Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực – Chương 5

Chương 5:

 

Suy cho cùng thì ông cũng đã làm quản gia sáu mươi chín năm rồi, Bố Lai Tư vẫn rất bình tĩnh, ngay cả khi khiếp sợ ông cũng không biểu lộ điều đó quá rõ ràng.

Chỉ yêu cầu người hầu cẩn thận hơn một chút.

Cuối cùng, đợi sau khi căn phòng được trang hoàng và dọn dẹp xong, thậm chí Bố Lai Tư còn không có tâm trạng để choáng váng trước vẻ đẹp của căn phòng, mà phải vội vàng đi tìm Phỉ Lạc Ti.

Bố Lai Tư đuổi hết người hầu ra, thậm chí còn dùng kết giới để cách âm, sau đó mới cẩn thận nói lại những gì mình phát hiện được, tiếp theo còn ngập ngừng nói: “Lĩnh Chủ đại nhân, vật quý giá như vậy không nên…..”

Nghe xong, Phỉ Lạc Ti bình tĩnh nói: “À, đó không phải là Âm Lôi kim đâu.”

Trong game không có thứ như vậy, nhưng khi kiến ​​thức luyện kim cấp cao thủ nghe thấy ba chữ “Âm Lôi kim”, tất cả những kiến ​​thức về loại vật liệu này sẽ tự động hiện lên trong đầu.

Nói đùa, nó cũng chỉ là một đống dữ liệu mà thôi, chỉ có thể đặt trong phòng và cũng chỉ có thể tồn tại khi đặt trong một bộ gia cụ và thêm buff, 300 triệu đồng vàng là đủ để mua một vũ khí có cấp bậc vàng rồi!

Nói như thế nào nó cũng phải được làm từ vật liệu cấp 300!

Đồ vật trong game dù sao cũng là ảo, khi quy luật của thế giới chuyển hóa thành đồ vật thật thì một số thứ đã được điều chỉnh lại dưới một mức độ nhất định theo phép tắc của thế giới này. Phỉ Lạc Ti không nhìn kỹ đống đồ đạc vừa lấy ra, tuy ánh sáng bạc lóe lên mà quản gia nói y không biết đó là gì, nhưng dùng ngón chân để nghĩ cũng có thể nhận ra đó không phải là chất liệu cấp 150.

Một bộ đồ có cấp bậc màu tím vô dụng không thể đánh quái có giá 300 triệu đồng vàng, về một đống dữ liệu, nếu sử dụng bất kỳ nguyên liệu cấp 150 nào, tên đó sẽ được người chơi ân cần thăm hỏi cho đến khi đủ kho để mở cửa hàng kim khí để bán đao!

Cho nên bộ trang bị đó, dù cho có là bộ phận nào, dù chỉ là một sợi tơ dùng để làm tua rua cũng vẫn là nguyên liệu cấp 300! Dù cho có thay đổi tên gọi, dù cho có thay đổi về một số chức năng, màu sắc, nhưng khi thể hiện sẽ không quá lố, chỉ thay đổi một số chi tiết nhỏ mà thôi.

Vậy cho nên, cấp 150 hoàn toàn không thể xuất hiện được!

Bố Lai Tư thở phào nhẹ nhõm, Lĩnh Chủ nhà mình lợi hại là một chuyện, nhưng sử dụng nguyên liệu cấp 150 lại là chuyện khác, chắc chắn ông sẽ căng thẳng lo lắng đến ngay cả thuốc ngủ cũng không có tác dụng!

Khi xử lý vật liệu huyền thoại cấp 150, cẩn thận thôi vẫn chưa đủ!

“Ta không thích người khác vào phòng mình. Ông bảo bọn họ đừng vào phòng ta khi không có việc gì. Ta cũng kkhông cần dọn dẹp vì chúng nó có chức năng tự làm sạch.”

Chức năng tự làm sạch rất tiện lợi, đó cũng chỉ là những ma thuật nhỏ, dù có nhờ người khác thi pháp thì cũng chỉ tốn vài đồng bạc, nhưng quý tộc lại rất hiếm khi sử dụng.

Dù sao thì, có những hầu gái trẻ đẹp đều đặn quét tước giữ gìn vệ sinh như vậy mới thể hiện được địa vị cao quý của quý tộc.

 “Lĩnh Chủ đại nhân, ngài có muốn dùng cơm bây giờ không?”

Phỉ Lạc Ti không cần ăn, với tình trạng hiện tại, dù không ăn uống hay ngủ cả trăm năm cũng không sao, nhưng y vẫn thích hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi ăn đồ ngon, người duy nhất trong danh sách không tìm y báo thù là một người chơi theo phong cách mỹ thực với kỹ năng nấu nướng mãn cấp.

“Được.”

 Phòng ăn rất rộng, có người hầu nam nữ đứng hai bên, khi Phỉ Lạc Ti ngồi xuống thì có người bày đồ ăn ra đĩa bạc cho y, bàn ăn dài ít nhất cũng mười lăm mét, người hầu đứng chật kín hai bên. Không hiểu sao y bỗng nghĩ đến giờ ăn ở trường Hogwarts.

Phỉ Lạc Ti im lặng cầm dao nĩa lên, trong khi quản gia đeo găng tay trắng cầm bình lên rót cho y một ly rượu trái cây.

“Lĩnh Chủ đại nhân, đây là rượu trái cây Tinh Linh có niên đại tám mươi hai năm.” Có cảm giác như ly rượu trong suốt đang chuyển màu nhẹ, giống như cầu vồng sau cơn mưa, màu sắc lộng lẫy tươi mát, hương trái cây thơm dịu và ngọt ngào tràn ngập đầu mũi.

Rượu rất thơm, nhưng sau khi đồ ăn được bày ra bàn và mở nắp ra thì Phỉ Lạc Ti sốc đến mức não cũng tê liệt, y trực tiếp phong bế khứu giác của mình luôn.

Thật sự là khó hiểu!

Đây là mùi gì thế?!

Gia vị rất đắt tiền, bởi vì nguyên liệu làm gia vị phần lớn đều là thực vật ma pháp, thực vật ma pháp chỉ mọc ở những nơi có ma lực mạnh mẽ, đất nông nghiệp bình thường không thể trồng được, hơn nữa phần lớn Ma Thực rất hung hãn, chúng có tính công kích rất mạnh, không phải là siêu phàm giả thì không thể hái được.

Điều đó khiến cho các loại gia vị vừa quý vừa hiếm vừa đắt tiền, và cũng chỉ có giới quý tộc mới mua được.

“Thưa ngài, đây là thịt Thanh Phong trư, đặc sản của thành Lan Nhã Duy Lợi, nó đã được ủ hơn 600 ngày……” Quản gia vẫn đang thao thao bất tuyệt giới thiệu với Phỉ Lạc Ti những món ăn trên bàn, nhưng Phỉ Lạc Ti thì chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại.

Ôi mẹ ơi, nhìn kìa! Trên miếng thịt có đầy giòi! Đó là giòi, phải không?!

“…. Trứng côn trùng ký sinh trong thịt nở ra……”

Cừ thật đó, những con giòi này được nuôi?!

Không phải Phỉ Lạc Ti không thể tiếp thu được sâu bọ, y có thể ăn nhộng ong chiên giòn, ăn rất ngon. Nhưng mấu chốt ở đây là! Thịt đang bốc mùi! Lũ giòi kia thì chỉ mới chín một nửa! Chúng vẫn còn đang di chuyển! Đây rõ ràng là giòi bọ mà, ai mà can đảm bỏ miếng thịt lợn thối rữa chảy nước bọc một đống giòi vào trong miệng chứ?

Phỉ Lạc Ti nghĩ thôi cũng thấy da đầu mình tê dại, nhưng Bố Lai Tư càng nói càng tự hào, một bàn lớn như vậy toàn những món ăn quý hiếm, ngay cả bàn ăn ở nhà quan chấp chính cũng không thể đầy đủ như thế này, có rất nhiều nguyên liệu bọn họ phải dựa vào các mối quan hệ mới tìm được!

Ví dụ như con lợn Thanh Phong này chẳng hạn, nó là ma thú cấp 32, muốn bắt nó cũng không dễ, còn có Đao Phong trùng nữa, mặc dù nó chỉ tiểu ma trùng cấp 8, nhưng đó cũng không phải là thứ người bình thường có thể đối phó được. Món thịt này phải “Tẩm uớp” trong hơn 600 ngày, ngày nào cũng phải có ít nhất một Siêu phàm giả đến theo dõi.

Hương liệu sử dụng trong món ăn này thì khỏi phải nói, có tới ba mươi tám loại gia vị, tính tổng số gia vị có trong bếp của quan chấp chính cũng không nhiều như vậy!

Không phải Phỉ Lạc Ti không chấp nhận được những món ăn mới lạ hay ẩm thực hắc ám, ví dụ như y từng ăn một món gọi là đồ hấp ba mùi thối, món ăn gồm có ba nguyên liệu cực kỳ nặng mùi cộng lại: Đó là dứa thối, đậu hủ thối và thân cây dền mốc. Mùi hôi không đơn giản như 1 + 1 + 1! Mà mùi thối đó có thể khiến cho người ta nghẹt thở, chảy nước mũi và ho khan không ngừng, nhưng nó lại rất ngon! Mùi hôi thối tột cùng thăng hoa thành hương thơm tột đỉnh, hôi đến mức ngọt ngào, thối đến mức khiến cho người ta ăn một ngụm lại muốn thêm một ngụm nữa.

* Những bữa ăn mang lại niềm vui phá hủy vị giác và thị giác của con người được gọi chung là ẩm thực hắc ám….. Hết chú thích. (Theo Baidu)

Nói trắng ra thì, đó là “Tự mình chịu tội”! Đừng đổ mọi tội lỗi cho ẩm thực hắc ám!

Ẩm thực hắc ám (×)

Thức ăn khó nuốt (√)

Trên bàn bày đầy thức ăn, có một số món trông khá bình thường, nhưng cũng có những món trông thật bất thường, vừa nhìn thấy đã hủy hoại hoàn toàn cảm giác thèm ăn của Phỉ Lạc Ti.

Phỉ Lạc Ti đặt dao nĩa xuống rồi hỏi: “Hiện tại trong lâu đài có bao nhiêu người?”

Quản gia không hề cảm thấy thất vọng trước sự thay đổi chủ đề đột ngột của Phỉ Lạc Ti, ông còn nghiêm túc nói: “Trước mắt trong lâu đài có 3672 nô lệ, trong đó có 100 nam hầu và 50 nữ hầu. Ngoài ra còn có 2221 nô lệ làm việc trong trang viên.” Ngoài ra còn có 1200 nô lệ khác được Phỉ Lạc Ti mang đến, vẫn chưa được phân công công việc, còn một người nữa chưa được thống kê, đó chính là quản gia.

Từ “Nô lệ” khiến Phỉ Lạc Ti khẽ cau mày, nhưng y cũng không nói gì.

Quản gia thấy vậy thì hiểu lầm, ông cho rằng Phỉ Lạc Ti cau mày vì không hài lòng với công việc của mình, vậy nên vội vàng nói tiếp: “Lâu đài này đã 50 năm rồi không chào đón chủ nhân, vậy nên trong thời gian này số lượng người hầu trong lâu đài chỉ được duy trì ở mức tối thiểu. Lĩnh Chủ đại nhân, ta sẽ huy động nhân lực trong thời gian sớm nhất.”

“……” 150 người hầu cho một tòa lâu đài vẫn là mức thấp nhất, đó là điều Phỉ Lạc Ti không ngờ tới, y nhớ ra công ty phát hành game “Truyền kỳ” chỉ có 160 người lao động, nhưng có thể mang lại doanh thu 150 tỷ một năm.

“150 người này có thể tạo ra bao nhiêu lợi nhuận?”

“? ? ?” Quản gia tưởng là mình nghe nhầm, “Lãnh Chủ đại nhân, ngài có thể nhắc lại câu hỏi được không?”

Phỉ Lạc Ti nhắc lại một lần nữa, quản gia nói: “Lĩnh Chủ nói đùa, họ là tôi tớ của ngài mà!”

Người hầu…… Thì làm sao?

Dường như quản gia có khả năng đọc được suy nghĩ, ông thấp giọng nói: “Lĩnh Chủ đại nhân, tôi tớ chỉ cần hết lòng phục vụ ngài là được!”

Sau khi nghe quản gia giải thích, cuối cùng Phỉ Lạc Ti cũng hiểu ra.

Lâu đài rộng lớn với 360 phòng cần đến hàng trăm người hầu siêng năng dọn dẹp mỗi ngày để giữ cho mọi ngóc ngách ở đây được sạch sẽ, không để lại một hạt bụi nào.

Bao gồm người làm vườn, đầu bếp và người đánh xe….. Hoạt động bình thường của một lâu đài cần ít nhất một trăm năm mươi người hầu.

Một trăm năm mươi người này cần phải bận rộn mỗi ngày để giữ cho lâu đài luôn ở trạng thái sạch sẽ, gọn gàng và đẹp nhất.

Người hầu là nô lệ, không cần phải trả tiền công, nhưng dù sao họ cũng là con người, cần có có thức ăn mới sống được.

Dù ít đến đâu thì đây vẫn là một khoản chi cần thiết.

Tiếp đó chính là việc bảo trì lâu đài, mặc dù có người hầu dọn dẹp mỗi ngày, nhưng việc lau dọn và bảo trì là hai vấn đề khác nhau, gỗ và gạch đá đã cũ, những bức tranh trên tường đang bong tróc, hoa cỏ trong vườn đang héo úa…… Những khoản này cần ít nhất 5000 đồng vàng mỗi năm!

Vì vậy, 150 người không những không tạo ra được bất kỳ lợi nhuận nào mà mỗi năm còn phải chi ra ít nhất khoảng 5000 đồng vàng.

Chỉ cần sử dụng ma pháp tự làm sạch là có thể giải quyết được vấn đề, tại sao phải cần đến 150 người lau dọn suốt 15 giờ một ngày và 365 ngày một năm? Tại sao một người lại phải sống trong một lâu đài có 360 phòng và sau đó phải nuôi 150 người để họ lau dọn không ngừng?!

Nhưng vẻ mặt quản gia rất tự hào, nói: “Bởi vì ngài là Lĩnh Chủ!” Vẻ kiêu ngạo hiện rõ trên mặt ông.

Phỉ Lạc Ti vẫn chưa hiểu, nhưng điều đó cũng không làm cho Phỉ Lạc Ti hết sốc được!

 

Hết chương 5.

 

Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực – Chương 5

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên