Quãng Đời Còn Lại – Chương 2

Chương 2: Cảnh Còn Người Mất……

 

Viên Đông Thâm vất vả lắm mới về nhà được một lần, vốn tưởng rằng sẽ thấy Lục Đình đang nấu cơm chờ mình. Kết quả, hắn đẩy cửa ra chỉ có căn nhà trống không lạnh lẽo, không một chút nhân khí, nhất thời có chút ngây người, hắn gọi điện thoại cho Lục Đình, nhưng người nghe máy lại là Chu Cần Giai.

        Chu Cần Giai vốn định trực tiếp mắng cho hắn một trận, tốt nhất là có thể xông tới đánh cho mềm xương, nhưng suy nghĩ một hồi rồi lại thôi, có một vài người chính là như vậy, lúc không biết thì thoải mái vui vẻ, lúc biết sự thật rồi sẽ càng đau khổ hơn, có lẽ giống như những gì Lục Đình nói, đó mới là cách trả thù tốt nhất đối với hắn.

        Lúc thật sự buông tay rồi mới biết, thật ra cũng không quan trọng như đã tưởng tượng.

        Lúc thật sự mất đi rồi mới biết, cái bị mất đi còn quan trọng hơn so với bất cứ thứ gì.

        “Chu Cần Giai? Lục Đình ở chỗ cậu à?”

        “Cậu không thấy tờ giấy Lục Đình để lại à? Cậu ấy đã đi du lịch rồi, một thời gian nữa mới về.”

        Lúc này Viên Đông Thâm mới chú ý tới trên bàn ăn còn có bữa tối nóng hổi đang bốc khói, dưới cốc nước có một tờ giấy: “Tôi đi du lịch, anh tự chăm sóc bản thân.”

        “Cậu ấy đi đâu vậy?”

        “Không biết, nói là không có mục đích, chỉ nói đi du lịch rồi đi luôn.”

        “Tại sao điện thoại của cậu ấy lại ở chỗ cậu?”

        “Cậu ấy nói không muốn bị quấy rầy.”

        Viên Đông Thâm cũng không hỏi thêm gì nữa: “Được rồi, tôi đã biết. ”

        Chu Cần Giai nhìn điện thoại bị cúp máy, anh cười lạnh: “Cậu sẽ hối hận.”

        Đối với Viên Đông Thâm mà nói, Lục Đình có ở đây hay không cũng không sao. Hắn không thiếu người bầu bạn, một tháng không về nhà cũng không sao. Còn cảm thấy nhàn rỗi hiếm có, sẽ không có ai gọi điện hỏi hắn ở đâu. Hắn cũng không cần lo lắng. Hắn biết, ngày Lục Đình quyết định ở bên cạnh hắn thì đã bị đuổi ra khỏi nhà. Lục Đình không có nơi nào để đi, cuối cùng cũng chỉ có thể trở về bên cạnh hắn thôi.

        Lục Đình đăng ký lại thẻ điện thoại, chỉ cho một mình Chu Cần Giai biết số liên lạc của mình, cậu đều đặn gởi tin nhắn cho Chu Cần Giai mỗi ngày để anh yên tâm.

        Sau khi thu dọn hành lý đơn giản, bỏ tất cả mọi thứ vào nhà Chu Cần Giai, Lục Đình lên tàu, điểm dừng chân đầu tiên chính là trường đại học, nơi cậu và Viên Đông Thâm đã quen biết rồi yêu nhau.

        Lục Đình ngồi trên tàu, cậu ngủ thiếp đi lúc nào không biết, trong giấc mơ, cậu như trở về thời đại học ngây thơ tươi đẹp đó, cậu còn nhớ như in lần đầu tiên mình gặp Viên Đông Thâm, lúc đó cậu đã rất lo lắng và bất an.

        “Chào…… Chào cậu, tôi tên là Lục Đình, là bạn cùng phòng của cậu.”

        Mùa hè nắng vàng rực rỡ, Lục Đình khẩn trương đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, tiếng trái tim cậu đập hòa cùng với tiếng gió thổi lá cây xào xạc bên ngoài, lúc đó cậu không biết phải làm sao.

        Viên Đông Thâm đứng đối diện cậu lộ ra ý cười hiền lành: “Chào cậu, tôi là Viên Đông Thâm.”

        Cậu không biết hai người quen nhau như thế nào, khi đó Lục Đình vẫn còn là một học sinh hướng nội, chỉ thích ngâm mình trong thư viện mỗi ngày, trông cậu có vẻ hơi lạc lõng. Viên Đông Thâm lại rất hòa đồng, quen biết rất nhiều bạn bè, cũng tham gia nhiều hoạt động xã hội, lần nào hắn cũng kéo Lục Đình đi cùng, lúc này mới mở rộng vòng bạn bè cho Lục Đình.

        Lục Đình từng học hội họa, Viên Đông Thâm giới thiệu cậu vào câu lạc bộ mỹ thuật, quen biết Chu Cần Giai, hai người có chung sở thích nên đã nhanh chóng trở thành bạn thân của nhau. Nhưng đối với Lục Đình thì, thích nhất vẫn là đi theo Viên Đông Thâm.

        Cậu còn nhớ rõ mỗi lần Viên Đông Thâm dẫn mình đi dạo ở trường, hai người tán gẫu chuyện thú vị xảy ra trong ngày, trước kỳ thi còn tập kích bất ngờ, bảo cậu ghi chép giúp những kiến thức trọng điểm, hai người cùng nhau ôn bài trong thư viện, cùng ăn cùng ngủ, cùng đi dạo, bao nhiêu người nhìn thấy đều phải trêu một câu “Hai người là song sinh dính liền sao?”

        Cậu cũng không biết tình cảm của hai người biến chất từ khi nào, bắt đầu bén rễ trong trái tim cậu….

        Vào năm hai, Viên Đông Thâm đăng ký tham gia thi đấu bóng rổ, Lục Đình ở bên cạnh đọc sách, vừa giúp hắn trông chừng túi xách vừa chờ hắn luyện tập, các thành viên trong đội nhịn không được trêu chọc: “Nhìn cậu ấy hiền huệ như thế, cũng không kém bạn gái cậu là bao!”

        Viên Đông Thâm thuận thế đi tới bên cậu, ôm lấy bả vai cậu: “Đúng vậy, nếu không hai chúng ta kết thành một đôi, sống cho qua ngày đi!”

        Những người khác vây quanh đùa giỡn cười nói, chỉ có Lục Đình cảm giác trái tim mình đập lỡ hai nhịp, trong lòng thầm nghĩ, nếu là thật thì tốt biết bao?

        Chính ý nghĩ đó hiện lên trong đầu, vậy nên cậu mới ý thức được, thì ra là mình thích người này.

        Nhưng vì cậu là một người hướng nội rụt rè, vậy nên cậu không dám đâm thủng ý nghĩ đó trong đầu, cậu âm thầm nghĩ mình sẽ cẩn thận cất giấu thật kỹ nó vào tận đáy lòng.

        Trong trận đấu bóng rổ, Viên Đông Thâm phát huy hết khả năng, cuối cùng dùng một chiêu tuyệt sát mang về bàn thắng cho cả đội, hắn giành được một trận pháo tay giòn giã. Lục Đình cũng nhịn không được đứng lên cổ vũ cho hắn. Viên Đông Thâm ôm lấy Lục Đình, nhẹ nhàng nỉ non bên tai cậu một câu. Nước mắt Lục Đình tuôn ra, cậu được Viên Đông Thâm ôm thật chặt vào lòng để che đi tiếng nức nở.

        Tỉnh mộng, Lục Đình nhìn nước mắt dính trên chiếc khăn gối đầu, thì ra mình còn nhớ rõ mọi chuyện như vậy, buổi chiều mùa hè năm đó, trên sân bóng đông đúc đó, giữa khung cảnh hoan hô ồn ào náo nhiệt kia, người nọ đã thì thầm bên tai một câu “Tôi thích cậu, ở bên tôi nhé!” Đúng vậy, hắn đã nói rõ ràng như thế, câu nói đó đã xuyên qua tầng tầng tạp âm, đập thẳng vào trong lòng Lục Đình, như thể mọi thứ xung quanh đều tĩnh lặng, chỉ còn lại lời tỏ tình khàn khàn kia ở bên tai…..

        “Được.”

        Lục Đình xuống xe, tìm một khách sạn nhỏ trong khu đại học, có chút xập xệ, nhưng rất sạch sẽ. Trước kia, cuối tuần nào cậu và Viên Đông Thâm cũng đến đây, có khi cũng không làm gì, chỉ đơn giản hưởng thụ không gian chỉ có hai người, có thể thoải mái càn rỡ ôm hôn nhau ngọt ngào.

        Qua nhiều năm như vậy, ông chủ vẫn không thay đổi nhiều, nhưng vẫn không che được dấu vết thời gian lưu lại, ông chú năm đó còn tràn đầy sức sống, nhưng bây giờ phải nhờ vào kính lão mới nhìn rõ được mọi vật.

        “Ở trọ?”

        Ông chủ run rẩy nhận lấy chứng minh thư đăng ký: “Chàng trai trẻ, chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”

        “Dạ, hơn mười năm trước cháu học ở gần đây, đã từng đến chỗ chú trọ lại.”

        “Thật à? Một mình cậu hả? Sao tôi lại nhớ bên cạnh cậu có thêm một chàng trai đi cùng nhỉ? Cao cao đẹp trai.”

        “Cháu chỉ có một mình, chú nhớ nhầm rồi ạ.”

        Lục Đình nhận lấy thẻ phòng, xoay người rời đi, ông chủ phía sau còn đang lẩm bẩm: “Tôi nhớ là còn một người nữa mà…”

        Lục Đình trả lời tin nhắn cho Chu Cần Giai, gửi mấy tấm ảnh trên đường, sau đó nằm lên giường ngủ thiếp đi.

        Bây giờ là tuần thi, vừa vào cổng trường sẽ bị bầu không khí khẩn trương bao trùm, Lục Đình vào thư viện, thư viện đã được trang trí lại, so với trước kia lớn hơn rất nhiều, trang thiết bị cũng tiên tiến hiện đại hơn, nhưng vẫn không đủ dùng, rất nhiều sinh viên chen chúc trong hành lang ôn bài.

        Tuần thi của Lục Đình cũng trôi qua như vậy. Sáng sớm tới chiếm chỗ ngồi, Viên Đông Thâm mua bữa sáng tới cho cậu, thư viện không cho ăn uống trong phòng, vậy nên hai người chỉ có thể ngồi xổm ăn ở chỗ cầu thang trong hành lang. Ăn xong rồi trở về học tiếp. Lục Đình chỉ cho Viên Đông Thâm những điểm quan trọng, còn nhắc nhở hắn phải tập trung một chút. Ở dưới gầm bàn, Viên Đông Thâm chọc chọc vào đùi Lục Đình quấy rối, khiến cả hai đều không thể tập trung học được.

        “Nghiêm túc học bài!”

        “Không muốn học, thi xong là đến kỳ nghỉ, tôi sẽ không gặp được cậu.”

        “Tôi sẽ trở về trường sớm……”

        Viên Đông Thâm lập tức lấy lại tinh thần: “Nói phải giữ lời đó!”

        “Ừm.”

        Lục Đình đi tới góc nhỏ trước kia hai người thường hay ăn sáng, vừa vặn bắt gặp một đôi tình nhân trẻ, nữ sinh còn đang ghét bỏ: “Anh mua cái gì không mua lại đi mua gà, sáng sớm đã dầu mỡ, còn nặng mùi nữa chứ!”

        Nam sinh lấy lòng đưa tới bên miệng cô gái: “Em ăn một chút đi, hôm nay cháo bán hết rồi, anh hứa ngày mai sẽ đi sớm một chút!”

        Nữ sinh nói toàn lời ghét bỏ nhưng vẫn cắn một miếng.

        Lục Đình vô thức đi tới trước cửa phòng học, lúc này, trong phòng học chắc đã ngồi kín người.

        “Lục Đình?”

        Lục Đình quay đầu lại, cậu vô cùng kinh ngạc: “Giáo sư Trình?”

        Giáo sư Trình cười nghênh đón cậu: “Nhiều năm không gặp, sao em lại đột nhiên trở về?”

        “Dạ không có việc gì, chỉ là em có chút việc ở gần đây, thuận tiện trở về thăm trường một chút.”

        Giáo sư Trình lão túm lấy cậu đi đến quán nước trong căng tin: “Đã lâu không gặp, tán gẫu với tôi một chút đi.”

        Lục Đình nhìn ông lão trước mắt vẫn còn khỏe mạnh tinh thần phấn chấn, cảm thấy vô cùng vui mừng.

        “Bây giờ cậu làm gì?”

        “Dạ em làm trong một công ty nhỏ ở thành phố S.”

        Giáo sư Trình vừa nghe, có chút tiếc hận: “Đời này tôi chưa từng bỏ lỡ ai, cậu quả thật rất thích hợp nghiên cứu khoa học, lúc ấy tôi thật sự muốn cậu học nghiên cứu sinh, làm học trò của tôi, thật đáng tiếc.”

        Lục Đình bưng ly lên uống một ngụm nước.

        Giáo sư Trình nhìn cậu không tự nhiên lắm, giật mình phát hiện mình nói chuyện không thỏa đáng rồi: “Thành phố S cũng rất tốt, đó là thành phố lớn, ai cũng có ý chí riêng của mình, chỉ là lựa chọn con đường khác nhau mà thôi.”

        Hai người trò chuyện vài câu, một người đàn ông đeo kính từ bên cạnh đi tới: “Giáo sư Trình, hôm nay thầy có tiết nào không?”

        Lục Đình ngẩng đầu lên nhìn: “Lăng Vân tiền bối?”

        “Lục Đình? Sao cậu lại đến đây?” Trong mắt Lăng Vân tràn ngập kinh hỉ, anh ta quay đầu nhìn bốn phía, “Cậu quay lại đây một mình à?”

        Lục Đình gật đầu: “Tôi đến bên này có chút việc.”

        Giáo sư Trình vừa nhìn, kéo Lăng Vân lại: “Hiện tại Tiểu Lăng đang làm giáo viên ở trường chúng ta, đến đây, đều đã lâu không gặp rồi, cùng nhau nói chuyện đi.”

        Giáo sư Trình nói chuyện một hồi thì nhắc lại chuyện năm đó, tuy rằng nói đã hiểu, nhưng ông vẫn nhịn không được thở dài.

        Cuối cùng cũng đợi được lão nhân gia cảm thán năm tháng vô tình xong, Lăng Vân mới tiễn ông đi, anh ta quay đầu lại nhìn Lục Đình: “Thế nào? Trò chuyện với giáo sư xong thì chúng ta đi uống một ly chứ?”

        Lục Đình không phản đối.

        Hai người đi đến quán bar trước kia thường xuyên tụ tập, Lục Đình nhịn không được cảm thán: “Nơi này thế mà vẫn như vậy!”

        “Việc làm ăn bên cạnh trường chắc chắn là dễ làm, chẳng qua, ông chủ chỗ này đã đổi thành người khác rồi.”

        Hai người tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, Lăng Vân mở miệng trước: “Viên Đông Thâm thả cậu ra ngoài một mình, hắn yên tâm à? Nhớ năm đó thật đúng là liếc mắt một cái hắn cũng ước gì có thể móc mắt người ta ra.”

        Lục Đình nhịn không được bật cười thành tiếng: “Anh cũng quá khoa trương rồi, nhiều năm như vậy, hắn cũng không còn bộ dáng như trước kia nữa.”

        “Máu ghen như thế thì chắc không chạy được rồi!”

        Lục Đình chuyển đề tài: “Không nghĩ tới tiền bối lại trở thành giáo viên, nhớ năm đó anh nói mình muốn trở thành một nhà khoa học, anh muốn ra nước ngoài học thêm, có đánh chết cũng không làm giáo viên sáng chín giờ đi chiều năm giờ về.”

        Lăng Vân thở dài: “Nghĩ là một chuyện, còn hiện thực lại là một chuyện khác, càng học càng phát hiện mình thật sự không phải là kiểu người làm nghiên cứu. Nhưng giáo sư Trình thì thực sự ngày nào cũng lẩm bẩm, nói cậu là người thích hợp để nghiên cứu khoa học nhất trong rất nhiều sinh viên của mình, thật đáng tiếc.”

        Lục Đình nhìn chằm chằm chén trà rồi trầm mặc, cậu không nói gì.

        “Viên Đông Thâm không biết phải không?”

        “Biết cái gì?”

        “Biết cậu từ bỏ cơ hội học nghiên cứu sinh để đến thành phố S với hắn.”

        Lục Đình cười nhạt: “Đã qua lâu như vậy rồi, có biết hay không cũng không có gì khác biệt.”

        “Nếu biết thì trong lòng hắn sẽ có cảm giác áy náy, sẽ đối xử tốt với cậu hơn một chút.”

        “Bây giờ như vậy… Cũng rất tốt.”

        Lăng Vân cảm thấy ánh mắt cậu ảm đạm rất nhiều, anh ta nghĩ không biết có phải xảy ra chuyện gì hay không, đang định hỏi thêm một chút, nhưng lại bị điện thoại cắt ngang: “Thật ngại quá, tôi nhận điện thoại.”

        “Hôm nay anh về trễ……”

        “Không phải, anh gặp một đàn em đã lâu không gặp…..”

        “Thật sự là đàm em mà, em còn không hiểu anh sao? Ở đâu ra mà trêu hoa ghẹo nguyệt?”

        “Anh cho em xem chứng cớ nhé? Để đàn em của anh nói chuyện với em?”

        “Không cần? Chụp ảnh?”

        “Vậy không thích hợp lắm…”

        “Được rồi, chụp liền nè.”

        Lăng Vân vất vả lắm mới cúp được điện thoại, vừa quay đầu thì bắt gặp đôi mắt Lục Đình như đang cười, nhất thời đỏ mặt: “Thật ngại quá.”

        “Người trong nhà sốt ruột, anh về sớm một chút đi.”

        “Thật sự là, nhiều năm như vậy rồi, còn không chịu tin tôi! Là Kiều Nhất Hiên đó, cậu còn nhớ em ấy chứ, tôi nhớ là hai người đã từng gặp nhau.”

        “Tôi nhớ, câu lạc bộ cậu ấy tham gia nằm bên cạnh câu lạc bộ của chúng tôi, mỗi ngày đều thấy cậu ấy chạy ngang qua câu lạc bộ của chúng tôi.”

        “Vậy là tốt rồi, chúng ta chụp một bức ảnh chứng minh một chút đi.”

        Lục Đình đưa tay lên che khuôn mặt mang theo ý cười, cùng anh ta chụp một tấm hình: “Anh trở về sớm một chút.”

        “Cậu ở lại đây mấy ngày? Hay là tôi bảo Nhất Hiên dẫn cậu đi dạo xung quanh?”

        “Không cần, tôi cũng phải nhanh chóng trở về.”

        Lăng Vân hiểu rõ: “Trong nhà có người đợi, tôi hiểu mà.”

        Lục Đình nhìn theo bóng lưng Lăng Vân rời đi, cậu cũng nhàn nhã cất bước đi dạo bên hồ, đi vào trong lương đình ngồi xuống, nhiều năm trước cậu cũng thích ngồi ở đây hóng mát cùng với Viên Đông Thâm, chỉ cần mua một ly đồ uống là có thể ngồi cả đêm.

        Khi đó, mỗi phút mỗi giây bên nhau đều vô cùng quý giá, vì thời gian quý giá này mà hai người đã chủ động đăng ký tham gia hoạt động nghiên cứu khoa học hè của trường, như vậy mới có thể không phải về nhà, cả kỳ nghỉ hè sẽ được ở cùng nhau.

        Người hướng dẫn hoạt động này chính là giáo sư Ngô, đàn anh Lăng Vân cũng tham gia.

        Trước kia Lăng Vân cũng từng học vẽ, hai người cùng nhau tán gẫu rất hợp ý, Lục Đình đã chủ động mời anh ta gia nhập câu lạc bộ, hai người thường cùng nhau thảo luận về kỹ năng hội họa.

        Lúc ấy Viên Đông Thâm nhìn không vừa mắt anh ta, rất hay ghen, không có việc gì thì chạy đi tìm Lăng Vân gây phiền phức, nếu không thì xen vào ngồi giữa hai người, lúc hai người tán gẫu với nhau sẽ bị hắn cắt ngang, không phải nói trưa nay ăn gì thì nói ngày nghỉ đi đâu chơi.

        Lục Đình nghe không ra nhưng Lăng Vân cũng không ngốc, vào một chiều Viên Đông Thâm không có ở đây, Lăng Vân trực tiếp nói rõ: “Có phải hai người đang hẹn hò không?”

        Trong ánh mắt kinh ngạc của Lục Đình ngập tràn sợ hãi: “Anh…. Anh nói gì vậy?”

        Lăng Vân biết lời nói không phù hợp của mình đã dọa người ta: “Cậu đừng lo lắng, kỳ thật tôi cũng là đồng tính luyến ái.”

        Lục Đình choáng váng.

        “Nói thật thì, ban đầu tôi quả thật có ý với cậu, nhưng đáng tiếc, người bên cạnh cậu canh cậu quá kỹ.” Lăng Vân thở dài, “Nhưng mà cậu yên tâm đi, tôi không phải loại người không có mắt. Tôi cũng sẽ không dùng điều đó để đe dọa cậu, vậy nên cậu không cần phải lo lắng, chờ sau này tôi có bạn trai, tôi sẽ mang cậu ấy đến giới thiệu với cậu.”

        Lục Đình chỉ nghĩ rằng anh nói cho có thôi, ai ngờ không quá hai tháng sau, Lăng Vân thật sự mang theo một nam sinh đến: “Đây là Kiều Nhất Hiên, bạn trai tôi.”

        Đến tận bây giờ Lục Đình vẫn không thể hình dung chính xác buổi chiều hôm đó là như thế nào, nhưng quả thật là Viên Đông Thâm và Chu Cần Giai đã rất sốc.

        Vóc dáng nam sinh kia không cao, nhưng lại rất hoạt bát, từ hôm đó trở đi, dù cậu ấy có đến câu lạc bộ của bọn họ chơi hay không, mấy người bọn họ cũng dần dần trở nên quen thuộc, Viên Đông Thâm cũng không còn đề phòng Lăng Vân nữa.

        Sau khi hoạt động nghiên cứu khoa học chấm dứt, giáo sư Trình chủ động liên hệ với Lục Đình, hỏi cậu có muốn học nghiên cứu sinh, làm học trò của mình hay không, khi đó Lục Đình mới học năm hai đại học, cảm thấy có hơi sớm, cậu cũng không nghĩ nhiều, vậy nên chuyện đó cũng dần dần đi vào quên lãng.

        Ai ngờ lúc sắp tốt nghiệp, giáo sư Trình lại liên lạc với Lục Đình một lần nữa, hỏi cậu có muốn thi nghiên cứu sinh hay không. Khi đó Viên Đông Thâm đã hạ quyết tâm đến thành phố S gây dựng sự nghiệp. Lục Đình cũng suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn quyết định rời đi cùng hắn.

        Giáo sư Trình nghe xong quyết định của cậu thì vô cùng tiếc nuối, nhiều lần khuyên cậu nên suy nghĩ lại, nhưng cậu vẫn uyển chuyển từ chối.

        Cậu không ngờ, chỉ vì một quyết định đơn giản của mình lúc ấy lại trở thành tiếc nuối của vị giáo sư già trong một thời gian dài.

        Lục Đình bước từng bước đi qua con đường năm đó hai người đã từng đi cùng nhau, nhớ lại những chuyện cũ năm đó hai người đã trải qua, dù đó là chụp một bức ảnh trên sân bóng, hay xem một bộ phim chiếu lúc nửa đêm, suốt đêm ngồi trong KTV, hay ngồi xe buýt nửa tiếng mới có thể đến được nhà hàng có bán đồ ăn ngon…. Tất cả những chuyện trước kia hai người cùng nhau làm, bây giờ một mình Lục Đình tự mình làm, cậu chôn vùi từng kỷ niệm từng hình ảnh của hai người trong quá khứ, cậu tạm biệt người mình yêu trong quá khứ, cũng là người cậu yêu sâu đậm nhất đời này từng chút từng chút một.

        Có lẽ người cậu yêu nhất đã không còn, bắt đầu từ đêm đầu tiên hắn không về nhà, chỉ là, cậu đang dùng tình yêu để làm tê liệt chính bản thân mình mà thôi.

        Chu Cần Giai nhìn những tấm ảnh được gửi tới, nhìn khung cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ trong ảnh, đã nhiều năm trôi qua, đúng là, cảnh còn người mất.

Hết chương 2.

Quãng Đời Còn Lại – Chương 2

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên