Không Hẹn Mà Gặp – Chương 13 + 14.

 

Chương 13: Phiên ngoại 1

 

Năm đầu tiên Phương Lê và Lục Tư Tề ở bên nhau, một hôm vào ngày lễ nhà giáo. Sáng sớm Lục Tư Tề đã đến trường lên lớp, cậu cũng không nhắc cho Phương Lê biết hôm nay là ngày gì. Bọn họ đã sống cùng nhau, kiểu cuộc sống của những người trưởng thành, cuộc sống gia đình vô cùng đơn giản. Trên đường cậu đi làm bà Nhậm Thúy Cần đã nhắn tin chúc mừng thầy Lục ngày nhà giáo vui vẻ trong group chat gia đình, còn đính kèm một icon cảm xúc thật khoa trương, trên đó có năm chữ lớn được viết theo font chữ nghệ thuật “Chúc Mừng ngày nhà giáo.” Còn bên dưới là một loạt hình động hoa Tulip và hoa Hồ Điệp, màu sắc xanh đỏ lập lòe khiến cho người xem phải lóa mắt. Lục Tư Tề vội vàng cảm ơn mẹ vì đã chúc mừng mình. Di động Phương Lê không có group xã giao nào, anh ngồi trong văn phòng đọc các tin nhắn WeChat chưa đọc, sau khi đọc xong thì chuẩn bị đặt một bó hoa tươi “Nụ cười của em” qua điện thoại, năm cành hoa màu trắng điểm xuyến vài cánh hồng phơn phớt, bó hoa được trang trí bằng hoa cẩm tú cầu màu xanh nhạt, cánh hoa nho nhỏ giống như những chú bướm nhỏ xinh mộc mạc.

Vừa đơn giản vừa thanh lịch, không chút khoa trương và rẻ tiền chút nào, bác sĩ Phương muốn chơi hệ lãng mạn một lần.

Lúc hoa được giao tới, tất cả các giáo viên trong văn phòng đều có mặt đông đủ, mọi người cười trêu chọc Lục Tư Tề, nói có phải bạn gái cậu tặng không, gu thẩm mỹ của bạn gái cậu cũng không tệ chút nào. Cô Hứa nhìn Lục Tư Tề có chút phức tạp, một lúc lâu sau lại yên lặng quay về. Sau đó lại có một vài học sinh lục tục đến tặng thiệp chúc mừng, tặng chocolate, tặng kẹo trái cây…… Thầy Lục định mang về hết cho bác sĩ Phương ăn.

Khoảng ba bốn giờ chiều, các giáo viên đã rời văn phòng gần hết, Lục Tư Tề vẫn còn một tiết cuối buổi chiều, lúc cậu đang sửa soạn lại giáo án lên lớp thì cô Hứa đến.

Ít nhiều gì Lục Tư Tề cũng hiểu được tâm ý của cô Hứa. Cô Hứa cũng nhận được rất nhiều hoa, dù sao cũng là giáo viên nữ, rất được học sinh thích.

Thấy bộ dáng cô Hứa muốn nói lại thôi nên Lục Tư Tề đã gọi cô lại: “Cô Hứa.”

Cô Hứa có tâm hồn thiếu nữ thất tha thất thểu đi tới, cô vừa có chút chờ mong vừa có chút thấp thỏm lên tiếng hỏi: “Thầy Lục, bó hoa đó là của bạn gái anh tặng hả?”

“Không phải,” Lục Tư Tề thấy ánh mắt cô Hứa sáng lên một chút, cậu lại nói tiếp: “Bạn trai tôi tặng.”

“Nam? Bạn trai!” Cô Hứa không hổ là nữ giáo viên thời đại mới, sau khi sửng sốt một chút thì cuối cùng cũng chấp nhận lời come out đột ngột này, “Là người đàn ông ở công viên lần trước phải không?”

Lục Tư Tề gật gật đầu rồi cầm sách lên lớp, cuối cùng vẫn không quên chúc cô có một ngày lễ vui vẻ.

Lúc Phương Lê về đến nhà đã ăn một nắm kẹo ngọt ngào béo ngậy, miệng thì nói đừng có lộn xộn nhưng trong lòng thì lại hạnh phúc vô cùng, những mệt mỏi của một ngày làm việc dường như cũng được quét sạch, hôm sau còn vui vẻ mang chocolate đến bệnh viện đưa cho mấy người trong phòng làm việc ăn cùng, rồi ngồi chờ người ta tới hỏi anh kẹo này ở đâu ra.

Tối hôm đó hai người làm ổ trên sô pha xem một bộ phim điện ảnh thập niên 90, miệng thì nhai kẹo liên hồi, lúc hôn cũng còn cảm nhận được vị  ngọt của kẹo mùi đào mật. Cuối cùng bác sĩ Phương cũng giữ vững được quan điểm của một bác sĩ, kéo Lục Tư Tề đi đánh răng thật kỹ trước khi lên giường ngủ.

Ngày nhà giáo chỉ có một ngày thôi nhưng cũng lãng mạn lắm, tốt nhất là vào ngày thầy thuốc cũng nên làm gì đó để chúc mừng bác sĩ Phương một chút, như thế thì thầy Lục mới có thể danh chính ngôn thuận thể hiện tình cảm lãng mạn trước mặt đồng nghiệp của bác sĩ Phương được. Tất nhiên là màm thể hiện tình cảm gì gì đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, chứ thầy Lục thì tỏ vẻ mình không làm thế bao giờ.

Lúc xem lịch thì thấy sắp tới còn có tết Trung Thu, ngày lễ Quốc khánh, tết Trùng Dương (Ngày 9/9), lễ Halloween, lễ Tạ ơn…… Ừm, ở bên cạnh người thương thì ngày nào cũng đều là lễ tình nhân hết.

Cuộc sống của bác sĩ Phương và thầy Lục cứ chậm rãi trôi qua như thế đó, tựa cây Hòe già chậm rãi vươn mình dưới ánh nắng mặt trời rồi tỏa hương thoang thoảng vậy.

 

Hết chương 13.

 

Chương 14: Phiên ngoại 2.

 

(1) Những suy nghĩ của Phương Lê.

Thật ra chuyện Phương Lê thích Lục Tư Tề là một chuyện hết sức tự nhiên. Vào đêm đó, mặc dù cậu thiếu niên ấy rất lo lắng nhưng vẫn đứng lên bảo vệ anh, hình ảnh đó như một tia sáng chiếu lên cuộc sống vốn bình thường và u ám của Phương Lê.

Thật ra thì thanh xuân của mỗi người đều thích một người nào đó ở xung quanh mình, có thể cậu bé (cô bé) đó ở trong mắt người khác là hết sức bình thường không có gì hiếm lạ, nhưng ở trong mắt mình thì lại luôn khác biệt, luôn bất giác bị cậu bé (cô bé) đó hấp dẫn, tựa như Lục Tư Tề và Phương Lê vậy.

Lục Tư Tề là đại diện của lớp sinh học, thành tích luôn nằm trong nhóm người nổi bật nhất lớp. Chắc là lúc trước cũng làn cán bộ lớp quen rồi, Phương Lê thấy lúc cậu nói chuyện với bạn học nào cũng đều mang theo tươi cười trên mặt, nụ cười đó sẽ khiến người đối diện có cảm giác thật thân thiện, thật dễ nói chuyện, nhưng nếu cẩn thận nhớ lại thì bạn sẽ có cảm giác nụ cười công thức kia như có ý muốn đẩy đối phương ra xa một chút và giữ khoảng cách nhất định.

Phương Lê nhớ lại mấy lần gặp mặt ít ỏi giữa anh và cậu trong ba năm cấp ba. Hai năm đầu thì không học cùng lớp, anh luôn nhìn cậu mỗi khi có tiết thể dục, nhìn cậu chạy qua bên cạnh mình, nhìn mái tóc mềm mại của cậu giống như một đóa cẩm tú cầu đung đưa trước mắt trong buổi sớm mai theo từng bước chạy. Thỉnh thoảng có mấy lần gặp nhau ở cầu thang bộ, nương theo dòng người tấp nập anh may mắn được kề vai sát cánh cùng cậu một lần, đó là lần tiếp xúc trực tiếp hiếm hoi anh có được. Lên lớp mười hai, lớp thực nghiệm được chọn lại, Lục Tư Tề đã chuyển lên cùng lớp với anh, đáng tiếc số lần hai người tiếp xúc vẫn không nhiều lắm. Trong buổi phụ đạo môn ngữ văn, thầy giáo dạy văn đã đọc một bài báo khiến Lục Tư Tề vô cùng kỳ vọng vào nghề bác sĩ, Phương Lê đã âm thầm nhớ kỹ những người Lục Tư Tề sùng bái như Roth* và Pavlov.

* Kenneth Roth (sinh ngày 23 tháng 9 năm 1955), ông là một luật sư người Mỹ, là giám đốc điều hành của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền từ năm 1993.

* Ivan Petrovich Pavlov, (Sinh ngày 14 tháng 9 năm 1849  –  mất ngày 27 tháng 2 năm 1936)  Ông là một nhà sinh lý học, tâm lý học và là một thầy thuốc người Nga, viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Peterburg (1907). Ông là người đã giành được giải Nobel sinh lý và y khoa năm 1904 cho công trình nghiên cứu liên quan đến hệ thống tiêu hóa. Pavlov là người đầu tiên mô tả hiện tượng “Điều kiện hóa cổ điển.” (classical conditioning). Ivan Pavlov, người được mệnh danh là “Nhà sinh lý học bậc nhất của thế giới” đã chào đời cách đây 171 năm, ngày 14/9/1849, ở Ryazan (Nga). Ông là người đã sáng tạo ra học thuyết duy vật về hoạt động thần kinh cấp cao và được nhận giải thưởng Nobel Sinh lý và Y khoa năm 1904 cho sáng tạo này. (Theo wikipedia.)

 

Vì thế, anh đã vô thức nỗ lực theo hướng đó, cuối cùng trở thành một vị bác sĩ chuyên nghiệp có tay nghề rất cao, anh mang theo mắt kính gọng vàng vừa văn nhã vừa cấm dục, ừm, chắc là Lục Tư Tề sẽ thích. Vì thế anh đã âm thầm lặng lẽ quay trở lại quê nhà, âm thầm lặng lẽ liên lạc với bạn cũ Diêu Viễn để hỏi thăm tin tức về cậu rồi tạo ra vài cuộc gặp gỡ thật tình cờ.

Vì vậy, trong một buổi chiều muộn ngày hôm ấy, ngày ráng chiều đỏ rực như bức tranh của đứa trẻ mới tập tô, vị Phương tiên sinh trước giờ chỉ biết yên lặng yêu thầm người ta cuối cùng cũng gặp được Lục tiên sinh như ý nguyện.

 

(2) Về chuyện đó.

Lục Tư Tề luôn có cảm thấy bản thân mình yêu Phương Lê không đủ nhiều.

Ý nghĩ này xuất hiện khi ông ba đáng ghét của Phương Lê mang cuốn sổ nhật ký cũ đến cho cậu xem sau khi phát hiện Lục Tư Tề.

Phương Lê nghĩ việc anh yêu thầm là chuyện của trước kia, không liên quan gì đến Lục Tư Tề, vậy cho nên anh đã không nói cho cậu biết, kết quả là, bây giờ chuyện tình cảm lúc đó bại lộ hoàn toàn trước mắt cậu, khiến cậu có cảm giác tình yêu của Phương Lê cẩn trọng và đáng yêu như một con bạch hạc vậy, còn bản thân mình thì lại không hề hay biết gì, hại hai người phải bỏ lỡ nhau lâu như vậy.

Loại tâm lý thua thiệt này xuất hiện dẫn tới kết quả là càng ngày Lục Tư Tề càng cưng chiều bác sĩ Phương hơn, cậu luôn đồng ý với những yêu cầu của anh, à…. Ừm….. bao gồm cả về chuyện giường chiếu.

Bác sĩ Phương đối với việc người mình thầm mến và mơ ước nhiều năm nay đã thật sự trở thành vợ mình thì luôn có cảm giác hạnh phúc như bay lên thiên đường. Ngày thường khám bệnh cho người ta anh cũng cảm thấy bản thân mình hạnh phúc hơn họ rất nhiều, vậy nên vẻ mặt anh cũng hiền từ một cách quỷ dị, cũng kiên nhẫn hơn so với trước kia rất nhiều, cậu bác sĩ thực tập thầm kinh ngạc, cho rằng bác sĩ Phương đã đổi tính đổi nết, trở nên dịu dàng hơn chứ không phát ra hàn khí như mọi khi nữa. Vậy cho nên, vào lúc đêm khuya thanh vắng, bác sĩ Phương luôn ôm Lục Tư Tề như ôm cái bánh yêu thích chẳng muốn rời tay, anh ghé vào bên tai cậu nỉ non bằng giọng nói khàn khàn vô cùng gợi cảm: “Thêm một lần nữa đi.” Nếu là trước kia thì chắc chắn Lục Tư Tề sẽ suy xét xem gần đây hai người có làm không, hoặc ngày hôm sau hai người có đi làm không, mà thường thường cậu sẽ từ chối, nhưng bây giờ cậu lại là người không đành lòng cự tuyệt, thậm chí còn chủ động nài nỉ thêm một lần nữa. Lúc đầu Phương Lê cực kỳ hạnh phúc và cố gắng phát huy hết mọi kỹ năng mình có, nhưng nhiều lần như vậy thì không tránh khỏi sẽ có nghi ngờ, anh hỏi cậu có phải do áp lực công việc quá lớn hay không.

Lục Tư Tề đỏ mặt rồi ra sức ôm anh, chôn mặt mình vào xương quai xanh xinh đẹp của anh, cậu do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn nói: “Làm sao bây giờ, đột nhiên em phát hiện ra mình yêu anh nhiều hơn em đã nghĩ.”

Cả người bác sĩ Phương lập tức tràn đầy năng lượng trở lại.

Còn về phần ba Phương gây phiền phức hay nói ai câu dẫn ai cũng được, cậu hoàn toàn không quan tâm.

 

Hết chương 14.

 

Không Hẹn Mà Gặp – Chương 13 + 14.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên