Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 41

 Chương 41: Trong Yến Tiệc Kỳ Quái……

    Cái quái gì vậy? Ai có quan hệ thầm kín với tên biến thái đó? Thậm chí yêu đương gì cũng không có!

    Lận Dương Phong nghe đến đây thật muốn đổ hết nước trong não đám người tung tin đồn thất thiệt kia, tốt nhất là đánh cho cả bọn mất trí nhớ luôn đi, nhưng mà không được – đừng nói trên người cậu còn có chức vụ công việc, vẫn là câu nói ấy, nhân loại quá mỏng manh, chỉ sợ lỡ tay một cái, không bị đánh mất trí nhớ, cũng bị đánh chết.

    Hít một hơi thật sâu, Lận Dương Phong cố nén cơn cáu kỉnh, nhanh chóng ngồi xe lăn quay về ký túc xá.

    Sau khi mở cửa, đập vào mắt anh là đôi mắt sáng ngời kia, cậu không khỏi nhìn vào bên trong…. Nhìn tới nhìn lui cũng không nhìn ra được người này có chút ái mộ nào dành cho mình, vậy tại sao lại theo đuổi cậu? Đúng là lời nói vô căn cứ hết sức!

    Nhan Trinh phát hiện Lận Dương Phong tâm tình không tốt, khẽ chớp mắt —— Nếu như anh cảm thấy không sai, Trứng bé con lại giận anh à?

    Đúng vậy, trong khoảng thời gian này Nhan Trinh cảm thấy mình cùng Trứng bé con nhà mình quan hệ rất tốt, có chút lo lắng Trứng bé con mãi không khôi phục trí nhớ, hai người không đủ thân thiết. Anh nghĩ, tại sao không dành thời gian cùng Trứng bé con nói về quá khứ của họ? Kết quả, không đợi anh nghĩ xem nên nói thế nào với cậu cho tốt thì Trứng bé con đã giận anh. Nghĩ tới nghĩ lui, Nhan Trinh vẫn cảm thấy mình đừng nói ra thì hơn, nếu nói ra, Trứng bé con lại càng tức giận hơn thì làm thế nào? Để mất Trứng bé con là lỗi của anh mà.

    Lận Dương Phong thấy Nhan Trinh dáng vẻ nhỏ nhắn, lửa giận trong lòng như bong bóng xì hơi, “bụp” một tiếng bỏ chạy, mấp máy miệng khó chịu nói: “Tôi đói.”

    Giây tiếp theo, nụ cười của Nhan Trinh tươi như hoa: “Tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ, đều là thứ em thích ăn!”

    Lận Dương Phong “Ừm” một tiếng rồi lủi vào phòng.

    Dừng một chút, cậu nói: “Đừng để bụng những lời đàm tiếu của người ngoài.”

    Nhan Trinh cười đồng ý, nhưng trong lòng đang nghĩ, người ngoài đàm tiếu sao? Anh không chú ý nha

    Thế nhưng, Trứng bé con lại nói như vậy chứng tỏ là đang quan tâm anh, anh rất vui!

    Lận Dương Phong nghĩ thế nào thì tin đồn vẫn sẽ ngày một rầm rộ hơn, Nhan Trinh vốn không để ý chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì, dù sao anh ấy cũng không đến lớp phải không? Dù sao cũng chỉ nhìn mà thôi, chỉ cần không có ai đến nói chuyện với cậu thì cậu sẽ bỏ qua.

    Nhưng mà, trong tin đồn đó còn có một hoa khôi Phó Giai Nghi, bị giáng từ vai chính xuống vai phụ.

    Sau khi tin đồn lan ra, cô ta cũng nhận được rất nhiều ánh mắt soi mói hay châm chọc mỗi ngày, hơn nữa cô ta còn là hoa khôi, khi mất đi mị lực trước một chàng trai, thì với những chàng trai khác không phải “chân ái”, mị lực đó cũng sẽ giảm xuống.

    Dưới đủ loại tình huống khác nhau, cuộc sống đại học của Phó Giai Nghi không còn suôn sẻ như trước, đồng thời cũng khiến cô vô cùng hối hận vì sao phải tìm đến Lận Dương Phong để kiểm chứng nhân duyên của mình — dù không phải vì không cam tâm tìm kiếm lặp đi lặp lại! Hơn nữa, cô cũng cực kỳ ghét Nhan Trinh, người đẹp hơn cô, người Lận Dương Phong đã ăn tối vào ngày hôm đó. Tại sao một người con trai lớn lên trông lại đẹp như vậy? Tốt như vậy? Đúng là không biết xấu hổ mà!

    Tuy nhiên, để giữ vững hình tượng của mình, Phó Giai Nghi không bày tỏ những ý kiến ​​này, cô ta chỉ tích cực chuẩn bị tiệc sinh nhật của mình hơn, phấn đấu trở thành người giỏi nhất, thể hiện mị lực của mình trong bữa tiệc, cố gắng tìm lại ánh hào quang đã mất trong khoảng thời gian này.

    Phó Giai Nghi âm thầm nghiến răng, trở về nhất định phải thỏa thuận với cha, nhất định phải làm cho mấy tên khốn trong trường há hốc mồm!

    Với quyết tâm như vậy, Phó Giai Nghi thực sự đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, đặt may trước một bộ váy công chúa rất cao cấp, hơn nữa, cô ta còn sử dụng những nguyên liệu tươi ngon nhất được đưa bằng đường hàng không về để làm các món ăn trong buổi đại tiệc, rượu là rượu lâu năm được cất trong hầm, cô ta thậm chí còn chi rất nhiều tiền để mời nhiều ngôi sao hàng đầu hiện nay, các vị đỉnh cấp lưu lượng đến bữa tiệc để tăng thêm ánh hào quang cho bữa tiệc!

    Đó là sinh nhật thứ hai mươi của cô ta, nhất định, nhất định phải để cho bọn họ lau mắt mà nhìn!

    Ngày 28 tháng 10, thứ bảy, là sinh nhật của Phó Giai Nghi.

    Tất cả sinh viên đại học được Phó Giai Nghi mời đều đúng giờ đến biệt thự ngoại ô của Phó gia ăn tối, ngày này cũng là một ngày rất náo nhiệt.

    Nhưng náo nhiệt ngày hôm nay không liên quan gì đến Lận Dương Phong và Nhan Trinh, ngày này Lận Dương Phong không có tiết học, cậu sẽ nằm trên sô pha đắp chăn xem tivi, chỉ cần Đặc Ban Xử không tìm cậu thì cậu cũng không đi ra khỏi cửa.

    Nhan Trinh vẫn theo nhịp cũ, vẫn đi trông cửa hàng.

    Đương nhiên, lần đầu tiên cùng Lận Dương Phong ngủ, anh muốn ban ngày cũng nghỉ ngơi ở nhà cùng với Lận Dương Phong, nhưng ngày đó hai người cứ mắt to đối mắt nhỏ nhìn nhau, Lận Dương Phong tựa hồ đặc biệt không thoải mái, anh thầm nghĩ, vẫn là “khoảng cách duy trì vẻ đẹp”.

    Sau khi Nhan Trinh rời đi, Lận Dương Phong nhìn ra cửa.

    Lúc đầu cậu thực sự không quen, nhưng bây giờ thì không quan tâm nữa, cậu nghĩ nếu Nhan Trinh không muốn đến cửa hàng thì anh có thể ở trong ký túc xá muốn làm gì thì làm, nhưng mỗi lúc cậu nhìn thấy khuôn mặt vô tội kia của Nhan Trinh, cậu không thể mở miệng…. Nếu cậu tự mình nói ra, nói cậu muốn Nhan Trinh ở lại ký túc xá? Cậu cũng không thể để cho Nhan Trinh có ảo tưởng gì được.

    Nghĩ đến đây, ánh mắt Lận Dương Phong rơi vào TV đang chiếu phim tư liệu về nhân loại.

    Vẫn không nói gì.

    Buổi trưa, Nhan Trinh đúng giờ về nấu ăn.

    Buổi chiều, Nhan Trinh đến trông cửa hàng.

    Buổi tối, Nhan Trinh đúng giờ nấu cơm mới về.

    Vào buổi tối, mỗi người đi tắm và đi ngủ.

    Lúc đầu không có gì thay đổi, nhưng vào khoảng hai giờ sáng, điện thoại di động của Lận Dương Phong vang lên, vang điên cuồng trong phòng, trực tiếp đánh thức Lận Dương Phong.

    Đúng là Lận Dương Phong sống nhiều năm như người, không cần ngủ mỗi ngày, nhưng trong ngàn năm đói rét, cậu thường ngủ để giảm bớt tiêu hao năng lượng, ở thời hiện đại, cậu ngủ mỗi ngày, để không quá khó chịu, cậu đã hình thành thói quen…. Vì vậy, cho dù Nhan Trinh không thiếu linh khí do được ăn hàng ngày, cậu vẫn sẽ làm việc và nghỉ ngơi như con người, và cũng như bao con người…… Có cáu gắt mỗi khi rời giường.

   Sắc mặt Lận Dương Phong tái nhợt, kết nối điện thoại xong liền mắng đầu dây bên kia: “Lại làm sao nữa? Có rắm thì phóng nhanh lên!”

    Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói bất đắc dĩ của Phương Chấn Bang.

    “Xin lỗi đội trưởng, lần này tôi không phải nhờ anh giúp, mà là… tôi muốn hỏi anh một câu.”

    Lận Dương Phong: “…” Nghẹn họng.

    Còn Nhan Trinh đứng ở cửa không biết từ lúc nào, giờ phút này lộ ra vẻ kinh ngạc.

    Sau khi Phương Chấn Bang cúp điện thoại, quay đầu lại liền bắt gặp rất nhiều ánh mắt, những người này đều là người của tổ phụ trách xử lý vụ án, có khoảng mười người, Trâu Khải tình cờ là một trong số đó, và có những gương mặt quen thuộc như Thích Không tiểu hòa thượng và Huyền Thành Tử tiểu đạo sĩ.

    Trâu Khải nhìn vẻ mặt đau khổ của Phương Chấn Bang, trong lòng âm thầm cho Phương phó đội một tia đồng cảm, sau đó hỏi: “Lận đội trưởng trưởng nói thế nào?”

    Phương Chấn Bang thở dài: “Lận đội trưởng nói sẽ đến ngay, nhưng sẽ mang theo Nhan đại sư.”

    Các thành viên trong nhóm quen thuộc với hai người: Ồ ồ ồ ~~~~~

    Trâu Khải gật đầu: “Có Nhan đại sư đi cùng thì càng tốt. Có anh ấy và Lận đội trưởng trưởng song kiếm hợp bích, chúng ta có thể xử lý ổn thỏa.”

    Phương Chấn Bang cười nhạt: “Nói thì nói như vậy, nhưng chúng ta cũng phải vận động rèn luyện.”

    Trên thực tế, lần trước cùng Bạch trưởng phòng nói chuyện, ông đã hiểu mình không đủ năng lực của một người đội phó, thân là người phát ngôn của Lận đội trưởng trưởng, trước đây huấn luyện các đội viên không tốt, khi gặp khó khăn ngược lại đi ký thác hy vọng vào người nhất, cách làm này rất không có lợi cho quá trình phát triển của Đặc Bạn Xử. Vậy cho nên ở một số chuyện sau này ông xử lý, ông không muốn tìm Lận đội trưởng, đội viên mặc dù mất đi không ít, nhưng những người sống sót đều có quả thực tiến bộ rất nhiều, thậm chí khí tức trên người bọn họ cũng khác trước rất nhiều.

    Lần này Phương Chấn Bang cũng không hy vọng tìm được Lận Dương Phong, nhưng khi hạ lệnh đối phương đi tới hiện trường vụ án, không ngờ lần này Lận đội trưởng của bọn họ quả thực không thể đứng ngoài cuộc.

    —— Toàn bộ sự việc bắt đầu từ việc kiến trúc sư Phó tiên sinh hôm nay tổ chức tiệc sinh nhật cho con gái mình.

    Con gái Phó tiên sinh xinh đẹp lại trúng tuyển vào trường đại học trọng điểm, Phó tiên sinh càng thêm hào nhoáng, nhưng nghe nói mấy ngày gần đây trong trường có một số tin đồn không hay nên hai cha con muốn tận dụng bữa tiệc đang tổ chức để bù đắp.

    Yến tiệc quả thực rất xa hoa, cũng không có gì không tốt, ngoại trừ đối tác hoặc quan hệ của Phó tiên sinh ra, những vị khách còn lại đều là bạn học của con gái ông.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, bữa tiệc rất thành công, phong thái hào phóng của con gái Phó gia đã giành được sự tán thưởng của các đối tác của Phó tiên sinh, đúng là bạch phú mỹ, giàu có và xinh đẹp cùng khí chất cao quý của cô ta đã chinh phục thành công các sinh viên đến dự tiệc.

    Cho đến nửa đêm, cả bữa tiệc không có gì không vui, có thể nói là tổ chức rất thành công.

    Tuy nhiên, vụ việc xảy ra ngay sau nửa đêm.

    Khi đó, bãi cỏ nơi tổ chức bữa tiệc được thắp sáng rực rỡ, trên sân khấu cao có một streamer hàng đầu đang ca hát nhảy múa, rất nhiều bạn trẻ rất hào hứng đến xem nhưng bất ngờ âm thanh bị trục trặc, và nó bị gián đoạn trong vài giây. Trong vài giây trước, có một tiếng gọi lạ, nhưng âm thanh đó nhanh chóng biến mất, sau đó hiệu ứng âm thanh được khôi phục, mọi người không chú ý nhiều đến tiếng gọi lạ đó vì bầu không khí đang vui vẻ cao trào, cho nên tiếng kêu kỳ quái kia cũng được họ coi là tạp âm ồm ào.

    Sau đó, lưu lượng truy cập hàng đầu tiếp tục ca hát và nhảy múa, nhưng khi một cô gái trẻ rất phấn khích khi xem nó, cô ấy đột nhiên phát hiện ra rằng vũ công phụ trợ đằng sau ai đồ thực sự là một vài bộ xương! Động tác giống hệt người vũ công phía trước, nhưng sau đó chúng nó lại cười, răng cứ va vào nhau lạch cạch, trông rất đáng sợ.

    Cô gái sợ hãi hét lên một tiếng, đương nhiên những người đang đắm chìm trong không khí vui vẻ kia đều bị đánh thức, nhìn qua đều sợ chết khiếp, ngay sau đó liền kinh hãi phát hiện không chỉ nữ vũ công đã biến thành khung xương, những streamer hạng A đang nhảy cũng mất đi biểu cảm và giọng nói, sắc mặt từ hồng hào chuyển sang tái nhợt, sau đó động tác trở nên cứng đờ….. Mọi người có mặt không khỏi nảy ra một ý nghĩ, cái này, cái này đơn giản là một xác chết nhảy múa!

    Cảnh tượng kinh khủng như vậy, tất cả mọi người đều kinh hãi lo lắng chạy đến bãi đậu xe, không muốn ở lại nơi kỳ quái như vậy dù chỉ một giây, nhưng còn chưa tới bãi đậu xe, bọn họ phát hiện xung quanh bọn họ đều có quái vật chặn đường.

    Nơi tiệc tùng nhộn nhịp ban đầu giờ đây thỉnh thoảng có những con quái vật xuất hiện, khiến nơi này giống như … địa ngục trần gian.

    Quá sợ hãi.

Hết chương 41.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 41

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên