Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 61

Chương 61: Thì Ra Là Hắn…..

    Phương Chấn Bang nghe được lời an ủi dịu dàng của vị thần trước mặt đã vô cùng cảm động, không ngờ một vị thần cao quý lại có thể đối xử với mình như vậy, ông quả thực là vị thần tốt nhất!

    Vì vậy, Phương Chấn Bang không thể không chú ý nhiều hơn đến việc tìm bạn cho thần Kế Mông, ông khó khăn quay đầu lại, cuối cùng nói: “Thần Kế Mông, ngài vẽ được không? Nếu có thể, có thể vẽ bạn của ngài ra giấy, về sau khi những ngọn núi cổ nào mới được khai quật, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp ngài bạn của mình.”

    Đây là biện pháp tốt nhất mà Phương Chấn Bang có thể nghĩ ra lúc này.

    Nhưng Thần Kế Mông lại khẽ lắc đầu: “Ta không biết vẽ, ở thời đại chúng ta, dùng thiên phú và vũ lực để bảo vệ con người, ta có thể bảo vệ người bình thường khỏi dị thú, cũng có thể làm suy yếu cơn mưa khi giông bão, nhưng lại không có những năng lực như tân thần chức, cũng không thể toàn trí toàn năng như bọn hắn.”

    Nói như vậy, Phương Chấn Bang cũng không cảm thấy thất vọng, bởi vì đối với nhân loại ngày nay, thần hiểu biết hơn về dị thú, có giá trị quân sự mạnh mẽ mới là cần thiết nhất, còn lại chỉ là chi tiết nhỏ, công nghệ của con người có thể làm được, không cần cầu nguyện cũng có thể làm được, thần Kế Mông không biết vẽ nên không thể nhờ ngài ấy vẽ.

    Nhưng không cần lo lắng, Phương Chấn Bang cười nói: “Nhân loại chúng ta bây giờ đã có công nghệ máy tính, có thể tổng hợp hình ảnh từ miêu tả của ngài, việc này tôi không giỏi, nhưng đội viên ở đây có người lại giỏi việc đó. Đừng lo lắng, tôi sẽ gọi cậu ta ngay lập tức, để cậu ta vẽ lại hình ảnh bạn của ngài.”

    Kế Mông tuy đã quen thuộc với “công nghệ” do con người phát triển, nhưng không thể trong thời gian ngắn làm chủ được, đương nhiên không ngờ tới loại thao tác này, lập tức cười nói: “Vất vả cho ngươi rồi!”

    Phương Chấn Bang khá là vui vẻ: “Được, chờ một chút!”

    Kế Mông rất ôn hòa, không thúc giục.

    Rất nhanh, Phương Chấn Bang đã gọi điện thoại xong, sau đó có một số đội viên chạy tới, đội viên vừa tới đã mở sổ ghi chép của mình ra, nhanh chóng vẽ ra khuôn mặt một người dưới sự miêu tả của Thần Kế Mông. Sau đó tổng hợp lại trên máy tính.

    Đương nhiên Phương Chấn Bang vẫn ở bên cạnh quan sát, không ngờ lần này tổng hợp lại chậm như vậy, nhưng cứ từ từ thôi, miễn là có thể giúp được Thần Kế Mông.

    Theo thời gian từng chút một trôi qua, hình ảnh khuôn mặt người đó cũng càng ngày càng rõ ràng, theo khuôn mặt càng ngày càng rõ đó, Phương Chấn Bang khó tránh khỏi cảm thấy có chút quen thuộc, sau đó…

    Sau đó, hình ảnh hoàn thành, Phương Chấn Bang nhìn khuôn mặt trẻ tuổi đẹp đến kỳ quái trên màn hình, không khỏi mở to mắt.

    Cái, cái gì?! Cái này, hình ảnh này, chẳng phải là Nhan đại sư sao!!

    Trong đầu Phương Chấn Bang không khỏi giật mình nhớ lại lời miêu tả của Thần Kế Mông về bạn mình, nói rằng đó là… ồ, ngọn núi duy nhất thành linh sơn, chủ nhân của Tích Thạch sơn? Còn ngọn núi kia chính là một núi báu, trên núi cái gì cũng đều có cả.

    Nghĩ tới đây, Phương Chấn Bang ngẩn ra, nhưng đồng thời cảm thấy lời nói của ngài ấy cũng không có gì sai, chẳng phải tất cả cái gì cũng có sao? Vị Nhan đại sư kia mỗi ngày đều nấu cho Lận đội trưởng đủ loại thức ăn tràn ngập linh khí, trước nay cũng chưa từng thấy ngài ấy đi đâu tìm. Nếu nói có một ngọn núi kho báu cái gì cũng có như vậy thì Nhan đại sư cứ trực tiếp lấy từ trong núi ra thôi, đó không phải là chuyện đương nhiên sao? Còn nữa, khi nói chuyện thỉnh thoảng sẽ mất tự nhiên, ngài ấy còn mang theo một loại khí chất rất cổ xưa, cảm giác ngài ấy như “người ngoài cuộc” thỉnh thoảng lại xuất hiện … Đợi đã, Thần Kế Mông nói rằng ngọn núi đã trở thành linh sơn, và Nhan đại sư là chủ nhân của ngọn núi, điều này có nghĩa là sau khi ngọn núi thành tinh, biến thành Nhân đại sư, hay ngọn núi thành tinh, còn Nhan đại sư là chủ ngọn núi?

    Nghĩ tới đây, Phương Chấn Bang cẩn thận hỏi: “Bằng hữu của ngài, là núi… Thành tinh à?”

    Kế Mông biết “Thành Tinh” là cái gì, nghe Phương Chấn Bang hỏi vậy liền thẳng thắn trả lời: “Phải. Tích Thạch sơn là hắn, hắn cũng là Tích Thạch sơn.”

    Phương Chấn Bang chỉ cảm thấy đầu mình ong ong.

    Khó trách, Tích Thạch sơn đã thức tỉnh, nhưng Đặc Ban Xử và cả đất nước khổng lồ này đến nay vẫn tìm không thấy, nguyên lai là Tích Thạch sơn người ta chui ra khỏi lòng đất, không hề dừng lại chút nào, mà là tự mình khiêng đi luôn, Thật sự là cách chạy trốn thú vị!

    Hóa ra, đây chính là sự khác biệt cực lớn giữa núi đã thành tinh và núi bình thường.

    Phương Chấn Bang cũng cảm thấy, vị Nhan đại sư này đối nhân xử thế như vậy đã rất tốt rồi, dù sao ngài ấy cũng là một ngọn núi, sao còn trông cậy vào một ngọn núi đã ngủ say vô số năm mới tỉnh lại có thể bình thường giống một con người được à? Nhan đại sư đã nỗ lực lắm rồi! Nhưng ông không khỏi cảm thấy có chút may mắn, Nhan đại sư toàn đồ tốt, nếu là “địch nhân” thì nhân loại sẽ khổ. May mà, Đặc Ban Xử có Lận đội trưởng, Lận đội dung mạo bất phàm, khiến Nhan đại sư yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

    Nghĩ lung tung đủ thứ, nhưng Phương Chấn Bang vẫn để ý đến Kế Mông, trong đầu suy nghĩ lung tung không chậm trễ ông nói với Kế Mông, vội vàng nói: “Ngài nói không sai, Tích Thạch sơn quả thực là người thức tỉnh sớm nhất.”

    Kế Mông sửng sốt một chút, sau đó mới kịp phản ứng, vui vẻ hỏi: “Ngươi gặp qua hắn rồi?”

    Phương Chấn Bang lộ ra nụ cười khổ, gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi quen biết Nhan đại sư nhiều năm rồi.”

    Đầu rồng của Kế Mông có chút mờ mịt: “Nhan đại sư?”

    Phương Chấn Bang chỉ vào bức chân dung được ghép trên máy tính, đáp: “Anh nhìn xem, tôi biết một người giống hệt người này, tên là ‘Nhan Trinh’, có quan hệ rất tốt với Lận đội trưởng của Đặc bạn Xử chúng tôi, Tuy rằng không phải thuộc Đặc Ban Xử, nhưng thực ra cũng gần giống như cố vấn của Đặc Bạn Xử của chúng tôi vậy, người đó đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều.”

    Kế Mông gõ nhẹ vào đầu rồng, trên môi cười tươi nhưng trong lòng lại có gì đó là lạ.

    Nhan Trinh à, có phải Tích Thạch tự đặt tên này cho mình không? Lận đội là ai? Cũng là người sao? Từ trước đến nay hắn không bao giờ di chuyển đi đâu, trừ khi ta đi tìm hắn, hắn cũng sẽ không bao giờ chủ động mời, hắn chỉ toàn tâm toàn ý ôm quả trứng bé con… “Lận đội trưởng” của Đặc Ban Xử có phải là quả trứng bé con bảo bối của hắn không? Nhưng mà Lận đội trưởng của Đặc Ban Xử đã ở trong Đặc Ban Xử nhiều năm rồi, nhưng cái trứng đó ngủ với Tích Thạch, nên cùng Tích Thạch tỉnh lại mới đúng, sao Lận đội trưởng có thể là người được?

    Bất quá, dù Kế Mông cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không hỏi.

    Con người sẽ không hiểu những điều này này, phải hay không, khi ông gặp Tích Thạch sẽ tự nhiên biết.

    Kế Mông cười hỏi: “Ngươi có thể liên hệ được với Tích Thạch không?”

    Phương Chấn Bang đương nhiên gật đầu: “Được, nếu như ngài muốn gặp Nhan đại sư, tôi lập tức giúp ngài liên lạc.”

    Nhưng Kế Mông lại lắc đầu, ông nhìn sắc trời bên ngoài, nhẹ giọng nói: “Hiện tại đã không còn sớm, sáng mai cậu giúp tôi liên lạc với hắn, được không?”

    Phương Chấn Bang đồng ý ngay: “Đương nhiên.” Ông vỗ ngực hứa hẹn: “Nhiệm vụ nhất định sẽ hoàn thành, nhất định sẽ liên lạc được với Nhan đại sư! Ngài yên tâm đi!”

    Kế Mông lại cười: “Cám ơn.”

    Phương Chấn Bang vội vàng xua tay: “Không có việc gì, không có việc gì, đây là chuyện nên làm.”

    Sáng hôm sau, Phương Chấn Bang không muốn Cổ Thần chờ mãi nên sau bảy giờ mới chạy đến, đứng ở cửa chờ, ông biết Cổ Thần sẽ tự cảm nhận được mình đến.

    Quả nhiên, cửa biệt thự mở ra.

    Phương Chấn Bang bước vào, chào hỏi Kế Mông trước rồi nhanh chóng lấy điện thoại di động ra bấm số.

    Sau đó, điện thoại được kết nối.

    Nhan Trinh ở đầu dây bên kia bắt máy.

    Sáng nay Nhan Trinh ngồi cùng bàn ăn với Lận Dương Phong, nhìn cậu ăn.

    Lận Dương Phong còn đang ăn cơm thì Nhan Trinh đã nhận được điện thoại của Phương Chấn Bang.

    “Cái gì? Hắn?”

    “Được, tôi đến ngay, cám ơn.”

    “Ừ, đúng vậy, tôi cũng rất muốn gặp anh ấy~”

    Đây là lần đầu tiên Lận Dương Phong thấy Nhan Trinh không đối mặt với mình mà vẫn có thể nở nụ cười tươi và vui vẻ như vậy với người khác.

Hết chương 61.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 61

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên