Chương 04: Kỳ Khả Thu Miệng Quạ Đen
Bác sĩ thực sự rất thích quản người khác.
Hôm nay cũng giống như mọi khi, Văn Tiểu Sơ phải dậy sớm đi làm, Giang Chấn cũng hiếm khi được nghỉ một ngày.
Nhưng Văn Tiểu Sơ vẫn cứ nằm ỳ ở trên giường, cậu lăn từ đầu giường phía Đông sang đầu giường phía Tây, muốn được bác sĩ dỗ dành. Giang Chấn mặc pijama ở nhà chui vào chăn hôn cậu một lúc lâu, sau đó đặt tay lên cái bụng mềm mại của cậu xoa qua bóp lại, cuối cùng cũng thành công đánh thức cậu.
Kết quả là nằm ườn trên giường một lúc không muốn đi ra ngoài nữa.
Văn Tiểu Sơ giống như kiến ngồi trên chảo nóng, chạy loanh quanh khắp phòng, cuối cùng cũng mặc quần áo chỉnh tề chạy ra cửa thay giày, Giang Chấn tóm được cậu, ép phải ăn thêm một miếng hải sâm. Đó là đồ khô bố mẹ Giang Chấn đưa đến, đã được ngâm cả đêm, ăn vào giống như một miếng thịt mỡ vô vị, Văn Tiểu Sơ không thích ăn loại hải sản hữu danh vô thực này, nó chỉ có đặc trưng của hải sản chứ hoàn toàn không có mùi vị của hải sản. Hai người vật lộn với nhau ở cửa hai phút, cậu vẫn ăn với vẻ mặt cầu xin, sau đó dùng cái miệng ướt át hôn lên mặt bác sĩ một cái rồi chạy ra khỏi nhà như một cơn gió.
“Bác sĩ cứ nhất quyết ép tôi ăn hải sâm lức tôi vừa ra cửa.” Văn Tiểu Sơ vừa nhìn chằm chằm vào màn hình một cách vô cảm vừa nói chuyện với Kỳ Khả Thu, vẻ mặt hết sức ưu sầu, “Suýt chút nữa bọn tôi đã đánh nhau.”
“…… Đừng tưởng rằng giả vờ nghiêm túc như thế thì tôi không nhìn ra được cậu đang thể hiện tình cảm ngọt ngào của hai người.” Kỳ Khả Thu chỉ trích cậu, “Nếu cậu không thích ăn thì lần sau mang đến cho tôi! Ngày nào bác sĩ cũng nuôi cậu như vậy, không sợ cậu bị béo phì à.”
“Anh ấy nói hàng ngày tôi phải sử dụng đầu óc rất cực khổ, vậy nên đương nhiên phải ăn uống tốt một chút mới được.” Văn Tiểu Sơ cởi bỏ lớp ngụy trang, lộ ra vẻ mặt ngọt ngào, thật ra ban đầu lời bác sĩ nói là “Ăn ngon hơn một chút” để cậu duy trì bộ dáng trắng trắng mềm mềm như bây giờ, nhưng cậu xấu hổ nên không thể nói với Kỳ Khả Thu như vậy được.
“Hừ! Não cậu ăn mấy hạt đậu phộng là có thể bổ sung năng lượng rồi!” Kỳ Khả Thu rất tức giận, cũng hết sức ghen tị với vận đào hoa của Văn Tiểu Sơ: “Bác sĩ giỏi như vậy, sao cậu lại không có cảm giác nguy cơ thế? Cậu không sợ người khác ngấp nghé bạn trai mình à?”
“Bác sĩ là người rất có đạo đức, sẽ không bị người khác câu đi mất.” Văn Tiểu Sơ rất tự tin, “Nếu như anh ấy thay đổi chủ ý thì nhất định sẽ nói cho tôi biết trước.”
“… Cậu nghĩ đó là điều tốt đẹp để nói à?”
Nhưng mà, Kỳ Khả Thu không có gì giỏi giang, tính khí cũng thất thường, nhưng cái miệng quạ đen thì lại rất nhạy.
Buổi tối, Giang Chấn ngồi gõ máy tính, hiếm khi thấy anh đeo cặp kính không gọng, Văn Tiểu Sơ cắm tai nghe ngồi bên cạnh chơi game, sau đó tranh thủ thời gian chờ ván mới quay qua thưởng thức vẻ đẹp của Giang Chấn ngồi bên cạnh, càng ngắm càng thích, nhịn không được ném cái điều khiển đi nhào tới hỏi: “Anh đang viết cái gì vậy ~”
So với xi-rô còn dính hơn.
“Giúp một người bạn sửa luận văn.”
Văn Tiểu Sơ nheo mắt, nghiêng người tới nhìn, trên màn hình tràn ngập những thuật ngữ chuyên môn lạ hoắc, còn khó hiểu hơn cả những chữ cậu tùy ý gõ trên bàn phím.
Giang Chấn cố gắng tập trung làm việc, Văn Tiểu Sơ nằm trên vai anh, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả vào tai, anh tưởng Văn Tiểu Sơ xem không hiểu sẽ ngại phiền chạy đi chỗ khác chơi, kết quả là cậu càng ngày càng trở nên không thành thật, thân thể vặn vẹo uốn qua uốn lại, móng vuốt còn sờ loạn khắp nơi.
“Tiểu Sơ, em chơi một mình trước, để anh làm xong việc đã.” Giang Chấn bất đắc dĩ nói, một khi Văn Tiểu Sơ nổi sóng thì muốn làm gì làm, hoàn toàn không ngây thơ như vẻ bề ngoài.
“Sao bây giờ anh lại không làm được……” Văn Tiểu Sơ biết rõ còn cố ý hỏi.
“Em ở đây thì anh làm thế nào? Em còn bám người hơn cả mèo.” Giang Chấn lắc vai, cố gắng xua Văn Tiểu Sơ ra khỏi cơ thể mình.
Văn Tiểu Sơ “A!” một tiếng rồi rơi xuống ghế sofa, lúc này điện thoại của Giang Chấn lại vang lên, anh nhấc máy.
“Ừm….. Đọc gần xong, tối nay có thể gửi cho cô…. ừm….. không sao, không cần…” Giang Chấn đang nói chuyện điện thoại thì Văn Tiểu Sơ bên kia như mọc tai thỏ nghe lén, hình như giọng nói trong điện thoại là nữ, cậu rất thích để ý đến chuyện đời tư của Giang Chấn, nhưng lúc nào cũng giả vờ như mình không quan tâm, bởi vì nếu cậu cư xử tích cực, Giang Chấn sẽ khuyến khích cậu tham gia vào các hoạt động xã giao. Đối với cái này tâm lý cậu rất mâu thuẫn.
Giang Chấn vừa đi ra ban công vừa nói chuyện, Văn Tiểu Sơ đành phải tiếp tục chơi game.
Một lúc sau, Giang Chấn quay lại, mang theo laptop đi vào thư phòng, nói: “Anh đã hứa tối nay sẽ làm xong việc cho người ta, em thành thật một chút đi.”
Văn Tiểu Sơ thở dài, nói: “Bác sĩ, em thấy gần đây anh đối xử với em không được tốt lắm.”
“Anh làm gì mà không đối xử tốt với em? Rõ ràng là anh vẫn đối xử với em giống như ngày xưa mà.” Giang Chấn cười nói.
“Trước đây anh nhất định sẽ tới hôn em một cái rồi mới làm gì làm…..”
Giang Chấn đành phải quay lại, bóp mặt Văn Tiểu Sơ thành một con cá nóc rồi mới hôn cậu, cuối cùng Văn Tiểu Sơ cũng hài lòng và để bác sĩ đi viết luận văn.
“Nếu em rảnh quá thì đi nấu đồ ăn khuya đi, trong tủ lạnh có sủi cảo tôm và bánh trôi đấy.” Giang Chấn nói.
Văn Tiểu Sơ yên tĩnh chơi game, nhìn những bình luận tâng bốc cấp trên được chia sẻ trong vòng bạn bè mà có chút buồn chán. Gần đây cậu và Kỳ Khả Thu không còn thân thiết như trước nữa, vì lúc nói chuyện với cô ấy cậu cứ vô tình nhắc đến vị bác sĩ ưu tú nhà mình, khiến Kỳ Khả Thu rất ghen tị, vậy nên cô ấy không muốn nói chuyện với cậu nữa.
Vì thế cậu chỉ có thể ngoan ngoãn đi nấu bữa khuya.
Mở lửa lớn, viên bánh trôi hạt mè đã biến thành bột mè, cậu hoàn toàn không hề cảm thấy xấu hổ mà còn cầm bát lẻn vào thư phòng của Giang Chấn.
Trên màn hình máy tính của Giang Chấn xuất hiện một cô gái trẻ mặc áo blouse trắng có mái tóc xoăn dài, phía sau cô là bức tường màu xám xanh với nhiều dụng cụ thí nghiệm, cô đang mỉm cười nói chuyện với Giang Chấn.
Văn Tiểu Sơ duỗi tay tránh khỏi khu vực camera, đặt chén chè lên bàn.
“Cảm ơn.” Giang Chấn quay lại mỉm cười với cậu.
“Anh đang nói chuyện với ai thế?” Cô gái trong màn hình hỏi.
“Bạn của anh, Tiểu Sơ, em lại đây chào hỏi một tiếng đi.” Giang Chấn đưa tay kéo cậu lại.
Mỗi lần Văn Tiểu Sơ gặp người thân hay bạn bè của Giang Chấn đều phải chuẩn bị tinh thần rất lâu, lúc này cậu cảm thấy rất căng thẳng, vùng vẫy muốn chạy trốn, không ngừng liều mạng lắc đầu.
Nhưng sức lực của bác sĩ lớn vô cùng, chắc là do ăn quá nhiều hải sâm cậu để lại, vậy nên cuối cùng cậu vẫn bị tóm lại đứng trước camera, nở cười giả tạo chào hỏi người ta, nhìn vẻ mặt nhăn nhó của mình trong màn hình, tạo nên sự chênh lệch rõ ràng với cô gái có khuôn mặt xinh đẹp và đôi chân mày thanh tú kia.
“Ơ? Hai người ở chung à?” Cô gái có chút kinh ngạc.
“Đúng vậy.”
Cô gái trên màn hình gật đầu trầm tư.
Đã gần 12 giờ, cuối cùng Giang Chấn cũng làm xong việc và trở về phòng ngủ.
Khi cửa phòng mở ra, Văn Tiểu Sơ vội vàng ném cuốn sách sang một bên, làm ra vẻ mặt đã chuẩn bị sẵn, nhưng Giang Chấn lại không để ý đến cậu, chạy đi tắm trước, Văn Tiểu Sơ cảm thấy mình cứ bày ra vẻ mặt này rất mệt mỏi, vậy nên đã bỏ cuộc và tiếp tục đọc sách.
Lúc Giang Chấn từ phòng tắm đi ra, Văn Tiểu Sơ lại lặp lại thủ đoạn cũ, làm ra vẻ mặt như muốn nghiêm túc chỉnh đốn, bác sĩ vừa bước vào phòng ngủ đã chú ý đến hành vi của Văn Tiểu Sơ, vậy nên đã cố ý trêu chọc cậu một chút, nhưng không ngờ cậu vẫn kiên trì như vậy, nếu anh không đáp lại thì chắc chắn cậu vẫn sẽ tiếp tục.
Anh bước lên giường, trực tiếp đẩy Tiểu Sơ xuống, hôn lên cái miệng đang bĩu môi của cậu, mũi kề mũi nói: “Sao em giận dữ thế?”
Văn Tiểu Sơ được hôn, cậu theo thói quen định bật cười, nhưng cậu đã nhanh chóng kiềm chế bản thân, đẩy Giang Chấn ra, hai người ngồi đối diện nhau nói chuyện.
“Sao anh nhất định phải bắt em chào đồng nghiệp anh làm gì…… Dù có muốn giới thiệu em với người khác cũng phải nói trước với em mười phút chứ, em còn phải chuẩn bị nữa mà…… Lần trước em đã nói rõ với anh rồi còn gì, tại sao anh lại như vậy hả?” Văn Tiểu Sơ cảm thấy rất đau lòng, cậu không giỏi giao tiếp nhưng lại muốn thể hiện thật tốt trước mặt bạn bè của bác sĩ, vậy nên áp lực rất nhiều.
“Nhưng cô ấy không phải là đồng nghiệp của anh.” Giang Chấn làm ra vẻ mặt thật vô tội.
“Cái này căn bản không phải là trọng điểm! Bác sĩ, anh không được phép chuyển đề tài!” Văn Tiểu Sơ phản đối.
“Diệp Nhã Văn là bạn gái cũ của anh.”
“……”
Văn Tiểu Sơ không ngờ kịch bản lại đi theo hướng này, cậu há hốc miệng nhìn Giang Chấn.
Giang Chấn bật đèn bàn bên cạnh, giả vờ đọc sách chờ Tiểu Sơ nói.
Mãi một lúc sau cậu mới lặng lẽ thở dài rồi nói: “Cô ấy thật xinh đẹp… Nếu cô ấy cướp bạn trai của em đi, chắc chắn em sẽ chúc phúc cho hai người..…”
Sau khi Giang Chấn nghe được nửa câu thì nhịn không được lên tiếng: “Bạn trai của em? Đó chẳng phải là anh hả?”
“Anh là bạn trai của em à? Anh chỉ nói chúng ta là bạn, anh có nói như vậy……” Văn Tiểu Sơ quan tâm đến chuyện này còn hơn cả chuyện bạn gái cũ, nói xong cậu có chút buồn bã cúi đầu. Cậu thực sự rất muốn để mọi người biết về mối quan hệ giữa cậu và Giang Chấn.
Giang Chấn gấp sách lại, ôm Văn Tiểu Sơ vào lòng, vén mái tóc dài trước trán cậu lên, nhìn vào đôi mắt đen láy ươn ướt của cậu, anh không trả lời ngay, dường như đang tìm từ ngữ thích hợp.
Anh cúi đầu khẽ hôn lên hàng mi dài của Tiểu Sơ, nói: “Tiểu Sơ, anh xin lỗi, anh đã vô thức nói như vậy, anh cảm thấy mình không biết phải nói chuyện này với người khác như thế nào, dù sao thì trước đây anh cũng đã từng có bạn gái.” Anh ôm Văn Tiểu Sơ càng chặt hơn, “Giải thích với người khác, anh thấy có chút xấu hổ.”
Vốn dĩ trong lòng Văn Tiểu Sơ cũng không phải thật sự trách móc cậu, nhưng khi thấy Giang Chấn thẳng thắn nói chuyện với mình, cậu đã nhanh chóng tha thứ cho anh, nhưng bề ngoài vẫn muốn tỏ ra nũng nịu để được anh cưng chiều nhiều hơn.
“Vậy….. lần sau anh có thể nói là mình đã có bạn gái, nhưng người đó chỉ thích ăn mặc như con trai.”
Giang Chấn cười, nhìn cậu trìu mến: “Thật ra sau khi em ra ngoài anh đã giải thích với cô ấy, có vẻ cô ấy rất kinh ngạc.”
Văn Tiểu Sơ gật đầu nói: “Tất nhiên là sẽ kinh ngạc rồi. Đâu phải ai cũng dễ tiếp thu như Kỳ Khả Thu.”
“….. Sao em lại thích cô ấy đến vậy…..?” Giang Chấn không rõ cảm xúc của mình là như thế nào, Văn Tiểu Sơ không ghen như anh nghĩ, nhưng bản thân anh thì lại chó chút ghen. Anh lật người lại, đè Văn Tiểu Sơ dưới thân mình, một tay vuốt ve vòng eo nhỏ gầy của cậu, tay kia thì không ngừng cởi cúc áo ngủ ra.
“Đã lâu lắm rồi cô ấy không để ý đến em, có lẽ vì em đã có anh rồi nên bỏ mặc cô ấy..…” Văn Tiểu Sơ đang nói thì đột nhiên hét lên: “A, sao anh lại cắn em?!”
Giang Chấn có chút tức giận bất bình nhìn cậu, lại liếm liếm chỗ anh vừa cắn ở ngực cậu, Văn Tiểu Sơ khẽ hét lên một tiếng rồi bắt đầu sờ soạng trên người Giang Chấn.
Giang Chấn ấn tay cậu lại, bất mãn nói: “Sao em thấy bạn trai của mình nói chuyện với bạn gái cũ mà lại phản ứng bình thản như vậy…”
“Vậy em phải làm sao..… Cào rách mặt cô ấy à? Em không thể làm loại chuyện này với con gái được……” Văn Tiểu Sơ bị lột sạch sẽ mà vẫn còn đang suy nghĩ, “Vậy thì vẫn cứ nên cào mặt anh đi, dù sao thì vẻ mặt điển trai của bác sĩ cũng đã khắc sâu vào tim em rồi……”
Giang Chấn không ngờ cách giải quyết vấn đề lần này lại là cào mặt mình, anh chỉ có thể nhanh chóng chặn miệng Văn Tiểu Sơ lại, cố gắng khiến cậu phát ra một vài tiếng động khác ngoài những từ vô nghĩa.
Căn phòng ngủ ấm áp giữa mùa đông dạt dào xuân ý, mùi tinh dầu hoa nhài thoang thoảng theo làn sương từ máy xông tinh dầu tản ra khắp nơi, cùng với tiếng nức nở của Tiểu Sơ khiến căn phòng tràn ngập xuân tình.
Chỉ một tuần sau đó, Diệp Nhã Văn đã đem tin tức “Giang Chấn có bạn trai” lan truyền khắp nơi trong vòng bạn bè một cách vô cùng sống động, thấy dáng vẻ mọi người như ngầm hiểu, Giang Chấn rất hài lòng dẫn Văn Tiểu Sơ mời bạn gái cũ đi ăn cơm.
Lần tới, cuối cùng anh cũng có thể đưa Văn Tiểu Sơ đi gặp bạn bè của mình một cách tự nhiên, lúc đó anh sẽ giới thiệu với bọn họ rằng “Đây là bạn trai của tôi”.
Toàn Văn Hoàn.
