Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 71

Chương 71: Chu Cửu Nương…..

    Cô gái mặc váy đỏ mặc dù có chút áy náy, nhưng các chủ vẫn là các chủ, sao dám vội vàng thúc giục, để tránh cho khách không hài lòng, nhìn thời gian trôi qua hai phút nên không dám nhìn đông nhìn tây, cô phải giả vờ như không có chuyện gì và đợi khách đi ra.

    Một phút sau, cánh cửa phòng thay đồ mở ra.

    Cô gái váy đỏ vô cùng kinh ngạc, bởi vì Khốc Ca ngồi trên xe lăn, di chuyển hạn chế lại là người bước ra đầu tiên!

    Khi Khốc Ca bước ra ngoài, mặc dù vẫn ngồi trên xe lăn nhưng cô gái váy đỏ không khỏi há hốc mồm khi thấy cậu khoác lên mình toàn bộ trang phục —— Má ơi, đẹp trai quá!

    Quốc phục của quốc sư bên trong màu đỏ bên ngoài màu đen, màu đỏ là một loại trang trọng màu đỏ sẫm lót bên trong, viền và tay áo được bao phủ bởi những phù văn kỳ lạ;

    Cô gái váy đỏ sửng sốt, không khỏi cảm thấy Khốc Ca này, ngoại trừ tóc ngắn, tư thế này, khí thế này, tướng mạo này, quả thực chính là quốc sư!

    Nhìn qua, cô gái váy đỏ lại chú ý tới Khốc Ca Quốc sư đang liếc mắt nhìn cửa, trên mặt lộ ra vẻ không vui, cô bị vẻ mặt này làm cho giật mình, suýt chút nữa thì đứng tim nên bất giác tỉnh lại. Quay qua nhìn vào cánh cửa… đó không phải là các chủ nhà bọn họ sao?

    Đúng vậy, ở cửa có một nữ nhân với thân hình mê người đang đứng.

    Người phụ nữ này có đôi mắt hạnh má đào, làn da như tuyết, khóe mắt và gò má hơi ửng đỏ, dung mạo như xuân sắc, thoạt nhìn có vẻ như là một thiếu nữ tuổi đôi mươi, nếu nhìn kỹ sẽ cảm thấy cô ấy đầy đặn và trưởng thành hơn, bởi vì những gì toát ra từ đôi mắt ngấn nước đó không phải là phong cách mà những cô gái trẻ sẽ có.

    Lúc này, người phụ nữ nhìn thẳng vào người đàn ông đẹp trai ngồi trên xe lăn, ánh mắt trống rỗng, giống như nhìn thấy điều gì đó không thể tin được, trong lòng không khỏi lộ ra cảm xúc không thể phân biệt được, vô cùng phức tạp.

    Trong giây tiếp theo, ánh mắt của người phụ nữ bị một bóng người chặn lại, người thanh niên này có lông mày và mắt đẹp như tranh vẽ, tướng mạo cực kỳ đẹp, toàn thân tỏa ra khí chất trong trẻo, có cảm giác tự nhiên hòa vào thế giới.

    … Từ ngoại hình, khí chất cho đến thực lực đều bị áp chế hoàn toàn.

    Nhưng đây là ai?

    Người phụ nữ nhìn thanh niên, nhưng sau đó người thanh niên bị kéo ra sau xe lăn, chặn lại ánh mắt cô.

    Sau đó, cô nhìn thấy khuôn mặt mà cô đã nhớ trong nhiều năm một lần nữa.

     Người phụ nữ: “…” Không nói được lời nào.

    Nhan Trinh rốt cuộc vẫn bước ra đứng cùng với Trứng bé con nhà mình.

    Anh đang nhìn con nhện tinh đối diện, bởi vì anh thấy con nhện tinh này hình như có quen biết với Trứng bé con nhà mình, chẳng lẽ là bạn cũ sao? Anh không vui.

    Người phụ nữ hít một hơi thật sâu, liếc nhìn cô gái mặc váy đỏ đang tò mò nhìn.

    Cô gái bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ kia, ánh mắt của cô nhất thời trở nên có chút trống rỗng, cô không tự chủ được đi ra ngoài, quay lưng lại với mấy người đứng ở cửa, ngũ quan nhất thời bị phong bế.

    Sau đó nữ nhân nghiêm túc hành lễ với Lận Dương Phong, sau đó nghiêm túc nói: “Chu Cửu Nương bái kiến Quốc Sư Đại Nhân.” Sắc mặt cô hưng phấn đỏ bừng, “Không ngờ lại gặp được Quốc Sư Đại Nhân.”

    Lận Dương Phong: “Cô là ai?”

    Chu Cửu Nương nghẹn họng, có chút thất vọng, nhưng cô cũng hiểu, vị Quốc sư đại nhân này không có ấn tượng gì với cô cũng là chuyện bình thường.

    Vì vậy cô giải thích: “Chín trăm năm trước, thiếp cùng mấy muội muội bị yêu lang trong núi đuổi giết, các muội muội đều bị sói yêu nuốt chửng. Ngay lúc thiếp cũng khó thoát được độc thủ thì quốc sư đại nhân đã đến cứu sống thiếp.” Cô lo lắng nhìn hai chân của Lận Dương Phong, “Quốc sư đại nhân, ngài… không sao chứ?”

    Nhan Trinh nhíu mày, con nhện tinh này biết rất nhiều chuyện về Trứng bé con.

    Anh lại càng không vui.

    Lận Dương Phong nghĩ nghĩ, nhưng vẫn không có ấn tượng gì.

    Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, chín trăm năm trước có không ít quái vật hoành hành, nhưng Thuật Sĩ bản lĩnh kém hơn nhiều, trong nước thường xuyên có yêu quái là điều khó tránh khỏi, mà cậu là quốc sư, khi nào thì được yêu cầu giúp đỡ sẽ ra tay. Còn về phần chân? Vào thời điểm đó, cậu vẫn có thể đi được, về cơ bản cậu vẫn đứng trong khi diệt trừ yêu quái.

    Cậu không giết hết quái vật, nhện tinh có lẽ đã trốn thoát khi cậu tình cờ giết chết con quái vật ăn thịt người.

    Dù sao cậu cũng không nhớ.

    Ngoại trừ Nhan Trinh, Lận Dương Phong đối với người khác luôn luôn mất kiên nhẫn, trực tiếp hỏi: “Có chuyện gì?”

    Chu Cửu Nương thấy Lận Dương Phong sốt ruột, vui mừng trong lòng khi gặp được ân nhân của mình bị đánh gãy, nụ cười cứng ngắc lại.

     “Không có việc gì.”

    Cô cũng là người thức thời, nhìn Lận Dương Phong mặc quốc phục được trau chuốt cẩn thận, cô như xuất thần nhìn thấy cường giả một thân huyền y đạp trăng mà đến, khi đó, con sói yêu ngàn năm đã bức cô suýt chút nữa đã bỏ mạng, vị Quốc Sư Đại Nhân kia chỉ nhẹ nhàng hắn dùng tay xé nát nó, lục phủ ngũ tạng rơi xuống đất, ánh trăng dưới bầu trời nhợt nhạt, trông vừa máu me vừa đáng sợ.

    Chu Cửu Nương lúc ấy chỉ là một tiểu yêu ba bốn trăm tuổi, dùng vũ lực khó thoát thân, đó là bởi vì yêu lang ham bắt chuột, thấy cường giả như vậy liền run sợ. Mà hắn làm sao có thể không sợ hãi, vì đối phương cường đại như vậy mà, ngài ấy cũng không coi cô là tiểu yêu vật, thế mới khiến cô tôn sùng kẻ mạnh, từ đó mãi mãi khắc ghi hình bóng này trong lòng.

    Về sau, trải qua nhiều năm tu luyện, Chu Cửu Nương càng ngày càng lợi hại, nhưng linh khí giữa thiên địa lại càng ngày càng thụt lùi, sau này cô có cố gắng thế nào cũng vô ích, cuối cùng cô chỉ đơn giản là trà trộn vào thế giới loài người và trở thành một thợ dệt. Ở thời hiện đại, cô trở nên nổi tiếng và địa vị của cô được nâng lên trong thế giới loài người nhờ vào tay nghề của mình. Sau khi hoàn thành thị trấn cổ này, cô cảm thấy nó có lãi nên đã xây dựng một Tiên Y Các ở đây, cho thuê rất nhiều trang phục cổ trang do mình thiết kế — dù sao cô cũng đến từ thời đại đó, trang phục cổ trang do cô làm ra đều có sức hút riêng, người duy nhất có thể cạnh tranh với cô chính là Tằm nương từ xưởng thêu đối diện, nhưng Tằm nương chỉ là yêu quái mấy trăm năm, cô cũng tốt bụng, không ăn tươi nuốt sống cô ấy.

    Bộ quốc phục này là do Chu Cửu Nương nghĩ ra, trước đây cô được quốc sư cứu, vô cùng ngưỡng mộ nhưng không ngờ đối phương cũng là một yêu quái, sau này khi cô nghe nói quốc sư qua đời, cô còn rất thành kính mà hàng năm đều cúng bái… Vị quốc sư xuất hiện sau, bởi vì dung mạo khác nhau, cho dù khí chất giống nhau, cô còn tưởng rằng là do quốc sư ân nhân huấn luyện…. Cô cũng chỉ muốn xem có ai thực sự có thể mặc bộ quốc phục quốc sư đó hay không, và nhờ nó cô đi tìm bóng dáng của ân nhân mà cô đã nhớ đến bấy lâu nay, không ngờ vừa nhìn đã phát hiện ra, người mặc bộ trang phục này lại chính là quốc sư! Những điều mà trước đây cô không nghĩ tới, lúc này cô đã hiểu ra ngay lập tức.

    Sau khi hành lễ chào hỏi, Chu Cửu Nương cũng không biết nên nói gì tiếp theo.

    Cô muốn bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình?

    … Không, cô sẽ bị giết.

    Bầu không khí lâm vào trầm mặc.

    Nhan Trinh nhìn Trứng bé con của mình, rồi nhìn con nhện tinh, bĩu môi.

    Lận Dương Phong cũng không để ý Chu Cửu Nương lắm —— thật ra nếu bây giờ không phải thời đại bất đồng, cậu cũng đã không đói nữa, ừm, cũng bởi vì Chu Cửu Nương vô hại, chứ nếu không tiểu yêu tinh ngàn năm tuổi ngăn cản cậu, do thám cậu như thế này, chắc đã bị cậu tát chết rồi, Chu Cửu Nương nói không có gì, cậu liền lặng lẽ quay qua ngắm Nhan Trinh.

    Bộ y phục gấm trắng như tuyết này rất hợp với Nhan Trinh, xem ra bộ y phục màu trắng có thể làm nổi bật khí chất trong sáng của anh nhất, nhưng đáng tiếc hiện tại anh không nhìn mình mà nhìn con nhện tinh kia.

    Lận Dương Phong không chút do dự, trực tiếp nói với Nhan Trinh: “Đi thôi.”

    Nhan Trinh quay đầu lại, phát hiện Trứng bé con nhà mình thật ra vẫn luôn để ý đến mình, trong lòng lại vui vẻ —— Trứng bé con tốt bụng như vậy, cho dù con nhện biết Trứng bé con, Trứng bé con vẫn vui vẻ với anh là được.

    Thế là Nhan Trinh vui vẻ đẩy xe lăn, chuẩn bị lên đường.

    Trước khi đi, anh đột nhiên nhớ tới mình còn chưa thanh toán hóa đơn, liền hỏi con nhện tinh: “Bao nhiêu?”

    Chu Cửu Nương sửng sốt một chút, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm vì bầu không khí đã bình thường hơn một chút, cô hơi khom người nói: “Quốc sư đại nhân, ngài không trách tội thiếp thân lén may bộ y phục này đã là đại hạnh rồi, trăm triệu lần không dám thu tiền. Nếu quốc sư đại nhân và vị công tử này không chê, hai bộ y phục này xin hiến cho hại vị, sau này ta cũng không dám tái phạm nữa, coi như đó là một chút tạ lỗi.”

    Nhan Trinh nhìn Lận Dương Phong.

    Lận Dương Phong gật đầu.

    Nhan Trinh đẩy xe lăn ra ngoài.

    Lúc chuẩn bị ra khỏi phòng, Lận Dương Phong chợt thì thầm gì đó với Nhan Trinh.

    Nhan Trinh hơi bối rối nhìn cậu.

    Lận Dương Phong trên mặt chợt hiện lên một nụ cười, nguyên bản đường nét lạnh lùng cứng rắn cũng trở nên nhu hòa vài phần? Cậu giơ tay lắc lắc trước mặt Nhan Trinh, kiểu tóc của Nhan Trinh đột nhiên thay đổi, sợi tóc dài ra, trở nên thướt tha, tự nhiên tết tóc lại thành một kiểu rất cổ xưa, trên đó bạch ngọc quan cài trên đó, trong nháy mắt kéo anh từ hiện đại về cổ đại, còn kiểu tóc của bản thân Lận Dương Phong cũng đồng thời thay đổi, nhưng không giống với Nhan Trinh, nhìn như chải đầu vậy nhưng dài ra và buộc sau lưng, vừa đơn giản lại không rườm rà.

    Đôi mắt Nhan Trinh hơi mở to, nhìn dáng vẻ của Lận Dương Phong, sau đó lại nhìn mình trong mắt Lận Dương Phong, trên mặt lộ ra nụ cười tò mò thú vị.

    “Này, đây là?”

    Lận Dương Phong giải thích với hắn: “Khi còn là quốc sư, tôi thường mặc bộ đồ này.” Cậu vừa nói vừa xoay xe lăn.

    Nhan Trinh vội đẩy xe lăn cho anh rồi tiếp tục đi ra ngoài.

    Lận Dương Phong tiếp tục nói: “Ngày đó, những nam tử ăn mặc cùng phong cách với anh căn bản đều để kiểu tóc này. Nhưng…” Thanh âm của cậu hơi trầm xuống, “Kiểu tóc này vẫn là thích hợp với anh nhất nha. …”

    Nhan Trinh cười: “Thật sao?”

    Lận Dương Phong: “Thật.”

    Bóng dáng hai người đi ra ngoài, chỉ có Chu Cửu Nương là vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng của bọn họ.

    So với mái tóc ngắn vừa rồi, Lận Dương Phong đổi thành tóc dài chính là quốc sư lúc đó còn sống xuất hiện trước mặt cô, điều khiến cô sửng sốt hơn cả chính là quốc sư thu mình lại lãnh đạm, cao ngạo tại thượng, chưa bao giờ bố thí cho người ngoài một cái liếc nhìn, nhưng bây giờ bên cạnh quốc sư còn có một người nữa… một người mà ngài ấy có thể kiên nhẫn đối đãi.

    Lúc này Chu Cửu Nương cũng không biết mình cảm thấy thế nào.

    Cô dường như đã nhìn ra điều gì đó từ hành vi của quốc sư, nhưng đối phương dường như vẫn chưa ngộ ra, cô khá vướng víu, quốc sư này dường như không giống với quốc sư mà cô ấy biết, nhưng quốc sư như vậy có vẻ tốt hơn một chút.

    Chu Cửu Nương suy nghĩ một chút, sau đó trở vào trong nhà gọi điện thoại.

    Người cô đang nói chuyện là Nhân sâm tinh.

    Tuy rằng trong lòng… có chút hụt hẫng, nhưng biết đâu cô có thể giúp Quốc sư Đại Nhân một chút.

    Bên kia, lúc Nhan Trinh đẩy Lận Dương Phong xuống đường đã thu hút rất nhiều sự chú ý.

    Xét cho cùng, ngày nay có khá nhiều người thích mặc trang phục cổ trang, nhưng để có thể mặc chúng một cách ý nhị và trông đẹp như thế này thì thực sự rất hiếm.

    Có thể không thu hút đám đông sao?

Hết chương 71.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 71

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên