Liên Hôn – Chương 2.

 

Chương 2.

 

Đêm đó, Tống Hoa không về nhà.

Tần Tri Tùng càng thêm hoảng hốt.

Tất nhiên là Tống Hoa không phải ngày nào cũng có thể về nhà, có đôi khi anh phải đi công tác, có đôi khi sẽ cùng bạn bè ra ngoài chơi, nhưng dù làm gì anh cũng sẽ nói trước với hắn.

Lúc nào Tần Tri Tùng cũng biểu hiện như mình không thèm để ý đến Tống Hoa đi đâu, nhưng lúc này thật sự  không biết lại khiến hắn có chút vô thố.

Thậm chí hắn còn nghĩ, liệu anh có gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn không?

Rõ ràng hắn có thông tin liên lạc với Tống Hoa, vậy nhưng lại không biết lấy lý do gì để gọi cho người ta.

Phải nói như thế nào đây.

Hỏi anh đang ở đâu? Anh làm gì mà không về nhà? Hay vì sao anh không báo trước với tôi?

Mấy câu này quả thật giống một người chồng thật sự sẽ hỏi lắm.

Hắn không thể làm như vậy được.

Bỗng nhiên hắn nhớ, trước đây mình không về nhà, đối phương cũng chưa bao giờ gọi cho mình cả.

Tống Hoa không quan tâm đến mình, vậy dựa vào cái gì mình phải vội vàng đi tìm anh ta.

Tần Tri Tùng nghĩ thông suốt, buông điện thoại xuống, đắp chăn lên, nhắm mắt lại đi ngủ.

Chỉ có điều, nằm mãi vẫn không thể ngủ được.

Có rất nhiều thứ hắn không biết. Tựa như hắn không biết Tống Hoa thật lòng thật dạ thích hắn. Tựa như hắn không biết lần nào hắn về trễ Tống Hoa cũng đều gọi điện thoại hỏi trợ lý của hắn xem hắn đi đâu.

Tống Hoa đi uống rượu.

Anh vốn tưởng mình có thể nước chảy đá mòn, mãi đến hôm nay mới biết thì ra cục đá kia đã yêu thương người khác, anh không còn tư cách gì ở bên cạnh hắn nữa.

Tần Tri Tùng người này, hắn xuất hiện là để khắc chế anh mà. Anh có bao nhiêu ý tốt cũng không được hắn chấp nhận, tình cảm anh dành cho hắn thì lại bị hắn hiểu lầm. Cho dù như vậy thì anh vẫn muốn đối xử với hắn thật tốt.

Anh nghĩ, mình đúng là không biết tự trọng mà.

Anh có chút oán hận đối phương nhưng rồi lại nhịn không được tìm đủ mọi lý do để bào chữa cho người ta.

Không yêu cũng không có gì sai, mãi cho đến tận lúc này Tần Tri Tùng vẫn luôn cự tuyệt anh rất rõ ràng, chỉ là, bản thân anh không cam lòng mà thôi.

Có một chuyện duy nhất Tần Tri Tùng sai, đó là đã nhận nhầm người lúc say rượu, cho bản thân mình thêm một chút hy vọng.

Nhưng sau khi uống rượu vào, ý thức mơ hồ, suy nghĩ không rõ ràng, đó cũng không tính là sai lầm của Tần Tri Tùng mà chỉ có thể xem là chuyện ngoài ý muốn.

Anh vẫn chưa muốn về nhà. Anh sợ mình nhịn không được xông vào phòng Tần Tri Tùng cầu xin: “Đừng yêu người đó, quay lại nhìn tôi đây này.”

Quá khó coi. Quá hèn mọn.

Ngày hôm sau, lúc Tần Tri Tùng ra khỏi nhà, Tống Hoa vẫn còn chưa về.

Hắn có chút không vui, cảm thấy nếu đã kết hôn rồi thì đi đâu cũng nên nói với người kia một tiếng, không nên qua đêm ở ngoài mà không nói tiếng nào như vậy. Hắn đã hoàn toàn quên mất bản thân mình trước đây cũng vậy.

Buổi chiều về đến nhà, trong nhà đã có mùi thức ăn thơm nức bay ra.

Lúc Tần Tri Tùng đổi giày ở cửa, trong lòng thầm nghĩ, về nhà mà Tống Hoa không chào hỏi tiếng nào, thì ra là đang ngoan ngoãn nấu cơm.

Tần Tri Tùng không định bỏ qua cho Tống Hoa.

Nhưng mà, không ngờ vừa vào đến cửa bếp, người bên trong không phải là Tống Hoa mà là dì giúp việc, trên mặt người phụ nữ đó mang theo nụ cười hiền lành, nói: “Cậu Tần, tôi là giúp việc cậu Tống mời về làm việc, tôi họ Vương.”

Tần Tri Tùng ngơ ngác nhìn đối phương.

Dì giúp việc lại hỏi: “Cậu Tần ăn cơm luôn bây giờ không?”

Tần Tri Tùng cho rằng hôm nay Tống Hoa vẫn sẽ nấu cơm như trước, vậy nên hắn lật đật chạy về mà không ăn gì.

Hắn im lặng một lúc lâu mới nói: “Ừ, Ăn.”

Lần đầu tiên Tần Tri Tùng lâm vào tình cảnh ngồi ăn một mình. Thức ăn rất ngon nhưng trong lòng hắn lại có chút hụt hẫng.

Sau khi ăn xong, hắn đứng ở cửa phòng bếp nhìn dì giúp việc rửa chén, do dự nửa ngày, nhịn không được vẫn lên tiếng hỏi: “Anh ấy đâu?”

Chỉ ba chữ, thêm một chữ nữa cũng sợ người khác phát hiện ra sự quan tâm của hắn.

“Cậu Tống đang ngủ ở trên lầu.” Dì giúp việc trả lời.

Tần Tri Tùng cũng lên lầu trở về phòng mình. Hắn nghĩ, bây giờ mới có sáu giờ hơn, ngủ cái gì mà ngủ.

Mãi đến tận sáng hôm sau Tần Tri Tùng mới nhìn thấy Tống Hoa. Lúc hắn xuống lầu thì Tống Hoa đang ăn bữa sáng. Thấy hắn đi xuống anh còn cười nói “Buổi sáng tốt lành!” Với hắn.

Tâm tình Tần Tri Tùng không tốt một chút nào, hắn ngủ không ngon. Lúc này thấy bộ dánh Tống Hoa xem như không có việc gì, trong lòng hắn buồn bực không thôi, vậy nên hắn cũng không thèm để ý đến lời chào của anh.

Vậy nên Tống Hoa cũng không nói chuyện nữa, trên bàn cơm vô cùng an tĩnh.

Trước kia Tống Hoa luôn chủ động nói chuyện với Tần Tri Tùng, bây giờ Tống Hoa không mở miệng, hai người nhất thời cũng không có lời nào để nói.

Thật ra Tần Tri Tùng rất muốn hỏi tối hôm qua anh đi đâu vậy, sao tự dưng lại tìm dì giúp việc đến làm, sao hôm qua anh ngủ sớm như thế làm gì……

Nhưng hắn lại không mở miệng được.

Hắn ý thức được bản thân mình không có tư cách gì để hỏi những câu này.

Mấy ngày tiếp theo, quan hệ giữa hai người vẫn không hề hòa hoãn chút nào.

Tống Hoa vẫn cười và nói chuyện với Tần Tri Tùng. Nhưng Tần Tri Tùng vừa nhìn thấy bộ dáng đối phương làm như không có chuyện gì xảy ra là lại buồn bực. Hơn nữa, từ ngày đó đến nay Tống Hoa cũng không còn xuống bếp nấu ăn nữa.

Trong lòng Tần Tri Tùng không vui chút nào, mà hắn không vui nên cũng chẳng muốn nói chuyện với Tống Hoa.

Hai người cứ ở chung như vậy một đoạn thời gian.

Vào giữa trưa một hôm, Tần Tri Tùng đang xem văn kiện trong văn phòng, trợ lý nói với hắn cậu Tống đến.

Tần Tri Tùng hừ lạnh một tiếng rồi bảo, “Cho anh ta vào đi.”

Hắn cho rằng cuối cùng Tống Hoa cũng biết bản thân mình không tốt, vội vàng đến đây vào lúc giữa trưa, chắc là đến để đưa cơm. Hắn không tính tha thứ cho Tống Hoa dễ dàng như vậy, nhưng không ngờ Tống Hoa lại mang đến một tờ giấy thỏa thuận ly hôn.

Tần Tri Tùng có chút khó tin.

“Vấn đề của gia tộc đã được giải quyết.” Tống Hoa ngồi trên ghế đối diện với hắn, “Cuộc hôn nhân của chúng ta có tiếp tục cũng không còn ý nghĩa gì nữa, ly hôn đi.”

Ngay cả khi nói những lời này, Tống Hoa vẫn mỉm cười.

Tần Tri Tùng lại không biết vấn đề nằm ở đâu. Cho dù cuộc hôn nhân này chỉ là như thế, cho dù có vô nghĩa thì hắn cũng…… Cũng không nghĩ sẽ ly hôn.

Rõ ràng lúc trước Tống Hoa đối xử với hắn tốt như vậy mà, vì sao lại đột nhiên thay đổi thái độ như thế. Vì Tống gia đã giải quyết xong nguy cơ à, vì bản thân mình đã không còn giá trị lợi dụng nữa sao?

Tần Tri Tùng cảm thấy thật đau lòng.

“Tôi sẽ không ly hôn.” Tần Tri Tùng đứng dậy, cầm tờ giấy thỏa thuận ly hôn ném vào sọt rác.

Tống Hoa cũng không nói gì, bỏ đi.

Trong lòng anh cảm thấy thật khó hiểu. Cho đến tận bây giờ Tần Tri Tùng vẫn luôn không có thiện cảm đối với cuộc hôn nhân này, vậy sao lúc này lại không chịu ly hôn?

Lần liên hôn này đối với Tống Hoa là một cơ hội nhưng đối với Tần Tri Tùng thì lại là hạn chế. Tống Hoa nghĩ mãi vẫn không ra vì sao Tần Tri Tùng lại không đồng ý ly hôn với mình.

Anh không nghĩ đối phương đột nhiên yêu mình chỉ trong một đêm, anh chỉ cảm thấy Tần gia đã xảy ra chuyện gì đó rồi.

Tống Hoa ra khỏi thang máy, lấy di động gọi cho em trai mình, “Tiểu Hòe, gần đây Tần gia xảy ra chuyện gì à?”

Tống Hòe ở đầu bên kia điện thoại khoa trương nói: “Làm ơn đi, ông xã anh là người Tần gia, anh chạy đi hỏi một người Tống gia như em làm gì!”

Gần đây Tống Hoa xử lý những công việc ở nước ngoài, đối với những chuyện trong nước cũng không rõ lắm, “Có hay không?”

“Không có,” Tống Hòe có chút bất đắc dĩ, “Bọn họ thật sự rất tốt.”

Tống Hoa càng thêm nghi hoặc, Tần gia không có việc gì, vậy chẳng lẽ là Tần Tri Tùng gặp phải chuyện gì đó không giải quyết được à?

Tống Hoa cau mày, có chút lo lắng.

 

 Hết chương 2.

Liên Hôn – Chương 2.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên