Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 46

Chương 46: Cánh Nướng Thơm Phức……

    Thế còn chưa xong, Nhan Trinh thỉnh thoảng lấy trong tay áo ra một thứ gì đó rắc lên cánh nướng lớn, sau khi rải đều ra, thỉnh thoảng lại lấy lưỡi dao rạch vài đường trên đó, để cho gia vị, mỡ, mật ong, tất cả đều có thể thấm vào cánh nướng, mang lại hương vị ngon miệng hoàn hảo.

    Cùng lúc đó, mùi thơm cánh nướng càng ngày càng bá đạo, càng ngày càng lan xa, đương nhiên hấp dẫn các đội viên lưu lại nơi này xử lý công việc cùng với người nhà Phó Gia chú ý.

    Đặc biệt là Phó Giai Nghi, nhìn Nhan Trinh đang nướng cánh, trong lòng miễn bàn có bao nhiêu hụt hẫng.

    Tuy rằng khi nhìn thấy Đặc Ban Xử mọi người coi trọng Lận Dương Phong và Nhan Trinh như vậy, cô đã biết bọn họ không như cô nghĩ, nhưng khi cô thật sự nhìn thấy Nhan Trinh, người mà cô cho là chỉ đẹp mẽ  thôi — nếu không thì sao có thể chỉ là sinh viên dự thính thôi — thế nhưng lại bắt được con quái vật đã giết nhiều người như vậy, mà lúc trước người của Đặc Ban Xử lại vất vả tìm kiếm như thế, cô cảm thấy vô cùng hối hận, nếu biết sớm hơn, cô sẽ không bao giờ làm điều thừa đó… không bao giờ khiến mình xấu hổ như vậy, và bây giờ, thậm chí mất mặt hơn.

    Phó Giai Nghi trốn sau lưng cha, quyết định từ nay sẽ tránh mặt Lận Dương Phong và Nhan Trinh, không còn dám không cam lòng trước sự cự tuyệt của Lận Dương Phong nữa…

    Nhan Trinh tẩm gia vị xong, lật cánh nướng lớn nhiều lần, nướng đến khi vàng đều, thịt có màu trắng và bốc khói từ một vài vết cắt, nhất là lớp mỡ trên bề mặt cánh nướng, khi nó từ từ chảy xuống cùng mật ong, khiến cổ họng người ta càng lúc càng chuyển động, nóng lòng muốn cầm lấy ăn ngay.

    Tuy nhiên, không ai dám giành đồ ăn của Nhan Trinh.

    Mùi thơm khiến cả những đội viên thu dọn thi thể cũng không khỏi thường xuyên nhìn qua đây, đáng tiếc Nhan Trinh sau khi nướng xong lại cầm lấy một chiếc, ân cần đưa nó cho Lận Dương Phong.

    “Mùi vị này hẳn là không tồi, em thích không?”

    Lời này vừa nói ra, sắc mặt của đội viên Đặc Ban Xử liền trở nên vi diệu.

    Một số người trong số họ đã đồn đại về chuyện hai người họ, vì vậy đã lặng lẽ kéo những đồng nghiệp không biết “ngọn nguồn” ra và nhỏ giọng giải thích cho họ biết.

    Mọi người đang hoang mang chợt hiểu ra, hóa ra là như vậy, Nhan đại sư là người theo đuổi Lận đội trưởng! Lận đội trưởng tính tình cáu kỉnh, không bao giờ để người lại gần mình, nhưng bây giờ mỗi lần thấy Lận đội trưởng sẽ thấy Nhan đại sưu đi theo, xem ra sắp có chuyện tốt rồi. Không biết từ bao giờ Nhan đại sư lại trở thành đối tượng của Lận đội trưởng nhỉ?

    Vì vậy, những đội viên này âm thầm quyết định, về sau nhất định phải đối với Nhan đại sư càng kính trọng hơn.

    Còn Lận Dương Phong, vốn đã quen với việc lấy đồ ăn từ trên tay Nhan Trinh bất cứ lúc nào, liền dùng que chọc qua cánh nướng cắn một miếng da.

    Ngay lập tức, nước sốt ngọt ngào tan trong miệng, thịt cánh nướng có thể nói là cực kỳ mềm, và lớp da giòn tan trong miệng, hương vị tuyệt hảo…..

    Lận Dương Phong nói: “Ngon.”

        Đặc Ban Xử nhìn thấy Lận Dương Phong ăn từng ngụm từng ngụm, đều thèm đến sắp phát khóc, lại không dám đi xin, đành phải im lặng chờ đợi, thầm nghĩ Lận đội trưởng và Nhan đại sư nhất định sẽ không ăn nổi cái cánh nướng to như vậy đâu, đợi hai người ăn xong rồi hỏi bọn họ xem có ăn thừa không…. Linh khí tràn đầy và ngon như vậy mà, dù có là đồ thừa cũng không thành vấn đề, tất cả bọn họ đều đặc biệt hy vọng sẽ còn chút thức ăn thừa!

    Nhưng mà, kế hoạch của các thành viên trong nhóm này đã thất bại.

    Bởi vì Lận Dương Phong….. Chỉ trong vòng năm phút đã ăn hết hai cái cánh nướng lớn kia, càng đáng sợ hơn là bụng của cậu ta không hề phình ra, giống như hoàn toàn không ăn gì vậy!

    Thành viên trong đội: Gục ngã.

    Thời buổi này, muốn nhặt thức ăn thừa cũng thật khó khăn.

    Chẳng lẽ đây là dạ dày phi nhân loại dẫn đến một chiều không gian khác à?!

    Ăn cánh nướng xong, Nhan Trinh thu dọn đống hỗn độn, không định dây dưa vào chuyện truy sát ở đây, sẵn tiện đẩy Lận Dương Phong ra, nhưng trước khi đi còn phải xử lý con chim quái lại kia nữa.

    Nhan Trinh suy nghĩ một lúc rồi đưa mắt nhìn con chim kỳ quái kia.

    Con chim lạ thực ra rất nhạy cảm, lúc bị chặt cánh còn không dám kêu một tiếng, sợ Nhan Trinh giết chết mình, nhưng bây giờ Nhan Trinh để ý lại, nó run lẩy bẩy, hai láo liên nhìn khắp nơi, nhưng lại không biết làm cách nào để trốn thoát.

    Phương Chấn Bang có chút hiểu về Nhan Trinh, lập tức đi tới hỏi: “Không biết ngài có thể giao con chim kỳ lạ này cho chúng tôi không? Ngài xem nó đã hại r nhiều người như vậy….”

    Trâu Khải ma xui quỷ khiến mà bổ sung thêm: “Nó còn quấy rầy Lận đội trưởng ngủ nữa.”

    Vẻ mặt Nhan Trinh lập tức sửa thành “khó chịu”.

    Giây tiếp theo, anh chộp lấy con chim kỳ lạ ném về phía Phương Chấn Bang và Trâu Khải.

    “Của các cậu đó.”

    Loài chim này có thân hình nhỏ bé, nhưng một khi cánh của nó bị chặt đi, đôi cánh sẽ trở nên to lớn vô cùng, có thể nhìn ra thân thể của nó không hề nhỏ, đương nhiên trọng lượng cũng không hề nhẹ, bất quá, nó cũng không phải là loài chim đặc biệt to lớn.

    Phương Chấn Bang và Trâu Khải đã sớm đoán trước, cùng nhau dùng sức, miễn cưỡng tiếp được nó, nhanh chóng đặt xuống đất trước.

    Hai người yên tâm, vội vàng cảm tạ: “Cảm ơn Nhan đại sư.”

    Nhan Trinh khịt mũi, từ trong tay áo lấy ra mấy hộp gia vị ném qua: “Bắt xong thịt nó luôn đi, rắc cái này lên mới ngon.”

    Trâu Khải vội bắt lấy cái lọ.

    Phương Chấn Bang không nhịn được cười: “Cảm ơn Nhan đại sư, giải quyết xong vụ này nhất định ăn luôn.”

    Nhan Trinh hài lòng với điều này, con Toàn Dữ này ngoại trừ đôi cánh ra thì chất lượng thịt của con này chỉ ở mức trung bình, linh khí cũng thấp, anh không muốn ăn chút nào, càng không muốn đưa cho Trứng bé con, nhưng khẩu vị của những người này lại rất vừa miệng.

    Con này thật đáng ghét, rất đáng bị băm nhỏ ra!

    Người trong Đặc Ban Xử không biết nhiều về Toàn Dữ, nhưng Toàn Dữ cũng có trên núi Nhan Trinh, vậy nên đương nhiên là anh biết.

    Con chim kỳ lạ có trí thông minh này là Toàn Dữ, nhưng trí thông minh không cao lắm, sau khi tỉnh dậy, nó sử dụng bản năng của mình để tạo ra nỗi kinh hoàng ở những nơi có nhiều người sống gần nhất, và những nỗi kinh hoàng đó không phải là tưởng tượng của nó, mà là hầu hết những điều con người đã từng nghĩ, chỉ có như vậy, bọn họ mới xuất hiện liền cảm thấy sợ hãi, không chút nghi ngờ mới tin tưởng, đối với những người trở thành thứ gọi là “quái vật”, một số bọn họ có nhận thức kinh dị khác với những người khác, một số được lựa chọn ngẫu nhiên, khi những “quái vật” bị giết và trở thành quái vật trở lại, chúng tiêu hao rất nhiều thể lực và rất dễ bị xử lý.

    Những vị khách và chủ nhân ngôi nhà còn sống sót sau bữa tiệc không muốn tin rằng thứ họ giết không phải là yêu quái mà là con người, bây giờ Đặc Ban Xử vẫn chưa đưa ra kết luận, nhưng sâu trong thâm tâm họ cũng biết, Toàn Dữ chỉ phát huy uy lực của nó nằm trong phạm vi nhất định, và chỉ trong một thời gian ngắn, nó khiến cho một số người mất trí thay đổi tướng mạo, nhưng trên thực tế… bản chất vẫn như cũ.

    Đương nhiên, những điều này Nhan Trinh cũng không thèm để ý, cũng không nghĩ phải giải thích về Toàn Dữ là gì cho người ta, sau khi ném Toàn Dữ cho người của Đặc Ban Xử xong liền bước nhanh về phía Lận Dương Phong.

    “Về nhà thôi~~”

    Lận Dương Phong nhíu mày, về nhà? Về nhà cái gì? Đó là ký túc xá, lời nói của tên biến thái này thật sự rất hàm hồ.

    Sau đó, cậu gật đầu: “Ừ.”

    Nhan Trinh đang tâm tình tốt nên thản nhiên vẫy tay với Phương Chấn Bang và Trâu Khải, sau đó đẩy xe lăn của Lận Dương Phong chậm rãi đi về phía đại học Nam Hồ.

    Về nhà thôi.

Hết chương 46.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 46

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên