Không Hẹn Mà Gặp – Chương 11 + 12.

 

Chương 11

 

Thời tiết vào ngày Đông chí không được tốt lắm. Mấy ngày nay trời cứ mưa hoài, thời tiết như vậy cũng đồng nghĩa với sự ẩm ướt và buồn chán. Đứng trên ban công nhìn lên bầu trời xám xịt, mây đen như những sợi bông được cất giữ lâu ngày trong nhà lúc anh còn nhỏ, trông chúng như bị xé ra từng mảnh rồi tùy tiện rải lên bầu trời.

Trong tay Phương Lê bưng một ly trà, anh cứ đứng yên như vậy. Kể từ lần đi công viên đó đến giờ anh và Lục Tư Tề đã không liên lạc với nhau trong một thời gian dài, thời gian đầu ngày nào anh cũng chú ý đến di động và WeChat, sau đó đến cuối tuần rồi mà Lục Tư Tề vẫn không liên lạc gì, WeChat vẫn là giao diện ngày hôm đó, anh hỏi bệnh viện mới biết ba Lục đã đến tái khám lại rồi, được một bác sĩ khác ở trong khoa bọn họ phụ trách.

Đặt chén trà xuống, anh xoa xoa mày. Thật ra Phương Lê là một người rất nhạy cảm, anh cảm nhận được rất rõ Lục Tư Tề đang cố ý lạnh nhạt với mình, Lục Tư Tề thấy mình phiền sao? Vì ngày đó mình đã chủ động quá mức khiến cậu ấy thấy phiền và muốn giữ khoảng cách với mình à? Thật ra, loại cảm giác lạnh nhạt đó anh đã trải qua từ nhỏ đến lớn. Gia đình không trọn vẹn cùng với cuộc sống nghèo khó đã khiến anh trở nên cực kỳ lãnh đạm và nặng nề. Anh không phải là người giỏi ăn nói, giỏi bày tỏ, nhưng đối với Lục Tư Tề thì anh không muốn từ bỏ, đó là người đầu tiên anh thích, cũng là động lực đầu tiên để anh quay lại thành phố này sau mười năm. Nếu bây giờ bảo anh dùng từ nào để định nghĩa về thành phố này thì chắc chắn anh sẽ không chút do dự nói ra ba chữ Lục Tư Tề. Anh muốn sống cùng cậu, muốn ngồi ở quán lẩu ấm áp cùng cậu, muốn cuối tuần đi dạo công viên cùng cậu, anh muốn được đi cùng cậu không chỉ dừng lại ở độ tuổi hai mươi mà còn muốn cả nhưng năm ba mươi tuổi bốn mươi tuổi…… Mãi cho đến khi già đi anh vẫn muốn bọn họ có thể ở bên nhau. Đối với anh thì, có rất nhiều chuyện làm một mình không có ý nghĩa bằng hai người cùng làm.

Chuông báo tin nhắn trên di động vang lên, là tin nhắn của ba anh: “Con và cô Lý thế nào rồi?” Anh không trả lời.

Không lâu sau di động lại reo lên lần nữa, vẫn là ba của anh.

Nhận cuộc gọi, giọng nói lạnh lùng mang theo chút tức giận vang lên: “Con đừng có ngoan cố, con nói cần thời gian ba đã cho con thời gian, nhưng bây giờ kết quả thế nào? Ba biết vì cuộc hôn nhân thất bại của ba mẹ nên con vẫn luôn trách ba, nhưng ba sẽ không bao giờ hại con.”

“Con sẽ không buông tay, con cũng không trách ba.”

Nghe được câu trả lời của đứa con trai nói thế nào cũng không chịu hiểu kia, ba Phương bất đắc dĩ tự trách mình. Ông đang ở trong ngôi nhà do con trai mua cho, sống bằng tiền sinh hoạt phí con trai gởi cho mỗi tháng, ông đã từng không làm tròn trách nhiệm của một người cha, ông đã không nuôi nấng hay quan tâm con mình lớn lên như thế nào, vậy cho nên con trai ông mới lạnh nhạt với ông, lạnh nhạt với mọi thứ. Ba Phương đặt điếu thuốc trong tay xuống, “Những chuyện khác con có thể tùy hứng thế nào cũng được, nhưng chuyện này thì không được, đồng…. đồng tính luyến ái sẽ không có kết quả tốt, công việc và cuộc sống của con sau này cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Phương Lê mỉm cười: “Đâu phải bây giờ con mới là đồng tính luyến ái, trước giờ con vẫn là đồng tính luyến ái. Ba yên tâm, dù sau này thế nào con cũng vẫn sẽ chăm sóc ba.”

Mười năm trước, những dòng nhật ký chứa đầy những từ ngữ mang tính chiếm hữu đối với Lục Tư Tề đã bị ba anh phát hiện, ba anh đã nổi trận lôi đình, ông tránh đồng tính luyến ái như tránh tà, ông đuổi anh đi thật xa. Mặc dù người đàn ông này không nuôi anh học đại học, không quan tâm đến con trai mình, nhưng đối với chuyện này lại cực kỳ để ý, ông luôn miệng nói không thể có lỗi với liệt tổ liệt tông của Phương gia, nhưng thật ra, ông chỉ sợ thanh danh của anh bị hoen ố làm ảnh hưởng đến công việc sau này, sợ anh không có tiền để nuôi dưỡng ông mà thôi.

Anh không có một gia đình xứng với gia đình Lục Tư Tề, cha mẹ anh ly hôn, mẹ anh đã vứt anh đi như vứt một chiếc giày rách, ba anh ra ngoài đánh bài uống rượu, xung quanh anh lúc nào cũng gà bay chó sủa, cũng hỗn loạn và tối tăm, không thấy được ánh sáng mặt trời, vậy nên anh đâu dám đến gặp Lục Tư Tề?

Anh suy nghĩ một chút rồi gọi điện cho Lục Tư Tề, nhưng chỉ mới vang lên một hồi chuông anh đã vội cúp máy.

Lục Tư Tề nhanh chóng gọi lại cho anh.

“Alo, Phương Lê?”

Nghe được giọng nói quen thuộc đó đột nhiên anh cảm thấy mắt mình có chút chua xót, anh nâng tay lên ấn vào hốc mắt, anh ủ rũ thở dài, đột nhiên anh cảm thấy những ý nghĩ tủi thân đó của mình thật buồn cười: “Lục Tư Tề, cậu có rảnh không, tôi muốn gặp cậu.”

Lục Tư Tề, có vài lời tôi muốn tự mình nói cho cậu biết.

 

Hết chương 11.

 

Chương 12

 

Ngoài trời không biết đã tạnh mưa từ khi nào, mưa tí ta tí tách, mưa mờ mịt trắng trời, mưa như trút nước đã ngừng hẳn, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống những vũng nước đọng trên mặt đất. Phương Lê bước xuống xe, anh đi đến chỗ đã hẹn trước, giẫm qua mấy vũng nước nhỏ, ống quần tây màu nâu của anh bị bọt nước bắn lên ướt đẫm. Lúc đến gần đã thấy Lục Tư Tề đứng bên cạnh hòm thư, cậu khoác chiếc áo màu xám cùng một chiếc khăn quàng cổ màu đen, thoạt nhìn trông người cậu cực kỳ mềm mại, tựa như cảm giác cậu tạo ra khi tiếp xúc với người khác vậy.

Lục Tư Tề cũng nhìn thấy Phương Lê, cậu đi về phía trước hai bước rồi rơi vào một vòng tay thật ấm áp, cái ôm ngày mưa có chút ẩm ướt, còn có cả hương trà xanh nhè nhẹ thoang thoảng.

Trong lòng Lục Tư Tề có chút chấn động, cậu có một vài phỏng đoán và ý nghĩ thật lớn mật, nhưng cậu lại có chút chần chờ, “Phương Lê?” Cậu mở miệng phá vỡ sự im lặng.

Cậu đã từng có hoài nghi, từng có đấu tranh và từ bỏ, cậu cho rằng mình vẫn luôn là một người dũng cảm, can đảm và thẳng thắn, nhưng khi đối diện với tình cảm của Phương Lê thì lại cứ chần chờ không quyết định được.

Hôm đó cậu đã suy nghĩ rất nhiều, Diêu Viễn nói vốn dĩ Phương Lê thích đàn ông, ý là Phương Lê đã có người mình thích rồi đúng không? Rượu không những khiến cho đầu óc cậu thật hỗn loạn mà còn khiến cậu nhát gan trốn tránh. Lúc bà Nhậm Thúy Cần gọi điện đến hỏi cậu khi nào đến bệnh viện kiểm tra lại, cậu đã chần chờ, không biết vì sao cậu, đã không liên hệ với Phương Lê, cái hẹn kia vẫn còn đó, hình gấu nâu vẫn lẻ loi ở kia, lòng Lục Tư Tề cũng không biết vì sao, cậu oán hận hành động của mình, nhưng cậu muốn tạm thời tránh mặt Phương Lê cho đến khi nào mình suy nghĩ cẩn thận về mọi thứ.

Phương Lê buông cậu ra, bỗng dưng cậu cảm thấy có chút lạnh.

Đôi mắt đẹp ấy nhìn cậu vô cùng trìu mếm, cái nhìn thâm tình như vậy Lục Tư Tề chưa thấy qua bao giờ: “Lục Tư Tề, tôi có lời muốn nói với em.” anh dừng một chút rồi nói tiếp, “Chúng ta ở bên nhau đi.”

Không phải là anh thích em, anh yêu em, mà là chúng ta ở bên nhau đi. Bỏ lỡ bao nhiêu năm qua, muộn màng bao nhiêu năm, anh đã đợi ngày này lâu lắm rồi, anh không có ngôn ngữ gì đặt biệt để diễn đạt ý của mình, nhưng anh lại muốn thời gian có thể dừng lại để nghe những lời tâm sự muộn màng của mình sau mười năm.

Anh đã từng dùng những từ ngữ đẹp nhất để diễn tả cảnh tượng tỏ tình mình hình dung ra vào nhật ký, nhưng lại bị ba anh ngăn cản, ồn ào hỗn loạn khiến anh do dự chần chờ, khiến anh bỏ lỡ mất thời điểm tỏ tình tốt nhất, cũng bỏ lỡ cuộc sống của nhau bao nhiêu năm nay.

“Được, chúng ta ở bên nhau đi.”

Cậu vươn tay lên ôm lấy người đàn ông trước mặt mình, mắt cậu có chút cay, “Thật xin lỗi, lúc trước em nên liên lạc với anh, nhưng…. Nhưng lại không làm.”

Phương Lê vỗ nhè nhẹ lên vai Lục Tư Tề, buông cậu ra rồi sau đó mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Cảm ơn em đã đợi anh.”

Ánh đèn ấm áp bao phủ xuống chỗ bọn họ đang ngồi, những chiếc bánh sủi cảo trong chén sứ trắng viền xanh bốc hơi nóng nghi ngút. Cắn một miếng, vị rau cần tươi mát, vị măng vừa tươi ngon vừa giòn, thịt heo mềm ngọt tràn ra khắp khoang miệng, ăn vào bụng thật ấm lòng ấm dạ.

Nhìn người trước mắt bộ dáng thật đẹp, bọn họ nhìn nhau cười thật hạnh phúc, mười năm bỏ lỡ là mười năm trưởng thành, là mười năm chuẩn bị. Có lẽ lúc đó bọn họ chưa đủ trưởng thành, nhưng hiện tại lại là quãng thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời bọn họ. May mắn là bản thân mình đã dũng cảm, mặc dù để có được ngày hôm nay bọn họ đã vòng đi vòng lại không biết bao nhiêu lần trên hành trình cuộc sống của mình, nhưng thật may mắn, những người đã từng lạc mất nhau cuối cùng cũng sẽ gặp lại được nhau bởi vì họ yêu nhau.

 

Hết chương 12.

 

Không Hẹn Mà Gặp – Chương 11 + 12.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên