Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 86

 Chương 86: Giao Chiến Với Cổ Điêu….

 

    Một cỗ uy áp áp đảo phát ra từ thân thể của con dị thú đó, dòng sông mà nó đang sống dường như cũng bị sự cưỡng chế này đóng băng đông cứng ở đó, không có bất kỳ dấu hiệu chuyển động nào của dòng chảy.

    Con ngươi của dã thú tràn ngập quang mang tàn nhẫn, nó nhìn chằm chằm vào đám người Lận Dương Phong, ngoài tàn nhẫn ra, nó còn lộ ra lòng tham, nó muốn ăn thịt bọn họ!

    Tất cả mọi người, ngoại trừ Lận Dương Phong, ai nấy đều bất giác rùng mình— ngoại trừ bị khí tức của dị thú áp chế, còn bị nó sử dụng cái nhìn như nhìn thức ăn làm cho run rẩy, khiến cho bọn họ cảm giác được sự ghê tởm và sợ hãi từ tận đáy lòng.

    Thật kinh tởm, nhưng bọn họ không thể tránh được.

    Nhưng mà, tầm mắt dị thú rất nhanh tránh xa những người khác, trực tiếp đáp xuống chỗ Lận Dương Phong, lông vũ trên người nó dựng đứng lên, khí tức toàn thân từ đầu là bình thường, bây giờ biến thành căng thẳng —— Có thể nó đã thấy Lận Dương Phong là một đối thủ mạnh!

    Lận Dương Phong vươn tay: “Các người lui ra sau đi.”

    Những lời này vừa nói ra, bất kể là yêu hay là người gì cũng vậy, bao gồm cả người của đội cảnh sát cũng đều cấp tốc lùi lại.

    Chuyện trước mắt rõ ràng là bọn họ không thể nhúng tay, ở gần quá chỉ có thể gây rắc rối, vì vậy tất cả mọi người đều thành thật đứng ngoài cuộc!

    Mà phía trước, thân ảnh Lận Dương Phong lại đang chậm rãi bay lên.

    Đúng vậy, Lận Dương Phong vốn cao khoảng 1,9 mét, cũng không phải là thấp nữa, nhưng so với dị thú cao bằng tòa nhà năm sáu tầng, cậu giống như là “châu chấu” vậy, nhìn thế nào cũng cảm thấy có sự khác biệt rất lớn, khó mà đối phó được. Nhưng bây giờ thì khác, Lận Dương Phong bay lên không trung, tầm mắt của cậu trực tiếp ngang hàng với mãnh thú, khi nhìn lại lần nữa, sự tự tin của mọi người tăng gấp đôi.

    Lận Dương Phong không nói nhảm, bởi vì cậu đã nhận ra dã thú.

    Cổ Điêu.

    Lâu lắm rồi, khi Lận Dương Phong mới trà trộn vào nhân gian, thấy lão nhân nhặt mình về rất lo lắng sốt ruột, tại sao lại lo lắng, lão nhân nói là do thành thị nào đó ở đất nước bọn họ xuất hiện yêu quái. Nó đã ăn thịt rất nhiều người. Mặc dù triều đình đã phái quân đội để bắt con quái vật, nhưng bọn họ vẫn không phải là đối thủ của con quái vật. Tổng cộng 30.000 người đã bao vây con quái vật nhưng quái vật chỉ bị thương nhẹ, nó đã nuốt chửng hàng ngàn người lính, gây ra khủng hoảng trên diện rộng.

    Sau đó, ông lão đã chuẩn bị rất nhiều thứ để diệt trừ yêu quái, nhưng tiếc là ông đi rất lâu không quay lại, sau đó Lận Dương Phong nghe nói, ông lão đang giằng co với yêu quái, cậu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn đi tìm nó.

    Khi đó, chính Lận Dương Phong đã phối hợp với lão nhân diệt được con yêu quái nọ.

    Nhưng con quái vật đó thực ra không phải là yêu quái, mà là một con Cổ Điêu, một con dị thú còn sót lại trước đây, vì nó đã ăn rồi ngủ ở sông lớn, nên khi ra ngoài, nó đã tìm thấy ngọn núi để ở, nhưng con sông ở đó lại cạn, Cổ Điêu phẫn nộ vì không tìm được chốn quay về, vậy nên nó mới điên cuồng săn lùng con người, quê hương lão nhân ở lại cách con sông lớn kia không xa, cho nên Cổ Điêu cũng bắt đầu từ nước này bắt con mồi ăn.

    Sau khi Lận Dương Phong phối hợp diệt trừ Cổ Điêu, cậu còn được cho một phần thịt chim, đối với Lận Dương Phong thường hay bị đói bụng mà nói, Cổ Điêu là món ăn hiếm thấy, lúc đó cậu mới có chút no bụng sau khoảng thời gian dài đói khát.

    Đáng tiếc cậu còn chưa có ăn no, nhưng cho dù như vậy, Cổ Điêu đối với cậu cũng là cao lương mỹ vị hiếm thấy.

    Suy nghĩ bay nhanh trở lại hiện tại, Lận Dương Phong nhìn Cổ Điêu, đột nhiên lộ ra chút thèm thuồng.

    Con Cổ Điêu này mạnh hơn rất nhiều so với con cậu đã từng diệt trừ lúc trước, thực lực hiện tại cũng mạnh hơn trước rất nhiều, nghe nói tân lang nhân loại cầu hôn sẽ săn một đôi ngỗng trời làm của hồi môn, Nhan Trinh đã biết tâm ý của cậu rồi, vậy nên để thể hiện tấm chân tình này, đương nhiên cậu không thể chỉ bắt một đôi ngỗng trời, muốn bắt phải là bắt Cổ Điêu, đem Cổ Điêu đưa cho Nhan Trinh làm sính lễ.

    Đúng vậy, chính là nó.

    Ánh mắt Lận Dương Phong sâu thẳm, Cổ Điêu đối với cậu có ý nghĩa đặc biệt, Cổ Điêu đạt tới cấp tám trở lên, cũng đủ làm của hồi môn, đến lúc đó, cậu nên cùng Nhân Trinh chia sẻ điều tốt đẹp này mới được.

    Trong khoảng thời gian ngắn, ý nghĩ Lận Dương Phong trở nên rất rõ ràng, khí thế trên người cũng đột nhiên tăng lên, năng lượng cuồn cuộn bao vây lấy cậu, trên người cậu như mơ hồ xuất hiện một con cự điểu —— rất mơ hồ, nhìn không thấy màu sắc, cũng không nhìn rõ hình dáng cụ thể, nhưng cái loại tư thế kiêu ngạo kia, khí tức bộc phát kia, hắc phong như Hỏa Diễm quét ngang người cậu, cuồng phong tứ phía, khiến người ta không tự chủ được sinh ra sợ hãi mãnh liệt.

    Phương Chấn Bang cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng Lận Dương Phong như vậy.

    Lận đội trước đây luôn ngồi trên xe lăn khi ra ngoài làm nhiệm vụ, mỗi khi xuất chiêu đều là bộ dáng thấp kém, khiến người ta không thấy sức mạnh của ngài ấy ra sao, chỉ biết là ngài ấy rất cường tráng. Luôn biết rằng Lận đội có thể không phải là con người, nhưng chỉ đến bây giờ, cảm giác “không phải người” trong Lận đội mới mạnh mẽ như vậy.

    —— A, Lận đội thật sự không phải người.

    Tuy nhiên, sự sợ hãi của những người có mặt ít hơn nhiều so với những con quái vật, con ngựa chưa có hình dạng con người đã nằm rạp xuống đất và run rẩy, Thụ Yêu và Hoa yêu ban đầu là những loại ôn hòa, nhưng bây giờ chúng gần như không thể làm chủ được mình, đem chân chôn vào trong đất rồi biến thành những chiếc rễ dài, cố gắng bám lấy từng tấc đất, cố gắng thu mình lại đến kích thước nhỏ nhất.

    Cặp chị em Hoa yêu run rẩy suýt chút nữa đã chui vào vòng tay của người đàn ông trung niên, người đàn ông trung niên cũng đầy căng thẳng, nếu nhìn kỹ thì ông ta cũng run, nhưng tinh thần trách nhiệm của một người lớn tuổi khiến ông ấy phải nỗ lực để bảo vệ hai chị em nọ, mới miễn cưỡng kiên trì một chút.

    Phương Chấn Bang lấy ra một tấm bùa vỗ nhẹ lên người, nhanh chóng dán lên người của đội cảnh sát vài lá bùa để bảo vệ an toàn, quay đầu nhìn lại thì phát hiện phía sau đã có một chiếc ô tô đang lắc lư qua trái qua phải, đó là chiếc xe của “phóng viên chiến trường” phụ trách ghi hình, ông vội vàng nhảy qua và dán bùa hộ mệnh lên hai bên xe.

    Xe nhanh chóng ổn định lại, Phương Chấn Bang thở phào nhẹ nhõm, sau khi ra hiệu cho người trong xe, liền quay người nhìn chằm chằm một người một chim giữa không trung.

    Cổ Điêu há miệng, nhưng thân thể to lớn như vậy phát ra lại là tiếng khóc nỉ non, tựa hồ như cùng trước kia không khác gì nhau, hiện tại tiếng khóc kéo dài không ngừng, mỗi một thanh âm đều xâm nhập vào trong não người, khiến cho người ta cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

    Nhưng một giây kế tiếp, Lận Dương Phong thẳng tắp bay tới!

    Những người có mặt ở đó đều có thể thấy rõ, bóng con chim khổng lồ kia giương nanh múa vuốt, hung hăng chộp lấy đầu Cổ Điêu!

    Cổ Điêu phát ra một tiếng kêu dài thê lương!

    Đầu mọi người đau đớn vô cùng!

    Phương Chấn Bang ôm đầu ném ra một nắm lá bùa màu vàng, đều là bùa định hồn tĩnh tâm bùa, lực đạo của ông rất chính xác, lá bùa rơi vào từng chỗ cần dán, làm yếu đi tác động của tiếng khóc Cổ Điêu.

    Sau đó, Cổ Điêu nhảy lên, vỗ cánh, vươn móng vuốt về phía Lận Dương Phong!

    Điều kỳ lạ là con chim khổng lồ trên người Lận Dương Phong không phải là một thực thể có thật, nhưng mỗi khi nó tấn công, nó có thể trở nên cứng rắn, có thể đọ cùng móng vuốt sắc nhọn của Cổ Điêu, va chạm và chiến đấu khốc liệt khiến những chiếc lông vũ của Cổ Điêu lần lượt rơi xuống, mà Lận Dương Phong lại vô cùng linh hoạt, điều khiển cái bóng khổng lồ rất chuẩn xác, mỗi một móng vuốt đều có thể mang đến cho Cổ Điêu lực sát thương cực lớn!

    Chỉ mất chưa đầy một phút, Cổ Điêu đã rụng rất nhiều lông vũ, để lộ ra thân hình đẫm máu sau khi bị trảo.

    Trông đáng thương cực kỳ.

    Tuy nhiên, không ai đồng cảm với con thú ăn thịt người này.

    Đối với Cổ Điêu mà nói, ăn thịt người là lẽ đương nhiên, thậm chí có thể chỉ là một món ăn ngon cho nó no bụng, nhưng đối với con người mà nó săn giết, thì đó là sự tàn ác và phải bị tiêu diệt! Vì tộc nhân, cũng vì dị loại sinh sôi thức tỉnh trên thế giới, chiếm đủ quyền lực để con người tồn tại.

    Đây là một trận chiến sinh tử, một trận chiến vì sự sống còn của chủng tộc!

    Con người không thể để dị loại nghĩ rằng họ có thể dễ dàng làm huyết thực.

    Phương Chấn Bang chăm chú theo dõi trận chiến, thấy Cổ Điêu nhanh chóng tan thành mây khói, dù có gào thét chói tai hay tấn công dữ dội đến đâu cũng không thể làm tổn hại gì đến đội Lận của bọn họ, trong lòng cũng có chút thả lỏng.

    May thay, may mà có Lận đội.

    Cũng may Lận đội luôn đứng về phía con người.

    Lận Dương Phong vung từng trảo từng trảo khuất phục con Cổ Điêu hung bạo, trong lòng cậu rất bình tĩnh.

    Đối với cậu mà nói, Cổ Điêu này chỉ là một con “ngỗng hoang” hơi phiền phức mà thôi.

    Không ai để ý rằng, ở trên đỉnh núi bên cạnh, phía sau một tảng đá nào đó, có một cái đầu đặc biệt xinh đẹp thò ra, thỉnh thoảng nhìn Lận Dương Phong, gương mặt xinh đẹp ấy còn khẽ lẩm bẩm: “Trứng bé con, cố lên! Trứng bé con, cố lên!”

    Không ai nhìn thấy anh, không ai nghe anh nói gì.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, anh có thể hòa quyện với linh khí của bất kỳ ngọn núi nào, đó là sơn linh cổ xưa tên Nhan Trinh.

    Mà tại sao Nhan Trinh lại ở đây…

    Thực ra, tuy anh trốn khỏi thư viện không muốn gặp Lận Dương Phong, nhưng trong lòng vẫn không muốn xa Trứng bé con nhà mình, đúng là có bỏ đi, nhưng rất nhanh đã quay trở lại, ngấm ngầm ẩn nấp cách Lận Dương Phong vài trăm mét.

    Tất cả hành động của Lận Dương Phong từ khi chia tay đều bị Nhan Trinh nhìn thấy, Nhan Trinh trong lòng thở dài, nhưng lại không kìm được mà luôn đi theo bên cạnh Lận Dương Phong.

    Trận chiến giữa Lận Dương Phong và Cổ Điêu này là lần đầu tiên Phương Chấn Bang nhìn thấy tư thế của Lận Dương Phong, cũng là lần đầu tiên Nhan Trinh nhìn thấy, mặc dù là Cổ Điêu sắp chết, nhưng Nhan Trinh vẫn không ngừng cổ vũ Lận Dương Phong, cổ vũ rồi cổ vũ… Trứng bé con còn chần chừ gì nữa, mau xử lý Cổ Điêu kia đi!

    Ôi, sốt ruột ghê!

Hết chương 86.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 86

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên