Trọng Sinh Chi Phế Tài Con Vợ Lẽ Nghịch Tập – Chương 3.

 

Chương 3. MỚI GẶP.

 

“Tiểu… Tiểu thư, xin ngài bớt giận, nếu việc này bị truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của ngài.” Đột nhiên Lê Ngọ phát hiện ra cơ thể mình cứng ngắc không thể động đậy được, hắn ta sợ tới mức nhắm rịt hai mắt kinh hoàng hét lớn, may mắn là roi của Lê Uyển đã nhất thời chuyển hướng đánh lên mặt đất bên cạnh.

 

“Bây giờ ai thấy ta cũng đều lấy lòng nịnh bợ, dù cho có biết ta đánh tên xấu xí này thì cũng chẳng có ai dám mở miệng nói một câu.” Lê Uyển kiêu ngạo hất cằm, chỉ cần có Nhị ca, nàng ta muốn làm gì thì cứ làm cái đó.

 

“Tiểu thư, ngài nghĩ thử xem, nếu chuyện này mà truyền đến tai Triệu công tử ở Vân thành thì, ha ha……” Lê Ngọ nói xong trên mặt còn nở nụ cười nịnh nọt.

Lê Thiên Duyên đứng bên ngoài đại sảnh nghe xong không khỏi nhíu mày, vốn muốn cho Lê Ngọ chịu thêm vài roi, nhưng tên tiểu tử này cũng khá thông minh, ngay cả họ Triệu ở Vân thành cũng lôi ra luôn.

 

Triệu gia ở Vân thành cũng có người trong họ gia nhập Tiên tông làm đệ tử ngoại môn, tất nhiên là trước kia Lê gia trèo không tới, nhưng bây giờ đã có Lê Thiên Thừa, cộng thêm ngoại hình xinh đẹp của Lê Uyển nữa thì cũng không phải là không có cơ hội.

 

“Ngươi…… ngươi……” Lê Uyển bị nói trúng tim đen, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời, cuối cùng buồn bực dậm chân một cái rồi chạy đi mất, trước lúc đi vẫn không quên bỏ lại một câu, “Nếu dám mang chuyện hôm nay nói ra ngoài thì bản tiểu thư nhất định sẽ cho các ngươi đẹp mặt.”

 

Lê Thiên Duyên thấy Lê Uyển nắm váy lụa chạy mất khỏi chỗ ngoặt ở hành lang rồi mới nhấc chân bước vào chính điện Tĩnh tâm đường, hắn đi đến trước mặt Trừng Kỳ rồi nói, “Đi về.”

Người đang cuộn mình co rúm lại một góc khi nghe Lê Thiên Duyên nói vậy không những không buông lỏng chút nào mà ngược lại còn co người mình lại nhỏ bé hơn, xuyên qua lớp quần áo đơn bạc mỏng manh còn có thể lờ mờ nhìn thấy mấy vết thương bị roi đánh nứt ra.

 

Trừng Kỳ năm nay cùng lắm chỉ mới mười ba tuổi, nhưng cơ thể gầy gò ốm yếu quá nên nhìn qua không khác gì một đứa trẻ mười tuổi cả, dù cho kiếp trước Lê Thiên Duyên đã gặp nhiều cảnh gió tanh mưa máu nhưng khi nhìn thấy đứa nhỏ bị ngược đãi như vậy cũng không đành lòng.

Lê Thiên Duyên thở dài bất đắc dĩ, hắn lên tiếng nói một câu, giọng nói có thêm mấy phần uy nghiêm, “Ta sẽ không đối xử với ngươi như vậy, ngươi muốn tiếp tục ở lại đây chờ hay là đi về với ta.”

 

Tu sĩ đều là người tranh mệnh với trời, vận mệnh của mình chỉ nằm ở trong tay chính bản thân mình, nếu như mình không cố gắng thì người khác có giúp đỡ thế nào cũng vô ích, tất nhiên là Lê Thiên Duyên sẽ không làm những loại chuyện vô dụng đó, sau khi hắn nói xong thì chỉ đứng yên tại chỗ chờ đợi đối phương trả lời.

 

Mới đầu Trừng Kỳ còn có chút sợ hãi nhưng thời gian trôi qua cuối cùng cũng dần dần khôi phục lại bình tĩnh, trong đầu y không ngừng vang lên những gì mình vừa mới nghe được, đôi mắt đen láy ngập tràn sự khó hiểu, nếu không quay về thì y có thể đi đâu được, nghĩ như vậy nên cơ thể y cũng không tự chủ được từ dưới đất bò dậy.

 

Lê Thiên Duyên lặng lẽ nhìn động tác khó khăn của y lúc đứng lên nhưng không có ý bước đến giúp đỡ, Trừng Kỳ vẫn còn đang cảnh giác chú ý đến hành động của đối phương, thấy Lê Thiên Duyên không có hành động gì trong lòng y cũng yên tâm hơn, nhưng vì hai ngày nay chưa ăn chút gì lại phải chịu một trận đòn roi, y vừa đứng lên thì suýt chút nữa đã ngã xuống lại.

 

Lần này thì Lê Thiên Duyên phản ứng thật nhanh giữ chặt cánh tay đối phương, lại đột nhiên nghe được tiếng hít hà thật nhỏ mà nếu không để ý sẽ không nghe được, hắn cúi đầu nhìn cánh tay y lộ ra bên ngoài ống tay áo, những vết thương cũ mới chồng chất lên nhau, không một chỗ nào còn nguyên vẹn.

 

Có chỗ vừa mới bị Lê Uyển quất roi làm bị thương, có chỗ bị bầm tím do mấy ngày trước bị Lê Thiên Duyên dùng gậy đánh, thậm chí còn có một số chỗ đã trở thành sẹo cũ, xem ra không phải vào Lê gia rồi song nhi này mới bị ngược đãi mà lúc ở Trừng gia cũng không khá hơn là bao.

 

Thân thể Trừng Kỳ vừa đứng vững đã vội vã rụt tay lại, vậy nhưng ánh mắt lại nhịn không được trộm liếc hắn một chút, lúc đối diện với ánh mắt Lê Thiên Duyên lại vội vàng cúi đầu.

 

“Đi thôi.” Lê Thiên Duyên thấy y còn có thể tự mình đứng thẳng mới yên tâm một chút, hắn cũng không quen tiếp xúc gần gũi với người khác, Trừng Kỳ có thể tự mình đi về thì không gì có thể tốt hơn nữa.

 

 

Trước khi bước ra khỏi Tĩnh tâm đường, Lê Thiên Duyên lại như đột nhiên nghĩ đến cái gì đó nên đã dừng chân lại, “Lê Ngọ, trước tiên ngươi tới chỗ phu nhân hồi bẩm, nói là ta đã mang người đi rồi, chờ qua hai ngày nữa thân thể ta tốt hơn chút sẽ tự mình đến thỉnh an.”

 

“Vâng, thiếu gia.” Cơ thể cứng ngắc của Lê Ngọ cũng dần dần khôi phục lại ý thức, hắn ta che vết thương do roi quất trên lưng rồi đứng dậy, nghe được lời Lê Thiên Duyên nói hắn ta không dám thất lễ nên vội vàng lên tiếng đáp lại.

 

Cũng không biết vừa rồi thiếu gia đã làm gì với mình, tốt xấu gì mình cũng là võ giả, vậy mà vẫn bị ném ra ngoài như thế, Lê Ngọ nhớ rất rõ, lúc ấy mình có thể tránh được roi kia của tiểu thư, nhưng không biết vì sao đột nhiên cơ thể lại bị khống chế, vậy nên cuối cùng lại chịu một roi nọ, Lê Ngọ quyết định bản thân mình vẫn nên tạm thời khiêm tốn một chút trước khi biết được đó là chuyện gì.

 

Lê Thiên Duyên thấy cuối cùng Lê Ngọ cũng biết thức thời hơn một chút, hắn hài lòng mang Trừng Kỳ về Thanh Trúc Uyển của mình.

Lúc ở Trên đường, Trừng Kỳ vẫn an tĩnh cúi đầu đi ở sau lưng Lê Thiên Duyên, khi gặp hạ nhân đi ngang qua, thấy được sự khinh bỉ trong mắt bọn họ, dù cho Trừng Kỳ đã quen với cảnh tượng như thế vẫn không tự chủ được mà phải lấy tay che kín mặt mình.

“Tiểu Liễu.” Lê Ngọ bị sai đi tới chỗ Hồng thị báo tin, vậy nên khi trở về Thanh Trúc Uyển Lê Thiên Duyên chỉ có thể gọi hạ nhân thô kệch đang vẩy nước quét nhà trong viện tới.

Mặc dù Tiểu Liễu đã ở Thanh Trúc Uyển nhiều năm nhưng lại chưa bao giờ thân cận hầu hạ chủ tử, đối với Lê Thiên Duyên cũng không quen thuộc lắm, nay đột nhiên bị gọi đến trước mặt như vậy hắn ta còn có chút mất tự nhiên, “Thiếu gia, ngài có gì phân phó ạ?”

 

“Đi xuống bếp lấy chút cháo trắng, lại để cho đầu bếp chần qua một ít rau xanh.” Lê Thiên Duyên phân phó công việc cho Tiểu Liễu.

Vừa rồi ở bên ngoài Tĩnh tâm đường hắn đã nghe được cuộc nói chuyện của hai tên nha hoàn kia, biết Trừng Kỳ đã hai ngày nay chưa ăn uống gì, Lê Thiên Duyên nghĩ vẫn nên để cho y ăn chút gì đó trước rồi lại nói chuyện khác.

“Vâng, thiếu gia.” Tiểu Liễu lên tiếng đáp lời sau đó mới vội vàng ra khỏi phòng, hắn ta chạy xuống nhà bếp ở hậu viện Lê phủ.

 

Tiểu Liễu vừa đi thì trong phòng chỉ còn lại có hai người Lê Thiên Duyên và Trừng Kỳ, bất ngờ đối mặt với cuộc hôn nhân này khiến tâm tình Lê Thiên Duyên cũng rất phức tạp.

 

Nhưng mà nghĩ lại thì bây giờ tuổi tác và tu vi của hai người đều chưa đến thời điểm thích hợp để kết đạo lữ, chuyện sau này thì ai biết trước được, nhập gia phải tùy tục, nói không chừng khoảng hai năm nữa Trừng Kỳ sẽ tìm được người định mệnh của đời mình, lúc đó hắn sẽ để y đi.

 

“Ngồi xuống đi.” Sau khi nghĩ thông suốt rồi thì thái độ của Lê Thiên Duyên đối với Trừng Kỳ cũng tự nhiên hơn rất nhiều, hắn vươn tay lên ra hiệu cho đối phương ngồi vào vị trí đối diện mình.

 

Đây là lần đầu tiên Trừng Kỳ thấy một Lê Thiên Duyên tâm bình khí hòa như vậy kể từ đêm tân hôn, mặc dù trong lòng y có chút nghi ngờ nhưng vẫn nghe lời xê dịch đến phía đối diện rồi ngồi xuống, ngay cả khi vết thương chạm phải ghế đau đớn không chịu nổi y cũng không dám nói một lời.

 

Lê Thiên Duyên thấy Trừng Kỳ cứ cúi đầu lặng yên không nói gì thì hắn cũng không có ý chủ động lên tiếng, chỉ cầm lấy chiếc ấm trên bàn rót cho y một chén nước.

Chỉ chốc lát sau, Tiểu Liễu vừa mới rời đi đã quay trở lại, Lê Thiên Duyên thấy hai tay hắn ta trống trơn thì không khỏi thấy có chút kỳ quái.

 

Tiểu Liễu vừa vào nhà đã thấy ánh mắt chất vấn của thiếu gia, hắn ta căng thẳng nói, “Thiếu gia, người ở nhà bếp nói bây giờ đã qua giờ dùng cơm trưa nên không được nhóm lửa, nói chúng ta là qua giờ Thân rồi hãy đến.”

 

Lê Thiên Duyên vừa nghe là đã biết hạ nhân của Lê phủ cố ý làm khó dễ, trước đây làm gì có loại quy củ đó, hắn suy nghĩ một chút rồi đứng dậy lục tìm túi tiền trong ngăn tủ, lấy ra một khối bạc vụn nhỏ đưa cho Tiểu Liễu, “Nếu phòng bếp không có thì ngươi chạy ra ngoài mua đi.”

 

Tiểu Liễu thấy thiếu gia cầm bạc đưa cho mình thì còn có chút giật mình, dù sao thì lúc trước thái độ của thiếu gia đối với thiếu phu lang cũng không được tốt lắm, chẳng lẽ bệnh một trận dậy cuối cùng thiếu gia cũng nghĩ thông suốt rồi.

 

“Ta có thể đợi đến lúc cơm tối rồi ăn cũng được.”

 

Tiểu Liễu còn chưa kịp cầm lấy bạc thì sau lưng đã truyền đến giọng nói nhỏ bé yếu ớt, Lê Thiên Duyên quay đầu nhìn lại thì thấy Trừng Kỳ ngồi ở trên ghế khó có lúc ngẩng đầu lên một chút, nhưng khuôn mặt bị đầu tóc rối bời che khuất nên vẫn không nhìn rõ được bộ dáng trông như thế nào, nhưng hắn có thể nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm màu xám ẩn đằng sau mái tóc đen kia.

 

Lê Thiên Duyên quay đầu lại nói với Tiểu Liễu đang đứng trước mặt, “Mau đi đi.”

 

Nghe thiếu gia nói như vậy Tiểu Liễu mới vội vàng nhận lấy bạc rồi chạy đi.

 

“Có thể phải chờ một lát, nếu không ngươi đi thay quần áo rồi bôi thuốc trước đã.” Trước đó Trừng Kỳ vẫn luôn đi sau lưng hắn nên không cảm thấy gì, lúc này Lê Thiên Duyên nhìn phía sau lưng mới nhớ trên lưng y cũng có vết thương, ngồi như vậy sợ rằng sẽ đụng phải vết thương.

 

Trừng Kỳ không mở miệng trả lời, y chỉ ngồi tại chỗ sững sờ nhìn chằm chằm Lê Thiên Duyên, từ nhỏ đến lớn ai cũng nhìn y với ánh mắt chán ghét, bao gồm cả vị phụ thân đã sinh ra y, người mẹ ruột đã thai nghén y, Đại nương, Di nương, huynh đệ tỷ muội trong nhà, thậm chí ngay cả hạ nhân trong phủ cũng thế, còn có cả Lê Thiên Duyên lúc trước nữa.

Trước kia, mặc cho người ta mắng y đánh y như thế nào, Trừng Kỳ đều đã chết lặng, nhưng khi đối diện với Lê Thiên Duyên trước mắt lại khiến cho y lần đầu tiên cảm giác được sự sợ hãi, đột nhiên y sợ hết thảy những gì trước mắt chỉ là ảo giác, sợ mình chớp mắt một cái thì tất cả sẽ lại trở về vực sâu vô tận kia.

 

Hết chương 3.

 

Trọng Sinh Chi Phế Tài Con Vợ Lẽ Nghịch Tập – Chương 3.

Ngày đăng: 28 Tháng Mười Một, 2021

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên