Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 117

Chương 117: Vây Công Hung Thú…..

 

    Còn việc sinh sản?

    Dị thú và những thứ tương tự như chúng thì đầu tiên là được hình thành từ ngọn núi nơi chúng ở, chúng được sinh ra với số lượng khá lớn, những con nhỏ yếu phát triển thành tộc đàn sau, những con mạnh hơn là những con phát triển thành tộc đàn sớm nhất, sau đó các tộc đàn chiến đấu với nhau cho đến khi chỉ còn lại một con.

    Không chỉ có Cùng Kỳ là như vậy, mà Thao Thiết và những yêu thú cực kỳ cường đại khác cũng như vậy, đều có rất nhiều con lớn lớn nhỏ nhỏ, giữa con đực và cái cũng sẽ sinh sản, nhưng Cùng Kỳ thì đầy dã tâm, đối với đồng loại không khoan nhượng, bọn chúng chém giết lẫn nhau, còn Thao Thiết thì sao, chúng không thèm để ý đến đồng loại, nhưng Thao Thiết lại rất thích ăn, đồng loại nhiều thì ăn bớt cho ít đi, máu thịt của đồng loại đối với chúng nó mà nói ngon hơn người khác, vậy cho nên… Bọn chúng và Cùng Kỳ khác nhau ở chỗ, một bên lớn lên trước rồi tranh đấu sau, còn Thao Thiết thì ăn những con yếu ớt quanh mình từ lúc sinh ra, ăn là hành động trước nhất.

    Vì vậy khi Thao Thiết ra khỏi núi chỉ còn lại một con.

    Một khi những con hung thú duy nhất trên thế giới như Cùng Kỳ hay Thao Thiết bị giết, Cổ Sơn đã tạo chúng không dễ dàng gì để tạo ra những con mới, và thường mất rất nhiều thời gian.

    Tuy nói hung thú cũng là dị thú, chỉ cần núi non còn đó, không thể hoàn toàn hủy diệt được chúng, nhưng nhân loại cũng không thể chỉ vì giết chết chúng mà phá núi, đúng không? Phải biết rằng, hoàn cảnh tu luyện trên Cổ Sơn rất tốt, và ở đó không chỉ dựng dục ra mỗi một mình dị thú thôi.

    Linh khí hiện tại kém xa so với thời viễn cổ, nuôi hung thú sẽ mất nhiều thời gian hơn.

    Vì vậy sau khi loại bỏ Cùng Kỳ và Thao Thiết hiện có, không biết bao nhiêu năm sau chúng mới xuất hiện trở lại, và khi chúng xuất hiện cũng cần một khoảng thời gian nhất định để trưởng thành… Con người đã phát triển lâu như vậy, đến lúc đó, dù cho chúng có xuất hiện trở lại thì con người cũng không cần phải sợ hãi, đến lúc đó, con người nhất định sẽ có được chỗ đứng vững chắc trong thế giới mới.

    Những gì Nhan Trinh nghĩ đều diễn ra chỉ trong chớp mắt, các Cổ Thần bên kia đã đưa ra quyết định, bọn họ thi hành thi hành cũng rất nhanh.

    Giọng nói của Võ La lanh lảnh, ông eo nhỏ răng trắng, thanh âm như ngọc thạch gõ vào nhau, nghe rất dễ chịu, nhưng ngữ khí lại rất hào hùng: “Vậy chúng ta lập tức tới đó, đừng để những tên gia hỏa kia phát hiện ra manh mối mà chạy mất “

    Những Cổ Thần khác cũng lần lượt đáp lại, sau đó ánh mắt bọn họ đều rơi vào trên người Nhan Trinh.

    Nhan Trinh chớp mắt vẫy tay một cái.

    Trên mặt đất xuất hiện một mảnh Phù Thổ lớn…

    Các Cổ Thần có trách nhiệm đều biết rõ năng lực của sơn linh Nhan Trinh là thứ gì.

    Ví dụ như Phù Thổ, nó quả thật chính là một công cụ tuyệt vời để di chuyển.

    Lận Dương Phong cũng chú ý tới những gì các Cổ Thần biết về Nhan Trinh, cậu không khỏi có chút ghen tị, vẻ mặt ủ rũ, lẳng lặng ôm chặt lấy Nhan Trinh.

    Dù sao cậu cũng là người đứng gần Nhan Trinh nhất!

    Các Cổ Thần cũng không phải người tùy tiện, rất nhanh liền phát hiện sắc mặt Lận Dương Phong không đúng, đoán được cậu đang suy nghĩ gì, liền nhìn nhau cười khẽ.

    Đúng vậy, thật ra Lận Dương Phong rất nhỏ bé trong mắt những người lớn tuổi… Tích Thạch hình như có duyên với cậu ấy nhỉ? Cậu ta rất dễ thương và rất hợp với Tích Thạch.

    Lận Dương Phong cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, nhưng cậu cũng không kịp nghĩ nữa, bởi vì sau khi Phù Thổ xuất hiện, tất cả Cổ Thần đều đứng trên Phù Thổ, cặp Man Man điểu bên kia cũng bị Anh Chiêu trói lại để dẫn đường.

    Sau đó, Phù Thổ di chuyển ngay lập tức, mọi người cùng nhau tiến về thành phố bên cạnh với tốc độ rất nhanh.

    Đại khái là chỉ tốn một hai phút gì đó, các Cổ Thần đã đến bên ngoài khách sạn do Man Man điểu chỉ….. Cách chỗ bọn họ đứng chừng mấy trăm mét.

    Khứu giác của dị thú rất mẫn cảm, nhất là Thao Thiết vốn tham lam, tạm thời không nên lại gần quá.

    Nhan Trinh đứng cùng Lận Dương Phong, nhìn chằm chằm vào khách sạn nhỏ, anh nhăn mũi.

    Hừm, khí tức của hung thú bên trong thật nặng nề.

    Các Cổ Thần di chuyển rất nhanh, từ lúc Anh Chiêu phát hiện ra Man Man điểu đến lúc gọi mọi người tới rồi sau đó hợp lại, tất cả cũng chỉ mất khoảng mười phút.

    Hiệu quả khá cao.

    Ngoài ra, mặc dù Anh Chiêu đã dùng thụy khí để làm tan chảy dấu ấn của Cùng Kỳ trên người Man Man điểu khi bắt được chúng, nhưng thứ nhất là, khoảng cách còn tương đối xa, Cùng Kỳ sẽ không nhanh chóng nhận ra được; Thứ hai là, việc sử dụng dấu ấn Cùng Kỳ chủ yếu là để lưu giữ ác khí, sau khi ác khí hoàn toàn bị phóng thích, dấu vết sẽ tự động biến mất, cho dù Cùng Kỳ có phát hiện, có lẽ nó cũng chỉ cảm thấy dấu vết tản ra hơi nhanh mà thôi.

    Vì vậy bọn Cùng Kỳ vẫn ở trong khách sạn, Cùng Kỳ đã bí mật sai thuộc hạ của mình mang ác khí đi đến các thành phố để gây rối, khơi dậy tà niệm trong lòng người dân.

    Tiếc rằng vận khí của Cùng Kỳ không tốt lắm, lẽ ra có thể giấu bọn họ một thời gian, nhưng vì Anh Chiêu vừa vặn đi ngang qua, ông lại là vị thần rất nhạy cảm với tâm tư ác độc của con người, vậy nên đã bị phát hiện.

    Lúc này, tất cả các Cổ Thần đều hai mặt nhìn nhau.

    Bọn họ lần lượt mở rộng hai tay, trên người bọn họ tỏa ra một luồng ánh sáng màu vàng, luồng ánh sáng này lấy họ làm trung tâm, nhanh chóng lan ra khắp nơi, hình thành nên một tấm màn che màu vàng, tấm màn che này nhanh chóng mở rộng, dần dần bao phủ trong bán kính vài km xung quanh khách sạn nhỏ kia.

    Nhan Trinh lộ ra vẻ mặt sửng sốt, anh biết chiếc lồng chắn này, đây chính là mũ Huyền Hoàng, một loại năng lực đặc thù của các Cổ Thần sống trên núi, bọn họ dùng để che chở cho con người, tất cả những thứ thuộc về con người nằm trong không gian này sẽ không bị hủy diệt, hơn nữa còn có thể triệt tiêu hết mọi tổn thương cho con người.

    Lại nói, hình như nhân loại càng ngày càng nhiều, quan hệ với Cổ Thần càng ngày càng gần, lại có Nhân Hoàng xuất hiện thống nhất nhân loại, Nhân Hoàng mấy đời trí tuệ cường đại, càng làm tăng thêm phúc khí của nhân loại. Sau đó, các Cổ Thần dần dần có được năng lực này.

    Nghĩ như vậy, loài người thật sự là ra đời rất đúng lúc, ít nhất bọn họ cũng đã chiếm rất nhiều thời gian của thế giới với tư cách là nhân vật chính.

    Nhan Trinh bỗng vui vẻ trở lại, con người sống tốt là được rồi, A Vân nhà anh có quan hệ thâm tình với con người, điều này cũng rất tốt với A Vân. Anh bỗng có chút hoài nghi, lúc mình ngủ thiếp đi, A Vân bị đói đến bất động mà vẫn không bị chìm vào giấc ngủ, nói không chừng là có liên quan gì đó với con người….

    Mà khi anh cao hứng, anh thường làm gì đó.

    Nhan Trinh búng ngón tay, một chút ánh sáng màu xám cũng từ kẽ tay anh lóe ra.

    Ánh sáng này chỉ có Sơn linh mới có, có thể cũng cố núi non, ánh sáng này không phải là loại Huyền Hoàng không gây tổn thương cho con người, nhưng nó có thể tăng thêm sức mạnh của Huyền Hoàng, cho dù yêu thú bên trong công kích như thế nào cũng không thể dễ dàng đánh nát Huyền Hoàng được!

    Cùng Kỳ ở trong khách sạn với một đám thủ hạ, người chơi bài thì chơi bài, người vui vẻ thì vui vẻ, người xem ti vi thì cứ xem ti vi.

    Ngay cả đầu óc đơn giản của những con hung thú này cũng hiểu, chúng không thể làm những việc ác quá thường xuyên, nếu không nhất định sẽ thu hút sự chú ý của con người, lần này, những người mang theo dấu ấn của Cùng Kỳ ra ngoài cũng chỉ có hai người Man Man điểu mà thôi. Kế hoạch của bọn chúng là, khi càng có nhiều người làm điều ác, chúng sẽ tỏa ra nhiều tà khí của Cùng Kỳ hơn, khi đó, cái ác sẽ tràn ngập khắp nơi, thế lực của chúng sẽ lớn mạnh, hơn nữa cũng sẽ không bị con người chú ý nhiều như lúc ban đầu. Nhưng mà, bọn chúng không ngờ rằng con người bây giờ số lượng rất nhiều, con người có thể làm được mọi việc, bọn họ cũng có đủ loại công cụ công nghệ cao tiện lợi giúp ích. Con người cũng truyền tải thông tin đi rất nhanh, tổng hợp thông tin rất nhanh, cũng phát hiện ra chuyện xấu chúng làm rất nhanh.

    Hôm nay Cùng Kỳ có chút nóng nảy.

    Tuy nhiên, ác tâm và hung ác sẽ dẫn tới nóng nảy, làm hung thú ẩn nhẫn và phải động não cũng rất dễ khiến chúng trở nên nóng nảy, vậy nên Cùng Kỳ cũng không để ý lắm mà phớt lờ đi.

    Nhìn con người ca múa trên TV, Cùng Kỳ sốt ruột chuyển kênh, sau đó lại chuyển kênh, nó nở nụ cười nham hiểm.

    Nhảy đi, nhảy đi, nó nhìn con người vừa múa vừa hát này trong lòng có rất nhiều ác ý, hơn nữa, đối với trẻ con mới lớn choai choai có lực ảnh hưởng rất lớn, vậy cho nên, đó chính là đối tượng tiếp theo nó có thể chọn để dụ dỗ, khiến chúng trở thành ác nhân! Sau đó, sau đó những nhóc con chưa trưởng thành dễ bị ảnh hưởng sẽ trở thành ác nhân giống nó! Hahaha!

    Cũng vì điều này, Cùng Kỳ không nhận ra sự thay đổi đột ngột bên ngoài.

    Mãi cho đến khi, một con hung thú đang đánh bài ngẩng đầu lên, nó có chút kinh ngạc nói: “Hình như có gì đó không đúng? Ta cảm thấy có chút không thoải mái.”

    Những con chơi bài cùng nó cũng sốt ruột nói:

    “Này, Long Điệt, mày không phải giả vờ giả vịt vì thua quá nhiều đâu?”

    “Đúng vậy, tới mày ra bài kìa. Tao thấy con người ngoài ăn ngon ra còn rất có ích. Này, khi nào Lão đại trị vì thiên hạ, chúng ta nên giữ lại một ít người.”

    “Mày vô nghĩa chi vậy? Nhất định phải giữ lại một ít nhân loại rồi, nếu không chúng chết hết thì lấy gì làm thức ăn?”

    “Tao nói nè, Long Điệt, mày mau đi bài đi, thật là!”

    Chẳng qua, con dị thú nhắc nhở bọn họ căn bản không có ý đùa giỡn, vẻ mặt nó rất nghiêm túc.

    Nó cũng là hình người, đường nét khuôn mặt hình người cũng rất đẹp, nhưng không hiểu sao khi chúng kết hợp lại với nhau lại khiến người ta có cảm giác rất kỳ lạ, vào lúc này, nó đột nhiên phát ra tiếng kêu lanh lảnh như tiếng trẻ con, sau đó toàn thân nhanh chóng mọc lông, phình to thành một con quái thú có chín đuôi, chín đầu, có vuốt hổ, thân hình đại khái giống hồ ly, thậm chí không có đầu và chân, rất giống Cửu Vĩ Hồ, nhưng lông nó xù xì, lộ ra từng cái đầu dữ tợn, rất xấu xí.

    Đây là con Long Điệt, một con thú hung ác ăn thịt người.

    Sau khi con Long Điệt biến hình, nó lao ra khỏi cửa, chín cái đuôi của nó điên cuồng vung vẩy, tốc độ tăng đến cực hạn!

    Chỉ trong chớp mắt, nó đã lao ra ngoài!

    Hành vi dị thường này cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của những con dị thú khác, con Long Điệt đó cũng là dị thú cấp mười, những người chơi bài cùng nó cũng vậy, lúc này bọn chúng đồng thời bỏ bài xuống, cả người đều biến thành một quái vật khổng lồ.

    Không sai, quả thật có gì đó không đúng lắm!

    Vừa rồi bọn chúng hưng phấn nên không cẩn thận cảm nhận, nhưng sau khi con Long Điệt chạy ra ngoài, cảm giác bên ngoài có gì đó không đúng càng rõ ràng hơn.

    Ngay sau đó, những con dị thú trong nhà cũng cùng nhau xông ra ngoài!

    Cùng lúc đó, Cùng Kỳ cũng phẫn nộ đứng lên, mặc dù nói từ trước cho tới nay nó vẫn luôn không nhạy cảm với ngoại giới lắm, nhưng làm Lão đại mà lại không kịp thời phát hiện dị thường, thật sự rất xấu hổ.

    Lúc này, nó nhanh chóng biến thành một thân hình khổng lồ, hung hăng đâm đổ khách sạn rồi lao ra ngoài.

    Ngay khi chiếc mũ Huyền Hoàng được cố định chắc chắn, cửa khách sạn bị bật tung, một con Long Điệt càng lúc càng lớn lao ra, ngay sau đó, một con quái vật thân sói mắt chuột cũng lao ra, đó chính là Cát Đán; Lại bay ra là một con chim khổng lồ có bộ lông trắng, thân gà móng hổ, đó là Kỳ Tước.

    Mấy con này đều là những con dị thú hung dữ ăn thịt người.

    Và một giây sau, trong khách sạn vang lên tiếng nổ lớn, sau đó cả khách sạn bị đập thành mảnh vụn!

    Đó là Cùng Kỳ!

    Nó vỗ đôi cánh khổng lồ mang theo rất nhiều ác khí bay ra ngoài.

Hết chương 117.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 117

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên