Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 83

Chương 83: Lại lần nữa chạy trốn…..

 

    Dù Nhan Trinh có buồn rầu đến đâu thì sự việc cũng đã xảy ra, anh bắt đầu toàn tâm toàn ý tìm hiểu với tâm thế của một người cha già… Theo lô gíc mà nói, lẽ ra anh không nên rời xa Trứng bé con nhà mình lâu như vậy, nhưng anh cũng không thể làm gì được, cảm giác đó… Nhan Trinh đột nhiên chạm vào môi, tim đập nhanh, cảm giác bị cắn này thật đáng sợ, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy mình nên làm rõ sự tình rồi đi dạy dỗ Trứng bé con thật tốt mới được.

    Nhan Trinh hít sâu một hơi, tiếp tục lật sách.

    Không sao, đừng sợ, sau khi làm rõ rồi thì cứ đi gặp Trứng bé con, sách dạy người ở đây nhiều như vậy, anh đọc xong nhất định sẽ minh bạch, anh có lòng tin này!

    Tự động viên mình xong, Nhan Trinh lại tiếp tục đắm chìm trong sách vở.

    Anh tin tưởng chắc chắn vào bản thân mình … vâng, chắc chắn.

     Tuy nhiên…

    “Nhan Trinh.”

    Nhan Trinh đang tự khích lệ bản thân thì đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc.

    Anh đột nhiên rùng mình một cái, căn bản không kịp phản ứng, trên mặt biểu lộ từ thói quen tươi cười chuyển thành lập tức hoảng sợ đông cứng lại, trong giây lát liền hoàn toàn biến mất.

    Cùng Nhan Trinh biến mất, còn có chồng sách đang lật dở dang.

    Chỉ có chàng trai cao lớn vô cùng đẹp kia là ở lại tại chỗ.

    Người đó chính là Lận Dương Phong.

    Lận Dương Phong nhắm mắt lại, xung quanh ngọn lửa màu đen đột nhiên nổ tung, nhanh chóng bị ép vào trong cơ thể cậu, nếu như có người gần cẩn thận nhìn kỹ sẽ phát hiện, trước khi cậu nhắm mắt lại có một loại mãnh liệt khủng bố, mà sau khi nhắm lại, loại cảm giác này lại yếu đi một chút… Thế nhưng, khi cậu lần nữa mở mắt ra, tuy rằng con ngươi thoạt nhìn giống như bình thường, nhưng trên thực tế vẫn là nặng nề uất ức và tức giận.

    Chạy, lại chạy!

    Tại sao lại chạy

    Lận Dương Phong trong đầu tràn ngập mấy câu hỏi này, mãi đến tận khi tầm mắt rơi vào những quyển sách còn lại, cậu không khỏi sững sờ —— đây là cái gì?

    Dừng lại ba giây, Lận Dương Phong khẽ vươn tay chộp lấy, bốn năm quyển sách từ hư không bay lên, đáp xuống trên tay cậu.

    Nhìn tên sách, lửa giận trong mắt cậu như bị tạt nước, phần lớn đều biến mất.

    “Bảo điển tình yêu”

    “Lương Chúc”

    “Bạch xà truyện”

    “Kiêu hãnh và định kiến”

    “Một trăm lẻ tám biểu hiện của việc yêu một người”

    Lận Dương Phong: “…” Câm nín.

    Sau khi Nhan Trinh vô tình kéo ra mấy vạn mét, đứng trên núi nhẹ nhàng gãi gãi mặt.

    À, quên chào Trứng bé con rồi.

    Quên đi, anh còn chưa nghĩ ra, hiện tại ở cùng Trứng bé con cũng không biết nên nói cái gì, tự mình từ từ nghiên cứu một chút, rõ ràng rồi hãy nói những chuyện khác sau.

    Nghĩ đến đây, Nhan Trinh dứt khoát tìm một tảng đá ngồi xuống, mở chồng sách mang tới, đọc từng cuốn, đọc xong còn phải tìm thời gian trả lại cho thư viện…

    Bấy giờ, vẻ mặt Nhan Trinh trở nên khá nghiêm túc.

    Nó giống như là đang làm một… môn khoa học rất khó vậy.

    Không thể nào, câu hỏi này thực sự là câu hỏi nghiêm túc nhất mà Nhan Trinh ý thức được từ bấy lâu nay.

    Đầu bên kia, Lận Dương Phong đã đọc hết các danh sách còn lưu lại, vẫn không đi tới chỗ Nhan Trinh nữa, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, một tầng gió đen như lửa quấn quanh người cậu, sau đó cậu trực tiếp đến… Đặc Ban Xử.

    Trong Đặc Ban Xử, Phương Chấn Bang đang làm việc trong phòng làm việc, ông có rất nhiều báo cáo nhiệm vụ cần xem xét, còn một số đơn liên quan đến tiền bạc, tài nguyên cần xem xét kỹ lưỡng, ông rất bận.

    Trong hoàn cảnh bận rộn như vậy, ông cũng không nghĩ nhiều đến những chuyện không nói ra được tối hôm đó giữa Nhan đại sư và Lận đội bọn họ, mà chuyên tâm vào công việc vất vả bận rộn này.

    Tuy nhiên, khi đang bận đến chổng vó lên trời, Phương Chấn Bang đột nhiên cảm thấy một áp lực đáng sợ ập đến, ông là người rất nhạy cảm với linh khí, thường xuyên rèn luyện phương diện này của bản thân, nhưng áp lực này đến bây giờ dường như vẫn khiến ông kinh ngạc, đến mức ông gần như có thể nghe thấy tiếng xương cốt răng rắc của mình dưới áp lực đó, như vậy, người ở đây là ai?!

    Phương Chấn Bang theo bản năng tăng cao cảnh giác lên 120 phần trăm, nhưng trong lòng cảnh giác lại mơ hồ cảm thấy áp lực này có chút quen thuộc, chỉ là áp lực lúc trước có thể không mạnh bằng lần này, nhưng nhất định là ngài ấy, thường thì ông cũng sẽ cảm nhận được gì đó… Đột nhiên, ông phản ứng lại, rồi một cái tên hiện lên trong đầu.

    —— Lận đội!

    Phương Chấn Bang đột nhiên ngẩng đầu lên, sau một khắc, liền phát hiện trong khoảng trống trước bàn làm việc xuất hiện một cơn gió màu đen, gió không biết từ đâu mà đến, sau khi tiếp đất liền từ dưới đất bốc lên, hóa thành một người đàn ông đẹp trai cao lớn với mái tóc đen và đôi mắt đen, khắp người toát ra vẻ hung bạo mạnh mẽ, như thể có thể xé xác người ta bất cứ lúc nào.

    Đúng rồi, chính là vị này.

    … Không, đợi đã, người này không ngồi xe lăn mà đứng?

    Không ngờ, không ngờ lại cao như vậy?

    Phương Chấn Bang trong nháy mắt suy nghĩ rất nhiều, nhưng ông là một lão già có thể hợp tác với Lận Dương Phong nhiều năm như vậy, lúc ấy ông mơ hồ đoán được mục đích của người này, liền đứng dậy chào hỏi không có bất kỳ do dự nào, và bày tỏ sự chào đón mạnh mẽ đối với bên kia một cách vô cùng tôn kính.

    “Lận đội, ngài tới kiểm tra công việc sao?” Ông nói như vậy, để tránh bị người ta nghi ngờ không báo lại những gì mình biết, còn thẳng thắn khai ra những chuyện khác, “Nhan đại sư tối hôm qua tới đây, tôi nghĩ chuyện này vẫn phải cho ngài biết.”

    Thần tiên đánh nhau tiểu quỷ chịu khổ, dù sao thì Lận đội vẫn là cấp trên của mình, mặc dù đây có lẽ là vấn đề quan hệ giữa hai vị đại lão, nhưng ông không dám giấu giếm ngài ấy điều gì.

    Hơn nữa, nếu người này đến đây, chắc chắn đã biết Nhan đại sư ở đây!

    Lận Dương Phong nheo mắt nhìn Phương Chấn Bang.

    Cậu quả nhiên biết Nhan Trinh đã từng tới đây, trước kia linh khí không đủ cậu cũng không để ý lắm, cậu chỉ cảm thấy Nhan Trinh rất tốt bụng, nhưng khi cậu liên tục được cho ăn no, cậu có thể cảm giác được mình và Nhan Trinh có một sợi dây liên kết, có lẽ cậu không nhạy cảm như Nhan Trinh – dù sao thì Nhan Trinh chỉ cần đứng trên mặt đất là có thể nhìn tứ phía, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được Nhan Trinh đã ở đâu trong một nơi thời gian ngắn, và đi về hướng nào.

    Hôm nay Nhan Trinh đến thư viện, nhưng mùi của ngày hôm qua vẫn còn đó.

    Đó là nơi Phương Chấn Bang ở.

    Địch ý của Lận Dương Phong đã yếu đi mấy phần, lúc này ai dám giấu giếm cậu thì kẻ đó chính là kẻ thù! Nhưng Phương Chấn Bang rất thức thời, biết tính cậu nên cũng không dám giấu diếm.

    Phương Chấn Bang chú ý tới biến hóa vi diệu của Lận Dương Phong, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng may ông lựa chọn đúng, cũng không dám lo chọc giận Lận đội nên không nói cho Lận đội biết!

    Lận Dương Phong nhìn chằm chằm Phương Chấn Bang hỏi: “Tại sao anh ấy lại tìm ông?”

    Phương Chấn Bang thần sắc trầm mặc một lát, sau đó nói: “Nhan đại sư tới đây là vì… Khụ…., đọc xong một quyển sách liền rời đi.”

    Cái gì mà giao phối với không giao phối, ông không cần phải đi sâu vào chi tiết về điều đó làm chi.

    Lận Dương Phong không hỏi sách gì, nhưng Phương Chấn Bang thành thật trả lời.

    “Khi đó Nhan đại sư phiền não, muốn biết nhân loại thời niên thiếu suy nghĩ như thế nào, tôi liền đề cử cho ngài ấy một quyển “Giáo dục tuổi vị thành niên”, Nhan đại sư đọc xong liền rời đi.”

    Khí thế của Lận Dương Phong chợt phồng lên rồi nhanh chóng thu lại, khóe miệng khẽ nhếch trên khuôn mặt vốn dĩ tràn đầy vẻ không vui.

    Tuổi vị thành niên? Con bà nó tuổi vị thành niên.

    Lão Tử đã trưởng thành từ hàng ngàn năm rồi!

    Lận Dương Phong bẻ khớp ngón tay mấy cái mới dập tắt được ngọn lửa không rõ từ đâu dâng lên trong lòng, cậu biết trong mắt Nhan Trinh mình chỉ là nhãi con, vậy cho nên anh mới chạy đến đây hỏi về cái tuổi dậy thì quái quỷ gì đó! Cậu còn rất rõ ràng, Nhan Trinh thật sự muốn làm cha cậu, cha cái rắm!

    Thở sâu mấy lần, Lận Dương Phong rốt cục bình tĩnh lại một chút.

    Cậu không đi ngay khiến Phương Chấn Bang rất căng thẳng.

    Cuối cùng, Lận Dương Phong lên tiếng.

    “Tìm một vài nhiệm vụ có độ khó cao, tôi sẽ đi làm thịt chúng.”

    Phương Chấn Bang: “Hả?” Làm sao đột nhiên chuyển sang nhiệm vụ? Nhưng bản năng nghề nghiệp nhanh chóng hiện lên trong đầu mấy nhiệm vụ mới phát hiện, không chắc có bị điều tra hay không, lập tức nói: “Hiện tại, Thành phố J có những hiện tượng kỳ lạ, thành phố G và thành phố Q cũng có những hình ảnh về thiên tai, hiện chúng tôi đang cử người đi điều tra, nghe nói mức độ năng lượng đến từ những nơi này tương đối cao, chúng tôi cần thêm đội viên của bộ phận chúng ta đích thân tới đó, dù sao vẫn đang trong quá trình chuẩn bị, nhân lực không đủ, muốn làm những nhiệm vụ này, cần phải tổ chức nhân lực riêng rẽ hoàn thành…”

    Lận Dương Phong Nghe Phương Chấn Bang nói, cậu ghi nhớ tên của mấy thành phố kia.

    “Nói đại khái về cấp độ sức mạnh đi.”

    Phương Chấn Bang vội vàng nói: “Đều là cấp 6 trở lên, tôi hoài nghi có một ít gần cấp 8.”

    Lận Dương Phong nhíu mày.

    Phương Chấn Bang đột nhiên rất khẩn trương, Lận đội buồn bực cái gì, nhiệm vụ cấp 6 trở lên hẳn là dễ dàng quá chắng?!

    Lận Dương Phong nói: “Còn khó khăn hơn thì sao?”

    Phương Chấn Bang vẻ mặt ngây ra, không phải cảm thấy khó khăn, mà là cảm thấy quá dễ?

    Nhưng dù sao đây cũng là đội phó dày dặn kinh nghiệm, Phương Chấn Bang phản ứng rất nhanh, lập tức nói: “Lận đội, ba nhiệm vụ này hiện tại khó khăn nhất, không còn nhiệm vụ nào khó hơn…”

    Ông vừa nói xong, điện thoại khẩn cấp trên bàn đột nhiên vang lên.

    Phương Chấn Bang lúc này cũng không thèm giải thích tỉ mỉ với Lận Dương Phong, bởi vì thật ra rất nhiều nhiệm vụ chỉ cần xem sơ qua là báo cáo cho ông, nhưng chỉ có những nhiệm vụ cực kỳ khẩn cấp và khó khăn mới gọi đến số này, chẳng qua là để nhắc nhở ông, dù tình hình thế nào cũng phải giải quyết chuyện này trước!

    Ông vội vàng nói “Lận đội, xin lỗi, tôi đi nghe cuộc gọi khẩn cấp trước”, rồi ông lập tức nối máy, bắt đầu hỏi: “Chuyện gì vậy?”

    Lận Dương Phong không phải người ngoài, địa vị còn cao hơn Phương Chấn Bang, cho nên tuy rằng đây là cuộc gọi khẩn cấp, nhưng Phương Chấn Bang cũng không cần giấu giếm mà trực tiếp chờ đối phương nói.

    Sau khoảng một phút, cuộc gọi được kết thúc.

    Phương Chấn Bang thở ra một hơi, vẻ mặt có chút phức tạp, nhưng cũng không cảm thấy quá lo lắng.

     Lý do là…

    Lý do có lẽ là vừa rồi Lận đội chán ghét nhiệm vụ trước quá đơn giản, lập tức tìm đến một nhiệm vụ cực khó, có thể khiến cho Đặc Ban Xử của bọn họ kiệt sức.

    Phương Chấn Bang lau mặt, cười áy náy nói với Lận Dương Phong: “Lận đội đúng là ước nguyện đã thành sự thật. Cuộc gọi vừa rồi tôi nhận được là từ đội điều tra linh lực hàng năm đang dùng máy dò phát hiện nơi có linh lực tập trung quá mức.”

    Lận Dương Phong: “Cứ nói đi.”

    Phương Chấn Bang không dám nói nhảm, dùng tốc độ nhanh nhất nhanh chóng giải thích rõ ràng: “Thành phố PL, ở đó mỗi đêm đều có người mất tích, lúc đầu không có ai phát hiện, về sau càng có nhiều người biến mất, cảnh sát địa phương tiếp tục tìm kiếm sau khi nhận được báo cáo, họ phát hiện ra rằng trong thành phố ít nhất có hơn chục người biến mất mỗi đêm. Đó không phải là một tai nạn ngoài ý muốn, mà là cả người đều biến mất.”

    “Loại chuyện này đã xảy ra hơn một tháng, số người mất tích đã lên tới mấy trăm người, gây náo loạn không ít. Cảnh sát đang tích cực điều tra, nhưng không có kết quả. Ngay cả trong thời gian cảnh sát điều tra, mười người mỗi đêm vẫn mất tích, có một số người hoàn toàn không lo lắng về việc cảnh sát điều tra, về sau cảnh sát cảm thấy có gì đó không ổn nên mời các thành viên của Đặc Ban Xử đóng tại địa phương cùng tham gia điều tra, kể cả những công dân ở PL đã đạt được một số thành tựu trong tu luyện cũng tham gia nhưng vẫn không có kết quả…”

    “Đội điều tra nhận được tin báo từ đội viên Đặc Ban Xử ở địa phương liền đi điều tra, sau khi cẩn thận điều tra, bọn họ phát hiện trong thành phố đó có một nguồn năng lượng vô cùng đáng sợ đang ngày đêm vận chuyển. Cấp độ của nhóm năng lượng này, trực tiếp đạt tới cấp tám!”

    

Hết chương 83.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 83

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên