Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 97

 Chương 97: Anh Chiêu……

 

    Từ góc độ thẩm mỹ của con người mà nói, sự kết hợp cơ thể của dị thú này khá kỳ quái, nhưng quái thú được đánh thức từ ngọn núi cổ xưa đều mang những hình thù lộn xộn như được chắp ghép lại với nhau vậy, Trâu Khải và những người khác đã quen từ lâu. Hơn nữa, con dị thú này mặc dù hình dạng quái dị, nhưng kỳ thật cũng khá… Không biết nên miêu tả như thế nào, nhưng nó có một loại thần uy uy nghiêm?

    Tâm tình Trâu Khải có chút kỳ quái, nhưng sau khi cẩn thận xác định, hắn mơ hồ cảm thấy khí chất đối phương hình như có chút giống, giống như… giống như vị thần Kế Mông hết sức che chở cho nhân loại của mình?

    Nghĩ đến đây, cảnh giác của hắn đối với dị thú đột nhiên giảm đi một ít.

    Hơn nữa, trong lòng Trâu Khải còn mơ hồ đoán được, con dị thú này thoạt nhìn giống như dị thú, nhưng trên thực tế chẳng lẽ không phải là dị thú, mà là… một vị thần khác?

    Ngay khi Trâu Khải và các thành viên trong nhóm còn rất nhiều suy nghĩ hỗn độn trong lòng thì sinh vật mặt người mình ngựa lên tiếng trước.

    “Ta từng du ngoạn nơi này, thấy ngươi rất có thực lực, thật đáng khen.”

    Lời này nói ra có chút kỳ quái, nhưng bọn Trâu Khải cũng không đến mức không hiểu được, đặc biệt là Trâu Khải, bọn hắn đối với suy đoán của mình càng thêm chắc chắn, vị này, chỉ sợ thật sự là Cổ Thần!

    Trâu Khải vội vàng nói: “Cám ơn ngài đã tán thưởng, tôi không biết nên xưng hô với Thần là gì?”

    Sinh vật mặt người mình ngựa đầu tiên là lộ ra vẻ kinh ngạc, tựa hồ không hiểu vì sao bọn Trâu Khải lại không biết mình, sau đó lại như nghĩ tới điều gì, chậm rãi nói: “Ta là Anh Chiêu, ta phụng mệnh Hoàng Đế chu du khắp thiên hạ, nếu có bất kỳ loài vật hoặc con người nào làm gì đó có hại, ta sẽ xử lý chúng! Để thể hiện đức độ của Hoàng Đế.”

    Trâu Khải sửng sốt một lúc, chợt nhớ ra.

    Lần trước trở về Đặc Ban Xử gặp Phương phó đội, lúc đó Phương phó đội có nói với hắn cái gì, Tuy rằng hắn phải đuổi theo nhiệm vụ này nên đã vội vàng rời đi, nhưng cẩn thận nhớ kỹ lại thì vẫn còn nhớ rõ mấy câu.

    Phương phó đội hình như đang bảo bọn họ ra ngoài làm nhiệm vụ, nếu gặp một vị thần tên là Anh gì đó thì cố gắng mượn sức, phải lễ phép với ông, còn nói đại khái về đặc điểm ngoại hình của vị thần đó. Nhưng hiện tại như vậy thật, Anh Chiêu chẳng phải chính là thần Anh Chiêu sao? Thần Anh Chiêu chẳng phải bề ngoài giống như một con ngựa mặt người có cánh sao? Hắn nhớ, vị thần Anh Chiêu này là người che chở con người tuyệt đối, bởi vì ngài ấy nhận mệnh của tổ tiên Hoàng Đế bọn họ, người không chỉ giúp đối hoàng đế chinh phạt nam bắc, mà còn tuần tra bảo vệ loài người, chỗ nào có dị thú quậy phá, vị thần này sẽ trấn áp….

    Trâu Khải nghĩ tới đây, cũng biết mình phải làm sao để câu thông với vị thần này.

    Hắn ngay lập tức lấy lại tinh thần, nói: “Hóa ra là ngài! Chúng tôi nhớ ngài là vị thần hiền lành nhất đối với loài người, ngài là một vị thần mạnh mẽ đã từng chinh chiến với tổ tiên của chúng tôi. Tôi thay mặt cho loài người, cảm ơn ngài vì sự bảo vệ và che chở từ nhiều năm trước.”

    Nhìn bằng mắt thường có thể thấy, biểu cảm của Anh Chiêu đã dịu dàng hơn rất nhiều.

    Thực ra tính tình của Anh Chiêu cũng rất tốt, giống như cơn giận lôi đình đều trút hết lên đám yêu thú dị chủng, hung thần chuyên gây chuyện, đối mặt với nhóm Trâu Khải yếu đuối bất lực, ông vẫn rất kiên nhẫn.

    Anh Chiêu nói: “Ngươi không cần nói lời cảm tạ, đây là nhiệm vụ của ta.”

    Trâu Khải vội vàng nói: “Không, không, vẫn phải cảm ơn, nếu ngài không phiền, xin mời ngài đến Đặc Ban Xử, cơ quan đặc biệt nhất của loài người chúng tôi hiện nay. Chúng tôi sẽ xây cho ngài một ngôi đền, tế bái ngài mỗi ngày để bày tỏ lòng thành kính của chúng tôi.” Nói đến đây, để lời mình nói càng thêm để thuyết phục hơn: “Có thể ngài chưa biết, trên quảng trường của chúng tôi đã xây một ngôi đền thờ Thần Kế Mông, hiện tại Thần Kế Mông cũng đang ở Đặc Ban Xử , tạm thời có thể xem ngài ấy như là cố vấn của Đặc Ban Xử, chúng tôi đã thờ phụng ngài ấy.”

    Anh Chiêu vừa nghe đến hai chữ “Kế Mông” thì sắc mặt hơi thay đổi.

    Sau đó ông nói: “Có thể đi xem một chút.”

    Trâu Khải lập tức vui vẻ, cung kính cười nói: “Vậy xin trân trọng mời ngài đi cùng.”

    Anh Chiêu gật đầu, bước từng bước tới: “Chỉ đường cho tôi, chúng ta sẽ đi ngay.”

    Mới nói được mấy câu, giọng Anh Chiêu tự nhiên thay đổi hẳn.

    Khi đám người Trâu Khải lên trực thăng và mời Anh Chiêu lên, họ phát hiện ra giọng điệu của Anh Chiêu khi nói chuyện với họ đã hoàn toàn thay đổi.

    Về cơ bản đã không khác gì người hiện đại.

    Sau khi đến Đặc Ban Xử, Phương Chấn Bang đang sứt đầu mẻ trán phê duyệt nguồn tài nguyên tiếp theo, nói có thể thành lập được một lớp thiên tài, có thể tập trung được những hạt giống ưu tú nhất, tài nguyên có thể tăng lên, còn có lớp học cấp tốc, trong đó có thể áp dụng phương thức như nhồi vịt ăn, khả năng vỗ béo không cao, nhưng chủ yếu số lượng lớn…

    Trong lúc bận rộn, ông nhận được một cuộc điện thoại, vốn tưởng chỉ là công việc bình thường, không ngờ Trâu Khải đầu dây bên kia lại nói thẳng với ông rằng, bọn họ đã gặp được một Cổ Thần như vậy sau khi săn được một con dị thú, vị thần đó chính là Anh Chiêu!

    Phương Chấn Bang lập tức đứng dậy, thật là, mấy ngày trước ông còn nói Anh Chiêu nhất định sẽ tỉnh lại, còn đang nghĩ cách kết thân với ngài ấy, không ngờ Trâu Khải lại may mắn như vậy, cư nhiên trực tiếp gặp được chính chủ.

    Ông lập tức gọi vài trợ lý thân tín đến, yêu cầu họ nhanh chóng sắp xếp công việc cần xử lý, đồng thời các trợ lý cũng phải giám sát lẫn nhau.

    Sau đó, Phương Chấn Bang nhờ Trâu Khải mời Anh Chiêu đến phòng chờ mới xây.

    Căn phòng tiếp tân này thực sự được đặt rất nhiều tâm tư khi xây, khi Anh Chiêu theo đám người Trâu Khải bước vào đây, sự hài lòng trong mắt ông có thể nhìn thấy hết sức rõ ràng.

    Sau đó, Anh Chiêu nằm trên chiếc thảm lông dày và chắc chắn.

    Phương Chấn Bang đi rót trà – nguyên liệu cũng lấy từ các ngọn núi cổ xưa – ông đưa cho Anh Chiêu bằng hai tay, dưới sự ra hiệu của Anh Chiêu, liền đặt tách trà trước mặt ngài ấy.

    Lúc này, ông cung kính nói: “Anh Chiêu đại nhân, nếu ngài đã tỉnh, vậy Hòe Giang sơn đã thức tỉnh rồi?”

    Anh Chiêu nhìn sắc mặt Phương Chấn Bang, thấy ông không phải là kẻ hám lợi nên gật đầu: “Ừ.”

    Phương Chấn Bang nở một nụ cười khách sáo: “Mời ngài uống trà, sau đó tôi sẽ nói cho ngài biết những biến chuyển hiện nay của nhân gian chúng ta.”

    Anh Chiêu hài lòng với sự chủ động ​​của Phương Chấn Bang, gật đầu nói: “Được.”

    Phương Chấn Bang khẳng định dứt khoát, ông thật sự kể cặn kẽ cho Anh Chiêu biết chuyện gì đang xảy ra và các tình huống có thể đến cho Anh Chiêu nghe, hơn nữa Anh Chiêu có chỉ số thông minh rất cao nên đương nhiên không có chuyện không hiểu.

    Nửa canh giờ sau, rốt cuộc ông cũng kể hết cho Anh Chiêu biết tình hình nhân loại hiện tại và những tình huống khó khăn có thể xảy ra trong tương lai, điều này cũng khiến Anh Chiêu nhíu mày, tâm trạng trở nên có chút tồi tệ.

    Anh Chiêu không nhiều lời nhảm nhí mà nói thẳng: “Dựng cho ta một ngôi đền”.

    Phương Chấn Bang nghe xong lập tức cảm thấy khá hơn.

    Xây đền thờ có ý nghĩa là gì không cần phải nói, vị Thần Anh Chiêu này cũng không hổ danh là vị thần cổ đại đứng về phía nhân loại, bao nhiêu năm sau vẫn một lòng che chở cho con người!

    Đồng thời, điều này không khỏi khiến cho người ta liên tưởng đến Hoàng Đế, không biết mị lực của ông ta mạnh cỡ nào, có thể khống chế được thần Anh Chiêu, lại qua nhiều năm như vậy mà Thần Anh Chiêu vẫn còn cho ông mặt mũi.

    Sau đó, Phương Chấn Bang hạ lệnh rất dứt khoát, sai người chuẩn bị đền thờ cho Thần Anh Chiêu, vì trước đây họ đã dày công nghiên cứu khi xây dựng đền thờ Thần Kế Mông nên lần này làm rất suôn sẻ, dưới tiền đề là phải đủ nhân lực, chỉ mất nửa ngày để xây dựng toàn bộ ngôi đền hoàn thành!

    Anh Chiêu được Phương Chấn Bang dẫn đi xem ngôi đền, ông hài lòng đứng trước pho tượng, đem cả người nhập vào trong đó, pho tượng trông càng thêm trang nghiêm như được chiếu sáng, sau đó Anh Chiêu lại chui ra.

    Phương Chấn Bang lại cung kính hỏi: “Thần Anh Chiêu, ngài còn có gì phân phó không?”

    Anh Chiêu nói: “Không.”

    Phương Chấn Bang không khỏi cảm tạ, bất kể là Thần Kế Mông hay Thần Anh Chiêu, bọn họ tựa hồ cũng không có yêu cầu gì cao đối với con người… Có lẽ bọn họ thật sự chỉ muốn tín ngưỡng của con người, cho nên cũng cần con người để tồn tại.

    Sau đó, Anh Chiêu và Phương Chấn Bang cùng nhau đến một biệt thự được cấp riêng cho ông ở.

    Căn biệt thự này cách biệt thự của Thần Kế Mông không xa, được Phương Chấn Bang lựa chọn cẩn thận, thứ nhất là muốn hai vị Cổ Thần này có thể ở cùng nhau, có chỗ lui tới, thứ hai, điều kiện biệt thự ở đây đúng là thuộc dạng tốt nhất.

    Tính tình Anh Chiêu cũng tốt, nhưng so với Kế Mông hiền lành thì có phần hung dữ hơn.

    Ông đi theo Phương Chấn Bang vào biệt thự của mình, nói với Phương Chấn Bang rằng: “Trên núi Hòe Giang không có dị thú nào khác, nhưng trong núi có rất nhiều ngọc, và vàng bạc, các cậu có thể tự đào về dùng. Ta không muốn đi. Còn một ít đan sa hùng hoàng gì đó, các người có thể tự lấy chúng nếu cần.

    “Vừa rồi cậu nói Kế Mông đánh nhau với tên phản bội thông đồng với Cùng Kỳ? Kế Mông ra tay quá nhẹ, sau này anh ta nên chú ý hơn. Phát hiện ra thì lập tức nói cho tôi biết. Tôi nghe nói nhân loại các người cần nghiên cứu rất nhiều thứ mới có thể tăng lên thực lực? Tìm được thần hai đầu thì nói cho ta biết, sau khi ta xử lý nó sẽ giao lại cho các ngươi…”

    Chỉ mới mấy câu, có thể nói là Anh Chiêu đã cho đi rất nhiều đồ trong kho báu trên núi mình, đồng thời còn hứa sẽ giúp loại trừ vị thần hai đầu kia và đem thi thể về cho bọn họ nghiên cứu… Phải nói là thi thể của vị thần hai đầu đó rất quan trọng, có ý nghĩa rất lớn đối với con người. Cơ thể của thần và con người khác xa nhau, nếu bọn họ có thể nghiên cứu thi thể của các vị thần, sẽ có lợi rất nhiều cho sự tiến hóa của loài người. Nhưng họ còn phải tính đến tâm trạng của Thần Kế Mông, Thần Kế Mông tuy tính tình tốt nhưng cũng không thể tùy tiện khiêu khích uy nghiêm của ngài ấy được, bây giờ thì khác, Thần Anh Chiêu đã đích thân hứa, chỉ cần bọn họ dốc hết sức tìm cho được tung tích của vị thần hai đầu, thì gần như là nhặt được một vị thần mà không cần làm gì cả!

    Cuối cùng, Anh Chiêu nói: “Thần thức của ta chu du tứ hải, nếu các người gặp vấn đề khó, có thể đến ngôi đền này bái tế, ta sẽ đích thân đến đó”.

    Ông lại nói: “Có mấy vị thần linh tỉnh lại, ta đi gọi bọn họ đến đây…”

    Phương Chấn Bang nghe xong sửng sốt, thật không ngờ vị thần Anh Chiêu này lại không hổ danh là người từng ở bên Hoàng Đế, từ khi đến đây ông đã an bài nhiều việc như vậy, nếu như lời ông nói là sự thật, sau này bọn họ có thể nhận được nhiều sự bảo hộ tinh thần hơn trong Đặc Ban Xử !

    Lúc này Phương Chấn Bang mới biết vì sao Lận đội của bọn họ lại nhắc đến riêng vị thần Anh Chiêu này, hóa ra vị này có thủ pháp lôi đình như vậy, làm việc gì cũng gọn gàng lưu loát như thế!

    So ra, Thần Kế Mông là một loại khác, hoàn toàn không giống với Thần Anh Chiêu.

    Sau khi Anh Chiêu dàn xếp xong, cứ vài ngày là Anh Chiêu lại dang rộng đôi cánh bay ra ngoài, dù đám người Phương Chấn Bang không tìm được nhiệm vụ nào thích hợp cho ông, thực sự là “Ngao du thiên hạ”.

    Như đã hứa, ông bay thẳng đến những ngọn núi mà mình biết.

    Đúng vậy, lúc ông vừa tỉnh lại đã tuần du qua một lượt, bên này vừa vặn có mấy vị thần.

    Thần Kỳ Đồng.

    Thần Đế Giang ở Thiên Sơn.

    Thần Nhục Thu ở Ửu Sơn .

    Mỗi khi Anh Chiêu đi đến một nơi nào đó, đều sẽ nhanh chóng thuyết phục Cổ Thần vừa thức tỉnh trên ngọn núi đó, bọn họ sẽ nghe theo lời thuyết phục của Anh Chiêu, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cùng nhau đến Đặc Ban Xử, nhận biệt thự do Đặc Ban Xử sắp xếp, cho phép Phương Chấn Bang cử người đào vàng, ngọc, đá quý và các tài nguyên trồng trọt trên núi của họ.

    Đồng thời, Phương Chấn Bang cũng lần lượt xây dựng đền thờ cho họ.

    Cho nên trong khoảng thời gian này, hầu như cách một ngày rưỡi Phương Chấn Bang sẽ tiếp đãi một vị Cổ Thần, sẽ tỉ mỉ giới thiệu tình hình nhân loại hiện tại cho vị Cổ Thần đó và nói chuyện phiếm cùng họ.

    Nhưng đối với Phương Chấn Bang mà nói, những Cổ Thần này xuất hiện đều cho thấy hiện tại lực lượng của con người đang tăng lên, cho dù nói chuyện có chút mệt mỏi, nhưng đó cũng là vừa đau vừa vui.

    Đương nhiên, không phải thần linh nào cũng mạnh như Anh Chiêu và Kế Mông, nhưng đẳng cấp chênh lệch không nhiều, chỉ là, bởi vì thần thức chênh lệch nên có thể sức chiến đấu không quá mạnh, nhưng ở những phương diện khác lại mạnh hơn.

Hết chương 97.

Khiêng Đại Sơn Ra Ngoài – Chương 97

Ngày đăng: 12 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên