Quãng Đời Còn Lại – Chương 6

Chương 6: Cáo Phó…..

 

        Lục Đình lại tìm một khách sạn khác, cậu cảm giác rất rõ thể lực của mình không chống đỡ nổi nữa, ngay cả hành động rời giường cũng có chút hao tổn sức lực. Sáng hôm đó thức dậy, Lục Đình cảm giác được trạng thái của mình hôm nay thật tốt, là ngày tốt nhất trong mấy ngày qua, cậu biết rất có thể đó chỉ là hồi quang phản chiếu, vậy nên cậu đã quyết định đi lên ngọn núi gần đó một mình.

        Thu dọn hành lý xong, cậu trả phòng, thay một bộ quần áo đơn giản đi lên núi, thời tiết có chút u ám, mới đi được nửa đường trời đã bắt đầu tí tách mưa, Lục Đình cố gắng chống đỡ đi đến giữa sườn núi thì dừng lại thở dốc, đột nhiên trước mắt cậu tối sầm, cậu trượt chân ngã xuống, lăn sang một bên, thân thể Lục Đình đã không còn chút sức lực nào để bắt lấy cỏ cây xung quanh, chỉ có thể để mặc cho thân thể mình lăn xuống sườn núi.

        Lục Đình nằm trên mặt đất, không còn sức để đứng lên nữa, cậu có thể cảm giác được hô hấp của mình càng ngày càng yếu ớt, hạt mưa lạnh lẽo rơi trên mặt, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt, ướt đẫm khuôn mặt cậu, thì ra, đến cuối cùng cậu vẫn có chút không đành lòng, cậu chưa đợi được đến khi nhìn thấy bộ dáng cháu gái nhỏ của mình lớn lên, còn chưa gặp được chị dâu, còn chưa đợi được đến ngày Chu Cần Giai tìm được người yêu, cậu cũng vẫn chưa lưu lại cái gì ở thế giới này, nếu sớm hơn một chút, nói không chừng cậu sẽ gặp được người có thể bên nhau cả đời, có lẽ ông chủ Dương sẽ là người đó……

        Thân thể cậu dần dần cứng lại, ánh mắt càng ngày càng ảm đạm, càng ngày càng không mở ra được, bầu trời tối tăm trước mặt cũng trở nên chói mắt, thần trí cũng từ từ rời khỏi cơ thể cậu từng chút từng chút một, Lục Đình có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mình đang tản đi từng chút từng chút một, dưới sự gột rửa của nước mưa, cơ thể cậu cũng bắt đầu trở nên lạnh lẽo cứng ngắc, sự tê dại đó từ thân thể bắt đầu lan đến các đầu ngón tay.

        Đau đớn, cậu đã không thể phân biệt được rốt cuộc thì mình đau ở chỗ nào, có lẽ là vết thương ngoài da khi ngã xuống, cũng có lẽ là đau trong bụng khi bệnh tình phát tác, chỉ biết là cơn đau đang từ từ lan ra khắp nơi trên cơ thể cậu.

        Lục Đình chậm rãi nhắm hai mắt lại, đau đớn cũng dần dần biến mất, dường như cậu có thể cảm giác được ý thức của mình đang rời khỏi cơ thể, hơi thở cũng đã ngừng……

        Sáng sớm, Chu Cần Giai không nhận được điện thoại của Lục Đình thì lo lắng bất an, dự cảm không lành trong lòng cũng càng ngày càng lớn, anh đã gọi cả buổi sáng nhưng điện thoại lại không có người nghe, Chu Cần Giai biết, điều tồi tệ nhất đã xảy ra, anh vừa rơi lệ vừa liên lạc với đội cứu hộ, sau đó tự mình đi tìm Lục Đình, anh đã mua vé máy bay sớm nhất bay đến Lệ Giang.

        Sau khi nhận được tin báo, đội cứu hộ đã tìm kiếm trong núi cả đêm, cuối cùng mới tìm được thi thể Lục Đình đã lạnh toát.

        Lúc Chu Cần Giai tới nơi, anh đã trực tiếp đến nhận thi thể Lục Đình, suốt cả quãng đường, nước mắt anh không ngừng rơi.

        Chu Cần Giai gọi điện cho nhà họ Lục và Viên Đông Thâm, chẳng qua, khi nói đến lý do Lục Đình ra đi thì lại khác nhau, với mẹ Lục anh chỉ nói là cậu leo núi gặp tai nạn, mẹ Lục nghe xong thì khóc không thành tiếng, Chu Cần Giai rưng rưng trấn an bà vài câu.

        Viên Đông Thâm vốn vẫn còn đang nồng tình mật ý với Phương Tiễn. Hắn nhận được tin Lục Đình chết như sét đánh giữa trời quang. Hắn không quan tâm gì đẩy Phương Tiễn bên giường ra, vọt tới nhà Chu Cần Giai chất vấn: “Tại sao cậu ấy lại chết? Tại sao lại tìm thấy thi thể trên núi? Tại sao cậu lại để cho cậu ấy đi leo núi?”

        Chu Cần Giai buông bức tranh trong tay xuống, anh lau nước mắt, đứng dậy hung hăng đấm thật mạnh vào bụng hắn: “Đến bây giờ mày vẫn vậy, mày không có tư cách gì chất vấn tao, mày lấy tư cách gì? Đúng, cậu ấy đã chết trên núi, nhưng đó không phải là tai nạn gì, từ ba tháng trước cậu ấy đã phát hiện mình bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, chỉ sống được có ba tháng, cậu ấy sẽ chết vì ung thư. Mày không thấy có gì bất thường sao? Tại sao người không thích đi ra ngoài như cậu ấy lại đột ngột bỏ đi? Tại sao lại đột nhiên cắt đứt liên lạc với mày? Cậu ấy đã nói gì khi lần cuối gọi điện cho mày? Thái độ của mày lúc đó ra sao? Mày đang làm gì?”

        Chu Cần Giai ném tập tranh lên người hắn: “Đây là tranh ba tháng nay cậu ấy vẽ, mày tự mình xem đi.”

        Viên Đông Thâm lật từng bức tranh, trong tranh có những người cậu đã gặp trên đường, có bà lão gặp trên xe lửa, có đôi vợ chồng gặp bên hồ, có những đứa trẻ hoạt bát cậu gặp bên đường, có những đôi tình nhân cãi nhau trong thành cổ, có ông chủ khách sạn, còn có những bức tranh vẽ phong cảnh ở khắp nơi, phía sau mỗi bức tranh đều ghi chép lại ngày tháng, chuyện xảy ra và tâm tình của cậu ngày hôm đó.

        Sân bóng trường học – Ngày 12 tháng 3, ngày chúng ta ở bên nhau……

        Khách sạn bên cạnh trường học — Trước kia thường xuyên cùng anh tới nơi này, hình như ông chủ vẫn còn chút ấn tượng, chỉ có điều, nếu một mình mình đến thì có thể ông chủ sẽ không nhận ra…..

        Lăng Vân tiền bối —- Vẫn cùng một chỗ với Kiều Nhất Hiên, tình cảm hai người trước sau như một, thật tốt, mình có chút hâm mộ…..

        Cảnh đường phố quê hương —– Đã lâu rồi không trở lại, nhiều nơi mình không nhận ra…….

        Điềm Điềm —- Cháu gái bé nhỏ đáng yêu của tôi, rất dễ thương…..

        Mẹ Lục —- Mẹ đã già đi rất nhiều, nhưng vẫn còn rất đẹp…..

        Cảnh hồ —- Thật sự rất ngoạn mục, tiếc là không đến sớm như dự định…… Thật muốn nhìn thấy tuyết, đáng tiếc là mùa này không có…..

        Vợ chồng —— Hy vọng mình bốn mươi tuổi cũng có thể được như vậy…… Đáng tiếc, sẽ không bao giờ có được…….

        Thành cổ Lệ Giang —- Ở chỗ này, cho dù chỉ tản bộ thôi tâm tình cũng sẽ tốt……

        Cậu thanh niên ở quầy bar —- Hy vọng cậu ấy sẽ không trở thành tôi bây giờ …….

        Ông chủ Dương —- Chắc chắn cậu sẽ gặp được một người tốt……

        Từng chút từng chút một, tất cả những bức tranh như biến thành những lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Viên Đông Thâm, cứa cho đến khi máu chảy đầm đìa vẫn không dừng lại. Hắn cầm lấy quyển sổ dưới cùng lên, trên đó viết đầy lịch trình, từ mười năm trước đến bây giờ…..

        Hắn còn nhớ mười năm trước, khi hai người vừa đến thành phố S thuê một gian phòng nhỏ hơn mười mét vuông, hai người ôm nhau tưởng tượng về tương lai tốt đẹp.

        Lục Đình tựa vào lòng hắn chỉ vào bãi biển trên tạp chí du lịch: “Chờ chúng ta có tiền rồi đến chỗ này nhé?”

        Hắn cười hôn lên má cậu: “Được, cho dù bây giờ không thể, nhưng tương lai một ngày nào đó chúng ta sẽ đi, không bằng nhận tiện lúc em  không có việc gì thì lên kế hoạch, tương lai sau này chúng ta sẽ thực hiện từng bước một.”

        Lục Đình nảy ra một ý tưởng: “Vậy mỗi năm chúng ta sẽ thực hiện một cái, đợi đến ngày kỷ niệm chúng ta sẽ đi!”

        Hắn sủng nịnh cười: “Không thành vấn đề, những gì nợ em anh nhất định sẽ nhớ kỹ.”

        “Em muốn đi phương Bắc ngắm tuyết, muốn đến Nội Mông xem thảo nguyên, muốn đến Tân Cương ăn trái cây, đến Thành Đô ăn lẩu, đến Tứ Xuyên ngắm gấu trúc khổng lồ, đến trấn nhỏ Lệ Giang dạo một vòng…”

        Lục Đình vui vẻ khoa chân múa chân, mắt cậu sáng như những vì sao lấp lánh.

        Bảng kế hoạch là mục tiêu của bọn họ, cũng là chỗ dựa tinh thần của bọn họ trong lúc khó khăn……

        Chỉ là, hắn đã dần dần thất hứa, hết thảy những gì trong quá khứ đều không đáng giá bằng tiền tài quyền thế, lời hứa khi còn trẻ cũng có thể dễ dàng bị tiền tài lật đổ.

        Hai tay Viên Đông Thâm run rẩy, hắn nghẹn ngào nỉ non nói lời xin lỗi: “Xin lỗi….. Xin lỗi em……”

        Nhưng lời xin lỗi đó đã không còn ai quan tâm nữa…

        Chu Cần Giai từ chối đưa tập tranh cho Viên Đông Thâm: “Đây là tranh Lục Đình gửi cho tao, trên bì thư chuyển phát nhanh cũng ghi tên tao, tại sao tao phải đưa nó cho mày?”

        Viên Đông Thâm thất hồn lạc phách bước ra khỏi nhà Chu Cần Giai, hắn không biết mình làm thế nào về được nhà khi bộ dáng hắn bây giờ giống hệt như xác chết, Phương Tiễn tươi cười đón hắn, nhưng hắn chỉ cảm thấy thật ghê tởm, lúc này hắn mới nhớ tới người mỗi ngày nấu cơm chờ mình về nhà, mới muộn màng nhận ra cậu chính là chỗ dựa tinh thần của mình… Từ trước đến giờ vẫn luôn là như vậy……

        Viên Đông Thâm nổi giận gầm lên, hắn ném Phương Tiễn ra khỏi nhà rồi đóng cửa lại, hắn dọn dẹp sạch sẽ tất cả những gì thuộc về Phương Tiễn trong phòng. Hắn điên cuồng tìm kiếm hơi thở của Lục Đình còn sót lại trong nhà, nhưng hắn cũng không tìm được bao nhiêu, hắn đi khắp nhà mấy vòng, nhưng cái gì cũng không tìm được. Đã ba tháng rồi, một chút hơi thở thuộc về Lục Đình cũng đã phiêu tán mất, một chút gì đó có thể lưu lại cho hắn cũng không còn. Hóa ra người này đã đưa ra quyết định dứt khoát như vậy vào ba tháng trước……

        Viên Đông Thâm tê liệt nằm trên mặt đất, hắn tuyệt vọng khóc nức nở…..

        Lần này, cậu ấy sẽ không bao giờ trở về bên cạnh hắn nữa……

        Tang lễ của Lục Đình là một tay Chu Cần Giai lo liệu, lúc cha mẹ Lục đến, ngay cả mặt mũi con trai mình cũng không nhìn được, bọn họ chỉ nhận được một hộp tro cốt lạnh lẽo.

        Mẹ Lục ôm hộp tro cốt ngã quỵ trên mặt đất gào khóc, Lục Thần rưng rưng nước mắt an ủi mẹ Lục, ba Lục ngồi xổm ở cửa im lặng hút thuốc, hốc mắt ông sưng đỏ.

        Chu Cần Giai mang quần áo của Lục Đình giao cho Lục Thần: “Trước khi lâm chung Lục Đình cũng không còn gì cả, quần áo này giao lại cho mọi người.”

        Mẹ Lục run rẩy đưa tay nhận lấy quần áo, bà ôm vào trong ngực, nước mắt bà ướt đẫm quần áo.

        Lôi Đông tiến vào nhẹ giọng nói một câu gì đó bên tai Chu Cần Giai, sắc mặt Chu Cần Giai khẽ biến: “Thật ngại quá, cháu có việc phải đi xử lý một chút.”

        Lục Thần cảm thấy có gì đó không đúng, anh ta lặng lẽ đi theo phía sau Chu Cần Giai.

        Chu Cần Giai cầm ghế lên đập mạnh vào lưng Viên Đông Thâm: “Mày đến làm gì? Rõ ràng tao đã cảnh cáo mày rồi mà, tao đã bảo mày hôm nay không được đến quấy rối, tao không muốn cha mẹ Lục nhìn thấy mày!”

        Viên Đông Thâm râu ria xồm xoàm, sắc mặt hắn tối sầm: “Cậu cho tôi gặp cậu ấy một lần, một lần thôi, một lần cuối cùng này thôi.”

        “Không thể, hôm nay tro cốt cậu ấy sẽ được nhà họ Lục đưa đi, tao sẽ không để cho mày nhìn thấy cậu ấy.” Chu Cần Giai nói xong thì phân phó Lôi Đông nhốt hắn vào phòng, “Coi chừng hắn, khi nào cha mẹ Lục rời đi thì ném hắn ra ngoài.”

        Chu Cần Giai vừa bước ra thì nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Lục Thần: “Cậu ta, cậu ta không phải bạn trai của Tiểu Đình sao? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

        Chu Cần Giai biết, có một số việc cũng nên nói cho một người trong nhà họ Lục rõ, anh kể lại cho Lục Thần nghe hết mọi chuyện từ đầu đến cuối.

        Lục Thần nghe xong mắt đỏ bừng, anh ta đẩy Chu Cần Giai ra định xông vào trong, nhưng đã bị Chu Cần Giai liều mạng túm lấy: “Đừng đi vào, đừng vì một tên cặn bã mà để Lục Đình ra đi không yên lòng.”

        Lục Thần lặng lẽ khóc.

        Chu Cần Giai nghẹn ngào: “Bây giờ như vậy chính là trừng phạt tốt nhất dành cho hắn.”

        “Trước kia mẹ tôi không đồng ý, một mặt là vì tư tưởng không thể tiếp nhận được chuyện hai người đàn ông ở bên nhau, nhưng nguyên nhân lớn nhất vẫn là cảm thấy người này không đáng tin. Tiểu Đình quá cố chấp, mẹ tôi thì nóng tính, không ai chịu xuống nước trước, để đến bây giờ thì tất cả đã muộn. Đứa nhỏ ngốc này, nếu biết mình chỉ còn sống được ba tháng thì sao lại không về nhà?”

        Chu Cần Giai lau nước mắt: “Lúc ấy thân thể cậu ấy rất kém, sắc mặt tái nhợt, mỗi ngày đều bị bệnh tật hành hạ, cậu ấy sợ mọi người nhìn thấy bộ dáng đó của mình, sợ mọi người biết cậu ấy ra đi trong đau đớn.”

        Lục Thần đập mạnh vào chiếc bàn bên cạnh, trong lòng anh ta vừa phẫn uất vừa hối hận.

        Chạng vạng, người Lục gia mang theo tro cốt Lục Đình rời đi, trước khi đi, mẹ Lục ôm chặt lấy Chu Cần Giai, thật tâm nói một câu “Cám ơn.” Với anh.

        Chu Cần Giai nhìn người Lục gia rời đi, nhìn bạn tốt càng ngày càng xa, ánh mắt anh cũng trở nên mơ hồ, anh ngẩng đầu cho nước mắt mình đừng rơi xuống: “Lần này, cậu có thể thật sự về nhà rồi…..”

        Trong lúc hoảng hốt, Chu Cần Giai như nghe được câu nói lục Đình Lâm lưu lại trước khi đi: “Đợi đến cuối cùng, tôi sẽ gởi cho cậu thứ mà tôi tìm được…..”

        Chu Cần Giai lật một bức tranh ra xem, hình ảnh trong tranh không nói dối, trong bức tranh của cậu chỉ có sự tiêu sái và thờ ơ với cuộc sống. Cuối cùng cậu ấy cũng buông được tình yêu thời thanh xuân đau thấu tâm can kia.

        Chu Cần Giai cười rơi lệ: “Tôi đã nói là cậu vẽ rất đẹp mà…..”

        Ngoài tranh ra còn có một bức thư lẽ ra phải gửi cho Viên Đông Thâm, nhưng anh đã cất nó vào trong tủ như báu vật.

        Anh sẽ tôn trọng sự riêng tư của Lục Đình, sẽ không mở bức thư đó ra. Nhưng anh không muốn đưa cho Viên Đông Thâm, dù cho bức thư đó viết gì thì cũng sẽ được Viên Đông Thâm trân trọng. Anh không muốn cho Viên Đông Thâm bất cứ thứ gì của Lục Đình. Lần này, cứ coi như anh ích kỷ đi…….

Toàn Văn Hoàn.

Quãng Đời Còn Lại – Chương 6

Ngày đăng: 25 Tháng Tám, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên