Không Hẹn Mà Gặp – Chương 1 + 2.

 

Chương 1

 

Năm giờ chiều là khoảng thời gian thành phố náo nhiệt nhất, ngã tư đường không rộng lắm chen đầy những sạp hàng buôn bán rau củ quả và cả cá tôm, còn có không ít quầy bán thịt, các bác gái xúng xính váy hoa đủ mọi màu sắc sặc sỡ đang lựa chọn thức ăn, còn thuận tiện trò chuyện trao đổi với nhau vài công thức nấu ăn.

“Ông chủ à, hôm qua tôi có mua chân giò ở chỗ cậu, con gái nhà tôi thích lắm. Tôi đã ướp chân giò với dấm và bia, sau đó lại cho thêm củ cải và bí đao vào hầm chung với nhau, lúc con gái tôi về đã ăn một tô canh lớn, giảm cân gì gì đó cũng quên sạch, hôm nay còn có thịt gì tươi?”

Lục Tư Tề nghe bác gái kể các món ăn mà chảy nước miếng, cậu cũng chọn một vài thứ cho bữa cơm chiều tối nay.

Học kỳ này, vì sắp phải thi tuyển sinh vào lớp 10 nên trường trung học cơ sở trọng điểm của thành phố nơi cậu đang làm việc đã lùi thời gian tan học mỗi ngày lại nửa giờ, để trả lời các câu hỏi và giảng giải thêm về môn toán cho học sinh. Bọn nhỏ phải vất vả nên thầy giáo cậu cũng phải cố gắng theo. Thế nên, thầy giáo Lục vốn dĩ có thể không cần phải chen chúc về nhà trong giờ cao điểm thì bây giờ ngày nào cũng phải gian nan nhích từng chút một trên đường phố đông nghịt, kẹt xe hơn nửa ngày mới về được đến nhà.

Cậu chọn nghêu, lại mua thêm một cân trứng gà, người bán hàng đã miêu tả món nghêu hầm trứng nghe thật hấp dẫn, mà cách nấu cũng rất đơn giản, cậu định thử xem thế nào. Dù sao cũng làm cho mình ăn nên có thất bại cũng không sao cả.

Cậu lái xe, chầm chậm tiến về phía trước theo dòng xe cộ trên đường.

Thành phố lúc năm giờ chiều lãng mạn và ồn ào náo nhiệt, trời vẫn chưa tối hẳn, những rặng mây chiều trải khắp bầu trời như ly nước ngọt có ga vị cam bị đánh đổ. Đột nhiên, tiếng nhạc trong xe bỗng nhỏ lại, Lục Tư Tề cúi đầu nhìn xuống thì thấy là điện thoại của mẹ, bà Nhậm Thúy Cần, vừa mới chuẩn bị nhận cuộc gọi thì nghe được tiếng va chạm mạnh, chiếc xe cũng bị chấn động một chút.

Hỏng rồi! Cậu nghĩ.

Bước xuống xe, cậu thấy đầu chiếc xe đen* mình mới mua đầu năm nay đã móp vào không nhỏ, trầy sơn cũng không ít. Cậu lại nhìn về chiếc Big Ben* ở phía trước, được rồi, đuôi xe cũng bị lõm vào một khoảng. Lục Tư Tề thở dài, đây là lỗi của mình.

 

*Xe đen (大黑): Những chiếc xe được gọi là “xe đen” không nằm trong diện quản lý giao thông hoặc không thông qua bất kỳ thủ tục của các sở, ngành liên quan nào nên không nhận được biển số chứng tỏ xe đang hoạt động, để thực hiện các dịch vụ trả phí, đây là một hành động trái pháp luật. (Theo baike – baidu) (Nhà cỏ: Cũng có thể không phải nghĩa này, bạn nào biết thì chỉ giúp mình nhé.)

*Big Ben: Cái tên Big Ben có từ những năm 1990, xuất phát từ Hutou Ben, Hutou Ben còn được biết đến là mẫu xe cổ điển nhất của Mercedes- Benz. Vào thời điểm đó, tất cả Mercedes – Benz ở Trung Quốc đều là xe nhập khẩu, và xe được gọi là Big Ben chính là Mercedes – Benz S320, S500 và S600. (Nguồn sohu)

 

Chủ nhân của chiếc xe bị hại cũng đã nhanh chóng xuống xe, dù sao thì đoạn đường này cũng đang bị kẹt xe, có rất nhiều người đang chờ, dừng lại lâu quá cũng không tiện. Sau khi Lục Tư Tề xem xét tình trạng của chiếc xe xong thì đứng dậy, vừa lúc thấy được người nọ, trong lòng cậu không thể không cảm thán một câu ‘Đẹp trai ghê’.

Anh chàng đẹp trai kia mang kính mắt, trong tiết trời tháng chín này anh mặc một chiếc áo T- shirt màu xanh da trời, tay áo hơi xắn lên một chút, để lộ ra cổ tay thật đẹp, cả người anh toát lên vẻ điềm tĩnh và giỏi giang, khiến cho người ta có cảm giác cảnh đẹp ý vui.

“Thật xin lỗi, anh xem, chuyện này là lỗi của tôi, anh muốn xử lý như thế nào tôi sẽ phối hợp với anh” Lục Tư Tề còn chưa kịp nói xong thì mẹ cậu lại gọi tới.

Lục Tư Tề nhìn qua anh chàng đẹp trai kia, thấy anh ta thản nhiên nhìn mình, cậu nghĩ nghĩ rồi nhận cuộc gọi.

Trong điện thoại, mẹ cậu lo lắng vô cùng, bà nói ba cậu bị ngã lúc leo cầu thang, giờ không đứng lên được nữa. Lục Tư Tề nghe xong vội vàng nói mình sẽ lập tức chạy tới ngay, vì vậy mẹ đừng lo lắng quá.

Kết thúc cuộc gọi xong, Lục Tư Tề tỏ vẻ mình vô cùng xin lỗi, vốn dĩ muốn từ từ giải quyết chuyện này rồi chậm rãi làm quen theo bài bản, nhưng bây giờ cậu chỉ muốn kết thúc chuyện này sao cho thật nhanh chóng và tiện lợi nhất.

Không đợi cậu mở miệng, đối phương đã lên tiếng trước: “Cứ lưu số điện thoại trước rồi chúng ta sẽ giải quyết chuyện này sau.”

Vốn còn đang lo lắng, nhưng không ngờ anh chàng đẹp trai này hình như nhìn ra cậu có việc gấp nên đã thả cậu đi như vậy, Lục Tư Tề càng nhìn càng cảm thấy chàng trai trước mặt mình vừa khôi ngô tuấn tú lại vừa tốt bụng, cậu vội vàng cầm di động của mình ra trao đổi số điện thoại với nhau.

“Tôi tên là Lục Tư Tề, tôi nên xưng hô với anh thế nào?”

“Phương Lê.”

Một lần nữa lái xe lên đường, Lục Tư Tề đột nhiên phản ứng lại, người đàn ông đó có chút quen mắt, hơn nữa cái tên Phương Lê kia cũng rất quen thuộc, không phải là bạn học hồi cấp ba của cậu sao? Bây giờ mới cách tốt nghiệp cấp ba có mới mấy năm, à, hình như cũng đã hơn mười năm rồi, chẳng trách cậu không nhận ra. Mặc dù cậu và Phương Lê học cùng nhau một năm cấp ba, nhưng trong năm học đó hai người rất ít khi gặp nhau, thứ nhất là lúc Lục Tư Tề học cấp ba đã chuyển từ lớp thường qua lớp thực nghiệm, cảm giác xa lạ khiến cậu nhất thời không thể hòa nhập vào một lớp học vốn đã là một đoàn thể cố định, thứ hai là bản thân Phương Lê cũng là người không thích nói chuyện, vậy cho nên vừa rồi mới không nhận ra nhau ngay.

 

Hết chương 1.

 

Chương 2: ÁNH ĐÈN.

 

Lúc Lục Tư Tề gặp được mẹ thì trời đã tối đen.

Mắt bà Nhậm Thúy Cần đỏ hoe: “Ba con đã được người trong xưởng đưa đến phòng khám tư nhân gần đó, ông ấy mới vừa gọi điện về, nói là phải làm phẫu thuật càng sớm càng tốt, chắc là chân đã bị gãy xương rồi.”

Lục Tư Tề uống một ngụm nước ấm, nói: “Mẹ, mẹ đừng lo, bây giờ chúng ta đến đó xem ba thế nào.”

Bà Nhậm Thúy Cần kéo con trai lại, bĩu môi, ý bảo thức ăn đang ở trên bàn, “Ăn chén cơm trước đã, con cũng đi làm vất vả mà, ba con đã đến bệnh viện rồi nên tạm thời không có gì nguy hiểm.”

Ăn vội mấy miếng đậu ve xào xong, Lục Tư Tề lại vội vàng muốn lái xe đi ngay.

Bà Nhậm Thúy Cần thấy đầu chiếc đại hắc bẹp dí thì lắp bắp kinh hãi, sau khi biết rõ ràng mọi chuyện lại quở trách Lục Tư Tề một hồi lâu.

Sau khi đến phòng khám tư nhân kia, cậu đi thanh toán tiền thuốc men trước rồi mới liên hệ đặt vấn đề chuyển viện.

Lục Tư Tề nghĩ, dù sao ba mẹ cậu cũng lớn tuổi, nếu ở lại chỗ này điều trị thì cậu thấy không được tiện cho lắm, đầu tiên là cảm giác trình độ chuyên môn của bệnh viện nơi này không cao, thứ hai là ở bên này xa quá không tiện chăm sóc được cho hai người, vì quãng đường chạy xe qua lại cũng phải mất đến ba bốn tiếng đồng hồ. Sau khi bàn bạc thì cậu quyết định chuyển đến bệnh viện Khang Hòa ở trung tâm thành phố điều trị.

Bệnh viện Khang Hòa là một bệnh viện đa khoa hiện đại, vừa có thiết bị y tế tiên tiến vừa gần nhà và nơi làm việc của Lục Tư Tề. Ngay sau đó đã có kết quả chụp phim, cho thấy ba Lục bị gãy cổ xương đùi.

Cô y tá cầm tấm phim đến gọi người, Lục Tư Tề vội vàng chạy đến văn phòng bác sĩ, thật trùng hợp, bác sĩ chăm sóc chính là người cậu tình cờ gặp được cách đây không lâu.

Văn phòng không lớn lắm, mấy vị trí khác cũng không thấy bác sĩ nào, chỉ có một mình Phương Lê ngồi ở bên trái máy điều hòa, ánh đèn sáng ngời trong bệnh viện chiếu lên vai anh, hàng mi dài cong vút như cánh quạt đổ bóng xuống đôi mắt đẹp.

Chạm mặt hai lần trong một ngày cũng coi như là duyên phận đi, trong lòng Lục Tư Tề thầm nghĩ như vậy.

Sau khi nói chuyện với Phương Lê về tình hình bệnh tình của ba mình xong, cả văn phòng lại yên tĩnh như cũ, Phương Lê cầm tấm phim kia lên tiếp tục cúi đầu nghiên cứu, nhìn qua có vẻ như anh ấy không muốn nói về bất cứ điều gì khác nữa.

Lục Tư Tề đi vài bước rồi mới quay đầu lại gọi: “Phương Lê.”

Người đàn ông dưới ánh đèn chậm rãi ngẩng đầu, ngước đôi mắt đẹp kia lên nhìn cậu.

“Gặp lại bạn học cũ mà lúc trước tôi đã không nhận ra, về chuyện chiếc xe, anh xem thử sửa hết bao nhiêu tiền rồi tôi gởi lại cho anh.”

Phương Lê cười khẽ, dường như anh cảm thấy thật vui vẻ vì Lục Tư Tề nhận ra mình, sau đó đặt tấm phim kia xuống rồi mới nói: “Không có việc gì, bạn học cũ.”

Trong ký ức của Lục Tư Tề, rất ít khi cậu thấy Phương Lê cười, và trong ấn tượng của cậu cũng có rất ít người cười lên nhìn đẹp như vậy, cậu bị nụ cười kia làm lóa mắt một chút, nhìn lại lần nữa lại thấy bộ dáng Phương Lê vẫn lãnh đạm như cũ.

Cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng bước chân của các bác sĩ khác, Lục Tư Tề cũng chào tạm biệt bác sĩ Phương.

Bà Nhậm Thúy Cần ngồi trước giường bệnh gọt táo, sau khi nghe Lục Tư Tề kể xong thì gật gật đầu, bỗng nhiên bà lại nói: “Không ngờ bạn học của con lại có tiền đồ như vậy, giờ đang làm ở bệnh viện này, năm xưa khi gặp cậu ấy mẹ chỉ nhớ cậu ấy là người rất ít nói, lớn lên khá đẹp trai, thành tích học tập cũng tốt.”

“Hả? Mẹ, mẹ đã gặp anh ấy khi nào?” Lục Tư Tề tò mò hỏi.

“Vào ngày họp phụ huynh năm cuối cấp ba đó, mẹ đi họp, không phải con mới chuyển qua lớp mới sao, mẹ không tìm được lớp con, cũng may là trên đường đi gặp được cậu bạn kia của con,” Nhậm Thúy Cần đưa quả táo cho Lục Tư Tề rồi nói tiếp: “Cậu bạn kia của con rất ngượng ngùng, trên đường đi không nói lời nào, sau đó mẹ lại hỏi cậu ta biểu hiện của con thế nào, cậu ấy đã nói rất nhiều lời tốt về con, nhóc con, nhân duyên của con cũng tốt quá ha.”

Phải không? Nhưng mà trong ấn tượng của cậu thì hai người gần như là không thân thiết, Lục Tư Tề có chút lăn tăn, không ngờ Phương Lê lại là một người khá tốt, nhưng đột nhiên cậu lại nghĩ, sao lúc nãy mình không xin WeChat của anh ấy, thật ngu ngốc.

Thôi bỏ đi, dù sao thì bây giờ bọn họ cũng sẽ thường xuyên gặp được nhau.

 

Hết chương 2.

 

Không Hẹn Mà Gặp – Chương 1 + 2.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên