Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 6

Chương 6: Người đàn ông ngồi xe lăn gắt gỏng…..

    Bên trong đã tiến hành đến giữa chừng, tiếng thở dốc càng lúc càng lớn, Khâu Tiểu Linh như ngồi trên kim châm, không biết làm sao, cô muốn rời đi nhưng lại thôi, sợ người trong cuộc nghe thấy, đến lúc đó chẳng phải là khó xử lắm sao?

    Đột nhiên, giọng nói của người đàn ông thở hổn hển vang lên: “Cục cưng, em vẫn tốt như vậy, mấy năm qua tôi rất nhớ em!”

    Cô gái kiều mị thở hổn hển: “Tôi nghe nói… Nghe nói anh đã có bạn gái? Anh, ha ha…. còn nhớ tôi sao?”

    Người đàn ông giật nảy mình: “Vậy em có nghe nói cô ấy rất giống em không?”

    Người phụ nữ cười khúc khích: “Ừ, phải không? Có giống tôi à? Lúc trên giường cô ấy có giỏi hơn tôi không?”

    Người đàn ông hừ một tiếng: “Cô ta? Con nhỏ đó căn bản không cho người ta động tới, cô ta còn giả làm trinh nữ.” Nói đến đây, hình như hắn ta làm gì đó khiến cho cô gái kia thét chói tai, hắn ta lại nói tiếp: “Làm sao bằng em được, ngực bự, mông to, chân dài…”

    Người phụ nữ mỉm cười quyến rũ, hai người họ lại tiếp tục quần nhau dữ dội.

    Còn Khâu Tiểu Linh, sắc mặt cô đột nhiên chuyển từ đỏ bừng sang tái nhợt, toàn thân giống như rơi vào hầm băng, lạnh đến thấu xương, toàn thân run rẩy.

    Giọng nói quen thuộc đó, người đàn ông đó…. Người đàn ông đó hóa ra là Đỗ Phương!

    Đúng là đi gặp bạn học, thật sự là không nên từ chối, hắn đương nhiên không là không từ chối rồi, tùy tiện có một con điếm như vậy chờ ở chỗ này, hắn còn có tâm tư cùng cô hẹn hò đi xem phim sao?

    Khâu Tiểu Linh nhớ tới lời hai người vừa rồi nói, thầm nghĩ mình thật ra là một kẻ “Thế thân”, trước khi đến đây còn vui vẻ bao nhiêu, hiện tại lại ghê tởm bấy nhiêu, cô nôn khan hai lần, nhắm chặt hai mắt lại, cởi giày cao gót ra, xách một chiếc lên và đi về phía góc phố.

    Trên bức tường ở góc đường, một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ép cơ thể người phụ nữ vào tường, trên người cả hai đều ăn mặc chỉnh tề, nhưng bên dưới lại trắng bóng một mảnh, phản cảm không sao tả xiết.

    Đôi mắt đẹp của Khâu Tiểu Linh đỏ ngầu, chộp lấy giày cao gót, dùng gót giày đập vào gáy người đàn ông! Cô dùng sức một chút, đập xuống phát thứ hai, chỉ trong thời gian chớp mắt, trên đầu người đàn ông đã chảy máu.

    Đỗ Phương đang vui vẻ không ngờ bị một vật sắc nhọn đập vào đầu, đau nhức đầu hoa mắt chóng mặt. Hắn ta cũng bất chấp mình còn đang ở cùng với phụ nữ, lập tức xoay người, trong tầm mắt của hắn là khuôn mặt xinh đẹp ngày nào cũng nhìn thấy, khuôn mặt đó tức giận đến mức gần như có thể phun lửa.

    “Bà đây khiến anh xấu hổ đúng không? Ở bên ngoài có con đàn bà khác, anh cũng dám lấy bà đây làm kẻ thế thân? Anh đang tự tìm đường chết rồi!”

    Tiếp theo là gót giày cao gót đập thẳng vào trán Đỗ Phương, Đỗ Phương lập tức phản ứng lại, nhưng đầu chảy máu, đầu lắc lắc, căn bản không dùng sức nên đành loạng choạng bước lùi sang một bên.

    “Tiểu Linh, anh không phải. . .”

    Sau khi Đỗ Phương lùi lại, người phụ nữ phía sau lộ ra, hoảng sợ xé toạc quần áo, cố gắng che thân.

    Khâu Tiểu Linh hoàn toàn không để ý tới Đỗ Phương, cô chợt liếc mắt nhìn người phụ nữ này, thấy ngũ quan cô ta quả nhiên có chút giống mình, khí chất thanh thuần mê người, loại trà xanh kỹ nữ điển hình trong truyền thuyết! Nhưng cô lười cùng cô ta đôi co, vậy nên mới nắm tóc cô ta kéo thật mạnh mẽ, đẩy ra khỏi góc đường này.

    “Cút! Đừng có cản đường bà!” Cô muốn gọi “Đồ kỹ nữ thối tha”, nhưng cô đã kìm lại được và lao về phía Đỗ Phương, xô anh ngã xuống đất, dùng bàn tay không cầm giày cao gót của mình tát anh ta một cái. “Thằng khốn kiếp, dám lừa gạt tình cảm của bà! Thằng khốn nạn! Thằng khốn nạn! Sao mày không chết đi!”

    Những cái tát “Bốp bốp” vang lên không dứt, Đỗ Phương choáng váng đến mức hoàn toàn không chống cự được, ngay sau đó mặt sưng vù, rất muốn giải thích nhưng mỗi lần không nói được nên lại cố gắng. Bị cô tát chỉ có thể ngậm miệng lại, Khâu Tiểu Linh không muốn nghe anh ta nói một chút nào, dù sao tát cũng là điều nên làm, nếu lần này không xả giận thì cô không thoải mái được, sau này cũng đừng mong có thể ngủ được!

    Đỗ Phương bị đánh tơi tả, tay hắn ta quờ quạng lung tung muốn tìm thứ gì đó để ngăn chặn hành động hung ác của Khâu Tiểu Linh lại, chùm chìa khóa trong túi, hộp thuốc lá, điện thoại di động, tất cả những gì có thể lấy ra, hắn ta đều lấy ra hết rồi liều mạng ném về phía Khâu Tiểu Linh, nhưng Khâu Tiểu Linh Sau khi bị thương càng trở nên hung dữ hơn, cô tấn công Đỗ Phương còn mạnh hơn, Khâu Tiểu Linh không để ý rằng chiếc bật lửa mà Đỗ Phương lấy ra đã rơi xuống đất nhiều lần vì vùng vẫy và hoảng sợ, và lại bị anh ta đập vào một vật cứng trên túi xách của cô, nó phát nổ dữ dội! Tia lửa rơi vào người Khâu Tiểu Linh, váy cô lập tức bốc cháy, ngọn lửa tiếp tục cháy lan lên phía trên.

    Khâu Tiểu Linh lúc đầu không để ý, đến khi phát hiện ra thì xung quanh đã là lửa cháy, Đỗ Phương thừa lúc Khâu Tiểu Linh đang hoảng sợ đẩy cô ra rồi lăn lăn bò bò ra đất.

    “Hiểu Văn! Giúp tôi với!”

    Hồ Hiểu Văn còn ở ngoài góc, vừa thay quần áo định chạy, nghe thấy Đỗ Phương gọi mình, anh run rẩy nhìn vào trong, vội vàng kéo Đỗ Phương lại, Đỗ Phương chịu đau khắp người chạy theo Hồ Hiểu Văn — Khâu Tiểu Linh con mụ điên đó, hắn chịu đủ rồi!

    Hai người bỏ chạy, nhưng Khâu Tiểu Linh như biến thành người bốc cháy, ngọn lửa hừng hực vây lấy cô, nhiệt độ xung quanh càng lúc càng cao, cô hoảng hồn lăn lộn trên mặt đất, nhưng không dập tắt được ngọn lửa…

    “Cứu cứu!”

    Khâu Tiểu Linh không muốn chết, cô còn trẻ! Lúc này cô mới bắt đầu hối hận, cô quá bốc đồng, sao lại một mình tới đây đánh người? Rõ ràng cô có thể quay về tìm một nhóm của côn đồ địa phương để đánh người, và nó sẽ chỉ tốn vài đồng đúng không? Bây giờ, cô sẽ chết dưới tay của người đàn ông chó má tên Đỗ Phương đó!

    Ngay lúc Khâu Tiểu Linh lòng tràn đầy hối hận, đột nhiên từ đầu ngõ truyền đến một tiếng trượt chân, cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía đầu ngõ, xem có người tới cứu hay không——

    Giây tiếp theo cô lại thất vọng.

    Thứ xuất hiện ở lối vào con hẻm là một chiếc xe lăn, nhanh chóng trượt tới đây, nhưng… Người tàn tật làm sao cứu được cô?

    Vì ngược sáng nên Khâu Tiểu Linh không nhìn rõ mặt người đàn ông ngồi trên xe lăn, nhưng lập tức nghe thấy giọng nói của anh ta.

    “Kêu gào làm gì? Không biết mình có đau hay không à?!”

    Khâu Tiểu Linh sửng sốt một chút, còn chưa kịp trách cứ thái độ không tốt của đối phương, cô lại chợt phát hiện —— Đúng vậy, cô không hề bị thương, cúi đầu nhìn lại, trên người vẫn còn đang bốc cháy, mà ngay cả viền đăng ten của váy cũng bị nóng chảy nhỏ giọt, hẳn là rất nghiêm trọng, nhưng đau,… thì cô lại không cảm giác được? Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?!

    Người đàn ông ngồi trên xe lăn lại sốt ruột nói: “Cái kẹp tóc trên đầu cô lấy ở đâu ra vậy?”

    Khâu Tiểu Linh như tỉnh mộng, vội rút chiếc kẹp tóc ra, kẹp vào lòng bàn tay.

    Trên chiếc kẹp tóc có một tia sáng trắng tinh tế, ngọn lửa dù có dữ dội đến đâu, ánh sáng trắng này như bao bọc lấy làn da của cô, cách ly với tất cả ngọn lửa…

    Phương Chấn Bang trà trộn vào một quán ăn vô cùng náo nhiệt trên đường, giả vờ ăn, nhưng khóe mắt lại không ngừng quét bốn phía, không ngừng dõi theo người mà mình đang chờ đợi.

    Đã gần nửa tiếng rồi, sao vẫn chưa thấy ai? Theo logic mà nói, đáng lẽ nó phải đến rồi, mặc dù con quái vật dường như không đuổi theo ông, nhưng nếu như có thì sao? Mỗi giây ở đây đều giày vò, đội trưởng nếu đến đây, ông dám chủ động yêu cầu con quái vật kia tìm một chỗ…

    Dần dần, trên trán Phương Chấn Bang căng thẳng đổ mồ hôi, cho đến khi đột nhiên phát hiện một người, ông đột ngột đứng dậy, thả mấy chục tệ xuống quầy đồ ăn, vội vàng chạy tới.

    “Đội, đội trưởng!” Phương Chấn Bang vừa định đi tới gần người đó thì đứng lại, hoàn toàn không dám tới gần, “Ngài, ngài tự mình tới sao? Để tôi đẩy xe lăn cho ngài?”

    Người đối diện ngồi trên xe lăn sốt ruột nói: “Mau đi, tôi còn có chuyện khác, Nhan Trinh kia đâu, làm sao vậy?”

    Phương Chấn Bang vội đáp: “Báo cáo đội trưởng, Nhan Trinh ở hẻm Trân Lung, mở quán Tích Thạch Trai…”

    Anh chưa nói hết câu thì một giọng nữ đã cắt ngang: “Anh cũng đi tìm ông chủ Tích Thạch Trai à?”

    Phương Chấn Bang sửng sốt một chút, lúc này mới phát hiện một cô gái trẻ tuổi đứng cách đội trưởng của bọn họ hơn một mét, mặc… đồng phục đội bọn họ chuẩn bị cho đội trưởng, nhưng đội trưởng lại chưa từng mặc?

    “Cô là?” Ông vô tình hỏi.

    Cô gái trẻ còn chưa kịp trả lời, người đàn ông ngồi trên xe lăn đã tức giận nói: “Được rồi, tôi đi một mình, sao cô không dẫn đường? Còn vớ vẩn gì nữa!”

    Phương Chấn Bang không dám hỏi thêm nữa, xoay người nói: “Đội trưởng, đi lối này.”

    Sau đó, người ngồi xe lăn từ chối lời đề nghị đẩy giúp của Phương Chấn Bang, nhấn nút bên hông xe lăn, đi theo Phương Chấn Bang đến tận hẻm Trân Lung.

    Đã quá trưa, Tích Thạch Trai cả buổi sáng ngoại trừ bán một cây trâm cài tóc thì không bán được gì nữa, Nhan Trinh đang ngồi trên ghế gỗ đọc sách, vừa đọc vừa cảm thấy rất thoải mái, về phần buôn bán, anh cũng không vội.

    Sau khi nhấp một ngụm trà, Nhan Trinh khẽ cau mày khi lật một trang sách bằng những ngón tay gầy guộc trắng nõn.

    Có chuyện gì vậy, vẫn chưa chơi đủ à?

    Chẳng trách anh không vui, bởi vì anh để ý thấy người đàn ông buổi sáng điên cuồng theo dõi trước cửa nhà mình lại đến, còn dẫn theo vị khách hàng đầu tiên, ông ta làm cái quái gì vậy, giống như trên TV nói, tên điên này bắt người qua đường vô tội làm chuyện xấu à?

    Nhan Trinh nghĩ nghĩ, quyết định chủ động nhét thịt dạ bạch vào cho kẻ mất trí, vị khách hàng đầu tiên của mình không phải là lọt vào tay kẻ mất trí chứ, sau đó anh chậm rãi đứng dậy, chậm rãi đi ra khỏi cửa tiệm, đứng ở cổng chính nhà mình.

    Quả nhiên, lúc Nhan Trinh đang nhìn ra ngoài ngõ, cách đó không xa có mấy bóng người đang tiến đến.

    Người dẫn đầu đang ngồi trên xe lăn, giữa mùa hè này mặc một chiếc áo khoác dày màu đen, khóa kéo thẳng đến cổ, cổ áo rộng dựng thẳng lên, che mất nửa khuôn mặt của người nọ.

    Tuy nhiên, từ nửa khuôn mặt này có thể nhìn ra người ngồi trên xe lăn là một nam thanh niên, đôi lông mày nhíu lại rõ ràng cho thấy cậu ta đang vô cùng bất bình, lúc này cậu ta nhắm mắt lại nhưng có lẽ cậu ta đã chú ý đến. Nhan Trinh nhìn chăm chú, anh ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú vô cùng.

    Đôi mắt mở ra đột nhiên tràn đầy địch ý, xe lăn nhanh chóng trượt tới, rõ ràng ngồi trên xe lăn sẽ có vẻ thấp hơn người khác, nhưng tư thế này lại giống như trùm mafia đi tuần tra vậy, khá uy nghiêm.

    Nhan Trinh nhìn thoáng qua người thanh niên này, gần như cùng lúc đó, hai mắt sáng lên, cực kỳ sáng.

Hết chương 6.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 6

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên