Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 90

Chương 90: Bếp Lò (Phần tiếp theo)

 

    Trình độ phát triển của khu vực này không cao, ngoại trừ một số công trình nhà máy được xây dựng từ trước và một số tòa nhà đổ nát trên núi, những nơi khác là đồi núi trọc, môi trường rất bình thường, không phải không có lãnh đạo muốn giải quyết vấn đề này, nhưng họ vẫn chưa chọn được người thích hợp để làm điều đó, cũng chỉ có thể phải tạm thời gác lại và chờ cơ hội.

    Cách đây không lâu, phía sau lại xuất hiện thêm một ngọn đồi trọc, bởi vì cũng là đồi trọc nên không ai để ý, dù sao cũng đâu ai rảnh đến mức đi tới đỉnh núi hoang vu kia làm gì? Đương nhiên cũng không có ai biết trên ngọn núi cằn cỗi đó kỳ thật có rất nhiều Ngọc Thạch cùng với một số dã thú đã nhiều năm không xuất hiện.

    Vào ngày này, có một người từ chân núi đi xuống, tuổi còn trẻ, mặt mày mắt mũi đẹp như tranh vẽ vô cùng tao nhã, loại phong nhã mỹ lệ mà không một người bình thường nào sánh được.

    Làn da của anh rất trắng, trắng đến mức gần như trong suốt dưới ánh mặt trời, anh hơi ngước mắt lên, trong mắt còn có chút chờ mong.

    “Này, bếp lò!” Người thanh niên cất giọng nói trong trẻo mềm mại gọi, “Ta tới tìm ngươi nè.”

    Trong núi không có bất kỳ chuyển động nào.

    Bếp lò? Bếp lò là cái quỷ gì thế?

     Chết tiệt!

    Trong núi, có một con thú giống như báo, đầu có một sừng, đang đung đưa năm cái đuôi qua lại, thỉnh thoảng phát ra tiếng như âm thanh gõ vào đá.

    Nếu có ai hiểu được tiếng của nó, họ sẽ nghe nó đang nói—

    [Lão đại, người này kêu cái quỷ gì vậy? Ngươi để ta đi xuống thu thập nó đi! Hừ, bếp lò cái rắm á! ]

    Phía trên con thú lạ có một phiến đá nhô ra, trên đó có một con chim một chân màu xanh, hình dạng như sếu, trên mình có những hoa văn kỳ lạ với bộ lông màu đỏ, mỏ màu trắng.

    Nó mở miệng kêu “Tất Phương Tất Phương” mấy lần.

    Sau đó, con chim một chân lên tiếng.

    [Đừng đi, cứ coi như không nghe thấy đi! ]

    Con dị thú một sừng không hiểu ra sao, ngơ ngác hỏi.

    [Tại sao? Ta cảm thấy hắn cũng không có gì đặc biệt. Muốn tìm bếp lò thì cứ tìm đi, nhưng hắn tìm tới chúng ta, đây không phải là tìm ngược sao? Tìm ngược thì ta sẽ đến đuổi hắn đi! ]

    Con chim một chân lại mở miệng, trong tiếng kêu có chút hoảng sợ.

    [ Ta đã nói là không cho đi! ]

    Con dị thú một sừng như đóng băng tại chỗ.

    Con chim một chân vỗ cánh liên tục mười tám lần vào thân con dị thú một sừng, kêu to đặc biệt đặc biệt khó chịu.

    [Không đi, không đi! Đã nói là không được đi! Không! Được! Đi! Biết hắn là ai mà ngươi còn dám đi! Ta nói cho ngươi biết, nếu đi hắn sẽ lột da ngươi, ta sẽ không cứu ngươi!]

    Con dị thú một sừng cúi đầu đầy phẫn uất, đầy vẻ không hài lòng.

    Sao không đi được chứ? Lão đại thật nhát gan.

    Con chim một chân cũng khổ không thể nói nên lời, làm sao nó biết được mình vừa tỉnh dậy đã gặp phải sao chổi xấu xa như vậy, nếu nó biết thì thà cứ ngủ tiếp với ngọn núi còn hơn, hà tất gì phải ló đầu ra chi. Đúng là quá không cảnh giác mà!

    —— Cũng không thể trách con chim một chân được, nó đã bị lùng sục dữ dội quá mà.

    Từ trước đây rất lâu, khi Tất Phương mới được thụ thai, có một hiện tượng tự nhiên chỉ cần nó xuất hiện, trong khu vực sẽ xảy ra một đám cháy lớn rất kỳ dị, ngọn lửa kỳ dị này không thể dập tắt bằng nước thông thường, phải dùng nước có mang theo sức mạnh dị thường mới có thể dập tắt được, mà loại nước đó cũng phải tiêu hao năng lượng, nhưng sự tiêu hao năng lượng của Tất Phương khi dùng loại lửa này nhỏ hơn nhiều, đương nhiên, để nó tung hoành khắp nơi, cũng chỉ một số nơi mới có thể tránh được.

    Lúc bấy giờ, Tất Phương là một đứa trẻ có tâm tính, thấy mình mạnh mẽ đến mức chỉ cần vỗ cánh là lửa cháy khắp nơi, bèn bay vòng qua nhiều ngọn núi, đâu đâu cũng có lửa như sao băng rơi xuống, khiến cho nhiệt độ trong khu vực tăng cao trong vòng bán kính rất lớn, khiến nhiều dị thú và con người không thể sinh tồn.

    Đến chỗ này lại phải nói tới, vào thời đại đó đâu đâu cũng có núi, phần lớn dân chúng sống gần núi đều thờ Sơn Thần, có nơi Sơn Thần là thần thú mạnh nhất trong núi đó, cũng có khi là một Sơn Thần bình thường nào đó do thiên nhiên dựng dục ra — thậm chí còn không mạnh bằng các con thú.

    Vì vậy, sau khi phát hiện ra ngọn lửa kỳ lạ ảnh hưởng đến sự sống còn của con người và yêu thú dị thú, tất nhiên là những dị thú và Sơn Thần mạnh mẽ sẽ tìm Tất Phương gây rắc rối, và con người cũng sẽ gia tăng số lần hiến tế, cầu xin Sơn Thần giúp con người giải quyết thảm họa này.

    Tuy nhiên, ngay cả khi nghĩ như vậy cũng chưa chắc có thể làm được.

    Sơn Thần yếu ớt không địch lại được Tất Phương, bọn họ tập hợp lại đều sẽ bị thiêu rụi, ở vùng núi gần nơi Tất Phương ở, một số quái thú thấy sức mạnh của Tất Phương nên phớt lờ, thậm chí có con còn mượn sức – Dù sao, Tất Phương cũng không nhắm vào những con thú mạnh mẽ này, phải không?

    Cho nên Tất Phương rất kiêu ngạo, gây tai họa xong rồi lại kiêu ngạo đi nơi khác.

    Nơi nào nó đi qua, nơi đó sẽ xuất hiện những ngọn lửa kỳ lạ, rất nhiều quái thú và con người bị thiêu chết, nhưng vào thời điểm đó, điều này chỉ chứng tỏ sức mạnh của Tất Phương, khiến nhiều người tôn thờ nó hơn vì sợ hãi.

    Tuy nhiên, Tất Phương quá kiêu căng và ngạo mạn, cuối cùng đã đá vào tấm sắt lớn.

    Bởi vì, khi nó bay lên trên Tích Thạch sơn, nó nhìn thấy trên núi báu này có rất nhiều thứ, nhất thời nổi lửa đốt núi, định đốt những yêu thú cường đại bên trong, sau đó đốt cả núi, rồi lại chiếm núi làm của riêng mình!

    Tất Phương phóng hỏa thành công bước đầu.

    Ở đây phải nói rằng khi nó phóng hỏa, hiệu suất sử dụng của ngọn lửa vẫn rất thấp, ít nhất nó không sử dụng được trên Tích Thạch sơn, sau khi một số dị thú bị ngọn lửa kỳ lạ thiêu chết, mùi thịt nướng thơm nồng đột nhiên xuất hiện, khiến cho nó trở nên hỗn loạn, cả ngọn núi cũng có thể cảm nhận được mùi thơm của “Mỹ vị”.

    Và rồi sau đó, Tất Phương liền không còn nữa.

    Tích Thạch sơn sở dĩ là bảo sơn không có nghĩa là ngay từ đầu đã có tất cả, trên núi đúng là sản vật phong phú, nhưng điều thực sự khiến nó trở nên đặc biệt chính là, ngọn núi này đã thành tinh từ rất sớm.

    Ban đầu Sơn linh chỉ có thần thức, thần thức này đã biến Tích Thạch sơn trở nên hùng mạnh, sau đó Sơn linh thành hình, hắn liền nương theo ngọn núi đi đến các ngọn núi khác nhau, đi đâu cũng được, thấy cái gì trên núi mình không có thì bắt về núi nuôi, nếu bọn nó đặc biệt cường hãn thì ở lại đó vài ngày, không đặc biệt cường đại thì phải phát sinh tộc đàn, ổn định ở đó trước rồi mới có thể rời đi.

    Có thể tưởng tượng được những nơi khác đều như vậy, huống chi Tất Phương lại tự mình dâng đến cửa nhà người ta?

    Sơn linh liền xuất hiện, trực tiếp tóm lấy Tất Phương.

    Sau đó, Tất Phương đành phải chấp nhận sự nghiên cứu liên tục của Sơn linh.

    Sơn linh tìm hiểu ngọn lửa kỳ lạ của Tất Phương là gì, công dụng ra sao, sức mạnh ra sao,…. Tất Phương bị nhốt vào một công cụ bằng đá đặc biệt và trở thành bếp lò của Sơn linh.

    … Và điều nó muốn nói chính là, Sơn linh vừa vặn nhặt về một quả trứng, hắn còn cố gắng ấp nó vô cùng cẩn thận và kiên nhẫn, nghĩ muốn nuôi cái trứng kia sau khi nó phá xác, ngọn lửa kỳ lạ đốt qua thức ăn ăn ngon hơn nhiều so với lúc chưa đốt. Vậy nên Sơn linh nghĩ, Tất Phương là cái bếp lò trời ban, nó rơi xuống từ bầu trời, nó sẽ được dùng để nấu ăn cho Trứng bé con trong tương lai.

    Về sau, cái trứng kia nhiều năm không nở, Sơn linh đối với việc ăn uống cũng bình thường, cũng không có sở thích gì đặc biệt gì nên việc sử dụng bếp lò càng ngày càng ít, cuối cùng Sơn linh cũng dần dẹp bỏ cái bếp.

    Sơn linh mặc kệ, nhưng Tất Phương bị giam cầm đến đau thấu xương, nhưng mà nay nó cũng không dám đánh Sơn linh, quả thật là bị trấn áp tứ phương, vì thế nó thống thống khoái khoái, tìm một cơ hội lẩn trốn không bao giờ trở lại nữa.

    Chỉ có điều, vận may của Tất Phương thật đen đủi.

    Cái lồng nhốt Tất Phương là do sức mạnh của Sơn linh phù hộ, trong thời gian đó sức mạnh của Sơn linh đã suy giảm nhiều, Tất Phương đã có cơ hội trốn về Chương Nga sơn của mình bằng cách lăn lộn bò lết, nhưng tại sao Sơn linh lại bị như vậy? Tinh lực suy giảm à? Đó là bởi vì Sơn linh sắp ngủ say nên chìm xuống đất, Tích Thạch sơn này cũng chịu không nổi nữa, lúc đó nó mới quay về núi Chương Nga không bao lâu, núi Chương Nga chìm xuống đất còn nhanh hơn cả Tích Thạch sơn.

    Tất Phương cũng chìm vào giấc ngủ.

    Nhưng đối với Tất Phương mà nói, ngủ thì ngủ thôi, được ngủ một giấc còn hơn bị nhốt trong lồng sắt cầm tù.

    Tất Phương không ngờ nó vừa tỉnh dậy đã gặp Sơn linh, Sơn linh vừa mở miệng đã gọi nó là cái bếp lò, điều đó chứng minh cái gì? Chứng minh nó là cái “Bếp lò” bị người ta ném vào xó bếp, bây giờ nó chạy tới đôi co với Sơn linh liệu có ích gì!

    Không có cách nào, vậy nên Tất Phương chỉ có thể giả chết mà thôi.

    Nhưng dưới trướng của nó còn có một con quái thú tên là Tranh. Trong mắt Tranh, Tất Phương là mạnh mẽ nhất, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể biến người ta thành tro chỉ bằng một cái đập cánh! Nếu là có những con dị thú khác, nó còn có thể nắm chắc được hai phần thắng, nhưng người lần này tới có thể giống như mấy tên lần trước không? Ngọn núi này không thể xem thường được.

    Tranh vân không ngừng kêu gào cho người bên dưới một trận, Tất Phương lại co rút lại trốn tránh, suy cho cùng vẫn không nói ra được, không thể nói ra rằng nó kỳ thật rất sợ người dưới chân núi kia….

    Nhan Trinh đứng dưới chân núi, ôn hòa lễ độ gọi mấy lần, vậy nhưng bếp lò của anh vẫn cứ nhất quyết không chịu xuất hiện, làm sao đây?

    Nhan Trinh nhăn mũi, buồn bực đi lên núi.

    Sau khi tỉnh dậy và đoàn tụ với Trứng bé con, anh vô cùng nhớ tới cái bếp lò của mình, kỹ năng nấu ăn mà anh dành bao nhiêu năm nghiên cứu chính là nấu cho Trứng bé con ăn, để Trứng bé con béo mập —— Tuy Trứng bé con bây giờ có chút vấn đề về tuổi dậy thì, nhưng Trứng bé con vẫn là Trứng bé con – thật ra anh có rất nhiều món cần nấu bằng cái bếp đó, nhưng tìm mãi không thấy cái bếp đâu, rất nhiều món không nấu được, ngay cả Trứng bé con cũng không ăn được.

    Hai…., Nhan Trinh nghĩ, thì ra là cái bếp lò đã bỏ chạy.

    Nhưng không sao, bây giờ bếp lại chạy tới, anh chỉ việc đi bắt nó về mà thôi.

    Nghĩ nghĩ, anh đã xuất hiện trước mặt Tất Phương, nở một nụ cười vô cùng ôn hòa với nó.

    Bếp Lò, Bếp Lò à, ~ Bếp lò yêu quý của tao…. ~~~

Hết chương 90.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 90

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên