Chương 52: Thế Giới Hiện Thực
Ánh lửa xuất hiện còn sớm hơn cả sao Mai.
Vụ nổ lớn nhưng không gây ra ảnh hưởng trong phạm vi lớn như tưởng tượng.
Điều này cũng nằm trong dự liệu của Chu Kỳ An, nhân viên công tác chắc chắn sẽ có cách khống chế hỏa hoạn, giống như lúc trước, chỉ với một bình cứu hỏa mà Tư tiên sinh đã giải quyết được đám cháy lan rộng trong rừng.
Bạch Thiền Y là người đầu tiên phản ứng lại, sắc mặt vẫn trắng bệch trong ánh lửa: “Cậu…”
Chu Kỳ An vô tình hít phải vài hơi khói đen, ho khan mấy tiếng, nói: “Tòa cao ốc này rất tiện lợi, bật lửa, diêm, muốn gì có nấy.”
Ánh mắt cậu dừng lại trên hai chiếc xe buýt ở phía xa.
Lúc về chắc chắn sẽ không dùng hết hai chiếc xe, chiếc còn lại hẳn là để chở lũ quái vật.
Không còn nữ quỷ và chủ nhân tòa nhà, lũ quái vật mất đi sự trói buộc, trò chơi không thể để mặc chúng tự do lang thang, khả năng cao là sẽ đưa chúng đến các phó bản khác để tái sử dụng.
Chu Kỳ An phủi phủi tay, phủi đi lớp tro bụi dính trên đó: “Quét sạch sẽ.”
“… Quái vật trong tòa nhà đều bị nổ chết hết rồi sao?” Cậu sinh viên đại học gian nan lên tiếng.
Chu Kỳ An lắc đầu: “Chưa chắc.”
Cách đây không lâu, đám quái vật trong tòa nhà đã bị Kim Phú Nhân cưỡng ép rút đi một lượng lớn tà khí, hiện đang trong thời kỳ suy yếu, không có thời điểm nào thích hợp để phóng hỏa hơn lúc này.
Dù sao thì chỉ cần bị thương nặng là được. Quái vật dựa vào việc ăn thịt đồng loại để bổ sung năng lượng, trò chơi không phải là nhà từ thiện, tốn công sức giúp chúng hồi phục thì có thể tạo ra thêm một lô quái vật khác rồi.
Vào thời khắc cuối cùng, Mục Thiên Bạch lại ép buộc người mặc cô gái mặc áo choàng đỏ sử dụng kỹ năng chiết xuất độc tố, dung hợp vào tro cốt. Ngay khi vụ nổ bùng lên, độc tố sẽ càng làm cho lũ quái vật này suy yếu hơn.
Muỗi nhỏ cũng có thịt mà, có thể bớt được chút nào hay chút đó. Chu Kỳ An kết luận: “Phương pháp tiêu diệt quái vật kiểu Pinduoduo.”
Nói xong, bỗng nhiên cậu nhìn về phía cô gái mặc áo choàng đỏ, khẽ mỉm cười.
Cô gái mặc áo choàng đỏ cau mày, cảm nhận được một mối đe dọa chưa từng có.
Đừng nói là cô gái mặc áo choàng đỏ, ngay cả những người chơi không có hiềm khích gì với cậu nhưng lúc này cũng không khỏi cảm nhận được một sự kiêng dè sâu sắc.
Chu Kỳ An cố gắng tìm kiếm một chút biểu tình tức giận trên khuôn mặt Người đầu trâu, lấy sự thay đổi cảm xúc làm điểm đột phá, moi ra một số thông tin. Nhưng cậu đã thất vọng rồi, ngoại trừ ánh mắt lạnh lùng ban đầu, Người đầu trâu vẫn bình tĩnh thu dọn tàn cuộc đâu ra đấy.
So với cảm xúc vô dụng như tức giận, Người đầu trâu quan tâm đến dữ liệu hơn.
Dữ liệu sẽ cấu thành mô hình hành vi của một người, từ bất kỳ nút thắt nào trong đó, nếu thiết kế hợp lý, đều có thể phản đòn. Kể cả vụ nổ cuối cùng do cậu thanh niên tạo ra cũng là một nguồn dữ liệu.
Thông báo kết toán và sao Mai trên bầu trời đã cùng nhau xuất hiện:
【 Phó bản cấp 4 tòa cao ốc Kim Tường đã được hoàn thành.】
【 Phần thưởng hoàn thành 8881 điểm đã được gửi vào ba lô.】
【 Trong phó bản này bạn nhận được 12.300 điểm kinh nghiệm, có muốn sử dụng toàn bộ để tiến hóa cá nhân không?】
Không có người chơi nào do dự ở thời điểm này, cũng giống như lần trước, Chu Kỳ An lựa chọn dồn toàn bộ vào tiến hóa.
【 Đang nâng cấp, vui lòng không đóng bảng điều khiển.】
【 Nâng cấp hoàn thành.】
Chu Kỳ An chỉ tập trung xem thông tin tiến hóa được tạo ra trong vòng này:
【 Lông tóc (Tiến hóa hoàn thành): Di chứng của lời nguyền chết thay, được thêm chức năng đổi màu, có thể chuyển đổi giữa màu xanh và đen.
Tứ chi (Trạng thái tiến hóa trung cấp): Dựa trên cơ sở ban đầu, sức mạnh tăng 5%.
Xương (Tiến hóa cao cấp đặc biệt): Người sở hữu xương độc, Đại Lang, trước đây bọn chúng không thể đầu độc được cậu, bây giờ cậu có thể đầu độc bọn chúng rồi!
Bàn chân (Trạng thái tiến hóa cao cấp): Các bộ phận chính của hai bàn chân đã hoàn thành tiến hóa.
Tim (Trạng thái tiến hóa sơ cấp): Hôm nay vẫn đang nỗ lực gánh team!】
Những người khác xem bảng điều khiển rất nhanh, có người quá kích động, trong nháy mắt đã quên mất tòa nhà đang bốc cháy: “Thận của tôi cuối cùng đã tiến hóa xong!”
Trên mặt Chu Kỳ An không có biểu hiện vui mừng rõ ràng nào, nhưng trong lòng cũng có chút phấn khích.
Lúc phó bản trước kết toán, cậu vẫn chưa cảm nhận được gì, bây giờ mới thực sự thể hiện được tầm quan trọng của một trái tim khỏe mạnh, khả năng thúc đẩy các cơ quan khác tiến hóa là hàng đầu.
Chỉ có một người không hề quan tâm.
Sếp lớn dùng đế giày da cao cấp của mình không kiên nhẫn cà lên viên đá nhỏ trên mặt đất, chỉ quan tâm đến việc khi nào được rời đi.
Cậu sinh viên đại học đứng gần đó vừa nói chuyện với Bạch Thiền Y xong.
Cậu ta rất tò mò về những gì đã xảy ra giữa Chu Kỳ An và nữ quỷ, lúc lẩm bẩm một mình, bị Bạch Thiền Y nghe thấy, cô ấy nói một câu về quy tắc cái chết của nữ quỷ có liên quan đến việc rời khỏi tòa nhà.
Cậu ta lập tức liên tưởng đến bức ảnh chung mà Chu Kỳ An đã lấy, đại khái đã khôi phục lại được sự thật.
“Anh Chu, anh thật sự rất lợi hại.” Cậu sinh viên đại học bước tới, nói: “Không những tránh cho thi thể của nữ quỷ bị xúc phạm lần nữa, mà còn khiến lũ súc sinh kia phải trả giá.”
Nói xong mấy chữ cuối cùng, cậu ta thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất là đối với nữ quỷ, đó đã là kết thúc tốt đẹp nhất rồi.
Chu Kỳ An liếc nhìn cậu ta: “Cưỡng ép siêu độ không tốt chính là cả nhóm bỏ mạng. Tôi nhắc nhở cậu lần cuối, trong phó bản, hãy cất lòng thương cảm tràn lan của cậu đi.”
Vì Người đầu trâu vẫn đang xử lý hiện trường vụ cháy, nên những người chơi khác bị yêu cầu tập trung lên chiếc xe buýt do người máy điều khiển.
Lúc lên xe, Chu Kỳ An tùy ý tìm một chỗ ngồi ở hàng ghế đầu. Bạch Thiền Y nhìn thấy những chiếc lọ tro cốt bên cạnh cậu, nhắc nhở: “Chưa chắc đã mang ra ngoài được.”
Hầu hết những thứ trong phó bản đều không thể mang ra ngoài hiện thực được.
Chu Kỳ An gật đầu: “Chỉ là thử xem thôi.”
Xe chạy ngược lại đường cũ, đi qua đường hầm tối đen như mực, đèn xe mờ ảo sáng lên.
Tiếng đập quen thuộc lại vang lên.
Bên trong đường hầm, những thi thể sưng phồng điên cuồng gõ mạnh vào cửa sổ xe, khuôn mặt sưng tấy của chúng gần như dính chặt vào kính, dường như muốn chui vào bằng cách này. Hầu hết người chơi vẫn bình tĩnh như lúc đến, chỉ là, nắm đấm siết chặt đã vô thức đã để lộ cảm giác phức tạp trong lòng.
Ánh mắt Bạch Thiền Y rơi vào những chiếc lọ tro cốt mà Chu Kỳ An mang theo, đột nhiên nảy ra một suy nghĩ: Nếu có ngày mình chết trong trò chơi, cô hy vọng cũng có người có thể tìm cách mang tro cốt của mình ra ngoài.
Chứ không phải là trở thành một thi thể khổng lồ đáng sợ khác ở đâu đó trong phó bản.
Chu Kỳ An ngửa đầu ra sau ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Mu bàn tay đột nhiên bị một bóng đen bao phủ.
Trên đường về cũng có ma sao?
Chu Kỳ An giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra, phát hiện giữa những chiếc lọ được xếp chồng lên nhau bên cạnh, một bông hồng đen đang từ từ lan rộng lên trên.
Đồng thời, trong mắt cậu cũng hiện lên một dấu hỏi chấm to tướng.
Bóng đen rướn người lại gần.
“Thật đặc biệt.”
Có thể viết chữ, truyền giấy, còn tự ý chạy đến phòng tập nhảy… Đây là lần đầu tiên Chu Kỳ An nghiêm túc quan sát cái bóng của Mục Thiên Bạch ở cự ly gần như vậy.
Giống như ý thức thứ hai hơn.
Mục Thiên Bạch thản nhiên túm cái bóng về, nói: “Có liên quan đến việc tiến hóa não bộ.”
Kỹ năng của người chơi rất kỳ lạ, ngày thường điều kiêng kỵ nhất là thăm dò bí mật của người khác. Nhưng lúc này, khi nghe đến việc tiến hóa não bộ, mọi người đều không thể kìm nén được sự tò mò.
Cùng được phân loại là cơ quan cấp một, quá trình tiến hóa của não bộ rắc rối hơn nhiều so với tim và phổi, trò chơi còn đặc biệt ghi chú là cần phải lựa chọn nhiều lần liên tục, điều đó đại diện cho lượng kinh nghiệm khổng lồ.
Chi phí đầu tư quá lớn, trong thời gian ngắn lại không thấy được hiệu quả, vì vậy rất ít người chơi trực tiếp lựa chọn tiến hóa não bộ.
Chiến lược thống nhất của các hiệp hội lớn là: Tiến hóa hai cơ quan cấp một khác trước, ít nhiều gì cũng có thể thúc đẩy não bộ nâng cấp, sau đó chơi thêm một, hai phó bản nữa là được.
Đáng tiếc, sau khi mọi người vểnh tai lên nghe ngóng, Mục Thiên Bạch lại không nói thêm lời nào.
“Chị Bạch, trước đây chị có từng nghe nói đến người chơi này chưa?” Có người chỉ về phía Mục Thiên Bạch, nhỏ giọng hỏi.
Bạch Thiền Y lắc đầu.
Bí ẩn bao trùm người đàn ông kia lại càng thêm dày đặc.
Trải qua một hành trình dài dằng dặc, cuối cùng xe buýt cũng đi qua đường hầm, ghế ngồi của Chu Kỳ An đột nhiên sáng đèn đỏ.
Nhiệt độ của toàn bộ ghế ngồi tăng lên, đèn của sếp và cậu sinh viên đại học cũng sáng lên. Không cần phải nói, đây là tín hiệu yêu cầu họ xuống xe.
Chu Kỳ An: “Xe của Tư tiên sinh cao cấp hơn nhiều.”
Cái kia còn phải dựa vào giọng nói để gọi.
Cậu đứng dậy đi về phía cửa xe, cũng không chào tạm biệt Mục Thiên Bạch, lúc trước cái bóng đã dùng một bông hồng đen làm trò ảo thuật nhỏ, hỏi xin ID diễn đàn của cậu.
Khoảnh khắc xuống xe, Chu Kỳ An nhận được thông báo kết bạn.
“Bắt đầu bằng số 3?”
Không khác ID diễn đàn của mình là bao, chẳng phải là nói thời gian tham gia trò chơi cũng không lâu?
Nghi hoặc mạnh mẽ tạm thời bị gác lại khi cậu nghe thấy tiếng thúc giục của sếp.
Hôm nay Cống Kỵ có sương mù dày đặc.
Lúc Chu Kỳ An còn đang loay hoay tìm phương hướng trong màn sương mù dày đặc thì sếp đã sải bước đi tới, Chu Kỳ An và cậu sinh viên đại học lập tức như hai con chim cút nhỏ, một trước một sau đi theo phía sau.
Cà vạt cao cấp toàn là vết máu, cho dù mang đi giặt khô cũng không thể khôi phục lại màu sắc ban đầu. Sếp bực bội giật ra, cuộn thành một cục ném xuống đất.
“Vứt rác bừa bãi không…” Chu Kỳ An kéo cậu sinh viên đại học lại, đổi giọng nói tiếp: “Lúc nãy chúng tôi đột nhiên biến mất khỏi xe, không gây ra rắc rối gì cho sếp chứ?”
Sếp cười lạnh: “Tốt nhất cậu nên cầu nguyện là không có đi.”
Chu Kỳ An mò mẫm trong túi, lấy chiếc điện thoại di động đã xuất hiện trở lại, cậu liếc nhìn đồng hồ, bây giờ là 4 giờ rưỡi chiều thứ Sáu.
Màn sương mù che khuất vết máu trên người, lúc này Chu Kỳ An chỉ muốn quay về khách sạn ngủ một giấc thật ngon, cậu nói mà mắt không chớp lấy một cái: “Đi nhanh lên. Về khách sạn sớm, tối nay tôi còn có thể tăng ca làm thêm bản thiết kế thứ hai để đối phó với bên A.”
Sếp rất hài lòng với sự tiến bộ của cậu, vừa dẫn đường vừa giới thiệu về khách sạn.
Chu Kỳ An xách theo mấy lọ tro cốt, ở nơi mà đối phương không nhìn thấy được, cậu ngáp một cái, thờ ơ phụ họa: “Vâng vâng, sếp nói phải…”
Cậu sinh viên đại học: “…”
Đây chính là người đi làm có EQ cao sao?
…………
Cô gái mặc áo choàng đỏ và những người chơi còn lại hiện tại phần lớn đều ở trong nước, xuống xe muộn hơn Chu Kỳ An một chút.
Sau khi xuống xe, Cô gái mặc áo choàng đỏ không còn che giấu vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nữa.
Không nói đến việc mất đi hai tên thuộc hạ trung thành, vào thời khắc cuối cùng, cô ta còn bị ép buộc sử dụng kỹ năng quá mức, đã gây ra gánh nặng rất lớn cho cơ thể.
Nhưng mà, ai là người chiến thắng cuối cùng thì còn chưa biết, cô ta có hiệp hội chống lưng, hình như còn có đạo cụ có thể buộc người chơi tham gia phó bản thông qua ID trò chơi, cái nào cô ta cũng có quyền kiểm soát.
Cô gái mặc áo choàng đỏ không quan tâm đến việc giết người trong phó bản, độ khó của bất kỳ phó bản nào đều có giới hạn, hơn nữa dù là phó bản cấp độ địa ngục nào, cô ta đều có thể sử dụng đạo cụ để lôi Chu Kỳ An vào.
Cô ta theo thói quen đăng nhập vào diễn đàn Úy Lam trước.
Hai mắt cô gái mặc áo choàng đỏ tối sầm lại.
Những thủ đoạn quỷ quyệt của Hắc Ma Hội quả nhiên không ít, nhanh như vậy đã biết được người của bọn họ chết trong phó bản.
Thông báo tin nhắn riêng đột nhiên hiện lên ở góc trên bên phải: 【Đến gặp tôi】.
Sắc mặt Cô gái mặc áo choàng đỏ hơi thay đổi, cô ta tìm một nơi thay bộ quần áo bình thường, sau khoảng hai tiếng đồng hồ lái xe, đến một hội quán tư nhân.
Rừng trúc thanh tĩnh đẹp đẽ, đá cuội lát nền, nhưng chủ nhân của hội quán lại không hề hài hòa với khung cảnh này. Người đàn ông là con lai, thể hình vạm vỡ, đôi mắt xanh xám vốn dĩ rất to, nhưng dưới bộ râu rậm rạp, lại có vẻ nhỏ hơn.
Người này chính là hội trưởng của hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ, chỉ là, nhìn bề ngoài giống bà sói trong truyện cổ tích hơn.
“Xem ra cô đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho ‘Chuyến đi xa’ lần này.” Người đàn ông con lai lên tiếng: “Không có gì muốn nói sao?”
Cô gái mặc áo choàng đỏ hiểu rất rõ người đàn ông này, hỏi như vậy nhất định là đã phát hiện ra điều gì đó.
Trong hiện thực không thể thảo luận nội dung trò chơi.
Một lúc sau, một email mô tả chi tiết về phó bản và lý do cô ta tham gia phó bản đã được gửi đến cho người đàn ông con lai.
Người đàn ông đọc lướt qua, trong mắt lóe lên vẻ phấn khích không thể kiềm chế được, nói: “Quả nhiên…”
Phó hội trưởng này của ông ta thích làm việc một mình, lần này lại vội vã tham gia phó bản ngay sau khi ra khỏi phó bản, không chỉ mang theo hai thành viên, thậm chí còn không tiếc sử dụng đạo cụ lập đội đặc biệt của hiệp hội.
Mọi thứ đều xảy ra sau khi Thánh khí xuất hiện.
Ông ta không bao giờ tin vào sự trùng hợp.
“Coi như cô thông minh, còn biết thành thật khai báo.”
Chuyện liên quan đến Thánh khí, dù cho khả năng nhỏ đến đâu, ông ta cũng sẽ điều tra đến cùng.
Cô gái mặc áo choàng đỏ: “Tên lính mới này không dễ đối phó…”
Người đàn ông con lai ngắt lời, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười tham lam và tàn nhẫn: “Có thể khiến cô chịu thiệt, chắc chắn không phải là người tầm thường. Nhưng mà, để đối phó với một người, chưa chắc đã cần phải đối đầu trực diện.”
Cô gái mặc áo choàng đỏ dường như đoán được ông ta muốn làm gì, theo bản năng nói: “Làm như vậy là phá vỡ quy tắc.”
Trên con đường từ thế giới cũ sang thế giới mới không bị luật pháp ràng buộc, nhưng chỉ cần chưa hoàn toàn rời khỏi nơi này, thì quy tắc vẫn còn đó. Nếu bị chính phủ phát hiện, bọn họ sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Người đàn ông con lai cười lạnh: “Vậy thì im miệng lại, tranh thủ thời gian điều tra tư liệu của cậu ta, mau chóng đưa cho tôi.”
Cô gái mặc áo choàng đỏ ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
Nhìn thấy cô ta trả lời không chút do dự, người đàn ông con lai mới bớt đi một chút sát khí. Biết được sự tồn tại của Thánh khí, muốn độc chiếm cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu vẫn cố chấp không chịu hiểu chuyện, vậy thì đừng trách ông ta không nể tình.
Mãi cho đến khi rời khỏi hội quán, ngồi lên xe, Cô gái mặc áo choàng đỏ mới nhắm mắt lại, lắc đầu nói: “Ngông cuồng quá rồi…”
Lão đại thực sự là ngông cuồng quá rồi.
Cô ta trầm ngâm một lúc, đăng nhập vào diễn đàn Úy Lam.
Bài đăng của Hắc Ma Hội vẫn còn đó, thông báo treo thưởng được ghim cao chót vót trên mục bài viết hot.
Nội dung bài viết rất đơn giản: Trả công hậu hĩnh cho ai cung cấp thông tin tình báo liên quan đến thành viên này của hội tôi, liên hệ IDXXXX.
Tệp đính kèm: 【Hình vẽ nguệch ngoạc】.
Diễn đàn cấm đăng trực tiếp ảnh chụp người thật, Hắc Ma Hội đã đăng một bức tranh phác thảo nguệch ngoạc làm tệp đính kèm, nhưng phải nói là đã vẽ ra được cái hồn của mũ lưỡi trai.
Nếu là thành viên bình thường chết đi, bọn họ có thể không mảy may quan tâm.
Nhưng trước khi tham gia phó bản, các thành viên quan trọng đều sẽ báo cáo, Hắc Ma Hội sở hữu một đạo cụ có thể phát hiện trạng thái sinh mệnh của người chơi, căn cứ theo phản hồi, Mũ lưỡi trai đã chết chỉ sau khi tham gia phó bản chưa đầy hai ngày.
Điều này là bất hợp lý.
Hiệp hội lớn vừa có động tĩnh, lập tức có rất nhiều thảo luận sôi nổi.
【Lâu lắm rồi không thấy thông báo treo thưởng, xem ra Hắc Ma Hội cũng không chắc chắn người này là chết bởi quy tắc trò chơi, hay là bị người chơi giết chết.】
【Ai biết được.】
Bài đăng nhanh chóng cán mốc 500 bình luận.
【Bạn bè ơi, có hơi đáng sợ, thông báo treo thưởng đến giờ vẫn chưa gỡ xuống, chứng tỏ là không có ai liên lạc riêng.】
【Chết tiệt, hoặc là người chơi trong đợt này đều chết sạch, hoặc là so với phần thưởng treo thưởng, bọn họ càng lo lắng sẽ đắc tội người khác hơn.】
【Đột nhiên rất muốn biết thành viên của Hắc Ma Hội chết trong tay ai.】
【Tương tự! Tò mò chết mất!】
………
Cô gái mặc áo choàng đỏ buông tay đang cầm vô lăng, click vào tin nhắn riêng của chủ topic, gõ mấy chữ rồi gửi đi.
Bây giờ có thể ngăn cản lão đại chỉ có Hắc Ma Hội, chờ hai bên đánh nhau một trận, cô ta sẽ còn thời gian để xoay sở.
………..
Cống Kỵ liên tục nhiều ngày có sương mù dày đặc, mấy ngày nay sắc mặt sếp lúc nắng lúc mưa, lo lắng chuyến bay về nước sẽ bị hoãn.
Trong khách sạn, các nhân viên đi cùng đều cố gắng tránh xa vị sếp lớn này, ai nấy đều mong chuyến bay bị hoãn.
Chu Kỳ An ngoài mặt thì than ngắn thở dài, trong lòng lại vui như mở cờ. Cậu còn cố ý mua một chai nước giải khát ở máy bán hàng tự động, chuẩn bị lát nữa sẽ đi ngâm suối nước nóng cho sướng.
Trời nhiều sương mù nên rất ít người ra ngoài ngâm mình trong suối nước nóng, lúc này lại sắp đến giờ ăn cơm, không lâu sau, du khách đều lần lượt rời đi, chỉ còn lại một mình Chu Kỳ An.
Hơi nước mịt mù, bao phủ lấy cơ thể bán khỏa thân. Đất trời yên ắng, Chu Kỳ An tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi này. Đột nhiên, tai cậu khẽ động, bỗng nhiên mở mắt.
Kính cận được đặt trên bờ, đôi đồng tử ưu việt dễ dàng bắt gặp một bóng người đột ngột.
Phía đối diện, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người phụ nữ tóc xoăn màu hạt dẻ, dáng người cao ráo, cô ta khoác trên mình chiếc áo choàng dài màu đỏ kiểu dáng cổ điển, cách ăn mặc không hề hòa hợp với bầu không khí của suối nước nóng chút nào.
Là Cô gái mặc áo choàng đỏ!
Chu Kỳ An hít sâu một hơi, thản nhiên quan sát xung quanh xem có vũ khí nào tiện dụng hay không.
Chu Kỳ An không hề bất ngờ khi thông tin của mình bị bại lộ, đây là chuyện sớm muộn mà thôi.
Chỉ là, trong kế hoạch của cậu tuyệt đối không phải là bị truy sát ngay lập tức ở nơi đất khách quê người như thế này. Sau khi ra khỏi phó bản, đối phương không cùng xuống xe, khả năng cao là đang ở trong nước, dựa vào khoảng cách xa xôi, cộng thêm ông sếp đáng chết kia cũng ở đây, cậu không khỏi lơ là một chút.
Nghĩ kỹ lại, ngồi máy bay cũng chỉ mất vài tiếng đồng hồ.
Chu Kỳ An ghi nhớ sâu sắc bài học lần này.
Cô gái mặc áo choàng đỏ sải bước tiến lại gần.
Chu Kỳ An mỉm cười, nhưng thực chất các đường cơ bắp căng cứng cho thấy cậu đang trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Trò chơi cấm người chơi tự giết lẫn nhau, nhưng điều luật này còn sót lại bao nhiêu uy lực ở thế giới hiện thực, ai mà biết được?
Mức độ tiến hóa cơ thể của Cô gái mặc áo choàng đỏ chắc chắn vượt xa cậu, một chọi một, cậu thực sự không chắc mình có phải là đối thủ của cô ta hay không. Trong đầu Chu Kỳ An nhanh chóng vạch ra đường thoát thân, đồng thời suy nghĩ xem khả năng ông sếp nghe thấy tiếng kêu cứu của mình từ đây là bao nhiêu.
Bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, nhìn thấy Cô gái mặc áo choàng đỏ sắp đi đến trước mặt, Chu Kỳ An đột nhiên đứng dậy khỏi mặt nước, chuẩn bị ra tay trước.
Lúc đứng dậy, dòng nước ấm áp bắn tung tóe.
Người phụ nữ không dừng bước, chậm rãi nói: “Sẽ có hai nhóm người đến nhà cậu, bắt mẹ cậu đi.”
Chu Kỳ An đã làm tốt chuẩn bị cho một trận chiến đẫm máu: “?”
“Bây giờ cậu muốn nghĩ cách cũng đã muộn rồi.” Cô gái mặc áo choàng đỏ cúi người, dùng giọng điệu dịu dàng nhưng tàn nhẫn nói: “Đưa thứ đó cho tôi, người của tôi luôn canh giữ gần nhà cậu, có thể giúp mẹ cậu di chuyển trước.”
Hiệp hội hành động rất nhanh, chưa đầy hai ngày đã điều tra ra được thông tin cơ bản của Chu Kỳ An.
Cô gái mặc áo choàng đỏ nhớ lại thông tin trong tài liệu: Gia đình đơn thân, lớn lên cùng mẹ, hoàn cảnh trưởng thành như vậy, thanh niên trước mắt nhất định sẽ không dễ dàng bỏ rơi người thân.
Cậu trầm mặc suốt nửa phút, Chu Kỳ An mới để lộ ra vẻ mặt kỳ quái, một lúc sau cậu dè dặt lên tiếng: “Bắt… bắt mẹ tôi?”
Hết chương 52.
