Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 3.

 

Chương 3

 

Đó đúng là lý do khiến người ta không thể phản bác được.

Phương Duyên không còn lời nào để nói nữa.

Giang Hành thấy vẻ mặt cậu không có biểu tình gì bỗng dưng cảm thấy xấu hổ. “Tôi nói ra những lời đó vì không muốn gạt cậu, cậu đừng giận.”

Phương Duyên khó hiểu, “Câu nào?”

“Thì là câu……” Giang Hành hắng giọng nói, “Tôi đã ngăn ngày tận thế bùng nổ, vừa mới cứu vớt thế giới xong.”

“Ừm……” Phương Duyên gật đầu, nghiêm túc nói, “Anh nói cũng không sai, đại anh hùng Giang Hành, anh đã làm một việc cực kỳ vĩ đại, làm tốt lắm.”

Vậy nhưng Giang Hành lại đặc biệt không vui, anh có chút trầm mặc, “Nhưng mà chuyện này chỉ có mỗi mình cậu biết, còn lại chẳng có ai tin hết.”

Phương Duyên cầm chai nước trống không đặt ở bên cạnh, cậu nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, “Nếu anh muốn nói thì thực ra……”

Cậu nhớ tới dị năng không gian của Giang Hành.

Bỗng có phỏng đoán xuất hiện trong đầu cậu, nếu Giang Hành có dã tâm thì việc anh ấy muốn làm không chỉ dừng lại ở việc cứu vớt thế giới, mà còn phải để cho mọi người nhớ kỹ hình tượng anh hùng của mình, phải giành được sự cổ vũ và biết ơn của mọi người, với năng lực của Giang Hành thì điều đó chẳng có gì là khó khăn.

Chỉ cần để lại một chút hàng mẫu lúc tiêu diệt những con tang thi đó, lúc dọn dẹp hiện trường cũng làm sơ sài một chút rồi chờ truyền thông đến, đợi đến lúc cả thế giới đều chú ý tới sự tồn tại của tang thi rồi mới……

Đây cũng là một trong những lý do ngay từ đầu Phương Duyên đã phòng bị Giang Hành, cậu đã lăn lộn trong tận thế đủ lâu, đối với người đơn thuần chỉ một lòng muốn làm chuyện tốt có chút xa lạ. Lúc xác nhận thân phận của Giang Hành, cậu đã bắt đầu suy đoán không ngừng xem Giang Hành muốn làm chi và mục đích của anh là gì.

“Không không không, tôi không có nghĩ như vậy.” Giang Hành không chịu để cho cậu nói ra câu tiếp theo, “Như bây giờ là tốt nhất rồi, tôi còn có thể trốn ở trong nhà cậu một thời gian, nếu thật sự trở thành đại anh hùng mà tôi lại nhát gan không muốn theo đuổi như vậy thật khiến cho người ta chê cười.”

Nói cũng đúng.

Phương Duyên đứng dậy đi lấy một chai trà xanh, vặn nắp bình ra, nhìn trà xanh đang chuyển động trong chai, cậu bỗng liên tưởng đến một đại IP*, nhân vật anh hùng trong đó thường siêu cấp đẹp trai và uy vũ, khí chất ngút ngàn lại dũng mãnh, luôn cứng cỏi và không biết sợ là gì cả, giống như tất cả những yếu tố anh hùng mà mọi người khát vọng đều tập trung hết lên nhân vật đó vậy.

*Đại IP: xuất phát từ thuật ngữ Intellectual Property (sở hữu trí tuệ), chỉ những bộ phim chuyển thể từ truyện hay tiểu thuyết được đầu tư lớn, chế tác hoành tráng, thậm chí gây xôn xao trước cả khi quay và chiếu.(Nguồn: bloganchoi.com)

Còn Giang Hành thì, nhìn qua cũng chỉ là một thanh niên hết sức bình thường, để có được chỗ ở như ý mà vô nhà người lạ ăn vạ không đi, khí chất không có mà nhìn mặt còn có vẻ thiếu đánh.

“Phương Duyên, cho tôi một tháng được không? Một tháng sau tôi sẽ nói cho cậu biết nguyên nhân thật sự khiến cho thế giới không còn ai xuất hiện dị năng nữa.”

Lại còn cò kè mặc cả với chủ nhà tương lai, lấy tin tức này ra làm lợi thế.

Quả thật chẳng giống đại anh hùng gì hết.

Tầm mắt Phương Duyên dừng lại trên mu bàn tay anh, cái hình xăm kia nhìn vào đúng là chói sáng quá mức.

“Tại sao lại là một tháng?”

“Dù sao thì bọn họ vẫn còn đang tìm tôi.” Giang Hành ẩn ý nói, “Bây giờ tôi là tội phạm ăn cắp thi thể quan trọng, trong tháng này tình hình sẽ rất căng thẳng, vậy nên tôi cần phải tìm một nơi tuyệt đối an toàn để trốn, qua tháng này rồi chắc là tình hình sẽ tốt hơn.”

Quá thảm.

Tâm tình Phương Duyên có chút phức tạp đồng tình với vị anh hùng này, rõ ràng là đã cứu thế giới nhưng lại phải đối mặt với tội danh và bị đuổi bắt như vậy, nếu không may bị bắt được thì chắc chắn sẽ lưu lại tiền án.

“Cho dù một tháng sau tôi biết được chân tướng rồi mà vẫn không cho anh tiếp tục ở lại thì cũng không sao đúng không?”

Lúc nói ra những lời này, kỳ thật Phương Duyên đã không còn bài xích vị khách thuê nhà này như lúc đầu, trong lòng cậu nghĩ, không cần phải đuổi Giang Hành đi, nếu thói quen sống của hai người hợp nhau thì có thể tiếp tục ở chung, có người làm bạn cũng không tồi.

“Cũng không sai biệt lắm.” Tay Giang Hành vẫn hoạt động không ngừng, không biết anh đã lấy từ đâu ra một miếng khoai tây chiên ăn, bị Phương Duyên liếc mắt một cái thì vội cầm cả bị khoai trong không gian ra đặt lên trên bàn trà.

“Thành thật mà nói thì bây giờ bệnh tình của tôi rất nghiêm trọng, rất khó ngủ, nhưng cũng có thể một tháng sau tôi sẽ khỏi hẳn.”

Phương Duyên không hiểu ý của anh lắm, chứng PTSD  gì mà có thể giới hạn thời gian trong một tháng?

Giang Hành gõ gõ đầu mình, “Chỗ này nè, sau khi tôi trọng sinh về thì ký ức đã không còn hoàn chỉnh nữa, tôi đã quên rất nhiều chuyện trước khi trọng sinh. Nhưng có một điểm tốt đó chính là, mỗi lần tôi ngủ ngon thì có thể nhớ lại được một chút.”

“Thần kỳ như vậy hả?” Phương Duyên tròn mắt, “Thật ra tôi không gặp tình huống này.”

“Cậu nhớ hết tất cả mọi thứ hả? Từ khi bắt đầu tận thế đến tận lúc trọng sinh trở về?”

“Tất nhiên rồi.”

Chẳng qua là, những ký ức không hoàn chỉnh thì Phương Duyên lại xem như không có.

Cậu cúi đầu cười khẽ một tiếng, “Thật ra tôi cũng rất hy vọng mình không nhớ được gì cả, tôi cũng muốn quên sạch hết mọi chuyện giống anh vậy.”

“Tôi có thể…… Có thể hiểu được.” Giang Hành có chút hối lỗi dời tầm mắt mình đi chỗ khác, “Mặc dù tôi cũng rất hâm mộ cậu, nhưng nếu tôi không bị mất trí nhớ thì chắc có lẽ cũng sẽ không bị mất ngủ giống cậu.”

“Anh cho rằng tìm được ký ức thì có thể trị được chứng PTSD của anh à?”

“Đúng vậy, bác sĩ cũng nói như vậy —— tôi không có nói về ngày tận thế với ông ta.” Thái độ của Giang Hành rất chắc chắn trong vấn đề này, “Tôi có cảm giác, khi mình nhớ lại toàn bộ mọi việc thì sẽ không như bây giờ nữa, sẽ không căng thẳng và lo lắng không có lý do, cũng sẽ không vì bất an vô cớ mà không thể ngủ được.”

Nhưng trong nháy mắt khi bước chân vào pháo đài này, Giang Hành đã cảm thấy mình tốt hơn một nửa rồi.

Có lẽ đó thật sự là di chứng sau chấn thương do tận thế gây ra, nhưng anh đã ngăn chặn được ngày tận thế rồi mà bệnh trạng vẫn không có chút chuyển biến nào, vậy nên thứ cuối cùng có thể cứu anh trở thành chờ đợi tìm được ký ức.

Phương Duyên im lặng một lúc, hình như cậu vô tình nhớ ra điều gì đó khi nghe Giang Hành nói chuyện.

Cậu nhớ lại sự hoảng loạn kinh hoàng khi lần đầu tiên đối mặt với tang thi, nhớ tới khoảnh khắc khát khao được sống đến phát điên, nhớ tới cái đói vô cùng vô tận, nhớ đến cái lạnh thấu xương và những cơn đau và ác mộng liên hồi không dứt.

Sau đó cậu lấy di động ra, tự mình cắt đứt những hồi ức vô nghĩa đó lại, “Tôi đồng ý với điều kiện của anh, anh có thể ở lại đây một tháng.”

Giang Hành hưng phấn giang rộng hai tay, đôi mắt lập tức trở nên sáng ngời lấp lánh.

Phương Duyên nhấc chân lên, đá bàn trà qua ngăn người nào đó lại, “Không được qua đây.”

“……” Vai Giang Hành chùn xuống, “Sao cậu biết tôi muốn nhào qua ôm cậu chứ?”

Phương Duyên cho anh một ánh mắt như muốn nói, tự mình nghĩ đi.

Trong Pháo đài có rất nhiều phòng, phòng nào cũng rất lớn, chỉ có điều, phần lớn đều đã bị Phương Duyên sử dụng để tích trữ hàng hóa vật tư.

Nhưng bây giờ lại có thêm Giang Hành, bọn họ đã nhanh chóng tìm được một căn phòng thích hợp, bên trong chỉ cất một ít chăn đệm và đồ dùng cho mùa đông, Giang Hành đã bỏ hết mọi thứ vào không gian và chuyển qua các khác phòng.

Phương Duyên đã đưa ra các yêu cầu buộc anh phải tuân theo: Nhà có thể ở, vật tư có thể tùy ý dùng nhưng phải mua bán rõ ràng với cậu, sinh hoạt hằng ngày không được gây ra ồn ào quá lớn, không được dẫn bạn về nhà, không được chụp hình và quay video trong pháo đài.

Điều kiện nào Giang Hành cũng đồng ý chấp hành hết, anh vô cùng hào hứng lấy giường, sô pha, tủ quần áo, máy chơi game…….  từ trong không gian của mình ra, chuyển nhà chỉ trong một giây.

Phương Duyên chỉ vào máy chạy bộ, tạ và các thiết bị luyện tập thể thao khác bên cạnh, “Những cái này chỉ có thể để ở lầu một sử dụng.”

Giang Hành: “Tuân mệnh!”

Phòng ngủ của Phương Duyên nằm ngay đối diện, có chuyện gì cũng tiện, so với khi tận thế phải sống cuộc sống màn trời chiếu đất thường xuyên thì đã tốt lắm rồi.

Thực tế thì cậu cũng không để ý nhiều đến bạn cùng nhà của mình, đặc biệt là sáng ngày hôm sau khi rời giường, lúc xuống lầu đã ngửi được mùi thơm của thức ăn, thấy Giang Hành mang ra một bàn đồ ăn sáng.

Bữa sáng vô cùng phong phú, có sữa đậu nành mới xay, có cháo, có mì, có phở và thịt trứng rau dưa đủ các loại.

Phương Duyên bước đến bên cạnh bàn, Giang Hành vội giúp cậu kéo ghế.

“Anh không cần phải khách sáo như vậy, cũng không cần phải cố ý lấy lòng tôi.” Phương Duyên không quen được người khác chăm sóc như vậy, cậu xua tay ý bảo để mình tự làm, “Anh đã đặc biệt chuẩn bị đồ ăn sáng nên tôi cũng cần phải cảm ơn.”

“Vậy cậu cũng không cần phải khách sáo nói cảm ơn tôi đâu.” Giang Hành cũng học theo cách nói của cậu trả lời, anh cũng thuận thế ngồi xuống ở phía đối diện cậu, “Suy cho cùng thì tôi thấy cậu rất thuận mắt.”

“Tôi cũng nên cảm ơn anh vì đã tiêu diệt mấy con tang thi đó.” Phương Duyên cúi đầu cầm ly sữa đậu nành, trước khi uống, Giang Hành đưa cho cậu một ít đường cát trắng, cậu bỏ vào ly sữa, dùng muỗng khuấy đều, hơi nóng bay lên huân cho khuôn mặt cậu đỏ bừng, “Tôi sẽ mãi ghi nhớ chuyện này.”

Giang Hành nghe cậu nói thế thì có chút ngượng ngùng, thậm chí anh còn muốn tiếp tục cảm ơn cậu vì đã nguyện ý nhớ về chuyện này, cậu là người duy nhất trên thế giới này tin rằng anh đã tiêu diệt tang thi.

Anh không phải là loại người để ý đến hư danh, nhưng bị người ta nghi ngờ mình mắc chứng hoang tưởng thì quả thật cũng không dễ chịu chút nào.

Bây giờ thì tốt rồi, anh đã tìm được Phương Duyên, cảm giác khó chịu đó cũng không còn.

“Tối hôm qua tôi ngủ rất ngon.” Giang Hành tìm đề tài nói chuyện, anh vừa ăn bánh bao nhân trứng sữa vừa nói, “Trời mưa suốt đêm, giống như tôi bị thôi miên vậy, nhìn hàng rào điện và song sắt bên ngoài cửa sổ chưa tới mấy phút đã ngủ rồi, buổi sáng thức dậy vì bị ánh mặt trời chiếu vào phòng.”

“Tôi nghĩ anh mang theo cả máy chạy bộ thì chắc cũng có mang theo cả rèm cửa.”

“Tôi không thích thứ đó.” Giang Hành lắc đầu, “Ngày nào cũng có thể nhìn được ánh mặt trời mới là chuyện tốt.”

Đối với điều này thì Phương Duyên cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Sớm mai thức dậy nhìn thấy được ánh nắng mặt trời cũng giống như thông báo mình được sống thêm một ngày nữa, không chết đi trong lúc ngủ mơ, cũng không gặp phải những nguy hiểm lớn hơn nữa, sau khi trọng sinh trở về cậu cũng trở nên thích ánh nắng mặt trời.

“Nói cho cậu biết, tối hôm qua tôi đã mơ một giấc mơ dài.”

Giang Hành vừa ăn vừa thao thao bất tuyệt kể chuyện, “Lúc trước ký ức của tôi chỉ có mấy ngày sau khi tận thế chính thức bùng nổ, vẫn còn rất nhiều người dân ẩn nấp trong nhà mình, nhưng tối hôm qua ngủ mơ tôi đã nhớ ra nhiều chuyện hơn, tất cả những ký ức từ trước khi tôi thức tỉnh dị năng đều đã khôi phục lại.”

“…… Ồ.”

Phương Duyên khẽ nhíu mày, cậu không có hứng thú với đề tài này, cũng không quan tâm Giang Hành nhớ lại được bao nhiêu chuyện.

Cậu ghét phải hồi tưởng lại khoảng thời gian kia, nếu Giang Hành không tìm tới cửa thì có lẽ bây giờ cậu đã quên sạch hết rồi, qua một thời gian nữa là cậu có thể tự thôi miên bản thân mình rằng, tận thế chỉ là những gì mà cậu tưởng tượng ra.

Cậu mở miệng, gần như muốn ngắt lời người trước mắt này, nhưng cuối cùng cậu vẫn kìm lại được.

Phương Duyên có thể nhìn ra được, Giang Hành đã rất hạnh phúc khi ký ức của anh được khôi phục lại.

Đã trải qua sinh tử rồi nên Phương Duyên nghĩ mình không phải là người mẫn cảm yếu ớt gì, có nước uống, có cơm ăn, có chỗ ở chính là cuộc sống tốt nhất rồi, thêm một người khách trọ lảm nhảm cũng không phải là chuyện xấu gì, dù người đó có nói đến đề tài mình chán ghét cũng không sao.

Huống chi, vị khách thuê nhà đang nói về đề tài chán ghét đó còn là một vị anh hùng thật sự.

“…… Sau đó tôi gặp Lý Kiệt, anh ta thức tỉnh dị năng từ rất sớm, thuộc hệ hỏa, chỉ có điều anh ta hơi hấp tấp, chúng tôi đi cùng với nhau hơn nửa tháng, đi từ thành phố A đến thành phố B, đến nửa đường thì bị lạc mất vì gặp phải tang thi triều.”

Giang Hành vẫn còn hăng hái nói, “Đáng tiếc là ký ức của tôi lại bị mất ở ngay đoạn này, thật sự rất hy vọng mấy ngày tới sẽ nhớ ra được nhiều chuyện hơn, có thể lại nhớ ra mình gặp lại được người anh em tốt đó lần nữa, chắc là anh ấy đã tới thành phố B rồi, có khi còn ở chỗ tránh nạn chờ tôi cũng nên.”

Phương Duyên ăn xong quả trứng gà cuối cùng, uống một ngụm sữa đậu nành rồi mới nói: “Tôi no rồi.”

“Nhanh vậy hả?” Giang Hành có chút kinh ngạc với tốc độ ăn cơm của cậu, “Này, đừng đi, ngồi lại một lát nữa đi, chúng ta tán gẫu thêm chút nữa.”

Phương Duyên đưa mắt nhìn anh, cậu dùng ánh mắt hỏi xem anh muốn tán gẫu về chuyện gì.

Giang Hành bắt đầu một đề tài khác, “Lúc tận thế vừa mới bắt đầu, có chuyện gì để lại cho cậu ấn tượng cực kỳ sâu sắc, cực kỳ hối hận không?”

“Có.” Phương Duyên chậm rãi nói, suy nghĩ của cậu cũng đi thật xa, cậu nhìn cái đĩa trống rỗng trước mắt mình, giống như nhìn hộp cơm trống không khi tận thế đến vậy.

“Lúc thành phố tôi ở vẫn còn chưa có tang thi, trong nhà có một miếng bánh mì nhân dâu tây, tôi cắn một miếng, cảm thấy không thể nuốt nổi nên đã ném nó đi.”

“Cậu ghét nhân dâu tây à?”

“Đúng vậy, nó được làm bằng các nguyên liệu kém chất lượng.” Phương Duyên bình tĩnh nói, cũng không có biểu tình gì, như thể đang nói về chuyện của người khác vậy, “Sau đó tang thi xuất hiện, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận, lúc ấy không nên ném miếng bánh mì kia đi, cảm giác hối hận đó cứ kéo dài mãi thật lâu sau này vẫn còn.”

Giang Hành dịch chuyển ghế của mình, từ phía bàn đối diện sang ngồi bên cạnh Phương Duyên, còn khoác tay mình lên vai cậu, “Đừng buồn, bây giờ chúng ta có vô số bánh mì, bánh mì nhân gì cũng có thể mua được hết.”

Phương Duyên vỗ vỗ tay anh, không cho khoác lên vai mình, “Vậy còn anh thì sao?”

“Tôi hả, thật ra tôi cũng không có gì hối hận…… Chỉ có một chuyện cực kỳ khó quên.” Giang Hành cảm khái thở dài, “Tối hôm qua tôi vừa nhớ ra, tháng đầu tiên sau khi tận thế bùng nổ, có một lần tôi bị đói đến phát điên, vậy nên tôi đã bắt một vài con chuột để ăn thử.”

“Chuột? Tôi nhớ là chuột cũng không khó ăn, chỉ có điều thịt hơi ít.”

“Thì cũng đúng là không khó ăn.” Giang Hành nghĩ đến đây thì sắc mặt bỗng trở nên rối rắm, “Mấu chốt là, trước kia tôi đặc biệt thích một quán ăn nhỏ bán thịt dê xiên, cực kỳ thích ăn, ăn đến ghiền luôn, sau này dù  có ăn ở đâu cũng không tìm được hương vị đó nữa.”

“Anh……”

“Lần đó tôi ăn chuột nướng, thế mà lại ăn ra được hương vị đúng như trong trí nhớ của mình.” Giang Hành che mặt đau lòng nói, “Tôi không ngờ, mình thèm ăn thịt dê nướng của cái quán kia ba năm, cuối cùng lại tìm được hương vị của nó trong tình huống như vậy!”

Biểu tình trên khuôn mặt Phương Duyên cũng trở nên rối rắm phức tạp, cậu cực kỳ đồng cảm vỗ vỗ lưng Giang Hành, muốn an ủi anh một chút nhưng lại có chút muốn cười, “Nén bi thương.”

Giang Hành thấy thần sắc của cậu cuối cùng cũng đã dịu di đôi chút, vậy nên anh cũng không còn rối rắm về vấn đề thịt dê nướng nữa, anh buông bàn tay đang che mặt ra khẽ mỉm cười với cậu.

Đây là lần đầu tiên Phương Duyên nhìn một bên mặt của anh khi cười, có chút hư hỏng, trong mắt lóe lên sự giảo hoạt, cảm giác quen thuộc lại lần nữa dâng trào, so với lúc trước còn mãnh liệt hơn.

Phương Duyên ngây ngẩn cả người.

“Giang Hành, chắc chắn là tôi đã gặp anh ở đâu đó rồi.”

 

Hết chương 3.

Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 3.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên