Không Hẹn Mà Gặp – Chương 9 + 10.

 

Chương 9

 

Hôm nay cô Hứa mặc trang phục rất khác với lúc ở trường học chỉ mặc trang phục công sở già giặn. Nhìn từ góc độ của một thanh niên không thẳng như Lục Tư Tề thì chắc chắn cô ấy đã trang điểm tỉ mỉ. Mái tóc màu hạt dẻ xoăn nhẹ vừa dịu dàng vừa trí thức, khuôn mặt trắng nõn được phủ lên một lớp phấn mỏng, môi như cánh hồng mùa hạ, cô mặc một chiếc váy sọc dài màu trắng xanh, trông có vẻ rất khác với cô giáo  trẻ trung giỏi giang ngày thường, tắm mình trong nắng thu vàng óng như cánh hoa được tưới một thìa ong lên vậy, ngọt ngào động lòng người. Nếu không phải cậu thích đàn ông thì nhất định sẽ bị hình ảnh này hấp dẫn. Nhưng Lục Tư Tề chỉ lễ phép chào hỏi: “Cô Hứa, cô cũng tới công viên chơi sao?”

Hôm nay trước khi tới đây cô Hứa đã nhờ bạn thân cố vấn cho cách trang điểm mà mình ưng ý nhất, cô cũng mặc bộ váy mình mới mua. Lúc trước ở văn phòng có nghe nói hôm nay thầy Lục muốn dẫn học sinh đến công viên này chơi, vì vậy đã âm thầm để ý, nhớ kỹ ngày đi rồi mang cơm trưa đến. Cô muốn biểu hiện mình là một cô gái đảm đang và hiền lành, vì thế đã mang theo rất nhiều thức ăn mình tự nấu đến, cô lấy từng món ra từ trong túi xách mang theo bên mình.

Thịt luộc sốt tỏi tăm, vịt xé sợi, ngó sen tẩm bột chiên, bánh cuốn thịt gà …… Thức ăn phủ kín cả thảm dã ngoại.

“Tôi nghe nói anh mang học sinh của mình tới đây, nhớ ra anh có một mình nên chắc sẽ khó khăn, vậy nên tôi đến xem có thể giúp gì được cho anh không.” Cô nhìn Lục Tư Tề rồi sau đó lại cười dịu dàng: “Tôi đoán mọi người muốn ăn cơm, vì vậy nên tôi đã mang theo ít đồ ăn tới.”

Lục Tư Tề cũng thông minh, thấy bộ dáng cô Hứa hoàn toàn không giống với lúc ở trường thì trong lòng cậu đã sáng tỏ. Cậu quay đầu lại nhìn Phương Lê, Phương Lê cũng đã thu dáng vẻ vui vẻ thoải mái hiếm có vừa rồi lại, anh khôi phục lại vẻ ngoài lãnh đạm như lúc ban đầu, một bộ người sống chớ đến gần, cả người toát lên loại khí chất lạnh như băng tuyết.

Nếu suy nghĩ của Phương Lê có thể nói ra, phỏng chừng đã không khách khí đưa ra lý do gì đó đuổi khách rồi, ừm, rất có phong độ đàn ông.

“Tôi thay mặt đám gấu con trong lớp cảm ơn cô Hứa,” Sau khi Lục Tư Tề cảm ơn xong lại giới thiệu với cô Hứa, “Nhưng hôm nay cũng không phải một mình tôi dẫn các bạn nhỏ tới, đây là bạn của tôi, anh Phương đã đến giúp tôi, vậy nên cũng không có khó khăn gì.”

Có thể thấy sau khi nhìn kỹ diện mạo của Phương Lê thì cô Hứa có hơi đỏ mặt. Phương Lê nheo mắt, thân thiện chào hỏi.

“Nếu không thì anh gọi bọn học sinh tới ăn cơm đi.” Cô Hứa đề nghị.

Nhìn thời gian, cũng đã sắp tới giờ người ta giao sushi đến cho cậu, Lục Tư Tề gọi bọn nhỏ rồi cùng nhau ngồi xuống ăn cơm.

Các bạn học đang mải mê chơi giờ như bầy chim nhỏ vội vàng từ khắp các ngõ ngách trong công viên xúm lại chỗ này, người rửa tay, người lau mồ hôi, khuôn mặt đứa nào cũng đỏ bừng vì hưng phấn và vui vẻ.

Không bao lâu sau, hai phần sushi lớn cũng đã được giao tới, thêm phần thức ăn của cô Hứa và cơm hộp của Lục Tư Tề, hơn nữa học sinh nào cũng được mẹ mình chuẩn bị thức ăn đơn giản và đồ ăn vặt để mang theo, thế nên cũng vô cùng phong phú.

Toàn bộ tầm mắt của mọi người đều nhìn chăm chú, lại có nhiều học sinh như vậy nhưng cô Hứa vẫn muốn phát huy sự dịu dàng của mình, vừa ngượng ngùng gắp thức ăn cho Lục Tư Tề, vừa ở một bên yên lặng ăn cơm. Học sinh trung học năm nhất cũng không phải dốt đặc cán mai, chẳng qua ngày thường hai vị thầy cô giáo này lúc nào cũng nghiêm khắc, vậy nên bọn chúng cũng rất thông minh, chỉ ríu rít tán gẫu với nhau các đề tài về trò chơi hay ngôi sao trên truyền hình linh tinh gì gì đó, rất biết điều khi không nhắc đến vấn đề gì liên quan đến cô Hứa.

Lục Tư Tề gắp một miếng sushi jăm bông cho Phương Lê, cậu nghiêm túc nói: “Đám học sinh này không biết ngại ngùng lúc ăn đâu, anh đừng khách sáo nha.” Rồi sau đó lại ghé sát vào bên tai anh nhỏ giọng nói: “Lần trước thấy anh ăn lẩu rất thanh đạm nên lần này tất cả đồ ăn ở đây tôi không cho dính vào một chút mù tạc nào.”

Hơi thở ấm áp mềm mại phả vào tai khiến tai Phương Lê có chút đỏ. Nhưng mà, cảm giác khó chịu khi cô Hứa xuất hiện cũng dần dần phai nhạt đi không ít. Anh gật gật đầu, ăn vô cùng vui vẻ.

Mấy cô bé vốn đang ngồi trong một góc nói chuyện phiếm về những người nổi tiếng, khi nhìn thấy cảnh tượng đó thì kích động không thôi, cả khuôn mặt cũng đỏ bừng, nhưng lại không thể nói gì, chỉ có thể nhìn vào mắt nhau, vậy nhưng các em vẫn có thể đọc ra được ý nghĩa của những biểu cảm trong ánh mắt từng người: Vẻ mặt tụi nó đúng kiểu, szd*!!!

*Szd (是真的): Là thật đó.

Sau khi ăn xong đám học sinh cũng có chút mệt mỏi, tụi nó đến đình hóng gió nói chuyện tào lao hoặc là chơi các trò chơi trên bàn cờ (Board game). Lục Tư Tề và Phương Lê cũng tìm một chỗ có bóng cây, hai người cùng ngồi dưới bóng mát nghe nhạc, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu. Cô Hứa thấy mình đã chủ động thể hiện như vậy mà Lục Tư Tề vẫn giống gỗ đá không chịu hiểu cũng không quan tâm gì đến mình, cô thầm thất vọng nhưng cũng không biết phải làm sao, đành vực dậy tinh thần rồi nói lời tạm biệt với bọn họ.

Buổi chiều sau khi đưa các bạn học sinh trở lại trường, còn chưa về đến nhà mà Lục Tư Tề đã nhận được tin nhắn từ WeChat của Phương Lê: Chuyện chú đi tái khám lại, tôi vẫn luôn để ở trong lòng.

Lục Tư Tề mỉm cười, trong lòng khẽ thở dài một hơi, làm sao bây giờ, hình như cậu có chút cảm tình đối người bạn học cũ này, không, phải nói là rất có cảm tình mới đúng, hình như cậu có chút không thỏa mãn với việc mình chỉ làm bạn bình thường với anh, cậu muốn……  Muốn được gặp mặt anh ấy thường xuyên hơn nữa.

 

Hết chương 9.

 

Chương 10

 

Ngày tháng giống như những dấu hiệu thời gian ở dưới góc phải màn hình máy tính, chúng trôi qua rất có quy luật, không nhanh cũng không chậm. Lục Tư Tề ngồi trong văn phòng nhìn ra vườn trường, cậu thấy ánh nắng mặt trời xuyên qua từng kẽ lá long não.

Sau chuyến dã ngoại ở công viên lần đó cậu cũng hiểu được tâm ý của cô Hứa, bây giờ gặp lại cô Hứa cậu luôn có cảm giác thật xấu hổ, con gái nhà người ta cũng có chút ngượng ngùng. Cậu đã tìm cơ hội uyển chuyển từ chối cô Hứa. Cô Hứa cũng là một cô gái trẻ, mặc dù bình thường vì yêu cầu công việc nên phải trang điểm cho mình già giặn hơn vài tuổi, nhưng khi nghe vậy vẫn có chút đau khổ, hốc mắt hơi đỏ, cô cũng hỏi cậu vì sao. Lục Tư Tề suy nghĩ một chút vẫn nói thẳng: “Tôi đã có người mình thích rồi. Hơn nữa, tôi chỉ thích đàn ông.” Thấy người trước mắt lộ ra vẻ mặt thật ngạc nhiên, Lục Tư Tề thở dài, nhưng bỗng nhiên cậu thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Đúng vậy, tôi thích đàn ông, người đàn ông đó tên là Phương Lê, là một người rất ưu tú, mỗi lần cậu nghĩ đến anh sẽ cảm thấy có chút ngượng ngùng và hạnh phúc nhàn nhạt, tựa như lúc nhỏ giấu mẹ ăn thật nhiều chocolate mà không đánh răng vậy. Nhưng sau khi cậu hiểu ra tâm tư của mình thì cũng chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào. Bản thân cậu trời sinh đã thích con trai, mặc dù tới tuổi này rồi vẫn chưa bao giờ hẹn hò yêu đương với một người đàn ông nào, nhưng khi cậu chưa biết được tâm ý của đối phương thì cũng sẽ không bao giờ đi quấy rầy cuộc sống của người khác. Phương Lê là bạn học cùng lớp ngày xưa, một người bạn cũ, là người sau này có thể vẫn sẽ duy trì liên lạc thường xuyên, mấy năm trước Phương Lê không ở thành phố này, nhưng bây giờ anh ấy đã ổn định cuộc sống ở đây, nếu cậu quấy rầy cuộc sống của đối phương thì về sau gặp mặt chắc chắn sẽ rất xấu hổ, vậy cho nên Lục Tư Tề vẫn cứ do dự không nói cho đối phương biết tâm ý của mình. Cậu tùy ý vẽ vẽ viết viết đủ thứ trên tờ giấy nháp, trong lúc vô tình đã viết kín cả một trang giấy.

“Tiểu Lục, đề toán này có phải cậu tính sai rồi không?” Thầy Trương,  một giáo viên dạy toán lớp 7 cầm tờ giấy kiểm tra mới mượn hỏi Lục Tư Tề.

“Để em xem lại thử.” Lục Tư Tề nhanh chóng xốc lại tâm tình của mình, “Thôi chết, em quên mất dấu thập phân ở chỗ này rồi.”

Thầy Trương đẩy đẩy mắt kính lên trêu cậu: “Thật hiếm khi thấy cậu tính toán sai nha!”

Lục Tư Tề cười cười, gần đây tâm tư cậu có chút hỗn loạn nên công việc cũng bị ảnh hưởng. Cậu mở di động lên xem lịch trên đó, mấy ngày nữa là đến cuối tuần, là ngày cậu đưa ba mình đi khám lại một lần nữa.

Cậu thở dài, rủ Diêu Viễn tối nay đi uống rượu.

Chỗ tụ tập buổi tối là một quán bar yên tĩnh ngày thường bọn họ vẫn hay lui tới, gọi một ly cà phê sữa, màu mocha, lớp sữa bọc bên ngoài như lông thiên nga, mềm mịn như một loại nhung thượng hạng, điểm xuyết thêm chút bột cà phê đậm màu trông rất đẹp, Lục Tư Tề ngồi một mình uống hết ly cà phê rồi Diêu Viễn mới thong thả đến muộn.

“Tôi đến muộn, tôi tự phạt mình một ly.” Cậu ta cười ha ha chạy tới rồi nhanh chóng uống một ngụm Tequila đặc biệt.

Uống xong lại hỏi một câu rất kỳ quái: “Mai đâu phải là cuối tuần, vậy mà cậu lại tới đây uống rượu?” Diêu Viễn nghiêng người lại gần cười xấu xa, nói: “Không phải là thất tình chứ? Mà cũng không đúng, cậu làm gì đã có người yêu mà thất tình, có chuyện gì vậy?”

“Đi đi đi.” Lục Tư Tề bị bộ dáng cà lơ phất phơ của cậu ta chọc cười, lại rót thêm một ly rượu nữa: “Rượu này nhẹ lắm, tôi cũng chỉ uống hai ly trước mặt này thôi.”

“Thế tóm lại thì cậu làm sao, mới hai ngày trước không phải còn nhiệt tình đưa học trò của mình đi dã ngoại à?”

Nghe một bản nhạt nhẹ nhàng sâu lắng, uống vào một ngụm rượu vừa đắng vừa ngọt, một lúc lâu sau Lục Tư Tề mới mở miệng nói: “Tôi chỉ muốn hỏi thăm cậu một ít chuyện về Phương Lê.”

Diêu Viễn đặt ly rượu xuống rồi hỏi lại: “Ai? Phương Lê hả? Hai người….?”

Nhìn ánh đèn mờ ảo lung linh rực rỡ trước mắt, bên quầy bar cũng có rất nhiều người ngồi uống rượu một mình, lúc trước Lục Tư Tề cũng là một trong những người đàn ông độc thân chất lượng cao, cuối tuần đến đây uống vài ly cùng bạn bè, nhưng bây giờ đột nhiên cậu nghĩ ra một ý niệm, vì thế cậu đã nói: “Ừ. Tôi phát hiện ra hình như mình rất thích anh ấy. Khi còn là bạn học cùng lớp tôi chỉ nghĩ anh ấy học thật giỏi, thành tích thật cao, ngoài ra cũng không có ấn tượng gì nữa, vậy nhưng bây giờ tôi thật sự rất thích anh ấy.”

Diêu Viễn mở to hai mắt nhìn cậu chằm chằm, biểu tình khoa trương như thể Lục Tư Tề mới vừa tuyên bố trước mặt mọi người rằng cậu sẽ xuống tóc đi tu luôn vậy: “Cậu nghiêm túc hả?”

“Gần đây tôi vẫn luôn nghĩ về anh ấy, này, cậu nói xem, đó chẳng phải là thích sao?” Lục Tư Tề dùng đôi mắt ngân ngấn nước nhìn cậu ta, đồng tử màu nâu nhạt hiện lên chút chờ mong mà ở độ tuổi này hiếm người nào có.

“Ừ ừ! Thật hiếm có ha! Cậu để tôi tiêu hóa một chút đã.” Một lát sau Diêu Viễn lại hỏi: “Vậy Phương Lê có biết không?”

“Anh ấy…. Vì tôi không biết anh ấy có phản cảm với chuyện đó hay không nên tôi vẫn chưa nói.”

“Cộp!” Diêu Viễn uống một ngụm rượu rồi đặt mạnh cái ly xuống bàn, “Tôi nói cho cậu biết, Phương Lê cũng thích đàn ông, nhưng chuyện này rất ít người biết.”

Đôi mắt Lục Tư Tề sáng rực, đây là tin tốt nhất cậu nghe được kể từ khi xác định được tâm ý của mình, những lo lắng trong lòng cũng được buông xuống, tựa như tảng đá lớn đè nặng trong lòng đã được hạ xuống nhẹ nhàng vậy, tựa như chiếc bình lung lay sắp đổ được chủ nhân chuyển qua vị trí an toàn hơn. Bỗng nhiên cậu có một loại cảm giác khó có thể tin được, hỏi: “Sao cậu lại biết? Chẳng lẽ lúc trước anh ấy đã thích người nào khác rồi bị cậu phát hiện à?”

Diêu Viễn há hốc miệng, lời nói cũng úp úp mở mở, cuối cùng lại vội vàng đẩy Lục Tư Tề ra: “Chuyện đó…. Chuyện đó nói ra thì dài lắm, phải để cậu ta tự nói, ngày mai cậu không cần phải đi dạy sao, còn ngồi đây uống rượu, mau về đi, cẩn thận không tôi gọi điện cho hiệu trưởng trường cậu báo cáo bây giờ, về nhanh đi.”

Lục Tư Tề cảm thấy thật kỳ quái, nhưng mà thấy thời gian cũng không còn sớm nên vẫn đi ra ngoài, “Sau này tôi sẽ tra hỏi cậu sau!”

Thấy Lục Tư Tề cuối cùng cũng rời đi, Diêu Viễn thở phào nhẹ nhõm, lập tức móc di động ra nhắn tin qua WeChat cho Phương Lê: Cậu xong việc chưa? Lúc nãy Tư Tề đã hỏi thăm tôi về tính hướng của cậu.

Gần như chỉ vài giây sau Phương Lê đã hồi đáp lại: Có chuyện gì vậy?

Diêu Viễn nhắn lại: Cậu yên tâm đi, tôi làm việc lúc nào cũng đáng tin hết, tôi đã nói với cậu ấy là cậu thích đàn ông. Đúng rồi, còn có việc lần trước cậu hỏi tôi cuối tuần Lục Tư Tề làm gì, có phải lúc ở công viên cậu đã nói gì với cậu ấy rồi không? Cậu phải biểu hiện cho thật tốt, phải đối xử với Tư Tề cho thật tốt đó!

Phương Lê trả lời lại rất nhanh và chỉ có một từ rất đơn giản: Ừ.

Thật hợp với hình tượng lạnh lùng của cậu ấy, Diêu Viễn nghĩ.

 

Hết chương 10.

 

Không Hẹn Mà Gặp – Chương 9 + 10.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên