Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 40

 Chương 40: Drama sân trường……

    Thấy Phó Giai Nghi tức giận bỏ đi, mấy cô gái hay giễu cợt cô ta cũng yên tâm hơn một chút, tay trong tay ra về, dọc đường, cuộc nói chuyện giữa họ vẫn trôi về phía sau.

    “Các chị, các chị cũng ghét cô ấy sao?”

    “Còn không thế? Tôi không sợ che xấu. Tôi chia tay với người yêu cũ của tôi cũng là vì cô ta. Trà xanh đó không có việc gì liền tìm người yêu cũ của tôi nói chuyện phiếm. Nhìn cô ta giả vờ thật ghê tởm. Người yêu cũ của tôi cũng nói rằng tôi ích kỷ. Tôi có thể nhịn anh ta sao, trà xanh và tiện nam là một đôi trời sinh, vì vậy tôi đã đá người yêu cũ của mình.

    “Bất quá, tôi đoán, mấy người chân chó cũng sẽ ra đi với hai bàn tay trắng thôi.”

    “Mấy người nói đúng, người yêu cũ của tôi về sau có tìm tôi xin quay lại, nhưng tôi đã bảo anh ta cút đi.”

    “Này, các người nói về cái này, tôi cũng đã gặp phải trước đây. Tôi có một người bạn thân có mối quan hệ rất tốt với trúc mã của anh ấy. Trà xanh này lúc nào cũng tìm trúc mã của cô ấy nhờ giúp đỡ mỗi ngày. May mắn thay, trúc mã kia có thể phát hiện ra sự giả tạo của cô ta, sau hai ngày lập tức tránh xa cô ta. Nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến bạn tôi chán ghét.”

    “Đúng vậy! Có rất nhiều chuyện như vậy, cô ta là người duy nhất xinh đẹp à? Đại học Nam Hồ chúng ta có rất nhiều mỹ nhân lắm, và cũng có khá nhiều người giống cô ta, nhưng cô ta là người duy nhất lãng khắp nơi, lãng đến mức rất nhiều chàng trai đều bỏ phiếu cho cô ta.”

    “Không trách được, trên đời này lưu manh rất nhiều, lưu manh đều thích  ăn trà xanh…”

    Những người qua đường ở lại đó ngơ ngác nhìn nhau, đều ở đây để xem náo nhiệt, hóa ra náo nhiệt thật sự đủ náo nhiệt, không bao lâu sau đã có người đăng bài lên trên diễn đàn trường học.

    “Sốc quá! Cậu trai kia lại đối với hoa khôi làm như vậy!”

    Ngay sau khi bộ ảnh sốc lộ ra, nhiều người ăn dưa chưa theo kịp cảnh tượng đã lập tức vào xem bài đăng, tiêu đề của tấm ảnh giật gân, nhưng nội dung bên trong còn bình thường hơn nhiều, là bao gồm quá trình Phó Giai Nghi bị Lận Dương Phong từ chối và sau đó Nhan Trinh đến đưa Lận Dương Phong về nhà ăn tối.

    Vài giây sau khi bài đăng được gửi đi, vô số bài đăng theo dõi đã đến.

    [Lầu trên đưa tin!]

    [ Ăn dưa ăn dưa. . ]

    [Thật hay giả vậy, hoa khôi còn không thèm nể mặt luôn cậu trai? ]

    [Lận Dương Phong tàn tật hả, cậu ấy ngồi xe lăn. ]

    [ Nói cái gì tàn tật, cậu ta rất đẹp trai, anh không tra học bạ sao? Cái người tên Lận Dương Phong kia hàng năm đều nằm trong tóp hai mươi, cực kỳ chính xác không phô trương. Tôi không ngờ… ]

    [Thôi nào, lại không phải tiểu thuyết, nghi ngờ cái gì.]

    [Đừng nói với tôi, anh ấy thực sự giống nam chính trong tiểu thuyết, không đánh giá anh ấy có tàn tật hay không, nhưng chỉ có khuôn mặt của anh ấy, tôi có một ý tưởng táo bạo … ]

     [ Ý tưởng gì? ]

    [Này, tôi còn có thể nghĩ gì nữa, các người không nghĩ rằng ngoại hình của hoa khôi không xứng với anh ấy sao? ]

    [Tôi nói này, cậu có phải là quá đề cao Lận Dương Phong kia không? ]

    [ Đừng so với trên lầu, tôi biết cậu ta chính là chân chó của hoa khôi đúng không. ]

    [Chân chó ——]

    [ Dừng lại, dừng lại, đừng tranh cãi nữa, chỉ là tôi đang nghĩ, người kêu Lận Dương Phong về nhà ăn cơm đó tên gì? Anh ấy đẹp trai quá, đúng không? ]

    [E hèm, những người xem nói rằng hai chữ đẹp trai là không đủ để mô tả anh chàng đó! Phải được gọi là mỹ nhân ~~]

    [ Có ảnh không? Không có ảnh thì nói cái lông! ]

    [Thật trùng hợp, kẻ hèn tôi chỉ tình cờ chụp lén được một bức ảnh! Haha!]

    [ Tôi… Bà nó! ]

    [Bà nó, lớn lên trông đẹp như thế này! Hỏi các cô gái kia làm sao sống chứ! ]

    [Thật là đẹp, thật là đẹp! ]

    [ Tôi không thể không có một ý tưởng táo bạo khác… ]

    [ Keke, ý tưởng táo bạo của cậu là những người tuyệt vời nên ở bên những người đàn ông đẹp trai, phải không? ]

    [ Đúng vậy, khó trách người ta nói khác giới là bạn, cùng giới có thể yêu. ]

    [Người bạn trên lầu bị cong rồi.]

    [Không nói chuyện hẹn hò, để tôi quyết định ở đây, anh đẹp trai kia nhất định đang hẹn hò với Lận Dương Phong, nếu không thì ai nấu cơm cho, còn muốn tới đây tìm người? Có anh đẹp trai như vậy ở nhà, còn hiền huệ như vậy, nếu là tôi, tôi cũng không muốn nhìn hoa khôi đâu, tôi cũng không sợ đám bạn bè chân chó của cô ta, tôi chỉ muốn hét lên —— Hoa khôi có đẹp như anh trai này không? Có không? Có không?]

    [Ừ, người anh em trước kia có bao giờ ngờ được có ngày trên diễn đàn một nam một nữ đấu đá nhau, người anh em không phải vì hoa khôi, mà là vì chàng trai kia, còn đáng sợ hơn nữa là chàng trai kia không một chút nương. Bà nó chứ, tôi thậm chí còn thấy anh chàng kia còn đẹp hơn cả hoa khôi trường… ]

    Chỉ trong nửa ngày, bài đăng đó đã lên đến hơn trăm trang, trên mỗi trang đều đăng ảnh chụp chính diện, ảnh chụp nghiêng và ảnh quay lưng đẩy xe lăn của Nhan Trinh, tất cả đều được trích dẫn một cách điên cuồng, vẫn còn rất nhiều người sau khi rời khỏi trang điên cuồng đăng lại ảnh… Hiện tại lượng thông tin được truyền đi khá nhanh, nhan sắc ngày càng thịnh thế của Nhan Trinh đã được hầu hết người trong trường biết đến, có thể vào diễn đàn, còn một số không vào diễn đàn cũng vậy, miễn là họ có bạn bè có thể truy cập diễn đàn, những bức ảnh này sẽ được hiển thị.

    Có thể nói, sau một hai ngày, Nhan Trinh đã trở thành danh nhân của trường, Lận Dương Phong cũng trở thành danh nhân của trường.

    Đồng thời, thân phận dự thính của Nhan Trinh cũng bị bại lộ, dẫn đến vô số suy đoán… Anh chàng đẹp trai này nhất định có tình ý thầm kín với Lận Dương Phong ngày nào cũng làm mặt xấu, suy đoán này không phải không có đạo lý, tuy rằng Lận Dương Phong tuy rằng ngày nào cũng ru rú trong nhà, lúc nào cũng bộ mặt cáu kỉnh, cậu cũng là “người tàn phế”, diện mạo vừa lạnh lùng vừa đẹp trai, ít nhiều gì cũng có người chú ý đến cậu, bọn họ cẩn thận nghĩ lại, liền nhớ tới trước kia mặt Lận Dương Phong cáu kỉnh chắc chắn lên đến 100% , từ khi Nhan Trinh làm sinh viên dự thính và ở cùng một ký túc xá với cậu thì độ cáu kỉnh có vẻ được cải thiện không ít nhỉ? Hơn nữa, hôm qua Nhan Trinh tới kêu Lận Dương Phong về ăn cơm, cơn cáu kỉnh giận dữ của Lận Dương Phong cũng nguôi ngoai, thái độ của hai người hòa thuận như vậy, ai sẽ tin rằng không có quan hệ đặc biệt nào?

    Từ đó, vụ lùm xùm giữa Nhan Trinh và Lận Dương Phong cũng lan rộng cùng với những bức ảnh của Nhan Trinh được truyền đi với tốc độ chóng mặt.

    Trong trường đại học ai cũng biết, Lận Dương Phong tuy tàn tật nhưng lại rất may mắn, ngẫu nhiên có sinh viên dự thính được xếp vào cùng ký túc xá với cậu, đem lòng yêu cậu, thậm chí còn nấu cơm cho cậu, chăm sóc cậu rất chu đáo. Chu đáo quá……. Oa, như vậy so với có bạn gái còn sướng hơn, không những không cần dỗ dành mà còn có thể được người khác dỗ! Còn trong vấn đề kia, Lận Dương Phong, Khụ khụ khụ…. nó phải là… ừm, này này này này.

    Có người còn đoán rằng, có thể Nhan Trinh đến đây vì Lận Dương Phong! Bởi vì họ dần dần nhận ra, muốn ngắm cũng không thể nhìn thấy vẻ đẹp của Nhan Trinh. Nhan Trinh nói là sinh viên dự thính, nhưng thực chất anh ấy chưa bao giờ dự thính bất cứ một lớp học nào, chỉ ở cùng với Lận Dương Phong.

    Cũng thử nghĩ xem, con trai lớn lên như thế này, vào lớp sẽ bị phát hiện ngay, còn có thể đợi đến lúc hoa khôi tìm Lận Dương Phong sao? Xã hội này, thời đại này, hán tử truy hán tử đều là như vậy sao? Lận Dương Phong quả thật là quá may mắn!

    Nhan Trinh không biết mình chỉ bày trò, cùng Trứng bé con nhà mình trở về ký túc xá ăn tối lại gây nên sóng gió lớn như vậy ở Đại Học Nam Hồ – cũng là không khí ở Đại Học Nam Hồ rất tự do, cho nên mới có thể bát quái đến như vậy.

    Anh thì vẫn làm ông chủ của mình, nấu ăn hàng ngày cho Trứng bé con.

    Còn Lận Dương Phong, cậu cảm nhận sâu sắc những biến đổi xung quanh mình.

    Đầu tiên, anh từng là một người cô độc, không bao giờ tiếp xúc với mọi người, cũng không kiên nhẫn nói chuyện với mọi người quá nhiều, anh đều đến lớp đúng giờ và trở về ký túc xá mỗi ngày, khi gặp Đặc Ban Xử, có chuyện gì cần xử lý thì sẽ xử lý một chút, ở Nam Hồ Đại Học, cậu sẽ không kết bạn với bất kỳ con người nào, và cậu cũng không có hứng thú tham gia bất kỳ bữa tiệc nào, vì cậu có tư thái như vậy nên tất nhiên cũng sẽ không có ai chủ động giao du với cậu, khiến cậu nảy sinh ra rất nhiều chuyện, nhưng bây giờ? Cậu vừa vào lớp, vừa bước vào lớp, liền nhìn thấy những học sinh không quen đang nhìn mình từ xa, thỉnh thoảng còn thì thầm điều gì đó.

    Đối với Lận Dương Phong mà nói, chỉ cần những nhân loại này không tìm tới cậu, chỉ cần nhìn cậu cũng không sao, nhưng loại cảnh tượng này quá nhiều, cậu vẫn sẽ nhận ra.

    Cậu cũng không để ý lắm, hết giờ học lại đi tìm phòng học khác.

    Trên đường đi, trước đây Lận Dương Phong vẫn sẽ nhanh chóng rời đi, không thu hút quá nhiều sự chú ý, nhưng lần này cậu lướt qua vài mét đều bị nhìn trộm, khi đến phòng học của lớp mới, người ta vẫn còn lén lút quan sát cậu, mặc dù rất nhanh đã thu hồi ánh mắt, nhưng cậu vẫn không thể không chú ý.

    Tan học, Lận Dương Phong ngồi xe lăn trở về ký túc xá ăn tối, bình thường cùng đi với cậu có rất nhiều người, dù sao cũng chỉ có bấy nhiêu con đường, làm sao sẽ để ý tới cậu, lần này lại bị người ta nhìn chằm chằm hết lần này đến lần khác, và sau khi nhìn, họ sẽ nhỏ giọng nói chuyện.

    Lận Dương Phong: “…” Thật sự câm nín.

    Cậu không quan tâm đến suy nghĩ của con người, nhận thức của con người, nhưng hai ngày qua quá kỳ lạ.

    Lưỡng lự một lúc, Lận Dương Phong thả thính lực ra lắng nghe những gì con người nói …..

    Sau đó, mặt cậu tối sầm lại.

Hết chương 40.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 40

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên