Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 69

Chương 69: Cùng Nhau Đi Du Lịch…..

 

    Trung tâm quảng trường ở Đặc Ban Xử là đền Kế Mông.

    Lưu Đông Lượng, Bối Ngân và Phương Nham cùng nhau đến thần miếu sau khi đưa Ngao nhân đến viện nghiên cứu.

    Ở một bên của ngôi đền, có những lời chúc phúc trong đền thờ đặc biệt, họ cầm trên tay những cây nhang được chế tác cẩn thận, dùng để thờ cúng các vị thần.

    Sau khi ba người vào sảnh, lập tức mua rất nhiều nén hương, quỳ gối trước tượng, thành kính bày tỏ lòng biết ơn, nhân tiện cũng xin tạ ơn thần minh đã giúp bọn họ chuyển lời tới Nhan Trinh và Lận Dương Phong, để bọn họ đến cứu mình.

    Nếu hôm nay ba người không tới kịp, chẳng lẽ với năng lực của mấy người có thể đối phó được với Ngao nhân sao, chắc chắn đã thành con mồi rồi, nhất là Lưu Đông Lượng sinh tử nguy kịch, nếu Kế Mông đến muộn một giây chắc đã chết rồi!

    Vì vậy, sau khi Bối Ngân và Phương Nham đã đứng dậy, Lưu Đông Lượng lại lạy mấy lần mới chịu đứng lên.

    Bối Ngân xúc động nói: “Tôi từng là người vô thần. Khi lớn lên, tôi có dị năng và không tin vào thần. Sau khi tham gia Đặc Ban Xử, tôi không có nhiều kinh nghiệm nên vẫn chưa tin lắm. Bây giờ linh khí đang dần khôi phục, cái quái gì cũng đều đã xuất hiện, tôi đã được thần trực tiếp cứu, tôi sẽ không bao giờ dám không tin nữa, nếu không, tôi sẽ làm gì nếu sau này thần không cứu tôi nữa?”

    Phương Nham vỗ đầu cô: “Trước mặt Thần, đừng nói như vậy!”

    Lưu Đông Lượng cười nói: “Thần Kế Mông là một vị thần rất tốt, ngài không quan tâm đến lời nói của Bối Ngân đâu, nhưng Bối Ngân cô cũng nên chú ý, không thể chỉ dựa vào khí chất tốt của thần mà ăn nói tự do được.”

    Bối Ngân cũng che miệng: “Tôi biết, đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ mà.”

    Nói xong, cô lại vội vàng dập đầu lạy bức tượng, đốt thêm mấy nén nhang.

    Phương Nham nhìn pho tượng, không hiểu sao cảm thấy pho tượng chớp mắt.

     Hả?!

    Ở bên ngoài, một màn hình tinh thể khổng lồ ở một góc của quảng trường.

    Màn hình tinh thể được chia thành hai khu vực khác nhau, một khu vực cố định và khu vực còn lại có vô số phụ đề cuộn.

    Rất nhiều thành viên trong đội Đặc Ban Xử đang đứng trước màn hình tinh thể ngẩng đầu nhìn phụ đề đang cuộn lên, xem xong phụ đề liền nhìn sang phần cố định.

    Có những từ dày đặc được viết trên màn hình cố định.

    Mấy dòng đầu mô tả các loại thuốc sẽ cấp trong tháng này, cũng như phương thức đổi, địa điểm đổi, v.v., những dòng sau đều là ghi chép về một nhiệm vụ nào đó ở một địa điểm nào đó, yêu cầu đội xx thành viên có xx khả năng để hoàn thành. Đang chờ thành viên trong nhóm đăng ký tham gia. Khi ai đó chấp nhận nhiệm vụ, nhiệm vụ sẽ biến mất khỏi màn hình cố định.

    Có hai loại phụ đề cuộn, một là thành viên nào đó trong nhóm hoàn thành một nhiệm vụ nào đó hoặc cung cấp một thứ gì đó để vào viện nghiên cứu, hoặc có thể chế tạo thành một thứ nào đó, vì vậy hãy theo dõi, …..; thứ hai là để lấy “Thành phố xx nhiệm vụ xx số xx, người chấp hành xx xx và xx” Tất cả các nhiệm vụ đang được thực thi sẽ hiển thị bằng màu trắng, và một khi nhiệm vụ thất bại, nó sẽ bị bao phủ bởi màu đỏ và biến mất trong khoảng một phút. Đồng thời nhiệm vụ này sẽ xuất hiện trên màn hình cố định, đợi người khác nhận nhiệm vụ.

    Đứng trước màn hình tinh thể, Trâu Khải nhướng mày khi nhìn dòng chữ “Lưu Đông Lượng, Bối Ngân, Phương Nham bắt quái thú ăn thịt người, sức mạnh của quái thú là sáu” trong phụ đề cuộn.

    Nếu như hắn nhớ không lầm, thực lực của ba người này khoảng cấp bốn, nếu ba người phối hợp tốt thì có thể đối phó với cấp năm, nhưng nếu là cấp sáu, làm sao có thể là đối thủ, vậy thì còn phải có thế lực khác trợ giúp chứ?

    Trâu Khải không cần nghĩ cũng nghĩ ngay đến Nhan Trinh Nhan đại sư thường xuyên ra tay, nhưng cũng đã lâu không gặp vị sư phụ kia, chắc là suốt thời gian qua đi cùng Lận đội? Để ngài ấy chủ động đi tới đó, hẳn là cùng Nhan đại sư có quan hệ, không thể sai được.

    Nghĩ đến đây, Trâu Khải tìm được nhiệm vụ trừ tà gần thành phố B từ phụ đề, quay sang tìm cộng sự thường ngày.

    Gần thành phố B có rất nhiều thị trấn nhỏ, gần đây giếng nước ở một thị trấn nhỏ cạn khô một cách khó hiểu, bây giờ đã là mùa đông, không những không có tuyết rơi mà nhiệt độ còn tăng lên rất nhiều, thậm chí có một số cây khô cũng bị cháy sém. . .

    Loại tình huống này khiến người dân địa phương hoảng sợ, nhưng sau khi linh khí khôi phục, các nơi phát sinh không ít dị thường, bọn họ cảm thấy trong trấn đã đến lượt mình, vội vàng kiểm tra tin tức, đoán chừng có ngọn núi cổ nào đó mới xuất hiện. thức tỉnh ở đây, và có thể có thứ gì đó trên núi, quái vật xuất hiện để gây ra tình trạng giống như hạn hán này.

    Cũng may bây giờ không phải là cổ đại, cái gọi là hạn hán cũng không mang đến nguy hiểm thật sự, nhưng sự việc nhất định phải giải quyết, cho nên sau khi phát hiện đây có lẽ không phải là hiện tượng tự nhiên, thị trưởng liền gọi đến cho Đặc Ban Xử, thỉnh bọn họ gửi ai đó đến và khắc phục sự cố.

    Sau khi kêu gọi, mọi người nhanh chóng được cử đến thị trấn để làm mưa nhân tạo, nhưng bởi vì đây không phải là nhiệm vụ nguy hiểm có thể gây ra cái chết ngay lập tức, trong trường hợp không đủ nhân lực, họ chỉ cần thêm nhiệm vụ này vào chuỗi nhiệm vụ trước, và chờ đợi người nào có thời gian rảnh rỗi sẽ tự động chấp nhận.

    Vì vậy, từ khi Đặc Ban Xử phải xếp hàng trước, lúc đó một số thanh niên bắt đầu tự mình tu luyện, thành lập một đội đi tìm những ngọn núi cổ mới ở những ngọn núi xung quanh, nhưng phụ cận có rất nhiều ngọn núi, những thanh niên này thực ra là không có leo núi chơi, tìm một hồi cũng không có, còn có một đám thanh niên lục soát từng nhà trong thị trấn, cố gắng tìm kiếm quái vật.

    Họ nghĩ, nếu họ thực sự tìm thấy con quái vật và tiêu diệt nó, họ không chỉ có thể giải quyết vấn đề của thị trấn sớm hơn mà còn có thể ló mặt trước Đặc Ban Xử, điều này thì chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết nào mà không muốn. Chỉ có điều, bọn họ làm sao cũng không thể tìm được, vậy nên có chút hậm hực.

    Cuối cùng vào ngày hôm nay, Đặc Ban Xử phái người tới, nói có người nhận nhiệm vụ, rất nhanh sẽ tới.

    Những người trẻ tuổi trong thị trấn đang mong chờ, tự hỏi liệu cái gọi là quái vật đó, người của Đặc Ban Xử có thể tìm thấy nó hay không.

    Trâu Khải mang theo hai đội viên đi tới, xét thấy trước đây hắn đã bắt được động vật gây hạn hán, phần lớn chúng có năng lực này đều không hung dữ lắm, cho nên chỉ mang theo đội viên có mức độ phối hợp cao nhất, thực lực tốt của cả hai.

    Sau khi đến thị trấn nhỏ, thị trưởng và một số thương nhân nổi tiếng và giàu có trong thị trấn đã cùng nhau đến.

    Tất nhiên, đằng sau họ có rất nhiều thanh niên rất không phục.

    Trâu Khải cười bắt tay thị trưởng: “Yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

    Tất nhiên, thị trưởng mời mọi người vào thị trấn với nụ cười trên môi.

    Đến nơi cư trú?

    Đó không phải là nhà trọ hay khách sạn trong thị trấn, mà là nơi ở của thị trưởng —— trong một tòa nhà ba tầng nhỏ, có thể cảm nhận được sự hiếu khách nồng hậu của thị trưởng.

    Nhan Trinh và Lận Dương Phong đang ngồi cùng nhau xem TV.

    Trong kỳ nghỉ đông, Lận Dương Phong không phải đi học, trong cửa hàng của Nhan Trinh có người của Đặc Ban Xử thay ca trực giúp anh trông nom, hai người bọn họ mỗi ngày đều ở trong phòng, cũng không có nhiều việc phải làm.

    Đã nhiều năm như vậy, Lận Dương Phong đến đây, dù lúc đó chỉ có một mình cậu, nay lại có thêm Nhan Trinh.

    Có thể cùng Nhan Trinh ở chung, Lận Dương Phong trước kia trừ quen thuộc ra không có cảm giác gì khác, hiện tại, cậu rất vui vẻ, nhưng ngoài vui mừng, trong lòng không tránh khỏi có chút lo lắng —— Nhan Trinh đúng là như vậy. Muốn lại gần cậu, luôn đối tốt với cậu, luôn ở bên cậu, nhưng sau một thời gian dài, liệu Nhan Trinh có cảm thấy nhàm chán không?

    Lận Dương Phong trước kia không để ý lắm loại vấn đề này, hiện tại lại đặc biệt chú ý.

    Hầu hết thời gian Trên TV đều phát những bộ phim truyền hình mới nhất, thời gian còn lại thì xem tin tức, tivi là thứ mà Nhan Trinh thích xem, còn xem tin tức là thói quen của cậu, bề ngoài thì tỏ vẻ không quan tâm, nhưng thực sự đó là bệnh nghề nghiệp của quốc sư.

    Bây giờ là bộ phim thần tượng “Chúng ta mãi mãi là người yêu của nhau”, một bộ phim truyền hình được chuyển thể từ tiểu thuyết nổi tiếng trên mạng, một tiểu hoa nổi tiếng đang bạo được chọn đóng vai chính, và ngay cả trong quá trình quảng bá, người ta đã tiết lộ rằng tiểu hoa đang bạo đó được sinh ra là để đóng phim thần tượng, là dành cho những câu chuyện tình yêu ngọt ngào như thế này, nhưng trong đó cũng không tránh khỏi những khúc chiết, nhưng điểm khác biệt lớn nhất giữa các tác giả tiểu thuyết trực tuyến và hầu hết các nhà biên kịch là ngay cả khi họ viết ngược, họ cũng hiếm khi viết về bệnh nan y. Vẫn là dở dở ương ương, nhưng thường không phải cốt truyện nữ phụ ác độc, mà là từ ác độc bình thường đến cực ác độc, logic một chút — dù sao cũng là một chặng đường dài, khẩu vị của Nhan Trinh đã tiến bộ rất nhiều, từ chủ tịch hống hách Mary Sue lúc đầu, đến bây giờ là chọn đủ các chủ đề khác nhau. Chỉ là, lúc đầu anh học tiếng người chính là học từ những bộ phim có cốt truyện của chủ tịch hống hách và Mary Sue đó, hiện tại không ít ngữ khí từ ngữ gì cũng đều phải sửa.

    Lận Dương Phong kiên nhẫn cùng Nhan Trinh đi xem, thỉnh thoảng sẽ da đầu tê dại mà cùng Nhan Trinh bàn luận cốt truyện, đây cũng coi như là công việc cực khổ.

    Về phần Nhan Trinh, anh không biết Lận Dương Phong đã vất vả vì mình bao nhiêu, anh chỉ cho rằng quan hệ giữa mình và Trứng bé con nhà mình càng ngày càng tốt… Anh đã ngủ mười vạn năm, và điều anh mơ ước không phải là ở bên cạnh Trứng bé con dưỡng lão sao?

    Giữa một bộ phim truyền hình, quảng cáo là điều khó tránh khỏi.

    Lần này là quảng cáo của một ứng dụng du lịch nào đó, trong đó có rất nhiều danh lam thắng cảnh có núi có sông vô cùng đẹp, để phù hợp với tình hình thế giới hiện tại, thậm chí còn có một người đứng bên hồ, điều khiển dòng nước để tạo ra nhiều hình ảnh có hình dạng khác nhau…

    Lận Dương Phong: “…” Lặng yên nhìn.

    Đừng nói đến việc đó là hiệu ứng đặc biệt hay người đó thực sự có thể điều khiển nước, nhưng để quay được một quảng cáo như thế này thì khó nói lắm.

    Tuy nhiên, Lận Dương Phong vẫn vì quảng cáo này mà nảy ra một ý tưởng, cậu quay đầu nhìn Nhan Trinh, hỏi: “Chúng ta tìm thời gian đi du lịch đi.”

    Lại nói, đã rất nhiều năm rồi cậu thật sự không ra ngoài dạo chơi, lúc đầu đói bụng nhưng có thể đi dạo được, cậu làm quốc sư cũng không dễ dàng rời khỏi kinh thành, sau này khi có Triều đại nào đó không đủ tốt và cậu không muốn làm quốc sư, cậu có thời gian để đi dạo, nhưng đáng tiếc, lúc đó cậu lại tận lực bất động không di chuyển — vì di chuyển rất mệt mỏi, sau đó thậm chí còn tồi tệ hơn, cậu phải ngồi trên xe lăn.

     Bây giờ…

    Bây giờ cơ thể Lận Dương Phong đã hoàn hảo, Nhan Trinh là một ngọn núi, linh khí trên núi rất vượng, có vô số động vật và thực vật có linh khí, đủ để cậu ăn và cung cấp cho cậu sống.

    Vì vậy, có lẽ đã đến lúc ra ngoài dạo chơi một chút?

    Nhan Trinh cũng nhớ tới những trải nghiệm sống của Lận Dương Phong, nghe cậu nói như vậy mà lòng đau nhói.

    “A Vân muốn đi đâu, tôi sẽ cùng A Vân đi.”

    Lận Dương Phong khựng lại.

    Ngày nào cũng được gọi là A Vân A Vân, trong đầu toàn là A Vân.

    “Chúng ta đi dạo một vòng danh lam thắng cảnh gần thành phố B trước, rồi từ từ tìm những địa điểm khác.” Lận Dương Phong nhìn Nhan Trình, “Cùng tôi đi dạo cả đất nước này, được không?”

    Lòng Nhan Trinh mềm nhũn, anh đau lòng vô cùng.

    Đi đi đi, Trứng bé con muốn đi đâu cũng được!

    “Đương nhiên.” Nhan Trinh bắt gặp ánh mắt của Lận Dương Phong, khẽ cười với cậu, “Em muốn đi đâu tôi cũng đều sẽ đi cùng.”

    Lòng Lận Dương Phong cũng chợt thấy thật ấm áp.

    Thực sự, rất hạnh phúc.

    Nói đi là đi, hôm sau Nhan Trinh đã cùng Lận Dương Phong lên đường.

Hết chương 69.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 69

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên