Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 78

Chương 78: Sơn Trang Suối Nước Nóng (Phần 1)

 

    Sau cùng, thị trưởng đặt một bàn thức ăn tại nhà hàng tốt nhất trong trấn để cảm ơn đám người Trâu Khải, vốn định mời Nhan Trinh và Lận Dương Phong, nhưng bọn họ đã ăn rồi, cuối cùng chỉ còn lại ba người bọn Trâu Khải —— cũng là lực lượng chính để tiêu diệt những con dị thú lần này, theo như lời thị trưởng nói.

    Một bàn các món ăn ăn cả tiếng đồng hồ, tuy không phải con ác thú kia là do đám người Trâu Khải diệt trừ, nhưng Trâu Khải biết tính tình của hai vị lão đại nên cũng không dám nói thật, để người ta làm phiền họ, vì vậy hắn chỉ có thể mơ hồ.

    Cuối cùng cũng dùng bữa xong, Trâu Khải và mọi người chuẩn bị chào tạm biệt hai lão đại để sớm quay trở lại tiếp nhận nhiệm vụ, nhưng điều họ không ngờ tới là, khi đến dinh thị trưởng, bọn họ nghe thấy con dâu lớn của thị trưởng nói, mọi người đã rời đi rồi, nghe nói là họ đã rời đi ngay sau khi đám người Trâu Khải đi ăn, con dâu của thị trưởng thậm chí còn giữ họ lại, nhưng cô ấy cùng người ta cũng không thân quen, lại cảm thấy Lận Dương Phong có chút đáng sợ, cho nên cũng không dám nhiều lời.

    Không phải chứ, hai người đó cứ như vậy rời đi rồi.

    Trâu Khải nhất thời không biết là như thế nào, hắn dừng lại một chút, vẫn cảm thấy không nên quấy rầy hai vị đó, bọn họ vẫn nên thành thật trở về đi.

    Nhiệm vụ này đến đây cũng xem như xong.

    Trâu Khải dẫn người trở lại viện nghiên cứu, trước mặt đã có một vài người mặc áo blouse trắng đến lấy tài liệu —— ngày nào viện nghiên cứu hết tài liệu cũng ở chỗ này chờ đội viên đưa về.

    Lần này nghiên cứu viên họ Phương khá quen thuộc với bọn họ, cũng đã vài lần nhận tài liệu từ bọn họ, Trâu Khải trực tiếp đưa mấy túi vải trong tay cho hắn.

    Nghiên cứu viên họ Phương kia vừa nhìn vào chiếc túi, thấy tất cả đều là những mảnh vụn, vì vậy anh ta hỏi: “Cậu không tìm thấy thứ gì lớn hơn à?”

    Vừa nói, hắn ta vừa nhìn phía sau mấy người – không có xe.

    Trâu Khải khóe miệng giật giật, biết những nghiên cứu viên này đều là quỷ tham lam, nhưng không phải lúc này.

    “Không có, chỉ có vậy, nhưng lông và nội tạng đều có, chỉ có thịt là không có.”

    Nghiên cứu viên họ Phương sững sờ: “Cậu đã ăn à?”

    Trâu Khải cạn lời: “Hiện tại ngoại trừ người kia, còn ai đi bắt quái thú làm thức ăn cho người? Đối tượng nhiệm vụ lần này quá giảo hoạt, trốn rất kỹ, trên đường có gặp Lận đội trưởng và Nhan đại sư, Lận đội trưởng đói bụng, Nhan đại sư liền trực tiếp tóm lấy nấu luôn.”

    Nhà nghiên cứu họ Phương đột nhiên nói: “Vậy thì không có gì đáng ngạc nhiên.”

    Trong số dị thú bị săn hàng tháng, ít nhất một nửa con tươi nhất đều sẽ bị cắt ra làm “lương” cho Lận đội, đồng thời cũng gián tiếp nhận được sự hảo cảm của Nhan đại sư, chỉ có điều, hai người bọn họ là vô tâm lãng phí— — Họ rất mạnh, vì vậy họ thậm chí còn không nghĩ đến việc nhận mấy lọ thuốc có thể lấy được trong tương lai, hay mấy loại như thần binh lợi khí linh tinh gì đó.

    Thôi, không có thịt thì không có thịt vậy.

    Nghiên cứu viên họ Phương nói: “Tôi sẽ nghiên cứu nó, sẽ dựa vào tác dụng lớn nhỏ của nó mà tính toán giá trị cho mấy người. Cậu có thể đổi nó lấy thứ gì đó hoặc bất cứ thứ gì. Bộ lông thú và cái đuôi này đều tốt, ít nhất chúng cũng có thể chế tạo thành vũ khí…”

    Sau đó, anh ta cứ lầm bà lầm bầm nói chuyện một mình, Trâu Khải dù sao cũng không hiểu những nội dung kỹ thuật đó, mà các nghiên cứu viên cũng không thể bỏ qua những thứ của họ, vì vậy hắn cũng không bận tâm, quay đầu đi về.

    Đi được hai bước, Trâu Khải suýt đụng phải người ta.

    Hóa ra là Phương Chấn Bang Phương phó đội đang đợi hắn, hình như đã đứng đó nghe bọn họ nói chuyện từ lâu rồi.

    Trâu Khải: “Phương phó đội, chào anh.”

    Phương Chấn Bang gật đầu, lại hỏi: “Có gặp qua Lận đội và Nhan đại sư không?”

    Trâu Khải đáp: “Ừm, hình như hai người họ đi du lịch, Nhan đại sư đẩy Lận đội, lúc trước đi thăm phố cổ… Sau đó bọn họ đi trước, bây giờ không biết họ ở đâu.”

    Sau khi nói rõ vài câu, Phương Chấn Bang mới hiểu ra, liền phất phất tay để hắn đi làm.

    Đi du lịch à? Lận đội của bọn họ là tử trạch nam đó?

    Từ khi trở thành người phát ngôn của Lận đội, ông gặp Lận đội nhiều hơn so với các thành viên khác của Đặc ban Xử, nhưng trừ lúc đến trường, Lận đội có bao giờ rời cái tổ của ngài ấy đâu? Bây giờ đã thay đổi rất nhiều so với trước rồi, giờ còn đi du lịch nữa chứ, thực sự là không dễ dàng mà.

    Nghĩ nghĩ xong, Phương Chấn Bang mở điện thoại gọi cho Lận Dương Phong.

    Nhìn Lận Dương Phong ăn cơm xong, Nhan Trinh biết cũng đã đến lúc phải đi rồi, Trứng bé con nhà anh không thích ở lâu trong nhà người lạ, anh hiểu nên đã chào bọn họ rời đi, Lận Dương Phong quả nhiên cũng không có ý kiến gì, nghe anh nói vậy cũng đồng ý nhanh chóng ra khỏi trấn, không chờ Trâu Khải và những người khác quay lại.

    Điểm đến ở đây tất nhiên là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng núi Phó Hóa rất gần đây.

    Đỉnh Phó Hóa sơn không cao lắm, biệt thự nằm ở phần dưới núi, bao quanh tất cả các con suối trên núi, phong cách biệt thự không phải kiểu Nhật thức mà nhiều biệt thự suối nước nóng thích làm, nhưng kiểu dáng đa dạng, ngoài ra còn có các kiểu phòng tắm giống như kiểu cổ thười xưa, phù hợp với mọi đối tượng khách du lịch.

    Nhan Trinh đẩy Lận Dương Phong đứng ở cổng biệt thự, liền thấy một hàng dài đang xếp hàng, rất nhiều du khách đã mua vé vào đây.

    Hai người họ đều mặc áo khoác cao cấp do nhện tinh dệt may cẩn thận, nhìn như đồ đôi, hơn nữa ngoại hình của hai người đều hơn hẳn người khác nên thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

    Con người ngày nay có tính cách hướng ngoại hơn, chưa kể họ còn biết đến sự tồn tại của yêu ma quỷ quái, rất nhiều người có khả năng tu luyện bản thân nên họ càng táo bạo hơn trong việc theo đuổi tình cảm.

    Vì vậy, ngay sau khi nhìn thấy, một vài cô gái xinh đẹp đã muốn đi theo con đường này, bọn họ đã xin Nhan Trinh nick Wechat hay gì đó – vâng, là Nhan Trinh. Thứ nhất, diện mạo Nhan Trinh nhìn càng kinh người hơn, thứ hai, Nhan Trinh nhìn trông ôn hòa hơn Lận Dương Phong, thứ ba, vì Lận Dương Phong là “người tàn tật” nên Nhan Trinh càng thêm hấp dẫn.

    Tuy nhiên, ý đồ của bọn họ nhanh chóng bị Lận Dương Phong phát hiện.

    Đang lúc bọn họ còn đang suy nghĩ nên như thế nào uyển chuyển đi tới, Lận Dương Phong đã nói: “Lại gần bên kia.”

    Nhan Trinh không hề phản đối, chỉ nhếch miệng cười cười, đẩy Lận Dương Phong đi qua đó, đúng lúc chặn đứng khả năng những cô gái xinh đẹp kia đi qua.

    Loại danh lam thắng cảnh này tập trung đông người, bán vé rất nhanh, còn có máy mua vé tự động đặc biệt.

    Nhan Trinh chưa từng đi du lịch nên không rành chương trình này lắm, nhưng Lận Dương Phong biết một chút nên đã mua vé thay.

    Nói là vé nhưng thực chất nó giống như thẻ voucher, có thể quẹt khi vào khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, sẽ được ghi là chi phí âm, khi ra về có thể thanh toán khoản âm về giá trị bằng 0. Ngoài thẻ, còn có một cuốn sách hướng dẫn được tặng như một món quà, trong đó có định hướng và giới thiệu cơ bản về từng suối nước nóng trong biệt thự suối nước nóng, cũng như một số sân chơi dưới nước, một số danh lam thắng cảnh, vân vân….

    Nhan Trinh đẩy Lận Dương Phong qua một bên dưới bóng cây, mở tập sách nhỏ trải trên đùi, ngẩng đầu lo lắng hỏi: “Chúng ta đi đâu trước đây? A Vân, em muốn đi chỗ nào ngâm mình?”

    Lận Dương Phong nhìn những bức tranh tinh xảo trong tờ quảng cáo, có đủ kiểu dáng, kích cỡ khác nhau, mỗi bể suối nước nóng có thể chọn nhiều người hoặc một người… Ánh mắt cậu rơi vào suối nước nóng Trì Tử ở trong núi, xung quanh cây cối xanh tươi rợp bóng mát, hồ nước nóng tràn ngập không khí nóng bỏng, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

    Điều thú vị hơn là Trì Tử này là hồ bơi dành cho hai người.

    Ở nhiều nơi, bể dành cho hai người tương đương với bể dành cho cặp đôi, nhưng nếu một vài người bạn cùng ngâm mình thì không sao.

    Lận Dương Phong cảm thấy trong lòng khô nóng.

    Vốn dĩ cậu cho rằng mình có thể chịu đựng được, nhưng không hiểu sao lại có vẻ như không thể chịu đựng được nữa.

    “Chọn cái này.” Lận Dương Phong nói.

    Nhan Trinh liếc qua, tình cờ nhìn thấy bể bơi hai người.

Hết chương 78.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 78

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên