Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 43

Chương 43: Ra Mắt….

    Ghi chép không phải là công việc dễ dàng, ngoài việc ghi chép ra còn phải thu dọn thi thể, truy tìm nguồn gốc của mọi điều quỷ dị…. Phương Chấn Bang sớm phát hiện nhân lực không đủ, thở dài một hơi rồi vội vàng đi tới, liên lạc với mấy người đội trưởng trẻ tuổi có tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ tương đối cao, để bọn họ mang đội viên của mình đi làm thêm giờ.

    Đặc Ban Xử à? Bình thường lương khá cao, còn có rất nhiều đồ vật được gửi xuống, phúc lợi cũng nhiều, đãi ngộ như vậy đương nhiên phải trực, thậm chí họ còn sẵn sàng hy sinh cả mạng sống của mình.

    Khi Phương Chấn Bang nhận được điện thoại, các đội trưởng biết rằng mọi việc sẽ khó khăn nên đã nhanh chóng chuẩn bị và nhanh chóng đến hiện trường.

    Phương Chấn Bang lần lượt sắp xếp các đội làm việc, Phó Giai Nghi còn đang kinh hoàng, cô ta cẩn thận hỏi cha mình về danh tính của những “Cảnh sát đặc biệt” này.

    Phó Hưng Quốc là một trong những người nắm bắt cơ hội nhanh nhất trong thời kỳ kinh tế phát triển, sau này dám nghĩ dám làm, gây dựng nên cơ nghiệp gia đình đồ sộ, cưới một người phụ nữ có học thức và xinh đẹp làm vợ, sinh con đẻ cái, sinh cho ông một đứa con gái xinh đẹp và thông minh, có thể nói là người chiến thắng trong cuộc sống. Sau khi dần dần cải thiện địa vị xã hội của mình, ông rất giỏi trong việc tìm tòi luồn cúi và hỏi thăm, ông mơ hồ biết được có một bộ phận chuyên phụ trách các vấn đề đặc biệt như vậy, và có rất nhiều người có thể không giàu có phú quý, nhưng hoàn toàn không thể chạm tới.

    Nghe con gái hỏi, ông thì thầm với cô những gì ông biết.

    Phó Giai Nghi ánh mắt hơi sáng lên: “Nói cách khác, người ở đây đều có dị năng? Ba, ba cảm thấy ở bên cạnh người có dị năng hay bên cạnh người có gia cảnh tốt hơn?”

    Phó Hưng Quốc sửng sốt một lúc: “Giai Nghi, con nói cái gì vậy?”

    Phó Giai Nghi bĩu môi nói: “Con chỉ muốn kết bạn với những người như vậy. Mấy bạn trong trường quá ngây thơ, gia cảnh tốt cũng có nhiều công tử ăn chơi trác táng. Loại người vừa có tài vừa có gia thế này, con không tin, nếu con ở cùng một người như vậy thì ai chỉ trỏ con nữa?

    Phó Hưng Quốc nghĩ thầm, điều này có lẽ không phải là không thể, nếu con gái thật sự kết thân với một người như vậy, sau này cho dù gặp phải chuyện kỳ ​​lạ cũng có thể nhờ con rể giúp đỡ. Đừng nhìn ông trước đây cũng có thể xem như một người giàu mới nổi, nhưng thực sự ông rất nhạy bén. Cho dù đó là cơ hội kinh doanh hay những thay đổi trên thế giới, ông đều có thể nhìn thấy rất chính xác. Có những người trong vòng làm ăn của ông đã mất gia đình vì những chuyện kỳ ​​​​lạ, ông đã nghe tin từ một số người tốt – những người bạn được thông tin mơ hồ nói lại rằng, ngày càng có nhiều người có năng lực, và những người không có năng lực sẽ gặp rất nhiều rắc rối trong tương lai, không thể nghi ngờ gì nữa, một loạt những người có năng lực ăn cơm nhà nước, mà còn được ăn từ sớm kia có bản lĩnh hơn so với những người vừa mới đột nhiên xuất hiện sau này….

    Nhìn thấy biểu hiện của cha, Phó Giai Nghi liền hiểu, cha cô đã đồng ý với việc cô sẽ tìm một người bạn trai như vậy, nếu sau này cô không gặp được người tốt hơn, bạn trai đó cũng có thể trở thành chồng của cô.

    Sau khi hiểu ra, Phó Giai Nghi âm thầm quan sát các thành viên trong đội, định tìm một vài anh đẹp trai, sau đó dò hỏi kỹ năng và gia cảnh của họ.

    Ở những nơi khác, ngoại trừ hai cha con, những ông chủ lớn đã bình tĩnh lại chưa chắc đã có ý tưởng lấy lòng các đội viên Đặc Ban Xử như vậy, đương nhiên bọn họ cũng sẽ nhìn qua, người thân, bạn bè, người quen cũng sẽ thấp giọng thảo luận.

    Kết quả là, lúc này trên mặt đất lại có tiếng ồn.

    Nhưng mà, thanh âm còn chưa vang lên bao lâu đã đột nhiên ngừng lại bên cạnh, sau đó giống như dây chuyền, mọi người cũng ngừng xì xào bàn tán.

    Trâu Khải dẫn mấy đội viên đi nhanh về một phương hướng nào đó, vừa đi vừa lớn tiếng nói: “Lận đội trưởng, Nhan đại sư, ngài tới thật nhanh! Vất vả rồi, vất vả rồi.”

    Khách và chủ trong yến tiệc nghe vậy đều kinh ngạc nhìn về phía cửa —— không biết là ai mà thần thánh như vậy, được người của Đặc Ban Xử kính trọng như vậy, tiến vào nghênh đón từ xa như vậy?

    Phó Giai Nghi cũng nghe thấy lời Trâu Khải nói, nhưng không giống như sự tò mò của người khác, trong cô dường như có một nỗi bất an khó nói khi nhìn lại.

    Lận đội trưởng, Nhan đại sư… Cô chưa từng nghe qua, nhưng lại có chút quen thuộc…..

    Trong lòng cảm thấy khó chịu, Phó Giai Nghi không khỏi nhìn về phía đó giống như những người khác.

    Vừa nhìn thấy, sắc mặt cô tái nhợt.

    Dưới ánh trăng nhàn nhạt, một thanh niên mặc thường phục đang đẩy xe lăn bước đi nhanh nhẹn, dung mạo tuấn tú khiến người ta không thể rời mắt, đặc biệt là đôi mắt trong veo kia, sạch sẽ đến mức khiến người ta không thể rời mắt, không thể không thích, và người ngồi trên chiếc xe lăn mà anh ta đang đẩy là một người đàn ông trẻ khí thế cường hãn. Khuôn mặt cậu ta vô cảm, nhưng đôi mắt lại tràn đầy lệ khí. Khi cậu ta xuất hiện, ngay cả khi cậu ta không làm gì cả, và vẫn tạo cho người ta cảm giác hoang mang vô cùng đáng sợ, như thể cậu ta có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

    Hai người này, tính tình hoàn toàn trái ngược, lại hòa hợp kỳ dị, giữa bọn họ một người nhướng mày cười híp mắt, một người vẻ mặt thẳng thắn như không có việc gì vừa lòng, nhưng bọn họ rất ăn ý với nhau, thật sự là lạ lùng.

    Quan sát một hồi, mọi người mới từ từ định thần lại, hai người đã tới gần.

    Trâu Khải cúi đầu chào họ: “Xin lỗi vì đã nửa đêm đánh thức mọi người, nhưng lần này thật sự…”

    Chàng trai ngồi xe lăn tàn ác kia là Lận Dương Phong, cậu trầm mặc không nói, nhưng thiếu niên có nụ cười đắc ý tên Nhan Trinh lại chớp chớp mắt với hắn: “Các người ầm ĩ Lận đội trưởng, cậu ấy ngủ không ngon.”

    —— Thông thường, khi nghe thấy những lời của Trâu Khải, hầu hết mọi người sẽ tỏ ra khách sáo và tỏ thái độ thờ ơ, nhưng Nhan Trinh không bao giờ làm điều này.

    Trâu Khải cũng đã quen, chỉ nói với Lận Dương Phong có chút áy náy: “Thực xin lỗi Lận đội trưởng.”

    Lận Dương Phong mặc kệ hắn: “Làm việc đi.”

    Trâu Khải thở phào nhẹ nhõm, mang theo Lận Dương Phong và Nhan Trinh đến chỗ Phương Chấn Bang đang bận sắp xếp ghi chép, Phương Chấn Bang cũng nhìn thấy hai ông lớn này tới, nhưng thực sự là bận rộn quá nên không chào đón được. Hiện tại cũng chạy thật nhanh tới chào hỏi.

    Nhan Trinh xua tay: “Chuyện gì thì nói đi, cứ lải nhải mãi, Lận đội trưởng sẽ không vui đâu.”

    Phương Chấn Bang: “Vâng vâng.”

    Trâu Khải vội giải thích với Lận Dương Phong và Nhan Trinh.

    Ở đây mọi chuyện đang diễn ra rất nhanh, các sếp lớn cùng lắm là hỏi thân phận của hai người mới đến, tại sao Đặc Ban Xử lại coi trọng như vậy, còn Phó Giai Nghi thì cô không thể tin nhìn hai người, môi khẽ run.

Hết chương 43.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 43

Ngày đăng: 11 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên