Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 6.

 

Chương 6

 

Đêm đó, Phương Duyên cũng nằm mơ.

Giấc mơ của cậu khác với Giang Hành, không có cốt truyện hay tình tiết hồi hộp gay cấn, không có âm thanh, không có người, chỉ có duy nhất một hình ảnh yên tĩnh và rét lạnh.

Phương Duyên ở trong mơ dần dần sinh ra một loại cảm giác thật quen thuộc —— giấc mơ này, cậu đã từng mơ rất nhiều lần.

Cậu đang nằm mơ.

Phương Duyên cảm thấy đây có thể xem là giấc mơ tỉnh táo, nhưng ngay cả khi ý thức được điều đó thì cậu vẫn không có cách nào kiểm soát được cảnh trong mơ.

Cậu chỉ có thể ngồi ở đó, cảm nhận cái lạnh đến thấu xương, chờ đợi thời gian trôi qua từng chút một.

Đó chính là hang động nơi cậu bị mắc kẹt cho đến chết trước khi trọng sinh.

Kỳ thật thì bên trên hang động có một cái miệng hố nhỏ, người không leo lên được, cũng không chui ra được, nhưng không khí có thể lưu thông, từ cửa động nho nhỏ này nhìn ra ngoài, Phương Duyên có thể phân biệt được đang là ban ngày hay là đêm tối.

Phương Duyên lẳng lặng nhìn vào nơi có ánh nắng xuyên qua, nhìn một hồi lâu thì cậu nghe được tiếng chim hót, có con chim sẻ bay đến rồi dừng lại ở bên cửa động nho nhỏ kia.

Vì ngược sáng nên cậu chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của con chim đó, nhưng trông rất sinh động và cực kỳ đáng yêu.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy chim bay trong giấc mơ cứ lặp đi lặp lại này.

Nếu như lúc đó cậu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng như vậy thì tốt rồi.

……

Phương Duyên bị tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ đánh thức.

Mặc dù bên ngoài bức tường có lưới sắt và hàng rào điện, nhưng thời gian gần đây cậu không mở điện, cũng may mà không mở điện, nếu không thì đàn chim đã gặp nạn rồi.

Cậu sờ sờ đầu giường, vặn mở nắp bình, rót đầy một cốc nước đun sôi để nguội rồi mới chậm rãi xuống giường.

Cậu rửa mặt, bước xuống lầu, Giang Hành đã chuẩn bị xong bữa sáng, ánh nắng bên ngoài hắc qua khung cửa sổ, ngày hè nên trong nhà đã bắt đầu có muỗi xuất hiện, Giang Hành dùng vợt điện bắt được hai con, rửa tay xong rồi thì ngồi xuống bàn ăn, mới ăn được mấy miếng anh lại bắt đầu nói về chuyện tối qua ký ức của mình khôi phục được những gì, nói xong rồi thì rủ cậu hôm nay đến quán trà ngồi, hay là thử biểu diễn ảo thuật xem thế nào.

Một ngày như vậy dường như rất bình thường, chẳng khác gì ngày hôm qua, hôm kia cả.

Giang Hành dừng câu chuyện lại ngẩng đầu nhìn Phương Duyên, lại thấy người ta vẫn còn đang ngẩn người.

“Cậu đang nghĩ cái gì vậy?”

“Nghĩ đến chuyện bây giờ.” Phương Duyên khôi phục lại tinh thần, cậu nhìn Giang Hành ngồi ở đối diện, “Còn có cả những chuyện trước kia nữa.”

Giang Hành cúi đầu cắt miếng xúc xích nướng, cây xúc xích bị cắt làm đôi cuộn tròn lại giống như bạch tuộc, “Ồ?”

“Tôi đã từng cho rằng bản thân mình rất ghét cuộc sống lặp đi lặp lại ngày nào cũng như vậy.” Phương Duyên cầm muỗng múc nước sốt rưới lên trên trứng gà, “Ngày nào cũng như ngày nào, ăn cùng một món ăn, đi ngủ vào một khung giờ nhất định và làm những công việc giống nhau như đúc, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu hết tất cả.”

Giang Hành chớp mắt, “Giống như bây giờ hả?”

Nhưng Phương Duyên lại cười rồi lắc đầu, “Bây giờ rất tốt.”

Cuộc sống ngày qua ngày chỉ có vậy, dậy sớm, ăn sáng, nói chuyện phiếm, giết thời gian, ngủ, rõ ràng đó chính là cách sống mà cậu đã từng rất chán ghét.

Ngày qua ngày đi làm, đi công tác, chờ lãnh lương, rồi lại ngày qua ngày chạy trốn tang thi, tìm kiếm thức ăn nước uống, chờ đợi cái chết đến và cũng chờ đợi hy vọng.

Nhưng bây giờ cậu lại không cảm thấy buồn chán.

Thật đúng là một chuyện thần kỳ.

Có lẽ là vì có Giang Hành.

Vì đột nhiên Giang Hành sẽ nói đến một món quà nào đó không rõ nguồn gốc, mà rõ ràng là Phương Duyên biết đó là chính là thứ mình đã trộm gởi đi, cậu có thể chọn nói ra sự thật, cũng có thể chọn cách tiếp tục giữ bí mật.

Vì ngày nào Giang Hành cũng lải nhải bên tai cậu rằng, sau mạt thế không gian sinh tồn của con người thật nhỏ bé và rất ít người sống sót, vậy mà sao tôi lại không gặp được cậu?

Vì khí chất của Giang Hành có sự thay đổi rất nhỏ theo những ký ức anh nhớ lại, càng ngày anh càng trở nên trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn không lãnh khốc và lầm lì giống như trong trí nhớ của Phương Duyên, giống như ở trước mặt cậu thì anh không cần phải duy trì hình tượng gì đó.

Phương Duyên nghe anh kể rồi âm thầm tính toán thời gian, đoán xem phải mất bao lâu anh mới phát hiện ra người mình đã bỏ lại ngày đó chính là cậu, hoặc cũng có thể sẽ mãi mãi không bao giờ nhớ ra.

Đoán xem phải mất bao lâu anh mới nhận ra được, Phương Duyên ngồi trước mắt anh không giống con sâu cái kiến không có chút tôn nghiêm nào trong tận thế.

Nếu Giang Hành vẫn không thể nhận ra mình thì có nên chủ động nhắc cho anh biết sự thật không?

Giang Hành có thất vọng không?

“Phương Duyên.”

Bỗng nhiên Giang Hành cau mày, anh nghiêm túc gọi cậu một tiếng.

Nắng chiều thật đẹp, thỉnh thoảng lại có đám mây bay ngang qua che khuất mất ánh mặt trời, lúc Phương Duyên nghe được tiếng gọi, có đám mây thật lớn vừa lúc bay đi, ánh mặt trời sáng ngời lại đột nhiên soi sáng vạn vật.

Bọn họ đang ngồi ở quán trà, cuối cùng ông chủ cũng thành công đẩy mạnh tiêu thụ đậu nành luộc cho bọn cậu, vỏ đậu nành xếp thành đống nhỏ ở trên bàn.

Phương Duyên lướt qua một đống vỏ lớn, theo tiếng gọi nhìn về phía Giang Hành,

“Sao vậy?”

Giang Hành nâng tay lên, chỉ vào một cửa hàng mới đang vận chuyển hàng hóa, có mấy công nhân đang khuân vác đồ đạt vào trong cửa hàng, nhìn có vẻ như bọn họ đang chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ khai trương.

“Nhìn kìa, là cửa hàng bán đàn piano.”

Đàn piano?

Phương Duyên lập tức ngẩng đầu nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy tấm biển quen thuộc ở giữa những chiếc rương được khiêng vào bên trong, đằng sau cửa kính của cửa hàng còn có một chiếc đàn piano rất dễ thấy.

Cậu có chút sững sờ, không khỏi trầm mặc trong chốc lát, vậy nên cũng nhìn nhiều thêm chút nữa.

“Chờ cửa hàng này khai trương chúng ta đến xem thử.” Đột nhiên Giang Hành ở bên cạnh đề nghị.

“Để làm gì?” Phương Duyên lên tiếng hỏi theo bản năng, “Tôi nhớ là……”

Tôi nhớ là anh không chơi đàn.

Mặc dù đó là chuyện cậu biết được trước khi trọng sinh.

“Nói như thế nào nhỉ, tôi chỉ muốn đến xem một chút.” Giang Hành thở dài, “Bây giờ trong đầu tôi toàn là những chuyện về tận thế, trong hoàn cảnh đó thì chẳng nhìn thấy được một nhạc cụ hoàn chỉnh sạch sẽ nào, cũng không ai có tâm trạng để đi nghe nhạc hoặc sáng tác nhạc.”

“Cũng đúng.”

Phương Duyên thu hồi tầm mắt, không tiếp tục nhìn nữa, vậy nhưng Giang Hành lại bật công tắc nói chuyện.

Kể từ khi những câu chuyện về hồi ức trên bàn cơm được hưởng ứng thì phạm vi Giang Hành nói chuyện phiếm cũng không hạn chế trên bàn ăn nữa, bất kể vào thời gian nào sáng trưa chiều tối, bất kể ở chỗ nào anh cũng có thể nói về những chuyện trong tận thế.

“Lại nói tiếp, mấy ngày nay tôi đã nhớ ra một chuyện nhỏ.” Giang Hành vừa cắn hạt dưa vừa nhấm nháp trà nóng vừa nói chuyện, “Sự xuất hiện của đoạn ký ức lẻ loi ngắn ngủi đó không khớp với bất kỳ đoạn ký ức nào mà tôi đã từng nhớ.”

“Ký ức gì?”

“Một cảnh trong phế tích.” Ở tận thế chỗ nào cũng đều là phế tích, mở đầu như thế cũng chẳng có gì mới mẻ, Giang Hành nói xong lại cảm thấy không được hài lòng, nên anh đã bổ sung thêm bằng cách miêu tả chi tiết hơn một chút.

“Chỗ này không giống những nơi khác, lúc tôi phát hiện thì đã có người ở rồi, hơn nữa, nhìn dấu vết để lại thì người đó vừa mới rời đi không lâu.”

Phương Duyên cầm muỗng khuấy khuấy đậu hủ non trong chén, bày ra tư thế giống như đang chú ý lắng nghe, “Anh chắc chắn là dấu vết của con người à?”

Không phải của tang thi?

“Chắc chắn, bởi vì ở chỗ đó có một đống lửa, lúc tôi đến thì lửa vẫn chưa hoàn toàn tắt hết.”

“Lửa……”

Đúng vậy, theo Phương Duyên nhớ thì phần lớn tang thi sơ cấp đều sợ lửa.

Có lẽ là vì cơ thể chúng nó đang thối rữa, trên cơ thể những con tang thi đó có rất nhiều mỡ tràn ra bên ngoài khi cái xác bắt đầu phân hủy, một khi dính lửa thì rất khó để dập tắt, cháy đến đầu thì coi như xong luôn.

Cậu cũng đã từng rơi vào bước đường cùng, phải dùng lửa để bảo vệ mình, ngăn cản đám tang thi tới gần.

Cậu đã lấy món đồ cuối cùng của mình ra làm nguyên liệu đốt, đó là món đồ cậu yêu quý nhất.

Giang Hành vẫn nhìn về phía bên kia đường, giống như thứ anh nhìn không phải là cửa hàng mà là mảnh phế tích ngày đó.

“Trong đống lửa đó tôi phát hiện có dây đàn bị đốt.”

Bàn tay đang cầm muỗng của Phương Duyên khẽ run, chiếc muỗng rơi vào trong chén, tiếng kim loại chạm vào đồ sứ vang lên giòn giã.

“Dây đàn không phải là thứ dễ cháy, vì tò mò…… nên tôi đã cào đống lửa ra, mơ hồ nhận ra thứ bị đốt không phải là củi, mà là thân của một cây đàn violon.”

Giang Hành nhẹ giọng nói, giống như anh đang cảm thấy tiếc nuối cho người mình chưa từng gặp mặt, “Thật đáng tiếc, đối với nhạc cụ thì tôi dốt đặc cán mai, ngay cả đó là dây của loại nhạc cụ nào cũng không phân biệt được.”

“Ngay cả mạng còn khó giữ được thì giữ đàn có ích lợi gì đâu.” Phương Duyên nhỏ giọng nói một câu, nếu không phải đang nhắc tới chữ đàn thì Giang Hành đã cho là cậu đang lầm bầm lầu bầu về mình.

“Nói thì nói thế…… Nhưng nghĩ lại thì, bây giờ mọi thứ đã không xảy ra, chắc là chủ nhân của cây đàn kia lúc này cũng giống những người trong tiệm đàn đó, đang cẩn thận lau chùi bảo dưỡng thân đàn, không nỡ để nó bị va chạm dù chỉ một chút.”

Giang Hành lắc lắc đầu, giống như là thương tiếc, lại giống như cảm thấy thật may mắn, “Tôi muốn nhìn những cây đàn còn nguyên vẹn không tổn hại gì trông như thế nào, Phương Duyên, hôm nào chúng ta cùng đến đó đi.”

Phương Duyên không nói gì.

Một lúc lâu sau, khi Giang Hành cho rằng cậu sẽ không tiếp tục đề tài này nữa, anh đang cân nhắc xem khi nào tự mình đi thì Phương Duyên lại đột ngột lên tiếng.

“Anh muốn xem à?”

“Ừ!”

“Tôi cũng có một cái.” Phương Duyên rũ mắt, có chút bối rối, “Tối nay về nhà tôi có thể cho anh xem.”

“Cái gì?” Giang Hành kinh ngạc mở to hai mắt, “Cậu cũng có đàn hả? Đàn gì? Sao trước giờ tôi không thấy cậu lấy ra chơi? Cậu biết chơi đàn à?”

Phương Duyên nhướng mày, liếc anh một cái, thấy Giang Hành ngã người về sau dựa vào lưng ghế theo bản năng, giống như sợ bị cậu ghét bỏ vậy.

“Đàn violon.”

Ngoại trừ câu đó ra thì cậu không trả lời bất cứ câu hỏi nào của Giang Hành nữa.

Thật ra, nếu hôm nay Giang Hành không nhắc tới thì cậu cũng không nhớ mình còn có một cây đàn, nó được giấu trong một hộp đàn chắc chắn và sạch sẽ, cậu vốn định cả đời này cũng không bao giờ mở nó ra.

Cậu đã đặt tên cho cây đàn đó là Cedric, được cậu khắc ở mặt trong thân đàn, một hàng chữ latinh tiếng Anh.

Đó là cây đàn được làm thủ công, nó được một nghệ nhân làm đàn rất giỏi ở trong nước chế tạo, vậy nên bị làm giả cũng rất nhiều, nhưng những cây đàn như vậy thường có âm thanh rất độc đáo và rất khó để sao chép.

Tiếng cây đàn này tương đối ấm, trầm thấp và cộng hưởng âm thanh rất ổn định, lần đầu tiên Phương Duyên kéo nó đã nghĩ đến chàng trai chân thành chính trực ngay thẳng nhưng bất hạnh chết oan uổng trong bộ phim điện ảnh, mọi thứ đột nhiên kết thúc khiến cho người xem cảm động sâu sắc và không thể nào quên một nhân vật như vậy được, vì thế nên cậu đã đặt tên cho cây đàn là Cedric.

Trong nhà kho đóng kín, chỉ có ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu trên đỉnh đầu, ánh sáng đó chỉ chiếu được một khu vực rất nhỏ, Phương Duyên không cho Giang Hành vào, một mình cậu dọn dẹp cái rương hồi lâu mới tìm ra được chiếc hộp đàn nằm trong góc.

Cậu cho rằng mình đã quên nó từ lâu, nhưng bây giờ muốn tìm thì lại dễ dàng nhớ ra mình đã đặt nó ở vị trí nào.

Trong một thời gian dài Phương Duyên không thể đối mặt với nó, thậm chí còn không muốn nhìn đến nó.

Giống như bây giờ, lúc mở hộp đàn ra, ngón tay cậu vẫn nhịn không được mà run rẩy, tim cũng đập thật nhanh, như thể không có cách nào thừa nhận được vậy.

Cậu thầm gọi tên cây đàn, chạm vào thân đàn bằng bàn tay mang đầy vết chai sạn, trước mắt cậu như hiện lên những ngày tận thế, ngày cậu tuyệt vọng và suy sụp đập vỡ nó thành từng mảnh nhỏ, sau đó lại đốt đi.

“Xin lỗi, xin hãy tha thứ cho tôi……”

Phương Duyên quỳ xuống trước cây đàn violon và bật khóc giống y như ngày hôm đó.

Lúc bị đói, lúc suýt chút nữa đã bị tang thi cắn trọng thương, lúc bị ngã gãy xương, lúc bị đồng đội bỏ rơi, lúc trôi giạt khắp nơi, lúc tính mạng bị đe dọa …. Cậu cũng chưa bao giờ khóc.

Ngày đó cậu một mình ở khu phế tích, cánh cửa duy nhất đã bị hư hỏng, chỉ có đốt Cedric cậu mới có thể sống thêm được một đêm nữa, cậu đã khóc đến mức toàn thân co quắp, cứ nôn khan mãi không dừng được.

Giống như giờ khắc ấy cậu mới thật sự nhận ra rằng tận thế đã cướp đi hết thảy mọi thứ.

Bắt đầu từ ngày ấy, có thứ gì đó đã bị đốt cháy thành tro cùng Cedric, dù cho có trọng sinh, dù cho tận thế không còn đến nữa thì Phương Duyên cũng không bao giờ nghĩ sẽ mang cây đàn đó ra nhìn lại lần nữa.

“Phương Duyên? Cậu vẫn chưa tìm được à?”

Giang Hành đứng ở ngoài nhà kho gõ gõ lên cánh cửa, anh nhịn không được lên tiếng gọi cậu, “Nếu thật sự tìm không ra thì…… Cậu cứ ra ngoài trước đi, tôi cũng không phải tò mò lắm, tôi làm nước ép dưa hấu rồi, ra uống đi?”

Có tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa nhà kho được mở ra, Phương Duyên cúi đầu, trong tay cậu còn cầm theo chiếc hộp đàn màu đen, đột nhiên đứng ở trước mặt Giang Hành.

“Không có gì, tôi tìm được rồi.”

“A, tìm được là tốt rồi……”

“Ừ.” Phương Duyên hắng giọng, giọng nói của cậu cũng khôi phục như bình thường, “Tôi còn tưởng là mình đã làm mất nó rồi chứ, phải tìm một hồi lâu mới thấy, suýt chút nữa đã bỏ cuộc rồi…… Cũng may là tìm được.”

Giang Hành vươn tay lên, do dự một chút rồi vẫn thử thăm dò đặt lên đỉnh đầu Phương Duyên, anh xoa xoa đầu cậu, “Dù cho có mất cũng không sao, vẫn còn có tôi ở đây mà, hai người cùng nhau tìm thì chắc chắn sẽ thấy.”

“Thật?” Bỗng nhiên Phương Duyên ngẩng đầu, khóe miệng cong cong mỉm cười trêu anh, “Vậy tốt rồi, mấy ngày trước tôi để đá bào ở trong tủ lạnh nhưng giờ tìm không thấy, anh có biết nó chạy vào bụng ai không?”

“……” Giang Hành chột dạ lấy tay che mặt, “Ừm…… Nửa đêm tôi đã ăn vụng, vì tưởng là mấy thứ đó vẫn còn, ăn xong rồi vẫn có thể bù lại được……”

Không ngờ đó là thứ chế biến chứ không có sẵn, mà anh thì lại không biết làm đồ ngọt……

 

Hết chương 6.

Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 6.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên