Liên Hôn – Chương 4.

 

Chương 4.

 

Tống Hoa tiếp quản công ty giải trí của gia đình mình, đó là công ty mà nhiều người trong ngành rất muốn gia nhập. Tài nguyên phong phú, quản lý nghệ sĩ cũng không khắt khe lắm, hơn nữa, dưới trướng anh có không ít ảnh đế ảnh hậu có thâm niên trong nghề.

Năm giờ chiều, Tống Hoa đứng ở bãi đỗ xe chờ Tần Tri Tùng.

Vừa đúng lúc Bạch Đình Bảo đến gia hạn hợp đồng xong chuẩn bị rời đi, cô thấy ông chủ của mình đang đứng một mình liền đi tới tán gẫu với anh mấy câu.

“Ông chủ, đợi ai hả?” Cô đi đến bên cạnh Tống Hoa.

Tống Hoa rất thân với cô, lúc Bạch Đình Bảo vừa mới ra mắt đã ký hợp đồng với công ty, hiện giờ đã giành được ảnh hậu nhưng cô vẫn không muốn rời đi.

“Tôi chờ ông xã mình.” Tống Hoa nói.

“Waooo,” Bạch Đình Bảo vén tóc ra sau tai, “Kết hôn thật tốt, tôi cũng muốn được lấy chồng.”

Tống Hoa cười trêu cô, “Lão La vẫn luôn cầu hôn cô, sao cô không đồng ý.”

Bạch Đình Bảo mỉm cười, “Anh ta cũng thật kỳ lạ, tôi ở bên canh anh ta nhiều năm như vậy lại không hề nhắc đến chuyện kết hôn, bây giờ tôi muốn chia tay thì ngày nào anh ta cũng ồn ào đòi kết hôn. Đúng là phiền thật chứ.”

“Thật sự định chia tay à?” Tống Hoa hỏi. Anh biết bạn trai của Bạch Đình Bảo, là một cổ đông của công ty. Tình cảm của hai người vẫn luôn rất tốt, chỉ có điều, mấy năm qua vẫn chưa chịu kết hôn.

“Không có, tôi vẫn còn đang suy nghĩ đây,” Bạch Đình Bảo thấy có xe chạy lại đây, cô ra hiệu cho Tống Hoa ý bảo, “Có phải ông xã anh đến không?”

Tống Hoa còn chưa kịp quay đầu nhìn thì xe đã ngừng trước mặt hai người.

Cửa sổ xe hạ xuống, Tần Tri Tùng ngồi bên trong lạnh mặt nhìn ra.

“Lên xe.” Hắn nhìn Tống Hoa nói.

Tống Hoa phát hiện tâm tình của hắn không tốt, nhưng anh chỉ nghĩ là do công việc, vội nói tạm biệt với Bạch Đình Bảo: “Tôi đi trước nhé.”

Sắc mặt Tần Tri Tùng càng đen hơn.

Từ xa hắn đã thấy Tống Hoa đứng cùng một người phụ nữ.

Đó là Bạch Đình Bảo, dù cho không thích xem phim thì cũng biết cô ta là ai. Trên quảng cáo, trên báo chí tuyên truyền phim ảnh, trong câu chuyện của những người khác, nói tóm lại, đi đâu làm gì cũng nghe nói về cô ta.

Nữ diễn viên có thể qua được khảo nghiệm của màn ảnh rộng thì sao có thể kém sắc được, huống chi người này lại là Bạch Đình Bảo. Hôm nay Bạch Đình Bảo mặc một chiếc váy liền màu trắng, nếu là fan của cô ta nhìn thấy không chừng sẽ nói tiên nữ hạ phàm.

Nhưng Tần Tri Tùng nhìn thấy thì chỉ có không vui, hắn thấy Tống Hoa đứng cùng một phụ nữ xinh đẹp thì theo bản năng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Dù sao thì Bạch Đình Bảo cũng nhạy cảm hơn so với Tống Hoa. Tần Tri Tùng vừa xuất hiện thì cô đã cảm giác được hắn có địch ý với mình.

“Tạm biệt ông chủ, gặp lại sau,” Bạch Đình Bảo vẫy vẫy tay với Tống Hoa, sau đó lại cười với Tần Tri Tùng, “Tạm biệt chồng của ông chủ.”

Quả nhiên, vẻ mặt Tần Tri Tùng tốt hơn trông thấy, thậm chí còn nhìn cô gật gật đầu.

Xe chạy đi xa rồi Bạch Đình Bảo mới lẩm bẩm nói một câu: “Gã đàn ông thối, tính chiếm hữu thật mạnh.”

Tâm tình Tần Tri Tùng tốt hơn còn chủ động hỏi Tống Hoa: “Đó là bạn anh à?”

Tống Hoa “Ừ” một tiếng, “Cô ấy ký hợp đồng với công ty đã lâu, dần dần liền trở thành bạn bè.”

“Tối nay ra ngoài ăn đi, tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi.” Tần Tri Tùng lại nói.

Tống Hoa cảm thấy đối phương nhất định là có việc. Vậy nên anh lấy di động ra, “Được, để tôi gọi cho dì Vương một tiếng, bảo dì hôm nay không cần nấu cơm cho chúng ta.”

“Tôi đã nói với dì rồi.” Tần Tri Tùng nói.

Hiếm khi Tống Hoa được đối phương tận tình săn sóc chu đáo như thế này.

Trước giờ Tần Tri Tùng vẫn luôn từ chối, từ chối và từ chối.

Tần Tri Tùng đã đặt chỗ trước ở một nhà hàng cơm Tây,

Sau khi ngồi vào chỗ, trên bàn đã được thắp sẵn nến, ánh nến có chút mờ ảo, ngọn nến lung linh lay động là toàn bộ nguồn sáng ở đây.

Tình cảnh này khiến Tống Hoa không khỏi nhướng mày, bây giờ anh thật sự không biết Tần Tri Tùng đang chơi trò gì. Chẳng lẽ hắn phát hiện ra tấm chân tình của mình rồi nên muốn lợi dụng?

“Bữa tối dưới ánh nến?” Tống Hoa hỏi.

Tần Tri Tùng sờ sờ mũi mình, “Anh cảm thấy thế nào?”

Tống Hoa muốn hỏi rốt cuộc thì đối phương muốn làm cái gì. Nhưng khi thấy bộ dáng có chút ngượng ngùng kia của hắn thì lại không đành lòng mở miệng. Môi mấp máy mấy lần, cuối cùng cũng chỉ nói: “Tôi thấy cũng khá tốt.”

Quả thật là rất tốt, rất lãng mạn.

Tống Hoa sẵn sàng phối hợp, bầu không khí cũng dần dần nhẹ nhàng thoải mái hơn.

Tống Hoa nói với Tần Tri Tùng về mấy bộ phim điện ảnh tiếp theo anh muốn đầu tư, chủ yếu nói về nội dung kịch bản và diễn viên được chọn trong dự kiến, anh hỏi Tần Tri Tùng cảm thấy mấy dự án này có thể thành công không.

Tần Tri Tùng không hiểu biết nhiều về lĩnh vực này, hắn chỉ cảm thấy những câu chuyện đó được Tống Hoa kể ra nghe cực kỳ thú vị và hấp dẫn.

“Doanh thu nhất định sẽ rất cao.” Tần Tri Tùng nói, “Tôi sẽ bảo những rạp phim công ty tôi sắp xếp lịch chiếu những bộ phim này cho anh.”

Tống Hoa chỉ xem những lời này là khách sáo, nhưng đối phương nói ra những lời đó cũng khiến anh cảm thấy thật vui vẻ. Anh cầm ly rượu lên, cụng vào ly rượu của Tần Tri Tùng, “Vậy tôi cảm ơn cậu trước vậy.”

Được đối phương cảm tạ.

Tần Tri Tùng có chút vui vẻ.

Tống Hoa nhấp một miếng rượu rồi đột nhiên nói: “Tri Tùng, cậu có bất kỳ yêu cầu gì cũng có thể nói thẳng với tôi, nếu làm được tôi nhất định sẽ thực hiện giúp cậu.”

Tần Tri Tùng không hiểu vì sao Tống Hoa lại đột nhiên nói đến điều này, bất quá ý tứ trong lời nói lại làm hắn thật vui vẻ.

“Vậy anh đừng ly hôn với tôi nữa.” Tần Tri Tùng nói.

Tống Hoa buông nĩa xuống, anh có một suy đoán thật vô lý. Chẳng lẽ…… sự khác thường của Tần Tri Tùng trong hai ngày nay là vì muốn cho anh thấy hắn tốt thế nào, để anh không đòi ly hôn với hắn nữa?

Nhưng mà, vì sao hắn lại làm như vậy?

Tống Hoa lại nói ra lý do mà lúc trước yêu cầu Tần Tri Tùng ký vào đơn ly đã nói, “Cuộc hôn nhân của chúng ta bây giờ không còn ý nghĩa gì nữa.”

Tần Tri Tùng mấp máy môi.

“Tôi có thể để rạp chiếu phim của mình sắp xếp lịch chiếp phim điện ảnh cho anh,” Tần Tri Tùng nói, “Tôi còn có thể bảo phòng truyền thông của tôi quảng cáo cho anh, sắp xếp cho nghệ sĩ của anh lên hot search.”

Tống Hoa không hiểu ra sao hỏi: “Chỉ để tôi đừng ly hôn nữa?”

Tần Tri Tùng gật gật đầu. Lúc hắn cúi xuống trông cực kỳ mất mát và thất vọng.

Tống Hoa hẳn là nên vui vẻ, dù là lý do gì đi nữa cũng thế, kết quả vẫn là Tần Tri Tùng không muốn ly hôn với anh. Nhưng mà câu nói “Tôi nhận nhầm người” kia của hắn thật sự không thể nào xem nhẹ được.

Tống Hoa không muốn xen vào chuyện tình cảm của người khác. Mà tiếp tục ở bên cạnh Tần Tri Tùng thì chỉ khiến anh càng ngày càng lún sâu.

“Nhưng cậu đã có người cậu yêu rồi mà,” Tống Hoa nói, “Bây giờ cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ khiến cậu thêm khó xử.”

Tần Tri Tùng ngẩng đầu, “Tôi làm gì đã có người yêu.”

Tống Hoa càng không hiểu, “Lần trước cậu nói với tôi cậu nhận nhầm người, cậu nhầm tôi với ai?” Câu hỏi này không phải là chỉ trích, anh chỉ đơn giản muốn biết đáp án nên mới hỏi.

“Tôi đâu có nhận nhầm người.” Tần Tri Tùng nhỏ giọng nói. Hắn nghĩ mình đã rõ vì sao lần trước anh luống cuống rồi. “Tôi lừa anh đó.” hắn như đứa trẻ phạm lỗi, “Anh đừng ly hôn với tôi.”

Tống Hoa có chút kinh ngạc.

Tống Hoa nhìn vẻ mặt người đối diện vừa đau khổ vừa tự trách, vì sao lại gạt mình, vì sao lại nói nhận nhầm người, những câu hỏi này có lẽ cũng không cần phải hỏi lại nữa.

 

Hết chương 4.

Liên Hôn – Chương 4.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên