Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 50

Chương 50: Tin Tức…..

    Nửa tháng sau, cả nước đã dần thích ứng với những thay đổi mới.

    Thời tiết kỳ lạ đang ngày một nóng lên nhanh chóng cũng trở lại bình thường, lại biến thành cái lạnh giá của mùa đông.

    Nhan Trinh ngồi trên ghế có lưng tựa cao, xem tin tức trên chiếc máy tính xách tay đặt trên bàn.

    [Theo điều tra của chuyên gia, vào ngày 23 tháng 12 đã xuất hiện một ngọn núi cổ xưa ở ngoại ô HC, không rõ vì lý do gì mà nó đã chìm xuống lòng đất nhiều năm, bây giờ lại xuất hiện khi linh khí được hồi sinh. Ngọn núi này tên là Yêm Tư sơn, linh khí trên đó rất dồi dào, cũng có một lượng lớn sinh vật cổ xưa ngủ cùng ngọn núi, có thể gọi chúng là “dị thú”, trong đó có một loại chim không biết tên, khi nó rời khỏi Yêm Tư sơn đến những nơi khác, nó sẽ gây ra hạn hán vô cùng khắc nghiệt trên quy mô lớn, nhiệt độ không ngừng tăng cao thời gian trước vì nó thức tỉnh sớm và bay ra khỏi Yêm Tư sơn khi ngọn núi này vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, bây giờ thì mọi chuyện đã được giải quyết nên nên nhiệt độ trên toàn quốc đã trở lại bình thường…. ]

    [Theo các ban ngành liên quan, hiện có ba ngọn cổ sơn đã thức tỉnh, đó là Chiêu Diêu sơn, Thanh Khâu sơn và Yêm Tư sơn, trên những ngọn núi đó có vô số tài nguyên phong phú nhưng cũng đầy rẫy dị thú cường đại. Khi mọi người phát hiện có đỉnh cổ sơn thức tỉnh thì hãy lập tức gọi đến tổng đài của cục cảnh sát địa phương để được giúp đỡ, không được tự ý lên núi một mình. Dị thú có ý thức chiếm hữu địa bàn rất mạnh, việc hấp tấp lên núi sẽ khơi dậy lòng thù địch của chúng, khiến bạn gặp phải nguy hiểm. Mỗi người chỉ có một mạng, tôi hy vọng tất cả mọi người hãy trân trọng nó … ]

    [Các bộ phận liên quan cho biết, trong thời đại linh khí phục hồi, việc tu luyện của toàn dân sẽ trở thành một xu hướng mới, vì vậy các bộ phận Linh đạo đã được thiết lập tại các trường đại học, trung học cơ sở và tiểu học trên toàn quốc, nên sớm tổ chức cho học sinh mỗi trường tiến vào các tiểu khu để kiểm tra tư chất tu luyện. Ngoài trường học, mỗi bệnh viện công lập sẽ thành lập một khoa mới, không giới hạn ở con người — có thể đến sở để kiểm tra trình độ của mình, đồng thời các bộ phận liên quan cũng mong rằng, người không có tư chất tu luyện cũng đừng thất vọng, những công dân có nguyện vọng cống hiến cho đất nước cũng có thể tham gia bộ phận hậu cần đánh giá, thời gian đánh giá là ngày 1 tháng 1 hàng năm… ]

    [Các bộ phận liên quan kêu gọi những người không phải con người đăng ký với các phân bộ của các bộ phận đặc biệt ở nhiều nơi để lấy thẻ căn cước công dân, cổ sơn đã xuất hiện và sẽ xuất hiện sẽ dần dần mở cửa cho những công dân có khả năng tu luyện, nhưng bọn họ chỉ có thể nhận nhiệm vụ trong bộ phận đặc biệt, mọi người không thể lên núi khi chưa được phép, nếu không chẳng những tính mạng của bản thân không được đảm bảo, mà cho dù xuống núi an toàn cũng sẽ bị bộ phận đặc biệt bắt giữ và trừng phạt theo luật Linh Đạo mới… ]

    Vừa xem tin tức, Nhan Trinh vừa lấy trái cây từ đĩa trái cây bên cạnh, cắn một miếng, nuốt nước cốt ngọt ngọt, liếm miệng thầm nghĩ, con người sao có thể xử lý mọi chuyện nhanh như vậy chứ, thật lạ lùng.

    Đối với một Đại Sơn, quan niệm về thời gian là không cần thiết, vậy nên anh có hơi bất ngờ khi thấy con người chỉ trong vòng nửa tháng đã sắp xếp mọi thứ vô cùng ngăn nắp.

    Bất quá, nó cũng không có liên quan gì đến anh.

    Sau khi gặm đến miếng cuối cùng, Nhan Trinh tùy tiện vứt hạt vào bất cứ nơi nào trong núi của mình, để nó tự do sinh trưởng, rồi anh lại bắt đầu nghĩ xem bữa trưa hôm nay nên ăn gì.

    Lúc này bỗng có tiếng bước chân truyền đến.

    Thông thường thì, đó là sự xuất hiện của khách hàng, mặc dù khách hàng của Nhan Trinh không nhiều, nhưng chỉ cần họ đã mua thứ gì đó ở đây thì thường sẽ trở thành khách hàng quen.

    Nhan Trinh ngước mắt lên, có chút kinh ngạc khi thấy người tới chính là Chu Ích Dân đã lâu không gặp, bên cạnh ông là một cô gái khá cao và thanh tú, trông rất thân thiết với ông. Người phụ nữ trông có hơi béo, mặc một chiếc áo gió lớn, dáng người nhìn không rõ lắm.

    Tay Chu Ích Dân bưng mấy lễ vật, vui mừng chạy tới nói: “Nhan đại sư, tôi dẫn phu nhân tới thăm ngài.” Ông cười với nữ nhân bên cạnh, “Vợ tôi, Vũ Nhạc Linh.”

    Nhan Trinh nhìn nữ nhân loài người, liếc nhìn bụng của cô, sau đó thu hồi ánh mắt, bắt chước hành động mà loài người thường làm, chúc mừng đối phương nói: “Chúc mừng anh sớm sinh quý tử.”

    Chu Ích Dân hai mắt sáng lên, lập tức nói: “Cảm ơn cát ngôn của Nhan đại sư.”

    Nhan Trinh gật đầu: “Ngồi đi.”

    Chu Ích Dân để lễ vật sang một bên, kéo phu nhân ngồi trên tràng kỷ, nói: “Lần này tới đây, ngoại trừ thăm Nhan đại sư, tôi còn có hai việc.”

    Nhan Trinh nhìn ông, đợi Chu Ích Dân nói tiếp, anh vẫn có ấn tượng tốt với nam nhân loại này, người đã thu nhận và dạy anh về con người khi anh mới xuất hiện, anh cũng sẽ không từ chối nếu có thể giúp đỡ.

    Chu Ích Dân hiểu được ý nghĩ của Nhan Trinh, nụ cười trên mặt cũng chân thành hơn: “Nhan đại sư, ngài cũng nhìn ra được vợ tôi đang mang thai, vừa vặn hiện tại linh khí đã khôi phục, tôi nghĩ đứa nhỏ này nhất định phải tốt hơn tôi. Tuy nhiên, xã hội bây giờ cũng rất nguy hiểm, tôi đoán rằng phải mất một thời gian nữa mọi mặt mới hài hòa, vậy nên tôi đã nghĩ, phải mua cho vợ con một thứ gì đó có thể xua đuổi tà khí và bảo vệ họ. Vợ tôi nếu có thể sinh con thuận lợi, chỉ mong cả hai mẹ con đều bình an vô sự”.

    Nhan Trinh suy nghĩ một chút, chỉ về phía Vu Nhạc Linh rồi rút tay về: “Mẹ, con trai, con gái.”

    Chu Ích Dân sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại: “Ngài nói vợ tôi mang song thai?!”

    Nhan Trinh gật đầu: “Ừ.”

    Chu Ích Dân đang định nhảy lên vì vui sướng, không ngờ phu nhân lại cho ông bất ngờ lớn như vậy! Hơn nữa ông cũng hiểu lời Nhan đại sư nói, hai đứa trẻ này là một trai một gái! Đây, đây không phải là song sinh sao?? Đặc biệt là khi thế giới đang thay đổi như hiện nay, đây là một điềm tốt!

    Thấy ông còn đang hưởng thụ, Nhan Trinh tiếp tục ngẩn người.

    Vẫn là vợ của Chu Ích Dân, Vu Nhạc Linh, sau khi vui mừng thì phản ứng lại, mấy lần kéo Chu Ích Dân lại.

    Chu Ích Dân hoàn hồn, nói với Nhan Trinh: “Ngài xem… tôi… tôi rất vui.”

    Nhan Trinh không ngại.

    Chu Ích Dân vội vàng tìm trên giá, tìm thứ mình thích — mua vài lần liền biết thường là đồ vật có duyên với mình, ông lo lắng quay đầu lại nhìn Nhan Trinh, nói: “Nhan đại sư, ngài xem cái nào thích hợp với vợ, con trai và con gái của tôi, và cả bản thân tôi nữa, tốt nhất là cả nhà chúng tôi nên mang một số đồ trừ tà gì đó về…”

    Nhan Trinh có chút vô ngữ, phàm nhân này thật nhiều lời.

    Thấy Chu Ích Dân rối rít chạy tới chạy lui, thấy thời gian cũng không còn nhiều, liền chỉ vào mấy chỗ trên kệ chất đầy Ngọc Thạch: “Cho con của anh.” Sau đó anh lại chỉ vào một món đồ khác, “Cho anh… ” Chỉ vào một vật khác, “Cho vợ anh.”

    Chu Ích Dân như tìm được bảo vật, vội vàng lấy hết mấy miếng ngọc bội, thận trọng nói: “À…. Vợ tôi hiện đang mang thai, ngoài mấy viên ngọc thạch kia ra, còn gì có thể dùng được nữa không?” Ông vội vàng nói ra triệu chứng mang thai của Vu Nhạc Linh, “Chỉ vì mang thai nên khó tránh khỏi tâm trạng không tốt, hay cáu kỉnh gì đó, và…” Ông đi vài bước về phía Nhan Trinh, nhỏ giọng nói: “Mà cô ấy luôn cảm thấy mình không còn đẹp nữa sau khi mang thai, có cái gì như thế là tốt nhất, giá cả cũng không thành vấn đề, nhân tiện vợ tôi dự sinh có thể là tháng 7 hoặc tháng 8, trời nóng quá, sợ khi cô ấy sinh con nóng quá….”

    Nghe ông nói, Nhan Trinh thản nhiên đứng dậy, đi đến ngăn thứ hai ở giữa ngăn trong cùng, lấy xuống một chậu cỏ, lá hướng dương, thân cây đỏ, hoa giống cây mạ, trông rất quái dị.

    Chu Ích Dân nhận hoa: “Cái này?”

    Nhan Trinh nói: “Khi vợ anh buồn bực thì lấy lá mà ăn”.

    Chu Ích Dân nghe xong liền xem nó như bảo vật.

    Nhan Trinh lấy từ ô lưới bên phải ra một chậu cỏ, thân hình vuông, trên đó có một số bông hoa màu đỏ nở rộ, một số thân cỏ và hoa đã héo, kết trái màu đỏ.

    “Anh về hái cho vợ ăn đi, ăn xong sẽ đẹp ra đấy”.

    Chu Ích Dân mừng rỡ, vội vàng ôm chậu vào lòng.

    Nhan Trinh đi lấy một chiếc vòng tay bằng hạt châu trong suốt đưa cho Chu Ích Dân và nói: “Còn đẹp hơn chiếc kẹp tóc anh mua trước đó, đeo cho vợ anh để phòng lửa.” Chưa kể nó còn chống nóng.

    Chu Ích Dân hít một hơi thật sâu, bỏ chiếc vòng vào túi, cảm kích Nhan Trinh khôn tả.

    “Nhan đại sư, ngài ra giá đi, tôi sẽ lập tức chuyển tiền, nếu không đủ tôi sẽ bù sau.”

    Nhan Trinh nói: “Ba trăm vạn.”

    Chu Ích Dân sửng sốt một chút, không nghĩ đắt mà còn cho rằng rất rẻ, nhưng sau đó lại nhớ tới Nhan đại sư từng tặng ngọc ngũ sắc miễn phí cho mình, tùy ý nghiền nát ngọc ngũ sắc thành bột, vậy nên cũng tự giác hiểu được Nhan đại sư vốn dĩ không phải mở cửa hàng để kiếm tiền, nếu không đồ sẽ không rẻ như vậy…. Ông đã sớm biết Nhan đại sư là một người nhân đức mà.

    Sau đó ông vội vàng trả tiền, vội chạy đến bên vợ, đeo chiếc vòng vào người cô như dâng bảo vật, kể cho cô nghe chuyện nuôi hai chậu cây, Vu Nhạc Linh và Chu Ích Dân giao tình rất tốt, cô nghe lời chồng khuyên nhủ, mỉm cười và gật đầu hết lần này đến lần khác.

    Nhan Trinh liếc nhìn không hiểu ra sao, bèn nhìn thời gian, năm phút nữa là mười một giờ.

    Anh thẳng tay đập Chu Ích Dân một cái.

    Chu Ích Dân nhìn thời gian liền phản ứng, vội vàng từ biệt Nhan Trinh, cẩn thận che chở cho Vu Nhạc Linh rồi ra ngoài.

    Nhan Trinh nhìn bọn họ ra ngoài, thu dọn đồ đạc, đến khoảng mười một giờ, ra ngoài khóa cổng lại.

    Sau đó, anh nhẹ nhàng nhấc chân, rất nhanh liền đi một đoạn đường dài.

    Đi được một đoạn, Nhan Trinh đột nhiên nghe thấy có tiếng động lớn, giống như có thứ gì đó vừa nổ tung? Nhưng mà, quan trọng nhất là anh nghe thấy được tiếng hét quen thuộc, giọng nói đó vừa tức giận vừa sợ hãi, chính là Chu Ích Dân vừa mới chia tay anh được vài phút.

    Nhan Trinh nhíu mày, dù sao cũng đổi hướng.

    Nhanh chóng nhìn một chút rồi vội vàng trở về.

    Dù sao anh cũng sẽ không để Trứng bé con nhà mình ăn cơm trễ.

Hết chương 50.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 50

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên