh mắt vô cùng sắc bén, mặc dù không phải thật sự tức giận, nhưng trên khuôn mặt tuấn mỹ kia lại lộ ra một chút bạo ngược.

    Nhan Trinh mỉm cười, mi mắt cong cong: “Tôi sẽ không làm gì đâu.”

    Lận Dương Phong: “…”

    Không biết tại sao, nhưng cậu vẫn luôn cảm thấy không được đáng tin lắm.

    Sáng sớm, Nhan Trinh ra khỏi phòng, vươn vai, tươi cười rạng rỡ.

    Sau những ngày tháng thân thiết với nhau, anh đã trải qua rất nhiều “chuyện bên lề”, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng xác nhận được Trứng bé con nhà mình không phải giả vờ mất trí nhớ giống như trên phim truyền hình, mà là mất trí nhớ thực sự, nghĩ đến lại thấy buồn, rõ ràng mỗi lần anh chạm vào trứng đá, cái trứng đá đó luôn nhảy cẫng lên rất vui vẻ, rõ ràng là nó rất thích anh! Vậy nhưng bây giờ nó lại nói là không biết anh ….

    Buồn bã một hồi, Nhan Trinh lại lập tức vui vẻ lên lại.

    Không sao cả, Trứng bé con hiện tại không nhớ cũng không sao, anh từ từ dỗ Trứng bé con, Trứng bé con sớm muộn gì cũng sẽ nhớ lại mà thôi.

    Hơn nữa, đại khái là trong tiềm thức Trứng bé con vẫn trách móc anh đi, lợi dụng việc mất trí nhớ, mỗi ngày anh cứ đưa đồ ăn cho cậu, cùng Trứng bé con bồi dưỡng tình cảm, chờ khi cậu ấy nghĩ lại, nhất định sẽ không giận anh nữa!

    Ừm, cứ như vậy đi!

    Nghĩ đến đây, Nhan Trinh không nấu cơm mà bước ra khỏi cổng, đi về một hướng khác — không phải sân viện nơi Lận Dương Phong ở.

    Vẫn với tốc độ không vội vã, vẫn với tốc độ một con phố trong hai ba phút, Nhan Trinh dừng lại trước một cánh cổng lớn bằng đồng đỏ son mang đậm phong vị cổ xưa, trên cổng đồng có một tấm biển lớn, trên đó có viết bốn chữ to, thiết họa ngân câu.

    Nhan Trinh lẩm bẩm: “Nam, Hồ, đại, học.”

    Đây là nơi trẻ con nhân loại đi học à? Trứng bé con cũng ở đây – nó đang làm gì với đám trẻ con đó nhỉ? Nếu bị đói thì phải làm sao?

    Nhan Trinh đi ngang qua nghĩ ngợi, rồi quay người trở về.

    Chu Ích Dân ngoáy lỗ tai, kinh ngạc hỏi: “Nhan đại sư, ý của ngài là…. ngài muốn đi học? Hơn nữa, ngài cùng với, cùng với người kia ở chung ký túc xá?”

    Ông phấn khởi khi được gọi điện thoại, nhưng yêu cầu của ông chủ khiến ông chết lặng.

    Nhan Trinh nhẹ nhàng nói: “Đúng, tôi muốn ở chung ký túc xá với cậu ấy, xin hãy giúp tôi.”

    Cổ họng Chu Ích Dân khó khăn cử động.

    “Tôi, tôi sẽ cố hết sức?”

Hết chương 11.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 11

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên