Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 94

Chương 94: Bị Bắt Lại……

 

    Lận Dương Phong tóm tắt ngắn gọn những gì Kế Mông nói, nhưng Phương Chấn Bang nghe xong sắc mặt trở nên rất khó coi, vốn dĩ bọn họ đã xuất hiện nhân loại cấp tám, điều này khiến ông có chút tin tưởng vào sự sinh tồn của nhân loại trong tương lai, nhưng bây giờ nghe những lời này, chút tự tin đó đã không còn nữa.

    Phương Chấn Bang vẫn luôn kính sợ Lận Dương Phong, trước mặt Lận Dương Phong luôn cư xử rất quy củ, nhưng giờ phút này lại nhịn không được đấm vào tường.

    —— Bà nó, khốn kiếp thật, đây là cố ý không cho nhân loại cơ hội sống mà!

    Lận Dương Phong không giận, cậu đã ở giữa nhân gian lâu, mỗi triều đại mỗi thế hệ đều có người lo nước lo dân, đó là vấn đề lớn mà toàn nhân loại phải đối mặt, phản ứng của Phương Chấn Bang đã rất bình tĩnh rồi.

    Phương Chấn Bang nhắm mắt lại, nói: “Cám ơn Lận đội đã nhắc nhở, sau này tôi sẽ huấn luyện thêm mấy tên nhãi ranh kia.” Không có thời gian cho bọn họ lăn lộn, để bọn họ dựa theo phương án tốt nhất thăng cấp đi!

    Lận Dương Phong gật đầu: “Đến dâng hương cho Kế Mông nhiều một chút.”

    Phương Chấn Bang nghiêm túc nói: “Tôi hiểu.”

    Lận Dương Phong suy nghĩ một chút, nói: “Hiện tại những Cổ Thần thức tỉnh, ngoại trừ Kế Mông ra còn một cổ thần không có đầu óc khác, nhưng cũng có không ít Cổ Thần không có đầu óc nhưng lại rất mạnh.”

    Phương Chấn Bang tựa hồ có chút hiểu ra: “Lận đội, ý của ngài là, chúng ta nên tích cực tìm kiếm những Cổ Thần khác, thu phục bọn họ về phe nhân loại?”

    Lận Dương Phong lại gật đầu: “Cổ Thần cần tín ngưỡng, chỉ cần không dùng sợ hãi khống chế nhân loại, người khác cần tín ngưỡng của nhân loại, tất nhiên sẽ phải chiếu cố cho con người. Các người đối xử với Kế Mông hảo tâm khách khí một chút, đến khi đó mời Kế Mông đi giao tiếp với họ, rồi đưa ra đãi ngộ tương ứng … Về phương diện này các người hẳn là hiểu biết hơn tôi. “

    Phương Chấn Bang bình tĩnh đáp: “Được, tôi hiểu.”

    Ông vẫn rất vui, không chỉ vui vì phương pháp có thể tăng cường sức mạnh của con người, mà còn vui vì đội Lận của bọn họ, nhìn ngài ấy có vẻ lạnh lùng, nhưng thực tế họ vẫn luôn hoàn toàn đứng về phía con người, cho dù sức mạnh có được phục hồi thì vẫn vậy.

    Lận Dương Phong không thèm đếm xỉa đến suy nghĩ của Phương Chấn Bang, trầm tư một hồi, cậu bỗng nhớ ra một Cổ Thần.

    “Vẻ ngoài của Cổ Thần không nhất thiết phải có hình dạng con người. Tôi nhớ một vị tên là Anh Chiêu, có khuôn mặt người và thân ngựa có cánh. Vị đó không phải dị thú mà là Cổ Thần. Thần chức của vị đó là chu du khắp thiên hạ, trên đường gặp những dị thú hung ác cũng có thể đánh nhau… Tôi nhớ là vị đó tuân lệnh Hoàng Đế, Hoàng Đế là Cổ Đế của nhân loại, anh có thể đối xử với Anh Chiêu khách khí một chút.”

    “Khó nói có bao nhiêu Cổ Thần có thể thức tỉnh, cũng không nhất định là toàn bộ yêu thú đều thức tỉnh, sẽ có Cổ Thần hoặc là yêu thú chết trong giấc ngủ say, nhưng Anh Chiêu nhất định sẽ thức tỉnh, vị đó so với vị cổ thần hai đầu cấp chín còn mạnh hơn, thần hai đầu sinh ra trên ngọn núi của vị đó, cho dù thần hai đầu kia cuối cùng đã đào tẩu theo Cùng Kỳ.”

    Ánh mắt Phương Chấn Bang sáng lên: “Đã hiểu!”

    Sau đó Phương Chấn Bang một mình bận rộn, cũng không ở lại chỗ Lận Dương Phong lâu, ông không chút do dự chào tạm biệt rồi lập tức rời đi, vội vàng thu xếp công việc kế tiếp.

    Ông cảm thấy mình phải bái kiến ​​Thần Kế Mông, hỏi thêm về vị trí gần đúng của những ngọn núi cổ xưa kia, cho dù thương hải tang điền, rất nhiều địa hình đã thay đổi, chỗ ngọn núi năm xưa mọc lên chưa chắc bây giờ còn, nhưng nếu đã quăng lưới thì thể một con cá cũng không bắt được… Chính là như vậy!

    Sau khi Phương Chấn Bang rời đi, Lận Dương Phong ngả người ra sau, nằm xuống sô pha nhắm mắt lại.

    Căn phòng dường như rơi vào một mảnh im lặng hoàn toàn, chỉ có tiếng gió nhẹ thoảng qua khiến bầu không khí có vẻ yên bình.

    Dần dần, Lận Dương Phong như chìm vào giấc ngủ.

    Chắc là mệt lắm đây, dù sao thì cậu cũng vừa mới dùng đầu óc rất nhiều.

    Rồi Lận Dương Phong thở dài đều đều, mặt vô biểu tình.

    Khi cậu không mở mắt ra, khuôn mặt này cực kỳ đẹp trai, lệ khí cũng đã yếu đi rất nhiều, nhìn qua giống như Khốc Ca bình thường — chỉ có điều là so với Khốc Ca bình thường đẹp trai hơn rất nhiều.

    Có cơn gió thoảng qua, lặng lẽ đậu bên ghế sô pha, rồi gió nhẹ rơi vào một góc ghế sô pha…

    Nhưng ai sẽ chú ý đến một cơn gió nhỏ như vậy, ngay cả việc tản nhiệt đơn giản cũng khó thực hiện.

    Đột nhiên, cánh tay của Lận Dương Phong giống như chỉ vào nơi có gió rồi chộp lấy!

    Giây kế tiếp, một bóng người vô hình bị cậu bắt lấy, gần như lập tức trở thành hiện thực, nguyên lai là một thanh niên có làn da trắng đến phát sáng, rất đẹp.

    Người thanh niên khẽ mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, tựa hồ không nghĩ ra mình vì cái gì tàng hình rồi lại đột nhiên bị phát hiện —— anh không có sơ hở gì, chẳng qua là ngồi ở dưới chân sô pha mà thôi.

    Nhưng cảnh tượng này không cho anh thời gian suy nghĩ, sau khi Lận Dương Phong bắt được anh, cậu liền thừa dịp anh xuất thần mà tóm lấy người, ôm chặt vào lòng, sau đó lật người đè anh xuống.

    Người thanh niên: “…” Yên lặng không nói được câu nào.

    Thực ra Nhan Trinh không nghĩ Trứng bé con nhà mình nặng, dù sao anh cũng là một ngọn núi, anh là người duy nhất đè người ta, làm sao có ai đè được anh, chim lớn không đè được anh.

    Chỉ là, Nhan Trinh còn chưa kịp phản ứng, không biết vì sao đột nhiên bị Trứng bé con bắt được, còn bị trấn áp? Trứng bé con làm sao tìm được anh? Anh ẩn nấp rất tốt mà!

    Đáng tiếc, Lận Dương Phong sẽ không cho anh đáp án.

    Khi Lận Dương Phong mới biết Nhan Trinh đi theo mình khắp nơi, cậu tức đến bật cười, tên Nhan Trinh này đúng là núi thành tinh, đúng là đồ đầu đá! Cậu cũng coi như minh bạch, muốn cho đầu đá tự mình nghĩ thông là điều không thể! Dù có dùng búa đập cũng chưa chắc gì đã đập được một vết nứt trên núi.

    Lận Dương Phong cười lạnh, cúi xuống, dùng môi mình bịt kín môi Nhan Trinh.

    Môi Nhan Trinh trở nên nóng bỏng, kinh ngạc ngước mắt lên nhìn.

    Hả?! Trứng bé con đây là… Lại đang nghĩ tới cái gì vậy?

    Lúc này Nhan Trinh mới bắt đầu nhớ lại những cuốn sách đã đọc trước đây, lần lượt áp lên người Trứng bé con nhà mình, những thứ hiện tại thật không ổn chút nào. A, hình như lại đến rồi, lần trước Trứng bé con cũng như vậy trong suối nước nóng, đầu tiên là cơ thể trở nên nóng lên, và… và và…

    —— Nhan Trinh khi mới đến thế gian, anh không ngừng bắt chước cách làm của con người, để không khiến mình trở nên xa lạ, khi đó anh chỉ nghe nói con người cần có xe hơi, nhà lầu mới có vợ, anh cũng cho rằng như vậy. Trứng bé con đã lớn rồi, anh còn để dành tiền mua nhà cho cậu ấy, nếu không Trứng bé con đến lúc lấy vợ mà không tìm được vợ thì sao? Chẳng qua, khi đó anh cứ nghĩ là như vậy, tiềm thức cũng cảm thấy, kỳ thật Trứng bé con cũng không lớn lắm, chỉ là cảm thấy thời kỳ lấy vợ chắc còn rất lâu mới tới, anh còn có rất nhiều thời gian để dành dụm.

    Không ngờ Trứng bé con nhà anh lại trưởng thành sớm như vậy, lại còn đối với anh…..

    Điều này khiến lão Sơn thật bối rối.

    Sau này Lão Sơn đọc sách mới hiểu ra, tình trạng này của Trứng bé con trong con người không gọi là động dục, mà là thời kỳ dậy thì, xem ra chắc có thể trị được, nhưng người đàn ông có vợ tên Chu Ích Dân kia lại nói rằng, đây không gọi là động dục, mà gọi là “thích”.

    Ôi, phức tạp quá.

    Nhan Trinh không còn cách nào khác ngoài suy nghĩ khi đi theo Trứng bé con nhà mình, rồi vô tình bị bắt lấy.

    Lận Dương Phong lại cảm giác được Nhan Trinh không chú tâm, thậm chí cậu còn chú ý tới ánh mắt đối phương lấp lóe, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì, như đang tìm kiếm cái gì, mấu chốt là, điều anh tìm kiếm không có quan hệ gì với điều cậu muốn!

    Mặt cậu lập tức tối sầm lại.

    Từ thụy thú hóa thành yêu quái, sống độc lập nhiều năm đói khát, nếu không phải gặp được nhân loại ngay lúc đầu, Lận Dương Phong không chỉ có tính tình không tốt, bây giờ khó khăn lắm mới gặp được người cậu thích, sao anh lại không tập trung, thật cho rằng sau này cậu sẽ không dám làm nữa!

    Lận Dương Phong vốn định làm một việc đơn giản trước, nhưng lúc này cậu rút tay trực tiếp xé quần áo Nhan Trinh đang mặc, giống như xé thành từng mảnh vậy.

    Nhan Trinh cảm thấy lạnh sống lưng, cúi gằm mặt xuống.

    Sơn linh lúc đầu không có khái niệm mặc quần áo, chính vì trên núi có nhiều người hơn, lại thấy Cổ Thần mặc quần áo nên anh mới thay đổi theo.

    Bây giờ Trứng bé con muốn nhìn bản thể của anh sao?

    Nhan Trinh nhíu mày nghĩ nghĩ, cảm thấy có lẽ không đúng, bởi vì Trứng bé con bây giờ hẳn là đang thời động tình, muốn cùng anh giao phối, nếu anh biến lại thành chân thân thì giao phối sao được? con người giao phối hình như là cởi áo thì phải?? Trứng bé con đây là, đây là…

    Môi Lận Dương Phong cọ vào môi Nhan Trinh, trượt xuống từng tí một.

    Lúc này Nhan Trinh mới chợt hiểu ra Trứng bé con nhà mình bây giờ muốn làm gì, lập tức vươn tay ôm lấy đầu Lận Dương Phong, muốn nâng đầu cậu lên để nói chuyện.

    Nhưng Lận Dương Phong hai tay không trống, môi mỏng mấp máy, tựa như đốt lửa.

    Nhan Trinh trợn to hai mắt, cánh tay dùng thêm chút sức, mạnh mẽ nâng đầu Lận Dương Phong lên.

    Lận Dương Phong hai mắt thâm thúy, như đốt lên một ngọn lửa, vô cùng mãnh liệt.

    Khi Nhan Trinh bắt gặp ánh mắt đó, trong đôi mắt sạch sẽ của anh hiện lên một chút mê mang.

    Lận Dương Phong tiếp tục nghiêng người, Nhan Trinh cũng không dám dùng sức nữa, quả thực anh có thể ném người qua, nhưng anh mơ hồ cảm thấy, nếu mình thật sự làm như vậy, không chỉ có làm Trứng bé con bị thương, mà còn có thể, có thể vẫn còn, vẫn còn …

    Tay Nhan Trinh không còn cứng như vậy nữa, vậy nên tiếp theo Lận Dương Phong là muốn làm gì thì làm.

    Trong cơn mê, Nhan Trinh động đậy mấy lần, có lúc muốn động tay, có lúc muốn giơ chân, nhưng động một cái rồi dừng lại, đến cuối cùng vẫn không đẩy Lận Dương Phong ra.

    Liền cứ như vậy.

    Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, Nhan Trinh cũng có chút lảo đảo.

    Cảm giác rất lạ, nhưng Trứng bé con có vẻ rất vui, không sao, như vậy cũng… cũng đúng.

    

Hết chương 94.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 94

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên