Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 33

Chương 33: Lầm đường?

    Lận Dương Phong nghe thấy thanh âm này, quay đầu nhìn về phía bên kia, cau mày nói: “Anh quản nhiều như vậy làm cái gì? Ngủ không ngon à?”

    Nhan Trinh cười với cậu: “Tôi không muốn thấy em khó chịu.”

    Lận Dương Phong nghẹn họng.

    Được rồi, cậu cảm thấy khá tệ về điều đó.

    Thấy Lận Dương Phong không nói nữa, Nhan Trinh chậm rãi đi tới, ngồi ở mép giường.

    Lận Dương Phong trừng mắt nhìn anh ngồi lại đây, cậu khó chịu dịch vào bên trong một chút, nhưng không bảo Nhan Trinh đi ngay.

    Tâm trạng Nhan Trinh thực sự rất tốt — quả nhiên, Trứng bé con bây giờ đã thân với anh hơn nhiều!

    Nghĩ đến đây, anh thoải mái nói với người ở đầu dây bên kia: “Tôi giúp anh tìm hồ ly.”

    Phương Chấn Bang đối diện với điện thoại: “…” Câm nín.

    Tôi vốn định nhân lúc Lận đội trưởng đang vui mà hỏi xem Nhan Trinh thế nào rồi, nhưng thôi, bây giờ không cần hỏi nữa, dù sao cũng ở chung với nhau rồi mà.

    Nhưng dù đã hiểu, trong lòng Phương Chấn Bang vẫn chất chứa những nỗi niềm không nói nên lời…

    Hỏng mất.

    Thực sự là hỏng mất mà.

    Sau khi hít một hơi thật sâu, Phương Chấn Bang bình tĩnh nói với Nhan Trinh: “Thì ra là Nhan đại sư, thật là tốt khi được ngài sẵn sàng giúp đỡ. Thay mặt đội chúng tôi, tôi xin cảm ơn ——”

    Nhan Trinh ngắt lời anh ta: “Tôi sẽ thu phí.”

    Phương Chấn Bang lại nghẹn họng, nhưng nghĩ kỹ lại, cậu ta không phải Đặc Ban Xử, thu phí cũng không có gì sai, thu phí đại khái là không cần lôi đội trưởng ra ngoài…. đúng không?

    Vì vậy, ông hắng giọng: “Ngài xem, phí ra tay quy định như thế nào?”

    Nhan Trinh nhìn Lận Dương Phong, thầm nói — Em muốn bao nhiêu?

    Lận Dương Phong khóe miệng khẽ giật – Anh tự quyết định đi.

    Nhan Trinh thở dài: “Tìm năm mươi vạn, giết nó hai trăm vạn.”

    Phương Chấn Bang tổng kết: “Không thành vấn đề, vậy vất vả ngài rồi. Ngài xem, chúng ta khi nào thì xuất phát?”

    Nhan Trinh nói: “Buổi tối tôi không đi, sáng mai nấu cơm cho Lận đội trưởng xong sẽ đi.”

    Phương Chấn Bang do dự: “Đi muộn như vậy, không chậm trễ ngài sao?”

    Nhan Trinh kinh ngạc: “Sao lại chậm trễ?”

    Phương Chấn Bang: “…” Nghẹn.

    Ừ, vậy đi, bọn phàm nhân như ông không hiểu được sức mạnh của đại sư có thực lực đâu.

    Phương Chấn Bang nghẹn khí nói: “Ừm, sáng mai ngài gọi điện thoại cho tôi. Số điện thoại của tôi là…”

    Nhan Trinh: “Anh không cần nói, tôi hỏi Lận đội trưởng trưởng là được rồi.”

    Phương Chấn Bang: “Ồ.”

    Cuộc gọi cúp máy.

    Nhan Trinh nằm trên giường, cười nói với Lận Dương Phong: “Số điện thoại của anh ta là gì?”

    Lận Dương Phong: “1836783.”

    —— Bà nó, tại sao tên này cứ khăng khăng hỏi cậu vậy?

    Chỉ là, rốt cuộc cậu cũng không nói được câu này ra ngoài.

    Sáng sớm hôm sau, Nhan Trinh làm đồ ăn ngon cho Lận Dương Phong, đợi cậu ăn xong rồi đi học.

    Lận Dương Phong đẩy xe lăn ra, không hiểu sao lại quay người lại.

    Quả nhiên, Nhan Trinh ở phía sau cách đó không xa đang nhìn cậu.

    Lận Dương Phong dừng một chút: “Không cần quá nể mặt mấy tên ngu xuẩn kia.”

    Nhan Trinh vốn là người nhạy cảm nhất với tâm tình của Trứng bé con nhà mình, bây giờ từ đó nghe được sự quan tâm mình, vô cùng vui mừng, hớn hở nói: “Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ không nể mặt bọn họ đâu!

    Lận Dương Phong khựng lại, hắn không có ý đó, nhưng quên đi, những người đó làm chuyện nhỏ cũng không xong, rất đáng bị mất mặt.

    Sau đó, Lận Dương Phong đi ra ngoài.

    Sau khi cậu đi, Nhan Trinh nghĩ xem làm thế nào để không tôn trọng những người đó, và sau khi nghĩ một lúc, mắt anh sáng lên – Có rồi! Ừm, cũng không cần phải chủ động gọi điện thoại thông báo bắt đầu cho bọn họ đi.

    Phương Chấn Bang biết giờ học ở Lận đội trưởng là tám giờ nên đã chờ điện thoại của Nhan Trinh từ tám giờ, để nhanh chóng tổ chức đội làm việc, anh nhờ Trâu Khải liên hệ với các thành viên khác trong nhóm và tất cả họ tập trung tại Đặc Ban Xử trước tám giờ.

    Chỉ là, 8giờ ông chưa nhận được cuộc gọi, 8 giờ 30 ông cũng chưa nhận được cuộc gọi, 9giờ vẫn chưa nhận cuộc gọi.

    Các đội viên có chút lo lắng, đồng loạt nhìn về phía Phương Chấn Bang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Phương Chấn Bang cũng thầm than trong lòng, chẳng phải đã hứa sẽ liên lạc à, sao giờ này lại không gọi? Ông nhíu mày, hối hận vì không chủ động xin số Nhan Trinh.

    Dần dần, các đội viên có chút bồn chồn, bọn họ sáng sớm tới đây cũng không có phản đối, bọn họ muốn bù đắp sai lầm, nhưng bị cho leo cây thì… cũng có chút thảm.

    Cuối cùng, chín giờ mười, di động của Phương Chấn Bang vang lên, anh vội vàng kết nối, nghe thấy giọng nói từ đầu dây bên kia, sắc mặt hơi giãn ra.

    “Nhan đại sư, cuối cùng ngài cũng gọi rồi.”

    Nhan Trinh đằng kia không nói.

    Phương Chấn Bang: “A lô? A lô??”

    Nhan Trinh vẫn không nói.

    Phương Chấn Bang nhìn đi nhìn lại điện thoại của mình, “a lô” mấy lần, còn cho rằng tín hiệu không tốt, đang định gọi lại thì…..

    Nhan Trinh chậm rãi lên tiếng: “Người đâu?”

    Phương Chấn Bang thấy tín hiệu khôi phục, vội vàng hồi đáp: “Chúng tôi đều ở Đặc Ban Xử.”

    Nhan Trinh “Ờ” một tiếng rồi nói: “Chờ đó.” Xong thì cúp điện thoại.

    Sau đó, anh lại bước ra khỏi cửa, một bước có thể đi cả một quãng đường dài, anh đi thẳng về phía Đặc Ban Xử.

    —— Bắt người ta chờ rồi mặc kệ người ta, vậy có đủ không giữ thể diện cho bọn họ chưa?

    Phương Chấn Bang nghe điện thoại “bíp” một tiếng, nhấn nút gác máy, quay người nói với các đội viên: “Nhan đại sư đã lên đường rồi, khi gặp nhất định phải cung kính. Hiểu không?”

    Các thành viên trong nhóm đều sôi nổi thể hiện, nhất định sẽ tôn kính người đó.

    Trâu Khải, người đã từng tiếp xúc với Nhan Trinh, lúc này cũng nói thêm: “Đừng coi thường Nhan đại sư, anh ấy trông rất trẻ và đẹp trai, nhưng anh ấy chắc chắn không dễ đối phó, nếu các người có biểu hiện gì không ổn, có chuyện gì, Nhan đại sư làm ầm ĩ lên, nhưng đừng oán trách người khác, đều là tự mình chuốc lấy.”

    Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trâu Khải, các thành viên trong đội cũng trở nên nghiêm túc.

    Chỉ là bọn họ hoàn toàn không hiểu Nhan đại sư kia bộ dáng như thế nào, điều này khiến Trâu Khải lo lắng thái độ của bọn họ sẽ biểu hiện ra điều gì đó không đúng — phải biết rằng, bọn họ đối với kẻ mạnh hơn mình vẫn luôn rất tốt và tôn kính.

    —— Các đội viên lúc trước gặp Nhan Trinh ở Chiêu Diêu sơn đều nghỉ ngơi ở nhà, lần này Trâu Khải tuyển người đối phó với Hỗ Băng Thanh, không ai biết Nhan Trinh.

    Một phút sau, ánh mắt Phương Chấn Bang nhìn về phía cổng.

    Đội viên biết là Nhan đại sư tới, đều quay đầu lại nhìn.

    Khi nhìn thấy anh, bọn họ không thể không há hốc mồm.

    Chuyện quái gì xảy ra thế?!

    Đây là cái dạng thần tiên gì vậy, một người làm sao có thể lớn lên thành ra như vậy, đã như vậy rồi lại còn là cao thủ!!!

    Tất cả các thành viên trong đội đều căng mặt ra để không mất bình tĩnh, lúc này họ mới hiểu tại sao Trâu Khải lại đưa ra lời cảnh báo như vậy, bởi nếu không có lời cảnh báo thì chắc chắn họ sẽ mất bình tĩnh ngay lập tức. Biết đâu sẽ đắc tội với Nhan đại sư?

    May mắn thay, bây giờ tất cả mọi người đều đang căng thẳng.

    Phương Chấn Bang tiến lên một bước, trên mặt mang theo nụ cười nói: “Nhan đại sư, lần này thật sự là cảm tạ ngài tới hỗ trợ, yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ phối hợp.”

    Nhan Trinh gật đầu, liếc nhìn các đội viên một cái.

    Hai…. không ngoài dự đoán chút nào, tất cả đều yếu quá.

    Khi các đội viên bị anh quét mắt qua, tóc gáy đều dựng đứng, cảm giác nguy hiểm đáng sợ bao trùm lấy cả người bọn họ, giống như đè nặng lên người mình, thật sự là sởn gai ốc! Bị đại sư nhìn cả người da đầu tê dại, lại một lần nữa mừng rỡ mình không có làm gì sai, nếu không, nếu không…., bọn họ không phải bị một ngón tay bóp chết sao… đúng không?

    Nhan Trinh nhìn Phương Chấn Bang, nói: “Đi chứ?”

    Phương Chấn Bang sửng sốt một chút, lập tức ý thức được: “Ý của ngài là, cái gì cũng không cần chuẩn bị, liền có thể đi luôn?”

    Nhan Trinh “Ừm” một tiếng, đi ra ngoài.

    Những người còn lại thất thần nhìn nhau, vội vàng đi theo.

    —— Vị Nhan đại sư này nghĩ như thế nào kệ đi, chỉ cần tìm ra hồ ly là được.

    Hừ, lãng phí nhiều nhân lực vật lực như vậy, còn chơi đùa Đặc Ban Xử bọn họ như lũ ngốc nhiều năm như vậy, nhất định phải xé xác cô ta ra!!

    Nhưng khi bọn họ đi theo Nhan Trinh, thấy anh móc ra một cái đuôi hồ ly, tất cả đều không khỏi im lặng.

    Trên cái đuôi cáo kia, yêu khí thật mạnh!

    Phương Chấn Bang chợt hiểu ra, ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Nhan đại sư, đây là cái đuôi của Hỗ Băng Thanh à?”

    Nhan Trinh liếc ông một cái: “Đúng vậy, đêm đó cô ta làm rơi.”

    Phương Chấn Bang lập tức nhớ tới đêm đó là đêm nào, có chút tham lam nhìn đuôi hồ ly, ông biết rất rõ, nếu như cao thủ tinh luyện pháp khí ở Đặc Ban Xử tinh luyện được cái này, nhất định có thể chế tạo ra mấy mảnh pháp khí phi phàm, đến lúc đó, thực lực tổng thể của Đặc Ban Xử bọn họ nhất định sẽ tăng lên —— Nhưng mà, ông không dám lấy đồ của người này, nếu không, Lận đội trưởng nhất định sẽ không tha cho bọn họ!

    Đợi đã, Lận đội trưởng thì liên quan gì đến anh chàng này?

    Chưa kịp định thần, Phương Chấn Bang đã chú ý thấy Nhan Trinh có động tác khiến anh suýt hộc máu.

    Nhan Trinh trực tiếp nhổ một nửa lông đuôi hồ ly!!

    Đây, đây là loại hành động phá hoại phí phạm gì vậy!!!

    Một giây sau, hành động càng khiến bọn họ đau lòng hơn xuất hiện, Nhan Trinh nhổ lông hồ ly ra, phất tay tung lên không trung, sau đó dùng ngón tay xoay tròn hai lần, những chiếc lông hồ ly đó tạo thành một mũi tên, ở giữa không trung chỉ ra phương hướng cho bọn họ, càng đáng sợ hơn là, mỗi một lần lông hồ ly bay về phía trước, một ít lông hồ ly tựa hồ như bị thứ gì đó đốt cháy, hóa thành khói xanh tiêu tán, có thể tưởng tượng được, cái mũi tên làm bằng lông hồ ly kia rất có thể không kiên trì được cho đến khi tìm thấy Hỗ Băng Thanh.

    Phương Chấn Bang có dự cảm, khi mũi tên hết, Nhan đại sư nhất định sẽ lại vặt lông hồ ly, thậm chí sau khi vặt xong một chiếc đuôi hồ ly, anh sẽ nhặt tiếp một chiếc khác… Ông mơ hồ nhớ lại, hình như Nhan đại sư có tới ba cái đuôi trong tay!

    Trời đất ơi, thật lãng phí!

    Nhưng Phương Chấn Bang không dám nói gì.

    Nhan Trinh không biết Phương Chấn Bang đang nghĩ gì, chỉ liếc mũi tên một cái, liền đi về phía trước: “Các người lái xe đi theo.”

    Trâu Khải luôn ở phía sau vội vàng ra hiệu cho đồng đội – lái xe đi.

    Các đội viên kỳ thực có chút khó hiểu, Nhan đại sư không có lên xe sao? Anh ta muốn đi bộ à? Anh ta còn bảo bọn họ lái xe đi, không sợ bọn họ đi với tốc độ thật nhanh rồi theo không kịp sao?

    Tất nhiên, chẳng mấy chốc các đội viên sẽ không còn nghĩ như vậy nữa.

    Bởi vì vừa lên xe, bọn họ đã kinh hãi phát hiện Nhan Trinh luôn đi trước xe bọn họ khoảng mười mét, cho dù điều chỉnh tốc độ nhanh nhất có thể, bọn họ cũng vẫn giữ nguyên khoảng cách này.

    …. Chậc, bọn họ thật sự đã hiểu lầm thực lực của Nhan đại sư rồi.

    Xe chạy nhanh về phía trước, hơn nửa giờ sau mới đến vùng ngoại ô, mười phút sau đã nhìn thấy dãy núi ở vùng ngoại ô.

    Bước chân Nhan Trinh cuối cùng cũng dừng lại, bèn dẫn bọn họ xuyên qua khe hở giữa hai ngọn núi rất gần nhau, một lúc sau đuôi lông hồ ly đều bị đốt sạch.

    Cùng lúc đó, một luồng yêu khí mênh mông bùng lên ở phía trước, ép cho những chiếc xe theo sát sau đó run lên bần bật.

    Các đội viên: “…” Không nói được lời nào.

    Không đúng, chỉ đi tìm một con hồ ly bị thương nặng thôi mà, từ đâu ra một con ác linh kỳ dị và mạnh mẽ như vậy?

    Nhan đại sư… Đi nhầm đường à?

Hết chương 33.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 33

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên