Tôi Đã Trọng Sinh Trở Lại! – Chương 2.

 

Chương 2

 

Ngay khoảnh khắc Phương Duyên nói mình tin người thanh niên kia thì tay cậu đã rút cây gậy kích điện phòng thân ra và chĩa thẳng vào cổ anh.

Thứ này ở thời bình không thể lấy ra được, vì nó không thể vượt qua sự kiểm tra của an ninh, nhưng cậu không mang theo thì không thể yên tâm được.

“Anh đã chạm vào những thi thể đó rồi?”

“Bình tĩnh đã.” Người thanh niên lại giơ tay lên bày ra tư thế đầu hàng lần nữa, cố gắng thể hiện mình vô hại nhất có thể, cũng không biết lon Coca đã bị anh ném đi đâu rồi. “Mặc dù tôi có chạm vào, nhưng mà cậu không cần phải lo lắng, trên người tôi không có virus.”

Quả nhiên anh ta biết mình đang nói cái gì.

Phương Duyên nghĩ đến đây thì chóp mũi cũng rịn đầy mồ hôi lạnh, thời gian dài bình yên ổn định đã khiến cậu gần như quên mất uy hiếp của cái chết trông như thế nào.

“Làm sao tôi có thể tin anh được?”

“Cậu có thể tự mình kiểm tra.” Người thanh niên lui về phía sau một bước, nhưng anh cũng không có ý định chạy trốn, với cách bố trí căn phòng này, với độ kiên cố của tường và cửa như thế này thì anh có muốn cũng trốn không được. “Trên người tôi không có vết thương nào, đó chính là bằng chứng chứng minh tôi không hề bị tang thi cắn.”

“Bỏ qua chứng cứ gì đó đi.” Phương Duyên cảm thấy trong đầu mình như có sợi dây nào đó đang siết chặt lại, mấy tháng nay cậu đã chuẩn bị mọi thứ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, ngày đêm phòng bị chờ đợi, giống như tất cả đều là vì giờ khắc này, “Những thứ đó…… Anh giấu đi đâu rồi?”

“Hoả táng.” Người thanh niên lên tiếng giải thích, anh nheo mắt trái với cậu, “Đốt thành tro bụi, ngay cả một tế bào cũng không còn sót lại, cậu cứ yên tâm đi, nếu như tôi nói dối thì làm sao giải thích được bây giờ thế giới vẫn hoà bình yên ổn?”

Cũng đúng.

Phương Duyên có chút sửng sốt, sau đó cậu cảm thấy anh ta nói cũng có lý.

Nếu thật sự mọi mầm họa đều đã bị đốt hết rồi…… Thì tất nhiên đó là chuyện tốt đẹp lớn lao nhất trần đời.

Bởi vậy, cũng có thể giải thích được vì sao tang thi và ngày tận thế không bùng nổ.

Nhưng đầu ngón tay cậu vẫn còn đang run rẩy, chỉ cần nghĩ đến người trước mắt này đã chạm vào những thi thể đó không lâu trước đây…… Thì cậu không có cách nào hoàn toàn bình tĩnh lại được.

Người thanh niên nhìn cậu, anh không những không quan tâm đến phản ứng thái quá của cậu, mà vẻ mặt còn trở nên dịu dàng hòa nhã hơn.

Đúng vậy, có chút điền đạm dễ gần, như thể không phải anh ta đang đối mặt với địch ý bén nhọn mà là một cậu nhóc đáng yêu dễ thương vậy.

“Tôi hiểu được sự phòng bị của cậu, kỳ thật, cậu càng phòng bị tôi lại càng vui vẻ.”

Phương Duyên: “?”

“Ít nhất thì cậu không khuyên tôi đi kiểm tra lại đầu óc, không bảo tôi đi chụp CT, không xem những gì tôi nói như một trò đùa, hay khuyên tôi ra đầu thú và giao những cái xác bị trộm ra là tôn trọng người chết……”

Người thanh niên nhìn thấy sự nghi hoặc của cậu, anh ta bật cười rồi chủ động giải thích, “Ôi trời, suýt chút nữa cậu đã rút súng chĩa vào tôi rồi! Đây quả thật là phản ứng tuyệt vời nhất tôi từng nghĩ đến, và điều tôi muốn thấy nhất là —— Cậu đã thật sự tin tưởng tôi ——  Sao tôi có thể không vui cho được?”

“Được rồi……” Phương Duyên khẽ nhíu mày, theo như lời anh ta giải thích, biểu tình chuyển biến từ mê mang, nghi hoặc, rồi đến nửa tin nửa ngờ, cậu cũng là người trọng sinh từ tận thế trở về, thế nên đương nhiên là cậu có thể hiểu được logic này.

Nhưng hiểu là một chuyện, còn suy nghĩ tận sâu trong lòng Phương Duyên lại là một chuyện khác, ở trong tình cảnh lúc nào cũng có thể bị tập kích mà anh ta còn cười to thành tiếng như thế thì đúng thật là nên đến bác sĩ khám.

Ở trong tận thế thì được mấy người còn bình thường, nhưng bây giờ tận thế không đến.

Phương Duyên vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, cậu bắt đầu lo lắng rằng một khi mình phát ra tín hiệu hữu hảo thì người thanh niên trước mắt này sẽ kích động quá mức mà nhảy bổ lại đây, vậy nên cậu vẫn giữ khoảng cách với anh như với những con chó lớn xác vậy.

Bỗng nhiên, người thanh niên cử động. Phương Duyên vô thức lùi về phía sau một bước, tay sờ lên cái nút trên vách tường.

Nhưng mà người thanh niên đó không có ý định tấn công cậu, cũng không phải thật sự muốn bổ nhào qua ôm cậu thật nồng nhiệt, lại càng không có chuyện đột nhiên nổi điên, anh ta chỉ đứng yên một chỗ cởi áo sơ mi ra.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Cho cậu xem chứng cứ.” Người thanh niên bình tĩnh đáp, đôi mắt đen láy sáng long lanh của anh như đang chờ mong điều gì đó vô cùng tốt đẹp.

“Trên người tôi không hề có vết thương nào, cậu cứ tới kiểm tra đi, chủ nhà tương lai thân ái của tôi.”

“Tôi nghĩ, mình còn chưa tốt bụng đến mức chấp nhận cho anh vào ở……” Phương Duyên nhìn động tác quá mức nhanh nhẹn của anh mà có chút nghẹn, mấy câu cuối cậu chẳng còn sức để nói ra nữa, cậu không thể nói chuyện với người thanh niên trước mắt này như người bình thường được, “Thôi được rồi, nhưng ít ra cũng đừng có đứng ở chỗ này, được chứ? Bên kia có toilet kìa.”

Phong cách làm việc của người thanh niên này không cho phép người ta từ chối, Phương Duyên đành nhượng bộ, cậu nhớ hình như mình quả thật có yêu cầu xem bằng chứng, cậu cần tận mắt nhìn thấy da thịt của người thanh niên này hoàn hảo không tổn thương gì, đảm bảo không có một milimet nào bị thương mới được.

Hơn nữa.

Phương Duyên nhìn anh đi về phía toilet, đứng ở cửa, bật đèn huỳnh quang lên.

Đây là loại đèn cậu cố ý tìm mua, nó có hàm lượng tia UV đủ cao để khiến bất kỳ một tang thi nào vừa mới biến đổi trở nên chậm chạp.

“Cảm ơn, cậu thật tử tế.” Không biết là thanh niên này giả ngu hay thật sự không nghĩ đến điểm này, làm như Phương Duyên mở cái đèn này lên là vì thật sự sợ mình sẽ bị cảm lạnh vậy.

“Không cần khách sáo.”

Ánh mắt Phương Duyên đảo qua cơ thể người thanh niên, đến giờ, cuối cùng cậu cũng có thể yên tâm hơn một chút. Cậu nghiêng người dựa trên khung cửa, biểu tình cực kỳ lãnh đạm, giống y như bác sĩ đang kiểm tra thể trạng của bệnh nhân chứ không phải là một người xa lạ muốn kiểm tra cơ thể của một người xa lạ khác vậy.

“Được rồi, cởi hết rồi, bây giờ cậu có thể tin tôi rồi chứ?”

“Mở hai tay ra, quay 90 độ.” Phương Duyên là người cẩn thận, ở tận thế cậu đã từng tổ đội với đủ loại loại người để tồn tại, cậu biết mình nên cẩn thận như thế nào, “Lại quay thêm 90 độ nữa để tôi có thể nhìn được phía sau lưng anh.”

Người thanh niên ngoan ngoãn xoay người sang chỗ khác, đứng thẳng người, vào những lúc như thế này mà vẫn không quên nói đùa mấy câu.

“Thật không thể tưởng tượng nổi tôi lại để cho một người ngay cả tên cũng không biết nhìn cơ thể mình. À mà nhân tiện, tôi muốn tiếp tục gọi cậu là chủ nhà thân yêu, được chứ? Hoặc cậu cũng có thể nói tên mình cho tôi biết, được không?”

“Anh có thể tìm tới nơi này thì không thể không biết tên tôi được.” Phương Duyên không bị anh ta lừa cho qua chuyện, cậu chỉ nhướng mày liếc mắt qua nhìn, “Xung quanh đây ai cũng biết tôi, anh hỏi đường bọn họ, hỏi thăm tình huống của tôi rồi mới tìm tới cửa. Quay qua một chút nữa.”

“Nhưng đó là người khác nói.” Người thanh niên nghe lời xoay người lại lần nữa, anh nghiêng người quay sang đối mặt với Phương Duyên, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cậu không chút e dè, “Tôi muốn nghe cậu tự mình nói.”

“Anh sợ tôi dùng tên giả à?” Phương Duyên cười nhạt một tiếng, ở thời điểm như thế này thì tên thật hay giả có ý nghĩa gì đâu?

“Không.” Người thanh niên đưa tay về phía cậu, nếu không phải người anh ta đang trần như nhộng thì động tác đó quả thật rất giống như muốn mời Phương Duyên nhảy một bài vậy, “Tôi muốn cậu tự nói tên mình cho tôi biết, sau đó tôi cũng tự mình giới thiệu bản thân cho cậu, như vậy chúng ta có thể kết bạn với nhau.”

“……”

“Tôi tên là Giang Hành, Giang trong giang sơn, Hành trong đối kháng.” Lần này người thanh niên không cần cậu nhắc, cuối cùng, anh xoay một vòng 90 độ, bước đến gần, đối mặt với Phương Duyên, “Cậu thì sao?”

“Nhấc chân lên.”

“Hả?”

“Còn bàn chân vẫn chưa kiểm tra.”

“À……”

Giang Hành di chuyển một chút, anh ngồi lên nắp bồn cầu, nâng bàn chân trái lên cho cậu xem, xem xong rồi lại nâng chân phải, miệng thì vẫn lẩm bẩm lầm bầm, “Chắc con tang thi đó khẩu vị nặng lắm mới có thể cắn nổi cái chân thối này của tôi……”

“Phương Duyên.”

“Cái gì?” Giang Hành chưa kịp phản ứng nên đã hỏi lại, “Chỗ nào?”

“Tên của tôi.” Phương Duyên cầm lấy quần áo để bên cạnh ném cho anh, “Phương trong bình phương, Duyên trong tình duyên.”

Nói xong câu này thì cậu cũng rời khỏi toilet, còn thuận tay đóng cửa lại, hai người hoàn toàn bị ngăn cách.

Ba giây sau, bên trong vang lên giọng nói hưng phấn của Giang Hành, “Tôi rất thích tên của cậu!”

Phương Duyên đi được hai bước, cậu đưa lưng về phía cửa, nghe được câu này thì quay đầu lại đưa mắt liếc xéo người nào đó một cái, cuối cùng thái độ của cậu cũng dịu đi một chút, không nặng không nhẹ trả lời một câu.

“Tôi cũng rất thích dáng người của anh.”

Lúc Giang Hành bước ra lại là thanh niên nhã nhặn ăn mặc chỉnh tề.

Tất nhiên bây giờ Phương Duyên đã hiểu, cái gì mà lịch sự ôn hòa tao nhã gì gì đó đều là vẻ ngoài lừa người mà thôi, đừng có trông mặt mà bắt hình dong.

Cậu mở tủ lạnh ra, bên trong có đủ loại đồ uống và nước uống được sắp xếp hết sức chỉnh tề, cậu tùy tay lấy một lon nước chanh ở giữa ra, tự mở nắp uống một hớp, nhưng cũng không quên ném cho Giang Hành một lon tương tự.

“Chủ nhà Phương Duyên thân yêu ——”

“Nói chuyện trước đã.” Phương Duyên lên tiếng chặn lời anh lại, “Anh sống ở đây cũng được, nhưng tôi có điều kiện.”

“Tôi đồng ý!”

“…… Tôi còn chưa nói gì mà.”

Giang Hành cười ha hả, anh không uống lon nước cậu ném qua mà cứ cầm trên tay tung hứng chơi. “Cái gì cũng được, muốn tiền muốn sắc gì cũng cho cậu hết, còn cái khác thì tôi không có.”

“Tro cốt cũng không có?”

Sắc mặt Giang Hành trắng bệch, “Không phải chứ, tôi còn sống mà, không lẽ cậu định đặt trước thứ đó……”

“Thi thể.” Phương Duyên sắp nhịn không được muốn đánh người, “Không phải anh nói đã hoả táng bọn họ hết rồi à?”

“À, cái đó hả, cậu phải nói cho tôi biết sớm chứ.” Giang Hành vươn tay ra giữa hư không, sau đó nắm lại, trong bàn tay trống rỗng của anh bỗng xuất hiện một chiếc bình gốm, hai chiếc, ba chiếc……

Sau đó chúng được xếp thành một hàng dài trên bàn trà ở trước mặt cậu.

Xoẹt một tiếng, trong tay Phương Duyên xuất hiện một con dao cậu mới rút từ ống quần ra, lần này cũng không tệ, cậu không trực tiếp chĩa mũi dao vào người Giang Hành —— nhưng cũng không buông tay.

“Anh lấy chúng từ đâu?”

“Từ trong không gian đó.”

“……” Phương Duyên nghiến muốn rụng răng. “Vậy ngươi vừa rồi anh còn biểu tôi soát người? Vui lắm hả??”

Giang Hành cười gượng, “Cái đó…… Không phải vì sợ cậu căng thẳng quá sao.”

Dị năng hệ không gian, vậy mà là không gian, chẳng trách.

Chẳng trách Giang Hành không thèm quan tâm đến sự cảnh giác, phòng bị và ngôi nhà tường đồng vách sắt đầy cơ quan này của cậu.

Thì ra là không sợ.

Phương Duyên hít sâu một hơi, trong đầu cậu vang lên toàn những tiếng ong ong, cậu cực kỳ cực kỳ tức giận.

“Được rồi.”

Ở mạt thế, một trong những dị năng hữu ích nhất chính là không gian.

Có không gian nghĩa là bạn đã nắm trong tay một con át chủ bài đáng tin cậy nhất, không cần phải lo lắng bị cướp mất vật tư, vào thời khắc mấu chốt còn có thể trốn vào đó để lánh nạn.

Phương Duyên nhìn thoáng qua mấy bình tro cốt kia, cuối cùng xác nhận Giang Hành không nói dối.

Một người có sức mạnh cường đại, có dị năng, thì chắc sẽ không nói dối với một người bình thường như cậu, dù cho pháo đài của cậu có tốt, vật tư có nhiều đến đâu thì so với không gian cũng không có gì đáng nói, cái này thì cậu hiểu rõ hơn so với bất kỳ ai.

Vì cảm thấy anh không có động cơ và chẳng cần thiết phải nói dối làm gì nên Giang Hành cũng trở nên đáng tin hơn nhiều.

“Nếu thích mấy hủ tro cốt này thì tôi có thể tặng cho cậu giữ làm kỷ niệm.”

“Tôi không thích.” Phương Duyên lập tức từ chối, “Tại sao tôi phải thích mấy thứ này?”

Chẳng những không thích mà còn không muốn nhìn thấy nó nữa, tốt nhất là nên biến mất khỏi trái đất luôn đi, phóng ra ngoài vũ trụ càng tốt.

Giang Hành vội thu hồi mấy cái lọ kia vào, “Vậy cậu thích cái gì?”

“Tiền thuê nhà.”

Phương Duyên nghĩ nghĩ một chút lại bổ sung thêm, “Và những năm tháng bình yên.”

Giang Hành cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem bản thân mình thích cái gì.

Phương Duyên lẳng lặng nhìn anh rồi nói ra điều kiện thứ hai để nhận vị khách trọ này vào ở.

“Nếu anh đã thức tỉnh dị năng thì có lẽ cũng có người khác, chỉ cần anh  có thể bảo đảm cuộc sống của tôi luôn bình yên ổn định, không cần phải đối mặt với những vấn đề đánh đấm, tính mạng không bị uy hiếp, thì thời gian thuê có thể kéo dài vô hạn.”

“Về chuyện này thì cậu cứ yên tâm, vì không ai có thể thức tỉnh dị năng được.”

“Ngoại trừ anh?”

“Đúng vậy, ngoại trừ tôi.”

“Sao anh có thể chắc chắn thế?”

“Đại khái là…… Có lẽ tôi vừa mới ngăn cản tận thế bùng nổ để cứu vớt thế giới xong?”

 

Hết chương 2.

Tôi Đã Trọng Sinh Trở Lại! – Chương 2.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên