Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 11.

 

Chương 11: Phiên ngoại.

 

Nhà cỏ: Chương này mình không có raw nên chỉ edit dựa theo bản QT, có rất nhiều đoạn mình không hiểu nên đã dựa vào nội dung đoạn trước đoạn sau rồi bịa đại. Nếu sai sót nhiều quá cũng mong mọi người thông cảm và bỏ qua nhé.

 

Ngay từ đầu Phương Duyên cũng không có ý định nuôi thú cưng.

Nghĩ đến thú cưng là nghĩ đến cuộc sống gần như không cần phải lo lắng cơm áo gạo tiền và vô cùng hưởng thụ, trong nhận thức của Phương Duyên thì cuộc sống như thế cách cậu rất xa, hoàn toàn không có liên quan gì đến cậu.

Trước tận thế cậu bận đi làm kiếm sống, bôn ba chạy vạy khắp nơi, vậy nên cậu chưa từng có loại ý tưởng này.

Còn sau tận thế thì ngay cả một chút thức ăn thôi cậu cũng lo lắng âu sầu, vậy nên càng không có khả năng đi nuôi con gì hết.

Mà sau khi trọng sinh trở về thì lại càng không có thời gian lo nghĩ đến chuyện đó, cậu cũng thế và Giang Hành cũng vậy, cả hai đều đang trong quá trình chậm rãi từ từ thích ứng với cuộc sống yên bình này.

Cậu giống như một tên nhà giàu mới nổi vì đột nhiên trúng số, nhưng lúc ăn cơm thì vẫn còn tiết kiệm chi tiêu theo bản năng, cậu quên mình đã không cần phải cẩn thận chi tiêu như vậy.

Cậu không nghĩ tới thừa dịp mình có thời gian rảnh rỗi và thế giới đang yên bình thì đi du lịch khắp nơi, đi ra nước ngoài xem thế giới phồn hoa, tận hưởng thú vui đi đó đi đây, càng không nghĩ tới chuyện nuôi một con vật nào đó làm thú cưng, để cho cuộc sống thêm chút náo nhiệt vui vẻ.

Mãi cho đến một ngày nọ, Phương Duyên và Giang Hành ra khỏi nhà như bình thường, cậu muốn đi thay màn hình cho chiếc di động không cẩn thận rơi vỡ, kết quả lại phát hiện cửa hàng sửa chữa điện thoại duy nhất trong thôn lại không có loại màn hình đúng kích cỡ điện thoại của cậu.

Từ khi xây nhà ở cái nơi hẻo lánh này tới nay, đây là lần đầu tiên Phương Duyên có ý nghĩ muốn đi ra ngoài du lịch một chuyến.

Ý nghĩ này như một đốm lửa nhỏ, vừa mới xuất hiện đã bị dập tắt, Phương Duyên do dự, có lúc còn gần như muốn lùi bước, nhưng cậu đã bị Giang Hành cầm tay kéo lại.

“Vừa lúc chúng ta vào thành phố xem thử? Tôi nghe nói gần đây có một cửa hàng bánh ngọt cực kỳ hot, nghe nói ăn rất ngon, chúng ta cũng có thể đến đó mua một ít ăn thử.”

Phương Duyên thấy đôi mắt tỏa sáng của Giang Hành thì cũng trở nên vui vẻ, bỗng dưng cậu như được tiếp thêm dũng khí, gật gật đầu đồng ý với anh.

Nói là vào thành phố nhưng kỳ thật ngồi xe máy ra khỏi thôn chỉ hơn mười phút đã đến nơi, chỗ này cũng không lớn lắm, chỉ xấp xỉ với nơi cậu ở, quả thật nhìn cũng giống thành phố, trông rất phồn hoa náo nhiệt.

Phương Duyên nhìn dòng người qua lại trên phố, bỗng dưng đầu óc có chút sững sờ, trốn trong nhà lâu quá nên có hơi không quen với hoàn cảnh thế này. Vẫn là Giang Hành cầm di động xem bản đồ rồi kéo tay cậu rẽ trái quẹo phải trên đường phố náo nhiệt, cuối cùng cũng tìm được một cửa hàng sửa chữa di động nhỏ nằm dưới tầng một ở trung tâm thương mại.

Chủ tiệm cầm di động của Phương Duyên lên ngó trái ngó phải, cuối cùng cũng nói là trong tiệm không có hàng, nhưng ông lại không từ chối sửa cho Phương Duyên, mà bảo cậu ba mươi phút nữa qua lại, nói chắc là trong kho có hàng, bây giờ chạy đến đó lấy.

Nửa giờ cũng không lâu, Phương Duyên và Giang Hành thương lượng một chút thì đồng ý, bọn họ ra khỏi cửa hàng rồi đi dạo ở xung quanh.

Ngay lúc đó cậu nhìn thấy một bóng đen nhỏ chợt vụt qua bên ngoài hẻm nhỏ.

Thường thì ở lầu một trung tâm thương mại sẽ có rất nhiều gian hàng bán đồ ăn vặt, nhưng tiệm bánh ngọt Giang Hành nói thì nằm ở bên cạnh trung tâm thương mại thành phố. Phương Duyên không biết gì về các loại bánh ngọt nên đã giao toàn bộ cho Giang Hành đi mua, còn mình tránh xa đoàn người xếp hàng dài dằng dặc, đứng ở bên cạnh nhìn ngắm phong cảnh xung quanh.

Nhìn nhìn một hồi lại nhìn thấy một cục bông tròn vo chui vào hẻm nhỏ bên cạnh.

Phương Duyên vô tình nhìn qua rồi đi theo nó mấy bước ra đầu hẻm, sau đó thấy một con mèo nhỏ lông xám có đôi mắt sáng rực nép mình trong góc nhỏ.

Con mèo đứng trên nắp thùng rác, không biết trong miệng nó đang ngậm cái gì, thấy Phương Duyên nhìn mình cũng không có vẻ gì lạ sợ hãi, trái lại còn nhả đồ đang ngậm trong miệng mình ra, nó nhảy xuống thùng rác đi về phía Phương Duyên đứng.

Mãi đến khi nó bước ra chỗ có ánh sáng mặt trời thì Phương Duyên mới nhìn rõ màu sắc và hoa văn trên người nó.

Đây là một con mèo tam thể lông ngắn xinh đẹp, hình như cái đuôi nó bị tổn thương, đứt mất một đoạn, chỉ dài bằng một phần ba chiếc đuôi của mèo bình thường, nhìn ngắn ngủn, trông có chút buồn cười.

Nó có cái bụng trắng tinh, ngực, chân trước và nửa nửa khuôn mặt bên dưới của nó cũng là màu trắng, lông trên đầu và gần mắt có một nửa là màu cam, một nửa là màu đen, trông cực kỳ đối xứng.

Theo lý thuyết thì những con mèo hoang ở thành phố hay tìm thức ăn trong thùng rác như thế này rất sợ người, tính cảnh giác cũng rất cao, hơi hung dữ, nhưng lúc trước con tam thể này chỉ tránh ở trong con hẻm nhỏ, bây giờ thấy Phương Duyên thì lại chủ động bước tới, nó cúi đầu ngửi ngửi giày Phương Duyên, đảo mắt một cái đã thấy nó vòng qua vòng lại, cọ tới cọ lui xung quanh cậu, còn làm nũng kêu “Meoooo….” Một tiếng thật đáng yêu.

Tâm trạng nó vui sướng nhếch cái đuôi màu đen lên thật cao, Phương Duyên có chút ngạc nhiên, cậu chớp mắt, sau đó lại nhìn kỹ dưới đuôi con mèo, quả nhiên thấy được đôi trứng cút dưới lớp lông màu cam.

Đây đúng là một con mèo đực.

Mèo Tam thể đực, bị đứt đuôi, cái bụng trắng hếu.

Giống y như đúc con mèo Phương Duyên đã gặp trước khi trọng sinh.

Móng vuốt và cằm con mèo có chút bẩn, không biết là dính nước bẩn ở đâu, lông ở những chỗ khác mặc dù có hơi xám xịt nhưng lại xõa tung sạch sẽ. Phương Duyên ngồi xổm xuống, vươn tay sờ sờ gáy nó, con mèo lập tức nằm xuống ngay tại chỗ thở khò khè, nó ngẩng cao đầu, cọ cọ vào lòng bàn tay cậu.

Lộn vòng một cái, ngay cả cái bụng trắng như tuyết cũng lộ ra —— cái bụng thật sự rất sạch sẽ, có thể nói là không dính một hạt bụi.

Thật béo.

Phương Duyên nhìn cái bụng mập của con mèo, nhớ lại lúc mình gặp được con mèo này trong tận thế.

Khi đó cậu vẫn còn đi theo một đội ngũ lăn lộn tìm đường sống , làm một người không có dị năng, cũng không có bản lĩnh gì đặc biệc hơn những đội viên bình thường khác, cảm giác tồn tại rất thấp.

Trên đường đi bọn họ đã dừng chân nghỉ ngơi mấy ngày tại một trường học, Phương Duyên đã gặp một con mèo tam thể có màu sắc và hoa văn giống y như vậy ở đó.

Lúc đầu con mèo đó rất sợ người, chỉ đứng ở nơi xa xa nhìn mọi người, thỉnh thoảng sẽ đi lục lọi xương cốt và rác rưởi bọn họ để lại.

Phương Duyên không thích nói chuyện, đồ ăn được phân phối cũng rất ít, mỗi ngày chỉ có một ít lương khô và đồ hộp, cũng giống những người khác, không có gì để cho con mèo ăn được.

Không, đừng nói là cho mèo ăn, ở trong thời đại đó, chó mèo bị người ta bắt được thì chỉ có một kết cục là trở thành lương thực dự trữ, thức ăn cho mèo cho chó con người cũng không chê, đói đến phát điên thì cái gì mà không ăn được.

Ngày đó trời bỗng đổ mưa to, Phương Duyên vừa đứng dưới mái hiên tránh mưa, vừa dùng chậu của mình hứng nước mưa, chờ lúc lọc sạch rồi nhóm lửa lên nấu uống.

Vừa quay đầu lại thì thấy con mèo tam thể kia.

Con mèo cũng đang trú mưa, nó ngồi cách cậu một khoảng không gần cũng không xa, vừa liếm móng vuốt đưa mắt trộm nhìn cậu.

Phương Duyên hứng nước mưa xong thì phát hiện hộp thức ăn mình mới ăn được một nửa đặt trên bàn đã bị con mèo trộm mất.

Vốn dĩ cậu đã ăn không đủ no, lúc này càng cảm thấy tủi thân hơn.

Ai biết được hai ngày sau đó, con mèo này như nhận cậu làm chủ vậy, chẳng những bắt đầu thường xuyên đi theo trộm đồ ăn của cậu, lúc trộm không được thì liếm hộp đồ ăn cậu đã ăn xong.

Tới ngày thứ ba, sau khi Phương Duyên ngủ dậy thì phát hiện mình sốt nhẹ, không biết có phải vì lý do này hay không mà đội ngũ đã ném cậu lại rồi bỏ đi.

Lúc cậu bước vào cửa thì thấy con mèo tam thể hay ăn vụng kia đứng đó cùng với một con chuột đã bị cắn chết.

Con mèo nhìn thấy cậu thì “Meoooo” một tiếng, đặt con chuột xuống trước mặt cậu rồi xoay người bỏ đi.

Phương Duyên sững sờ trong chốc lát, cậu nhặt con chuột kia lên, lột da rồi nướng ăn.

Có lẽ là hơn một tháng này con mèo tam thể đó chỉ đi theo cậu, nó xuất quỷ nhập thần nhào ra từ mọi ngóc ngách chộp bắt chuột và chim sẻ về chia cho cậu làm thức ăn, để báo đáp, lúc Phương Duyên tìm được một ít thức ăn ở gần tiệm tạp hóa đã chia cho nó ăn cùng, mà đầu và xương cá hay những thứ cậu ăn không được cũng để cho con mèo.

Xương và đầu vô cùng tanh và cứng, dù Phương Duyên có hầm trong nước thật lâu cũng không thể mềm được, mấy thứ như rượu gia vị hay hành gừng gì đó cũng không có, ăn thử một lần lại thấy nó còn không dễ nuốt bằng thịt chuột, vậy nên tất cả đều để cho mèo ăn hết.

Lúc đó con mèo tam thể này rất gầy, nhưng nó lại rất mạnh, cơ thể rất có lực, giống như một con hổ nhỏ vậy.

Phương Duyên nhớ rất rõ ràng rằng, màu sắc và hoa văn của nó giống như đúc con mèo béo trước mắt này, cái đuôi cũng bị đứt một đoạn giống vậy, hơn nữa đều là mèo đực.

Khi đó cậu còn tưởng là con mèo này vì bị thương trong mạt thế nên mới đứt mất đuôi.

“Duyên Duyên, tôi mua được rồi, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Một giọng nói trong trẻo vang lên kéo Phương Duyên từ trong hồi ức trở về thực tại, cậu quay đầu nhìn lại thì thấy Giang Hành đang ngược sáng bước vào con hẻm nhỏ âm u, hình ảnh này cực kỳ giống với hình ảnh anh bước vào hang động dẫn cậu về nhà trong giấc mơ.

Phương Duyên chớp chớp mắt, tầm mắt cậu cũng dần dần chăm chú ngắm nhìn, lúc thấy rõ tay Giang Hành đang cầm hai cái bánh ngọt trắng tinh, mềm mụp mới thôi không nhìn nữa.

“Ủa, con mèo này từ đâu ra vậy?”

Giang Hành vừa bước tới thì con mèo tam thể kia cũng cảnh giác đứng lên và lui về phía sau mấy bước, sau đó vội vàng xoay người nhảy lên đống đồ bên cạnh, đứng ở đó giữ khoảng cách với Giang Hành.

“Vừa rồi nhìn nó thấy có chút quen mắt nên đã tới xem thế nào.”

“Con mèo xấu xa, lúc ở bên cạnh cậu thì nằm ngửa bụng, tôi vừa mới đến thì lại trốn đi thật xa.” Giang Hành bất mãn mà nói thầm mấy câu, sau đó lại trợn to hai mắt, “Nó là mèo tam thể đực à? Thật hiếm.”

Thực tế thì Phương Duyên cũng không hiểu biết gì về mèo, nghe vậy thì khó hiểu đứng dậy hỏi anh, “Mèo tam thể đực thì sao?”

“Thì nó hiếm như cỏ bốn lá vậy đó.” Giang Hành cười nói, còn thuận tay đưa một cái bánh ngọt cho Phương Duyên, “Vì phần lớn mèo tam thể đều là mèo cái, loại mèo đực có màu sắc và hoa văn này xuất hiện tỷ lệ cực kỳ nhỏ, nghe nói là hiếm lắm…… Chờ một chút, cậu lau tay rồi ăn trước đi, trong túi tôi có khăn ướt đó.”

“Thật à?” Phương Duyên nhận lấy cái bánh ngọt, nghe Giang Hành nói thế thì hai mắt tròn xoe tỏa sáng, “Vậy nếu màu sắc và hình dáng hoa văn, còn có đoạn đuôi đặc thù cũng giống nhau, thì đó có phải là cùng một con hay không?”

Vừa rồi cậu vẫn còn chưa chắc chắn, cảm thấy có thể là do mình suy nghĩ nhiều, mèo giống mèo mà thôi, bây giờ nghe được những lời này của Giang Hành ——

Giang Hành như bắt được chi tiết nào đó trong lời cậu nói, anh hỏi ngược lại, “Cậu nói con nào với con nào là cùng một con?”

“Thì là……”

Phương Duyên nói qua cho Giang Hành biết quá trình con mèo này tìm thức ăn cho cậu, còn có mấy lần được cho mấy con châu chấu lớn, ấn tượng của hai người đều khắc sâu.

“Nó đã bắt chuột để nuôi tôi đó.”

“Cái gì!! Thật vậy sao?! Thế mà lại là nó!”

Lời vừa ra khỏi miệng, phản ứng của Giang Hành còn lớn hởn cả cậu, giọng anh cũng đột nhiên cao vút, Phương Duyên hoài nghi, nếu không phải trong tay cậu còn có cái bánh, chắc là anh đã nhảy lên người cậu rồi.

 “Ừ, chỉ có điều lúc tôi gặp được nó thì nó không béo như vậy.”

“Nè, cậu cầm cái này trước đi, chờ tôi một chút.”

Giang Hành đưa cái bánh ngọt còn lại cho Phương Duyên, sau đó quay đầu chạy ra khỏi con hẻm nhanh như chớp.

Phương Duyên giơ hai cái bánh ngọt lên nhìn, có mùi thơm ngọt của bơ và đường bay vào mũi cậu, nhìn Giang Hành hối hả chạy đi, trông có chút buồn cười.

Sao lúc trước cậu không phát hiện ra Giang Hành rất thích những con vật lông xù nhỉ.

Mấy phút sau Giang Hành đã trở lại, trong tay anh còn xách theo một túi lớn, bên trong có mấy hộp đồ ăn dành cho mèo.

“Chúng ta cho nó ăn đi? Cậu nói xem cái nào tốt hơn?”

Phương Duyên nhìn nhìn đống đồ ăn rồi suy nghĩ một lúc lâu mới chọn một hộp, “Cái này đi —— cái màu đỏ đó, không mặn, rất tốt cho mèo.”

“Không mặn?”

“Ừ, tôi may mắn ăn qua một lần rồi, là người nên tôi thích ăn những món có vị mặn, vậy cho nên đối với đồ hộp khá nhạt này lại có ấn tượng rất sâu sắc.”

Bây giờ khi nói đến những ngày tận thế đói bụng ăn quàng mọi thứ, trong lòng Phương Duyên đã không còn một chút gợn sóng, “Cũng không tệ lắm, nó có vị cá hồi.”

Giang Hành mở hộp đồ ăn ra, anh ngồi xổm xuống, đem hộp đồ ăn đặt ở trước mặt mình, sau đó mới gọi con mèo đến.

Hình như mùi thức ăn trong hộp quá hấp dẫn, bọn họ gần như có thể nhìn thấy cái mũi của con mèo đang ngửi ngửi, nó do dự đi qua đi lại tại chỗ mấy vòng.

“Được rồi, nó sẽ nhịn không được mà phải chạy lại đây ăn.” Giang Hành kéo Phương Duyên đi qua bên cạnh mấy bước, anh lấy khăn ướt trong túi ra cho hai người lau tay, “Nó ăn đồ hộp của nó, còn chúng ta ăn bánh ngọt của chúng ta, cái này mùi vị thật sự rất ngon, rất mềm, nếm thử xem?”

Quả thật rất mềm, Phương Duyên chưa từng ăn qua bao giờ.

Cậu cầm lấy muỗng múc một miếng nhỏ đưa lên miệng nếm thử, ăn đến miếng thứ hai thì miếng bánh trên chiếc muỗng đong đưa qua lại suýt chút nữa đã rơi xuống, Phương Duyên vội vàng đưa miệng mình đến gần hơn tiếp được, kết quả chóp mũi cậu cọ vào bánh dính đầy bơ.

“A, nguy hiểm thật đó.”

Thấy bộ dáng nghiêm túc ăn bánh của cậu khiến Giang Hành sững sờ, anh vươn tay ra lau vết bơ trên chóp mũi của cậu đi.

Phương Duyên chớp chớp mắt, hoang mang nhìn anh, tất nhiên là cậu không biết chóp mũi của mình cọ vào bánh.

Bộ dáng cậu khẽ ngẩng đầu cực kỳ giống như đang đón bàn tay anh, chẳng khác nào mèo nhỏ chờ được vuốt lông vậy.

“Duyên Duyên……”

“Meooo……”

Phương Duyên quay đầu nhìn lại, vậy mà con mèo đã bắt đầu ăn đồ ăn trong hộp, vừa ăn vừa kêu meo meo, vì thế mà động tác liếm và ăn thức ăn của nó trông có chút buồn cười.

Cậu bật cười thành tiếng, con mèo nghe thấy thì giật mình khẽ run, nó ngẩng đầu lên nhìn cậu một cái rồi lại vội vội vàng vàng cúi xuống tiếp tục ăn.

“Đáng yêu quá.”

Giang Hành nhìn cậu và con mèo tương tác với nhau, nhỏ giọng cảm thán.

Hình như con mèo tam thể này đã bị đói một thời gian, vậy nên bây giờ ăn ngấu nghiến, nhưng tính cảnh giác của mèo vẫn không bỏ, Giang Hành khẽ động một chút, nó cũng làm bộ lui về sau một chút, sẵn sàng bỏ chạy thoát thân bất cứ lúc nào.

Nhưng lúc Phương Duyên ngồi xổm xuống rồi vươn tay sờ vào người nó thì nó lại không sợ.

“Giang Hành, anh nói xem, có phải nó đã quen tôi rồi không?”

“Cậu tới gần nó thử xem?”

Phương Duyên ngồi xổm xuống, khẽ nhích lại gần con mèo từng chút từng chút một, con mèo vẫn bình thường, nhưng khi Giang Hành làm theo như vậy thì con mèo bị dọa cho hết hồn.

Cuối cùng, Giang Hành đành phải nhường không gian cho một người một mèo ở bên nhau, anh vừa lui về phía sau vừa lẩm bà lẩm bẩm mắng con mèo, Thấy con mèo tập trung ăn đồ hộp và không để ý gì đến việc Phương Duyên tới gần, nhưng nó chỉ ăn có một nửa thì liếm liếm miệng dừng lại, dùng đầu mình củng củng hộp thức ăn về phía trước, như thể muốn chia cho Phương Duyên một nửa vậy, có phúc thì cùng nhau hưởng.

“Nó…… Hình như nó thật sự nhớ tôi.”

Phương Duyên nhỏ giọng nói, cậu sờ sờ đầu con mèo rồi đẩy hộp đồ ăn về lại chỗ cũ cho nó.

Bây giờ cậu không bị đói, cũng không hề yêu cầu mèo nhỏ nhường cho mình chút đồ ăn.

“Ừm. Nói không chừng nó cũng giống chúng ta, cũng trở về từ thời đại đó.”

“…… Giang Hành,” Phương Duyên ngồi xuống chỗ con mèo, mắt cậu đỏ hoe quay đầu nhìn nó, giống như lúc cậu và mèo nhỏ cùng nhau lưu lạc, cậu xúc động cảm thán,

“Nó vẫn còn nhớ tôi là ai.”

“Ừ, chắc chắn là nhớ.” Giang Hành đi qua, không thèm quan tâm con mèo có cảnh giác trốn đi không, anh ôm Phương Duyên đang lẩm bẩm vào trong ngực mình, “Chúng ta ôm nó về nhà nuôi đi.”

Phương Duyên buồn buồn gật đầu ở trong lòng anh.

“Vậy trước tiên phải mua một cái balo đựng mèo.”

“Ừ, mua một cái lớn.”

“Tôi chưa từng nuôi mèo, có cần phải chuẩn bị nhà cho nó không?”

“Tôi nghe nói chúng nó rất thích thùng giấy.”

“Nó có cho chúng ta nuôi không?”

“Vậy chúng ta đến làm công tác tư tưởng cho nó trước.”

“Có thể làm một cái nhà cây cho mèo ở trong sân, không thể để nó bò lên hàng rào điện được, sẽ bị mắc kẹt mất.”

“Được, mua cái có sẵn hay là chúng ta tự làm?”

“Giang Hành, bơ bị nó liếm rồi……”

“Không sao, chúng ta mua thêm một cái nữa.”

Giang Hành xoa xoa đầu cậu, cười nói, “Cậu đối tốt với nó như vậy khiến cho tôi cũng phải lo lắng địa vị bây giờ của mình.”

“Hả? Sao có thể chứ, nó chỉ là một con mèo mà thôi, còn anh lại là một người đang sống sờ sờ vậy mà.”

“Vậy, nếu có một người sống khác đến thì sao?” Giang Hành nhịn không được thử hỏi.

“Vậy cũng không giống được.”

“Không giống chỗ nào? Nếu có một vị anh hùng vĩ đại khác cũng trọng sinh từ tận thế trở về, cũng nhớ được rất nhiều chuyện, cũng ……”

“Vấn đề không nằm ở đó, vì……”

Phương Duyên lắc đầu, đến bên tai Giang Hành nói nhỏ một câu.

Giây tiếp theo, tai và mặt Giang Hành bỗng nhiên nóng bừng, đỏ ửng, tim đập thật nhanh.

Từ đó về sau, trong căn nhà lớn ở nông thôn còn có thêm một thành viên nữa, biến từ một pháo đài tị nạn bất khả xâm phạm thành một gia đình ấm áp vô cùng náo nhiệt.

Ba tháng sau, cuối cùng con mèo cũng nhận ra Phương Duyên không cần ăn chuột để sống nữa thì nó đã chuyển mục tiêu sang hoa hoa cỏ cỏ trong sân nhà, ngày nào nó cũng ngậm một bông hoa dại nhỏ tới đổi đồ hộp với Phương Duyên.

Một năm sau, hoa khô đủ mọi màu sắc được làm thành tranh, thành đồ trang trí, chúng được treo ở bức tường vây từng dùng để ngăn chặn kẻ địch, những món đò trang trí đó lay động theo gió, bốn mùa như xuân.

Sau giờ trưa nắng ấm hơn, Phương Duyên nằm trên ghế bập bênh thiu thiu ngủ, trên bụng cậu còn có con mèo béo nằm đè lên rất nặng, Giang Hành thì đang tưới cây trong vườn ở bên cạnh, bất ngờ nghe được Phương Duyên nói mớ một câu vô cùng rõ ràng.

“Hoa hoa, đừng có chạm vào ly nước của tao!”

Giang Hành nhịn không được phì cười thành tiếng, anh bất đắc dĩ lắc đầu, “Nếu nói không chạm mà nó không chạm vào thật thì có còn là mèo nữa không? Đúng không Hoa Hoa?”

Con mèo Hoa Hoa trong lòng cậu kêu meo meo hai tiếng rồi ngáp dài một cái, cuối cùng nó cũng mở đôi mắt mê mang của mình ra, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

“Meo?”

 

Toàn văn hoàn.

Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 11.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên