Không Hẹn Mà Gặp – Chương 5 + 6.

 

Chương 5.

 

Đối với Lục Tư Tế thì người có ràng buộc nhiều nhất trên đời này chính là cha mẹ, công ơn sinh thành dưỡng dục đó không gì có thể báo đáp được, thứ bị ràng buộc nhiều nhất chính là công việc, bởi vì nó đã được lựa chọn và xác định, vậy cho nên phải có trách nhiệm với cuộc sống trong suốt như tờ giấy trắng.

Gia đình và công việc là những thứ gắn liền mật thiết với bản thân trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai, chúng rất dễ tác động lên suy nghĩ của cậu, choán hết đầu óc cậu.

Nhưng mà, người đàn ông đã lâu không gặp trước mắt này thậm chí còn không được gọi là bạn cũ, vậy mà anh ấy lại vẫn luôn thường xuyên chiếm cứ đầu óc cậu, không nhiều cũng không ít, có khi chỉ lưu lại một chút góc áo, có đôi khi chỉ là một bóng dáng vô tình chợt lướt qua, hoặc chỉ dăm ba câu dặn dò công thức của bác sĩ, tất cả cứ xoay quanh trong đầu cậu mãi, giống như anh là người bị bỏ rơi bị lãng quên, cuối cùng bây giờ anh cũng gạt bỏ được những cành cây rậm rạp che đi ánh sáng để bước đến trước mặt cậu và nói cho cậu biết, ‘Này, tôi ở đây này, sao cậu có thể quên tôi được!’

Nồi cà chua sôi ùng ục bốc khói nghi ngút, thỉnh thoảng sẽ có một vài bọt khí bị vỡ giống như tâm trạng Lục Tư Tề lúc này, sau một lúc suy nghĩ, dường như cậu cũng đã bình tĩnh trở lại.

Bạn học Lục Tư Tề, tâm tư vừa rồi của cậu thật không nên nha, cậu cho rằng tất cả mọi người ai cũng đều là gay giống cậu sao? Còn tự mình ăn dấm nữa chứ.

Chắc có lẽ đợi một hồi lâu mà không thấy cậu nói tiếng nào, Phương Lê ăn xong một đũa miến ngâm nước lèo rồi mới hỏi: “Cậu làm sao vậy?” Mới vừa rồi anh đã cố tình nói về chuyện hẹn hò, vì anh muốn nhìn phản ứng của Lục Tư Tề một chút. Anh như một người bình tĩnh quan sát con mồi của mình, thấy Lục Tư Tề rõ ràng có chút phản ứng khi mình nói đến chuyện hẹn hò, trong lòng anh nhịn không được mừng thầm.

“Không sao không sao, bác sĩ các anh bình thường hay bận rộn mà, mấy tháng nay tôi thấy anh vẫn luôn phải trực, ngay cả hai ngày nghỉ cũng ở lại bệnh viện,” Lục Tư Tề gắp một miếng thịt, cậu nhìn Phương Lê rồi nói: “Chủ nhiệm của anh cũng vì suy xét cho anh thôi, tôi thấy anh ngày thường bận rộn như vậy chắc sẽ không có thời gian đi tìm bạn gái đâu!”

“Tôi lại không muốn.” Phương Lê yên lặng lẩm bẩm một câu.

“Hả, anh vừa nói gì?”

“Tôi nói, cậu thì sao, cậu có bạn gái chưa?” Phương Lê hỏi Lục Tư Tề.

Vì muốn tạo ra bầu không khí cổ kính một chút nên quán lẩu này đã trang trí bằng cách treo những chiếc đèn lồng đỏ lên trên cửa và giữa các vách ngăn, trông thật ấm áp, chỉ cần nhìn màu sắc thôi cũng khiến cho người ta cảm thấy ấm áp rồi, giống như món canh bí đỏ vừa mới múc ra khỏi nồi vậy, giờ phút này nó đang phản chiếu trong đôi mắt Lục Tư Tề.

“Không có, tôi là một thanh niên lớn tuổi độc thân.” Cậu còn làm một biểu tình trông thật tinh nghịch, chọc cho Phương Lê nhịn không được cười khẽ.

Đúng rồi, Lục Tư Tề chính là một sự tồn tại ấm áp như vậy đó, Phương Lê nghĩ.

“Thật sự là vấn đề của tôi, chủ nhiệm của chúng tôi cũng đã nói với tôi nhiều lần rồi, nhưng vì công việc của tôi nhiều quá không có thời gian rảnh rỗi, kiểu người tôi thích cũng khó tìm, vậy nên không thể làm lỡ thời gian của con gái nhà người ta.” Ngoài miệng thì Lục Tư Tề nói như vậy nhưng trong lòng lại nghĩ, thật ra là do tính hướng của tôi không giống người thường thôi.

Sau khi ăn một lúc lâu, Lục Tư Tề lại đột nhiên nói: “Ah, đúng rồi, tôi có nghe Diêu Viễn nói trước đây anh thích các ngành trong lĩnh vực công nghệ thông tin, vậy sao bây giờ anh lại làm bác sĩ?”

Phương Lê ngẩn người, anh mở miệng như muốn nói điều gì đó, nói rằng anh muốn trở thành một bác sĩ cậu sùng bái hay chỉ vì trong lòng anh ôm chút hi vọng mong manh mình thể tiếp tục học cùng lớp với cậu? Nhưng cuối cùng anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Trước lúc điền nguyện vọng tôi đã thay đổi, hơn nữa tôi cũng rất thích.”

Hai người nhẹ giọng nói chuyện với nhau, nói về công việc của mỗi người. Một bữa cơm không thể nói là khách chủ đều thập phần vui vẻ hạnh phúc, nhưng bầu không khí đó cũng có thể xem như hài hòa, thâm tâm hai người đều cảm thấy hài lòng.

Lục Tư Tề rất ít khi đi ăn cùng với người không thân thiết, bản thân cậu rất ít xã giao, nhưng ăn cơm với Phương Lê cậu lại không có cảm giác xấu hổ hay xa cách gì, trái lại thấy Phương Lê vùi đầu ăn lẩu mới biết, thì ra cậu nhóc lạnh lùng trong trí nhớ cũng bị nhuốm mùi trần gian bên nồi lẩu thơm ngon và ánh đèn rực rỡ ở đây. Bất giác trong lòng cậu bỗng sinh ra cảm giác tiếc nuối, không biết sau này còn có thể gặp nhau được nữa không.

Nghĩ lại thì, Lục Tư Tề, mày giỏi lắm, lại có ý đồ gì đây, mới gặp nhau có vài lần đã muốn vẽ ra những chuyện không đâu rồi, mấy đề thi áp trục chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba tới mày đã chuẩn bị xong chưa? Tuần tới phải mở lớp rồi, PPT* đã sửa lại chưa? Còn đánh giá giáo án  tốt nghiệp của lớp giỏi nữa, mày làm chưa? Có rất nhiều giáo án, rất nhiều đề toán ào ào hiện ra trước mắt cậu, vậy nên bác sĩ Phương chỉ có thể tủi thân trốn trong một góc, chỉ có thể thỉnh thoảng chạy ra kêu gào chứng minh sự tồn tại của mình một chút mà thôi.

*PPT: PowerPoint.

 

Hết chương 5.

 

Chương 6

 

Kỳ thi giữa kỳ tháng 11 đến cùng với mùa lá rụng đầy đất. Vế trước khiến đám gấu con đầu váng mắt hoa, khổ không nói nổi, còn vế sau lại phủ lên trường học mấy phần nghệ thuật mà bình thường chỉ có thể thấy trên các bộ phim điện ảnh.

Hôm đó Lục Tư Tề nhờ lớp trưởng đến lấy bài kiểm tra giữa kỳ, thấy khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn của lớp trưởng hiện lên hai quầng thâm mắt đen thui, cậu không khỏi thở dài cho đám nhóc đáng thương này, lại nhớ tới bản thân mình năm đó khi còn đi học, cũng mệt mỏi ứng phó với các kỳ thi thế này. Cậu còn nhớ có lần mình say mê chơi một game mới ra tới mất ăn mất ngủ, khiến ngày hôm sau thi ngữ văn suýt chút nữa ngủ gục, sau lần đó cậu bị bà Nhậm Thúy Cần chỉnh đốn một trận. Đúng vậy, dù sao cậu cũng là một người bình thường, không giống bạn học Phương kia, học giỏi hơn người bình thường không biết bao nhiêu lần.

Cậu nhấp một ngụm cà phê, ừm, thật ngon, chắc là mình có tuổi rồi nên cứ mãi nhớ về những năm tháng đã qua như vậy. Cậu nhớ bà Nhậm Thúy Cần thường cảm thán rằng dấu hiệu già đi của một người chính là thích hồi tưởng về quá khứ, điều mà lúc trước cậu đã không quan tâm lắm.

Sau khi thi xong, cô Hứa ở lớp 9 cách vách đi vào: “Thầy Lục, xong tiết toán còn tiết nào nữa không? Anh thấy bài thi thế nào?”

“Ừ. Đề bài có hơi khó, chắc mấy đứa nhỏ cũng lo lắng lắm.” Cậu cười nói.

Cô Hứa là giáo viên trẻ, cũng mới vào trường mấy năm trước, cô và Lục Tư Tề được ca ngợi như Kim Đồng Ngọc Nữ trong tổ toán học lớp 9.

“Đúng là khó nên điểm số nhìn chung thấp hơn so với lần trước, nhưng học sinh lớp thầy Lục làm bài cũng không tồi, người đạt điểm cao nhất cũng là học sinh ở lớp anh.” Trong lòng cô âm thầm cảm thán, thầy Lục đẹp trai thật, đôi mắt của anh ấy là đẹp nhất, đặc biệt nhất là lúc cười rộ lên, vừa rồi mình không có đỏ mặt chứ?!

Người được điểm cao nhất lớp cậu là bạn nhỏ Quý Phương Chu, năm học nào cậu ấy cũng đứng nhất lớp. Vâng, đó là một huyền thoại. Sau khi nói với cô Hứa vài câu thì cậu lại vội vàng vào lớp học.

Trước khi thi đám nhóc này đã ốm nhom gầy còm như cá thòi lòi mới bò lên bờ, giờ nhìn sắc mặt đứa nào đứa nấy đều không tốt, bộ dáng cầm bài thi thấy chết cũng không sờn. Nhưng khi nghe cuối tuần này sẽ dẫn tụi nó đến một công viên mới mở cắm trại dã ngoại thì cả đám lại hiện nguyên hình, quả nhiên, điểm số gì gì đó làm sao áp được đám nhóc có bản tính vui tươi thích cười này chứ!

Tin tức học sinh lớp 8 và lớp 9 cuối tuần này đi cắm trại dã ngoại ở công viên đã lan truyền nhanh chóng khắp nơi, chỉ mới mấy ngày mà đã có rất nhiều giáo viên tới hỏi cậu về chuyện này, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng tới. Cậu vội vàng cười đảm bảo sẽ trông chừng tụi nhỏ thật tốt, thật an toàn, sẽ không để xảy ra bất cứ sự cố nào, hơn nữa công viên cũng không xa trường học lắm.

Thời tiết cuối tuần thật đẹp, nhóm cán bộ lớp đã đến cổng trường từ rất sớm, bọn họ đang cầm danh sách điểm danh nhân số. Hầu như người nào cũng đều mang theo thật nhiều đồ ăn vặt, Lục Tư Tề cũng mang theo thảm dã ngoại và một vài con diều mượn từ cháu gái của Diêu Viễn.

Lớp trưởng nhanh chóng chạy tới báo cáo: “Thầy Lục ơi, có 30 người đã tới, ngoại trừ Quý Phương Chu thì tất cả những người đăng ký ngày hôm đó đều đã tham gia đầy đủ.” Lớp trưởng gãi gãi đầu, “Nhưng mà lại không đủ xe đi.”

Hầu hết bọn trẻ đều tự đạp xe đến, một số khác thì được cha mẹ đưa đón, nhưng cũng có mấy bạn nhỏ tự mình đi bộ đến. Công viên cách trường nói xa cũng không xa mà nói gần cũng không gần, đi qua đi lại cũng hơi quá sức. Xe Lục Tư Tề có thể chở được ba bốn đứa, nhưng cậu vẫn không thể chở hết nhiều học sinh như vậy.

Lục Tư Tề có chút lo lắng, cậu đang định gọi điện cho Diêu Viễn, bảo cậu ta tới giúp đỡ thì lại thấy một chiếc quen thuộc chạy đến gần. Người bước xuống xe chính là bạn nhỏ Quý Phương Chu. Sau khi biết chuyện, cậu bạn nhỏ không hổ là đứa trẻ thông minh, rất biết suy nghĩ cho thầy giáo, lập tức ngõ lời nói cậu mình có thể phụ trách đưa đón những học sinh còn lại. Trong lòng Lục Tư Tề rất muốn từ chối, vừa định quay đầu thì thấy chiếc xe kia đã hạ cửa sổ xuống, người cậu ngồi trong xe chính là bác sĩ Phương lâu ngày không gặp.

 

Hết chương 6.

 

Không Hẹn Mà Gặp – Chương 5 + 6.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên