Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 35

Chương 35: Scandal.

    Hỗ Băng Thanh luôn cảm thấy, với tài năng của dòng máu Cửu Vĩ Hồ, trải qua hai nghìn năm tu luyện, đã mọc thành công tám chiếc đuôi, có thể coi là người chiến thắng trong cuộc sống của yêu hồ. Cô còn lừa được những người như Đặc Ban Xử, thậm chí còn được những “huyết thực” ủng hộ với thân phận người hâm mộ, thỉnh thoảng chọn mấy người ăn cũng không khiến cho người ta chú ý, quả thật là sảng khoái vô cùng – làm sao cô ta có thể ngờ, linh khí thiên địa lại có dấu hiệu khôi phục, không đợi năng lực của cô ta thăng tiến vượt bậc, đã xuất hiện thêm nhiều nhân vật mà cô ta không xử lý nổi, cô ta không thể tưởng tượng được, con thỏ tinh trước đây mình tùy tiện xem như nô lệ lại đá phải một tấm sắt cứng như vậy, lại khiến cô ta mất tới bảy cái đuôi! Có thể nói là cô ta phải trở lại tu luyện như từ đầu.

    Sau này, khi Hỗ Băng Thanh đang chạy trốn bên bờ vực cái chết, cô ta tưởng mình sắp chết, bỗng cảm nhận được tiếng gọi từ trong huyết mạch, sau khi tìm đến ngọn núi này mới biết Cửu vĩ hồ vốn được yêu hồ tôn kính cũng đã thức tỉnh cùng với Thanh Khâu sơn, tổ địa của Vĩ Hồ. Cuối cùng, cô cũng gặp được tổ tiên của mình — Nữ Tân, người đầu tiên tỉnh dậy trong số năm Cửu Vĩ Hồ đã ngủ say nhiều năm.

    Thực lực của Nữ Tân khiến Hỗ Băng Thanh phải nể phục, Nữ Tân tuy không thích hậu duệ của mình cho lắm nhưng cũng tìm dược thảo chữa vết thương cho cô, thu nhận cô và chỉ dạy đủ thứ, giúp cô tiến bộ vượt bậc. Cô ấy gần như đã khỏi bệnh, nhưng cô vẫn phải khổ luyện từ đầu … Nhưng điều cô không bao giờ ngờ tới là, vị tổ tiên quyền năng trong mắt cô cũng giống như cô lúc trước, chiến đấu với ông chủ Nhan khủng khiếp đó chỉ trong chốc lát đã trực tiếp bị tóm vào tay, chỉ một đòn đã thất thủ!

    Cảm giác này là thật tuyệt vọng.

    Cuối cùng Hỗ Băng Thanh cũng vỡ òa, run rẩy không kìm được mà nước mắt chảy dài, thấm ướt cả bộ lông của cô.

    Xong rồi, tất cả đều xong rồi, ngay cả tổ tiên cũng không làm gì được, còn ai có thể cứu được cô?

    Thật sự là đến cực hạn, Hỗ Băng Thanh nằm sấp trên mặt đất run lẩy bẩy, khi Đặc Ban Xử phái mấy người tới bắt cô, cô vẫn nằm bất động, không còn ý niệm tận dụng mọi cơ hội để ra tay rồi bỏ trốn như trước đây nữa.

    Trâu Khải đến bắt người, cậu ta thấy Hỗ Băng Thanh như vậy, cũng có thể hiểu được.

    Nghĩ lại cũng đúng, nếu như tổ tiên của cậu mà lỡ bị người ta đánh trọng thương, chắc cậu cũng phát điên mất.

    Cuối cùng Hỗ Băng Thanh cũng bị nhốt trong một cái lồng nhỏ, Trâu Khải cẩn thận khiêng cái lồng nhỏ rồi dẫn đội xuống núi, trên đường xuống núi gặp phải thứ gì đó giàu linh khí, bọn họ sẽ bắt lấy một ít trở về nghiên cứu.

    Lần này phát hiện thêm một ngọn núi mới, đối với Đặc Ban Xử của bọn họ thì đây vừa là nguy hiểm vừa là cơ hội.

    Dưới chân núi, Nhan Trinh nắm chín cái đuôi của Nữ Tân, vừa nhìn nó run rẩy vừa hỏi: “Không phải chỉ còn lại một mình ngươi chứ? Ta nhớ ngươi có bộ lông màu xanh rất đẹp, hơn nữa còn có… có con màu trắng, màu đen. Mấy con đó vẫn còn chứ?”

    Nữ Tân cúi đầu không nói lời nào.

    Nói cho chính xác, nó không dám nói – nếu nói ra, nó sẽ bị tận diệt, đến lúc đó toàn bộ Cửu Vĩ Hồ trong tộc sẽ bị diệt vong, nó cũng không phải thứ tốt lành gì, nhưng nó không dám mang tội giết cả tộc.

    Nhan Trinh lại lắc lắc con hồ ly hai lần, dù sao Nữ Tân cũng xem như sắp chết, vậy nên có bạo lực cũng không phối hợp.

    Phương Chấn Bang và một số thành viên trong đội ở lại lặng lẽ chứng kiến ​​cảnh tượng này, cả người sởn gai ốc, từ sự việc này bọn họ đã sâu sắc nhận ra rằng, Nhan đại sư là kiểu người muốn cái gì đều phải đào rỗng mới được, bắt một con Cửu Vĩ Hồ còn chưa thấy hài lòng, tư thế đó là muốn bắt cả tộc nhà người ta!

    Lúc này Phương Chấn Bang không khỏi rối rắm.

    Cửu Vĩ Hồ là loài có nguy cơ tuyệt chủng, lẽ ra với chính sách hiện nay thì phải bảo vệ chúng nó, nhưng bản chất loài hồ ly này lại thích ăn thịt nhân loại, lại còn là sinh vật có trí tuệ, là kẻ thù không đội trời chung với con người! Không giống như sư tử, hổ và cá sấu, chúng không phải là thứ có thể khống chế được.

     Cái đó…

    Bằng không, cứ xem như không biết gia tộc này lâm nguy đi? Ông nghĩ, Cửu Vĩ Hồ cũng chỉ có bộ lông là đẹp.

    Nhan Trinh không hỏi được gì từ Nữ Tân trong tay mình, vậy nên không hỏi nữa, trực tiếp nhổ một sợi lông đuôi của nó rồi hất lên không trung.

    Nữ Tân trố mắt kinh hãi!

    Giây tiếp theo, Nhan Trinh lộ ra vẻ mặt mê mang: “Vẫn còn chưa ngủ dậy, thôi quên đi, cứ để nuôi một thời gian cho bộ lông đẹp hơn.”

    Nữ Tân: “…”

    Đột nhiên, nó cảm thấy mình thức dậy sớm quá.

    Do dự một lát, Nữ Tân lặng lẽ niệm chú.

    Nó phải để lại lời nhắn, bảo các chị em của mình khi tỉnh dậy thì chạy ngay, đừng chọc giận vị sát tinh này!

    Nhan Trinh cảm nhận được sự dao động của yêu lực, anh nhấc Nữ Tân lên ngang tầm mắt mình: “Ngươi vừa làm cái gì?”

    Nữ Tân Quay đầu đi.

    Nhan Trinh: “Không sao.”

    Chẳng mấy chốc Nữ Tân đã tuyệt vọng phát hiện ra, chắc là bực mình vì thái độ bất hợp tác của nó, không biết làm cách nào mà người này đã phong tỏa cái động các chị em của nó đang nằm ngủ rồi!

    Lúc này, tâm Nữ Tân như tro tàn.

    Xong rồi, thực sự xong rồi, hoàn toàn xong rồi.

    Có lẽ, trong tương lai không xa, chúng sẽ gặp lại khi chỉ còn là những bộ lông thú…

    Trên đường trở về Đặc Ban Xử, đám người Phương Chấn Bang vẫn ngồi xe đi theo sau Nhan Trinh, thỉnh thoảng lén lút quan sát anh, trong lòng tràn đầy kinh ngạc xen lẫn hưng phấn.

    Đủ loại cảm xúc mãnh liệt không thể khống chế được, các đội viên cứ giãy giụa hết lần này đến lần khác, bọn họ cảm thấy nhân cách của vị Nhan đại sư này không tệ, vậy cho nên đã cùng nhau tụ tập lại nhỏ giọng thảo luận hết sức say mê.

    “Ha ha, tui nói nè, đây là Cửu Vĩ Hồ! Nhìn xem, nó bị Nhan đại sư một tay bóp cổ, rốt cuộc thì ngài ấy thần tiên phương nào thế, quả thực lợi hại!”

    “Đúng vậy, thật sự không ngờ trên đời này lại có người lợi hại như vậy. Ngài ấy có thân quen với Đặc Ban Xử của chúng ta không? Ngài ấy là người ngoài biên chế à? Hay là đã gia nhập đội chúng ta rồi?”

    “Làm sao có thể gia nhập được chứ? Cậu không thấy ngài ấy cường đại như vậy sao? Hơn nữa, nếu như ngài ấy gia nhập rồi thì ngay từ đầu Trâu đội trưởng đã không phải dặn chúng ta không nên đắc tội với ngài ấy…”

    “Đúng rồi, Đặc Ban Xử chúng ta làm sao lại biết vị Nhan đại sư này thế?”

    “Chuyện này tôi thật sự không biết, chẳng lẽ Trâu đội trưởng và Phương phó đội biết?”

    “Này, chúng ta hỏi được không?”

    “Hỏi đi!”

    Những cuộc thảo luận này tuy nhỏ nhưng cũng không thoát khỏi sự chú ý của Trâu Khải và Phương Chấn Bang, bọn họ đều nghe thấy.

    Phương Chấn Bang ra hiệu cho Trâu Khải để cậu ta giải thích, còn mình thì vẫn nhìn Nhan Trinh trước mặt.

    Trâu Khải dừng một chút, sắp xếp lại ngôn ngữ, cảm thấy Đặc Ban Xử bọn họ sau này có thể sẽ mời Nhan đại sư trợ giúp nữa, những người này đều đã đi theo rồi, sau này bọn họ sẽ là lựa chọn đầu tiên khi đi làm nhiệm vụ khi có Nhan đại sư, vậy nên cần nói cái gì, cần làm rõ cái gì trước để sau này không phạm sai lầm cấm kỵ.

     Một lần nữa…

    Cậu ta âm thầm đảo mắt, trong lòng luôn cảm thấy nếu như nói Nhan đại sư quan tâm đến Lận đội, sẽ làm cho Nhan đại sư thoải mái, nhìn thấy Nhan đại sư như vậy, quả thật là hận không thể ở cùng Lận đội mỗi ngày. Có vấn đề gì cũng đều sẽ giúp Lận đội giải quyết…

    Nghĩ đến đây, Trâu Khải lặng lẽ lui ra phía sau.

    “Nghe nói các vị đều có hứng thú với quan hệ giữa Nhan đại sư và Đặc Ban Xử chúng ta?”

    Các thành viên đang thảo luận phía sau ngẩng đầu lên, thấy Trâu Khải không có ý tức giận, lập tức hứng thú hơn:

    “Vâng, tất cả chúng tôi đều tò mò.”

    “Đội trưởng Trâu, anh có thể nói cho chúng tôi biết không?”

    “Chúng tôi hứa sẽ giữ bí mật!”

    Trâu Khải nhìn bộ dạng bát quái nhiều chuyện của đám người này, thở ra một hơi, thần bí nói: “Này, các người không biết sao? Sở dĩ Nhan đại sư có quan hệ tốt với Đặc Ban Xử chúng ta, chính là vì Lận đội của chúng ta đó!”

    Các thành viên trong đội đột nhiên kêu lên:

    “Cái gì? Lận đội?!”

    “Không thể nào, Lận đội lợi hại như vậy…”

    “Chẳng lẽ là người Lận đội quen biết từ trước?”

    Nếu là người quen từ trước thì cũng có thể lắm.

    Từ khi tiến vào Đặc Ban Xử, cho dù không phải ai cũng từng gặp qua Lận Dương Phong, hay thậm chí có giao tình với Lận Dương Phong, nhưng khi tìm hiểu quy định của Đặc Ban Xử, nhất định sẽ biết trong Đặc Ban Xử ai là người mạnh nhất, ai là người tọa trấn, chính là Lận đội trưởng của bọn họ. Tuy rằng rất ít khi ngài ấy ra tay, nhưng chiến tích của ngài ấy vẫn luôn được ghi vào lịch sử của Đặc Ban Xử, quang huy chú mục, ai cũng biết, nếu không có sự tồn tại của Lận đội trưởng thì Đặc Ban Xử không thể nào hành động suôn sẻ như vậy được.

    Tuy biết sức mạnh chiến đấu của Lận Dương Phong, nhưng một số người đã từng nhìn thấy Lận Dương Phong cũng sẽ phổ cập giáo dục cho các đội viên mới biết, Lận đội trưởng này tính tình rất xấu, quanh năm phải ngồi xe lăn, cả người toát lên khí tức rất hung tàn, trước đây khi đánh quái, ngài ấy đã xé xác đối phương thành từng mảnh nhỏ vì ăn nói lấc cấc, và mỗi lần Phương đội phó liên lạc với Lận đội qua điện thoại để báo cáo công việc ở Đặc Ban Xử, lúc nào ông cũng bị chửi. Có lần, có tên muốn ép Lận đội trưởng ra ngoài chơi, hắn ta đã xông vào chỗ Lận đội ở, bị Lận đội đánh cho mềm xương rồi quăng ra ngoài, khiến hắn ta chỉ còn thở thoi thóp…. Và sau đó, Lận đội còn mạnh mẽ yêu cầu chuyển nhà đi chỗ khác. Từ đó, trừ một số ít người, Lận đội không bao giờ cho ai đến tìm mình, mà cũng không có ai dám đến gần ngài ấy, vì sợ sẽ bị đánh cho thành phế nhân.

   Sự tồn tại của Lận đội đã có từ rất lâu, bọn họ nghe nói thực chất ngài ấy không phải là người, vừa rồi bọn họ nhìn thấy Nhan đại sư biểu lộ ra uy lực, liền phát hiện Nhan đại sư đã biết Cửu Vĩ Hồ, mà Cửu Vĩ Hồ chính là hồ ly thời xa xưa, đại khái Nhan đại sư cũng là một sự tồn tại từ rất lâu đời… Như vậy liền xuất hiện một vấn đề, chắc có lẽ Nhan đại sư cũng không phải là người?

    Thực sự cũng không có gì ngạc nhiên khi hai người không phải là con người đã biết nhau từ trước.

    Tuy nhiên, một câu nói của Trâu Khải đã phá vỡ suy đoán này.

    Cậu ta không dám nói ra tiếng mà chỉ làm khẩu hình: “Hình như Nhan đại sư vừa nhìn đã yêu Lận đội của chúng ta, sau đó làm rất nhiều đồ ăn có linh khí cho ngài ấy, còn không biết làm sao mà chuyển đến sống cùng Lận đội rồi, ở chung một phòng! Lần này Nhan đại sư ra tay giúp đỡ là vì Phương đội phó gọi cho Lận đội đi tìm người, mà Lận đội lại rất tức giận nói không giúp, vậy cho nên Nhan đại sư mới đi làm thay!”

    Đột nhiên, sự im lặng bao trùm khắp nơi.

    Các đội viên mở to mắt, trong lòng tràn đầy không thể tin được.

    Đùa gì thế, Nhan đại sư đẹp trai vậy mà… người đó vậy mà lại yêu Lận đội ngồi xe lăn tàn ác ngay từ cái nhìn đầu tiên… Ngài ấy mù à ???

    Vì vậy, khi cuộc thảo luận tiếp tục, họ không dám nói ra nữa và tất cả đều dùng khẩu hình miệng.

    ——Có thật không? Lận đội may mắn thế à? Đúng là vận đào hoa mà!

    —— Mắt Nhan đại sư thật sự ổn chứ?

    —— Đừng xem thường Lận đội, nghe nói ngài ấy cũng rất đẹp trai.

    —— Đẹp trai thì có ích gì, tức giận một cái là dùng tay xé người ta ra làm đôi.

    ——Người yêu không nhất thiết phải xé bằng tay…

    Nhan Trinh không hề hay biết, bản thân đã dính phải scandal với Trứng bé con nhà mình, mà tin tức đó còn lan truyền khắp nơi.

Hết chương 35

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 35

Ngày đăng: 11 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên