Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 8.

 

Chương 8

 

Nếu bây giờ người đứng ở chỗ này không phải là Giang Hành mà là một người nào đó khác, và người đó nói với Phương Duyên rằng mình có dị năng, thì chắc chắn là Phương Duyên sẽ không tin và đuổi hắn ta ra ngoài.

Không vì cái gì, chỉ đơn giản là không đáng tin cậy, có dị năng cũng đồng nghĩa với có virus tang thi, ở thời đại này không có tận thế, Phương Duyên cũng không tìm được bất cứ biện pháp gì để chứng minh, ở cùng một chỗ với người như vậy sẽ chỉ khiến cho cậu đề phòng lo lắng mỗi ngày ăn ngủ không ngon.

Nhưng bây giờ người đó không phải ai khác mà là Giang Hành.

Phương Duyên thầm nghĩ, đây chính là Giang Hành, người mà trước khi trọng sinh ngay cả việc chủ động mở miệng bắt chuyện cậu cũng không dám, chỉ dám âm thầm nhìn trộm người ta, âm thầm gởi những thứ nho nhỏ để biểu đạt lòng biết ơn của mình……

Khi đó tiểu đội bảo vệ thân phận của dị năng giả rất nghiêm ngặt, ngoại trừ những đội viên chủ chốt không thể giấu giếm ra thì những người khác có dị năng hay không, ở trong đội ngũ giữ vai trò gì, đều được giữ kín với người khác, đặc biệt là người nửa đường gia nhập đội ngũ như cậu.

Vậy cho nên lúc ấy cậu cũng chỉ biết được rất ít thông tin, không biết tên Giang Hành là gì, cũng không biết Giang Hành có không gian dị năng, cậu vẫn cho rằng người thanh niên đó là người thường, và vì có gì đó khác biệt nên mới có quyền lên tiếng.

Nếu là lời nói của người này thì chắc hẳn là không thành vấn đề.

Phương Duyên cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện dị năng nữa.

Tối hôm đó, cậu vẫn mơ giấc mơ như mọi ngày, vẫn thấy những cảnh trong mơ như lúc trước, vẫn không thể trốn thoát được hang động đó.

Cửa hang nhỏ trên cao vẫn đón ánh mặt trời, những con chim bay đến rồi lại rời đi, Phương Duyên vô thức đứng dậy, cậu muốn đến đó nhìn thử.

Lúc này, cậu đã quên mất là mình đang mơ, nhưng vẫn nhịn không được leo lên trên hướng về phía ánh sáng.

Vách đá rất dốc, không có chỗ nào để mượn lực, chỉ cần bò lên trên một chút là sẽ tuột xuống trở lại.

Cậu biết, dù cho mình bò được lên trên và ghé vào nơi đó nhìn ra bên ngoài thì cũng không thể chui ra được, cửa hang kia quá nhỏ, người trưởng thành không thể chui qua lọt.

Nhưng dường như cậu đã quên mất điều này, như thể bị những con chim bay đi kia hấp dẫn toàn bộ lực chú ý, một hai phải bò lên trên đó để xem như thế nào.

Chuyện như vậy hình như cậu cũng đã từng làm qua trong quá khứ, lúc vừa mới bị nhốt ở chỗ này cậu vẫn còn ôm hi vọng được người ta phát hiện và cứu mình lên.

Khi đó, mình có bò lên trên không?

Mình đã nhìn thấy gì?

……

Cảnh trong mơ của Phương Duyên lại bắt đầu thay đổi.

Có vẻ như từ ngày đó cậu không còn chỉ yên lặng chờ đợi ở trong hang động nữa, mà đã bắt đầu leo lên vách đá hết ngày này qua ngày khác.

Mỗi ngày, độ cao cậu leo được sẽ tăng lên một chút trước khi tỉnh giấc.

Cảnh trong mơ cứ lặp đi lặp lại như thế giống như một bộ phim…… Cũng không biết đó có phải là chuyện tốt hay không.

Mãi cho đến một ngày, cuối cùng cậu cũng leo lên được chỗ đó, bàn tay bấu chặt vào cửa hang nhỏ bé kia, cố gắng ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, cố gắng hướng tới nơi ngập tràn ánh sáng……

“Bịch!”

Phương Duyên giật mình, cậu mở to mắt nhìn thấy trần nhà trên đầu mình.

A, cậu vừa mới……

Rơi từ trên giường xuống??

Trời đã sáng, Phương Duyên xoa bả vai, phía sau lưng có chút đau nhức, cậu thong thả ngồi dậy, không biết tướng ngủ của mình trở nên xấu xí như vậy từ lúc nào nữa.

Cậu đứng lên nhìn vào chiếc đồng hồ, thấy còn lâu mới tới giờ ăn sáng, nếu bây giờ đi rửa mặt thì có thể xem sách được một lát.

Phương Duyên thả nhẹ bước chân đi vào toilet vệ sinh cá nhân, thuận tiện tắm rửa luôn.

Sau đó cậu đọc sách trong lúc đợi Giang Hành.

Bắt đầu từ lần lấy cây đàn violon ra ngày đó, bầu không khí giữa hai người bỗng có sự thay đổi thật vi diệu.

Phương Duyên không biết phải hình dung như thế nào, nhưng bắt đầu từ đó trong lòng cậu bỗng có thêm mối bận tâm, bỗng trở nên thấp thỏm.

Sáng nào cậu cũng đoán xem hôm nay Giang Hành sẽ nhớ ra bao nhiêu chuyện.

Cuối cùng anh có thể nhớ ra mình hay không, có khi nào vì nhớ ra quá nhiều chuyện mà không muốn đối mặt với cậu không?

Đó là bởi vì Phương Duyên cũng nhớ ra được rất nhiều chuyện, vì có Cedric nên cậu đã nhớ ra rất nhiều chuyện suýt chút nữa cậu đã gần như quên mất, vì “Được Giang Hành nhớ ra và nhận ra” mới trở nên ý nghĩa.

Càng không xong hơn đó chính là, Giang Hành cũng trở nên ít nói hơn trước kia, anh không còn chuyện lớn chuyện nhỏ gì trong mơ cũng đều nói hết toàn bộ cho Phương Duyên nghe, mà chỉ chọn lọc nói một số chuyện, hoặc còn xem tâm trạng lúc đó thế nào mới nói.

Thời hạn một tháng đang đến gần, và vị trí của hai người dường như đang bị đảo ngược.

Lúc đầu Phương Duyên là người trầm ổn ít lời, còn Giang Hành là người hoạt bát và nói rất nhiều.

Bây giờ thỉnh thoảng Phương Duyên sẽ chủ động gợi chuyện, còn Giang Hành lại trở nên an tĩnh hơn rất nhiều. Có lẽ đó chỉ là ảnh hưởng của ký ức mới được khôi phục, Giang Hành càng ngày càng giống với người đàn ông trong tận thế, nhưng Phương Duyên lại không có cách nào dùng lý do này để trấn an bản thân mình được.

Tương tự như vậy, thời gian đầu ánh mắt Giang Hành luôn quay xung quanh người Phương Duyên, dù không có gì để nói thì anh cũng muốn theo cậu ra ra vào vào, còn luôn miệng cười hì hì như muốn lấy lòng chủ nhà để đối phương cho mình ở lại thêm một thời gian nữa.

Còn bây giờ thì sao? Bây giờ Giang Hành thường hay thất thần, luôn suy nghĩ lung tung, anh hay nhìn trời, nhìn đất, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, nhìn đồng hồ trên tường, lúc đối diện với Phương Duyên thì lại luôn dời tầm mắt của mình đi nơi khác.

Người luôn nhìn vào một người khác nay bỗng biến thành Phương Duyên, chỉ là do tính cách của cậu hơi hời hợt, thỉnh thoảng mới nhìn một chút mà thôi, nhưng có khi cậu không để ý và mọi chuyện cứ thế trôi qua.

Có tiếng gõ cửa vang lên, Phương Duyên ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, nghiêm túc nhìn về phía cửa phòng ngủ.

Tiếng Giang Hành từ bên ngoài cửa truyền đến, “Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, cậu xuống ăn đi.”

“Được, tôi xuống ngay đây.”

Phương Duyên thả cuốn sách xuống, cậu đứng trước gương kiểm tra lại bộ dáng của mình một chút rồi mới mở cửa bước ra.

Giang Hành đã rời đi trước một bước.

Thật ra cửa phòng ngủ của cậu đã không khóa từ rất nhiều ngày trước, nhưng trước nay Giang Hành chưa bao giờ chủ động đẩy ra lần nào.

Anh chưa bao giờ tự ý mở cửa, nghĩ đến đây, Phương Duyên nhịn không được nghĩ, có lẽ là Giang Hành không biết cậu không khóa cửa, vậy cho nên mới không tự tiện đẩy ra.

Mấy ngày nay, Phương Duyên luôn ngồi trong phòng ngủ rất lâu, chờ khi Giang Hành chủ động tới gọi mình rồi cậu mới thở phào nhẹ nhõm, đi xuống lầu ăn cơm.

Như vậy…… Cũng rất tốt, cậu nghĩ, nếu một ngày nào đó Giang Hành ngủ dậy, cảm thấy không còn muốn ngồi ăn cùng cậu nữa, cảm thấy muốn dọn đi sớm một chút thì có thể tới gọi cậu, hoặc là một mình anh ăn xong rồi mới đến nhắc cậu xuống lầu ăn bữa sáng.

Đến lúc đó, cậu sẽ biết nên làm như thế nào.

Nhưng ngày nào Giang Hành cũng đều tới tìm cậu, ngồi xuống bàn dưới lầu trước để chờ cậu cùng nhau ăn cơm.

Lúc Phương Duyên ngồi xuống sẽ nhìn anh thăm dò, sẽ quan sát biểu hiện của Giang Hành, nếu là trước đây thì phần lớn thời gian cậu chẳng bao giờ nhớ tới những chuyện đó cả.

Hôm nay nhìn Giang Hành rất bình tĩnh.

Cậu ngồi xuống, thấy bữa sáng hôm nay có xíu mại thanh đạm, đậu hũ non và một ít rau ăn kèm.

Giang Hành không vội ăn miếng đầu tiên mà nhìn về phía Phương Duyên, anh cười nói, “Tối hôm qua…… Tôi đã gặp được cậu.”

“Khụ khụ……”

Phương Duyên giật mình, miếng đậu hủ trong miệng chưa kịp nuốt khiến cậu ho sặc sụa.

Cậu luống cuống tay chân lấy khăn giấy lau miệng rồi uống nước, lúc ngẩng đầu lên lại thấy vành mắt đỏ hoe.

“Phốc……” Giang Hành bật cười thành tiếng, “Cậu căng thẳng cái gì? Tôi còn chưa nói câu nào mà.”

“Vậy…… Anh đã nhớ được điều gì?”

“Thật ra cũng chỉ nhớ được một đoạn rất ngắn, chắc có lẽ là cậu không nhớ đến, hoặc cũng có thể là cậu hoàn toàn không để ý.”

Giang Hành pha cho mình một ly cà phê, một tay anh khuấy sữa bò trong ly, một tay chống chằm nhớ lại, “Khi đó đội trưởng của tôi bỗng nhiên nhỏ giọng gọi tôi rồi bảo tôi nhìn về một hướng, nói gần đây có một tên nhóc con cứ hay nhìn lén tôi, anh ta nói tôi hãy cẩn thận một chút vì đang có người theo dõi.”

Phương Duyên khẽ há miệng, sau đó hít sâu một hơi rồi cúi đầu ngậm miệng lại không nói gì.

Bị người ta nhìn thấy rồi?!

Khi nào? Tại sao? Không phải cậu làm rất bí mật à?

“Sau đó tôi đã nhìn thấy cậu, đội trưởng nói, từ ngày tôi bảo hãy để cậu đi cùng đội ngũ thì cậu cứ nhìn tôi chằm chằm, sợ là cậu có âm mưu gì đó…… Hahaha……”

Giang Hành cười vô cùng vui vẻ sảng khoái, giống như cuối cùng cũng phát hiện ra chuyện xấu hổ của người bạn cũ, “Khi đó cậu gầy quá, tôi chỉ cần liếc mắt một cái là đã biết cậu không có ác ý, bảo đội trưởng không cần phải để tâm làm gì.”

“Ừm……”

Phương Duyên cúi đầu, ăn rất nghiêm túc, nhưng khuôn mặt lại càng ngày càng nóng.

Cậu không ngờ Giang Hành lại nhớ tới chuyện như thế trước tiên.

“Nói thật, tôi rất vui vì khi đó đã gặp cậu.”

“Tại sao……?”

Phương Duyên nhỏ giọng hỏi lại.

Hơn nữa gặp được thì thế nào, không phải là anh vẫn giả vờ như không thấy cậu đó sao. Trong ấn tượng của cậu, Giang Hành không có bất kỳ phản ứng gì khi biết cậu chú ý tới anh cả.

“Bởi vì……” Giang Hành buông đũa xuống, chăm chú nhìn cậu.

“Tôi vẫn luôn lo lắng cậu không nói thật với tôi, sợ cậu chán ghét tôi, vì dù sao lúc đó tôi cũng vừa xấu vừa dữ tợn, còn ít nói, mặt than lạnh lùng, thấy thế nào cũng không khiến cho người ta thích bộ dáng như vậy được. Bây giờ thì cuối cùng tôi cũng không lo lắng về điều đó nữa.”

“Hả?” Phương Duyên kinh ngạc ngẩng đầu.

Cậu hoàn toàn không nghĩ tới Giang Hành lại băn khoăn lo lắng về những chuyện như vậy.

Diện mạo như thế nào, khí chất ra sao, có để lại ấn tượng xấu cho người khác hay không, những chuyện như thế……

Cậu còn tưởng chỉ có mình cậu mới lo lắng và để tâm đến những chuyện như vậy chứ, còn hình tượng của Giang Hành thì vừa đáng tin vừa lợi hại như vậy thì hoàn toàn không cần phải băn khoăn đến những vấn đề này.

“Khi đó tôi vốn dĩ muốn chủ động đi tìm cậu nói vài câu.”

Giang Hành có chút ngượng ngùng cười, “Nhưng vì còn lo lắng một vài chuyện nên cuối cùng vẫn làm bộ như không biết gì.”

“Một vài chuyện?”

Phương Duyên suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng suy đoán, “Tôi có thể…… Có thể hiểu được.”

“Ừ……” Nói tới đây thì Giang Hành có chút xấu hổ dừng câu chuyện lại và không nói thêm gì nữa.

Vẻ mặt Phương Duyên thì ngược lại rất tự nhiên, cậu cười giải thích, “Bầu không khí lúc ấy chính là như vầy, anh là đội viên nòng cốt, tôi là người thường tạm thời đi theo đội, chúng tôi đến gần thì quả thật sẽ mang phiền phức đến cho đội ngũ. Một dị năng giả như anh mà vẫn để ý quan tâm đến bầu không khí trong đội quả thật rất hiếm, anh làm rất đúng.”

Đến tận bây giờ cậu vẫn còn nhớ rất rõ, có một lần cậu nhờ một đội viên nào đó trong đội giúp đỡ, đối phương thấy cậu quần áo gọn gàng, cơ thể cũng sạch sẽ nên đã coi cậu như người lấy thân thể đổi thức ăn, tên đó đã hỏi trực tiếp cậu rằng có dự định đi theo ai và ngủ với ai.

Nếu lúc ấy cậu thật sự tiếp cận Giang Hành thì những người khác trong đội ngũ sẽ trở nên táo bạo, dù cho thực tế giữa bọn họ có trong sạch hay không cũng không còn quan trọng, người ta vẫn sẽ nghĩ cậu đã dùng thân thể mình để đổi được nhiều thức ăn và chỗ tốt hơn, vậy nên mới cố gắng duy trì bầu không khí trong đội ngũ, một khi bị phá vỡ rồi thì rất khó để sửa chữa lại.

“Không cần phải khen tôi……” Giang Hành cảm thấy càng thêm ngượng ngùng, anh nhanh tay thu dọn mâm thức ăn, không có việc gì thì tìm việc để làm, để cho mình trông thật bận rộn, “Hơn nữa tôi cũng sợ cậu hiểu lầm, sợ cậu cho rằng tôi giúp cậu là vì có mục đích khác, chỉ thế thôi.”

Phương Duyên cũng ăn gần xong, cậu buông đũa xuống, tâm tình cũng nhẹ nhõm hơn phân nửa.

“Tôi chưa bao giờ chán ghét anh.”

“Hả?”

“Không muốn nói cho anh biết trước một số việc không phải vì tôi chán ghét anh.” Phương Duyên rũ mắt, sáng hôm nay cuối cùng cậu cũng có được dũng khí để nói ra những lời thật lòng, “Mà là vì tôi lo lắng anh sẽ thất vọng.”

Giang Hành sửng sốt một chút rồi sau đó lại bật cười thành tiếng.

“Vậy không phải cậu cũng giống tôi sao?!”

 

Hết chương 8.

 

Tôi Đã Trọng Sinh Trở Về! – Chương 8.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Chuyển lên trên