Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 10

Chương 10: Tết Nguyên Đán…..

 

 

    Nhìn các loại rau và cây ăn quả đã lớn trước mặt, trong lòng Tô Thành cảm thấy vô cùng có thành tựu, lúc đầu Tô Thành còn tưởng rằng cây cối trong không gian cứ 24 giờ lại trưởng thành một lần, nhưng sau đó mới phát hiện, cậu có thể điều khiển mọi thứ trong không gian bằng tinh thần lực, thứ gì không đủ ăn thì Tô Thành sẽ điều khiển chúng nó chín ngay, nếu đủ ăn rồi thì Tô Thành có thể điều khiển chúng chín từ từ, không biết thực vật làm như vậy thì động vật có thể làm như thế được không, ví dụ như tần suất đẻ trứng của gà, vịt ngan ngỗng chẳng hạn.

    Tô Thành cũng từng nghĩ đến việc mang các loại sản phẩm trong không gian ra ngoài bán, nhưng nghĩ  lại từ bỏ, dù sao thì Tô Thành cũng không thiếu tiền tiêu xài, có nhà để ở, có tiền tiết kiệm, vậy cho nên Tô Thành không cần nhiều tiền; Thứ hai, các loại thực phẩm nuôi trồng trong không gian đều chứa rất nhiều linh khí, linh khí có thể phát huy tác dụng điều hòa thân thể con người, lấy ra sẽ dẫn đến người khác sinh lòng nghi ngờ, tự rước họa cho mình; Thứ ba, nếu ấy đồ ra có khả năng sẽ bị bại lộ bí mật, vô tội cũng thành có tội, nhất là có pháp bảo gian lận như tùy thân không gian này.

    Vì vậy, Tô Thành mới thay toàn bộ đồ ăn và đồ dùng trong nhà bằng các sản phẩm trong không gian, nên mỗi lần Tào Kiện đến nhà đều cảm thấy rau củ quả Tô Thành mua rất ngon, ngay cả nước cũng rất ngọt. Tất nhiên, nước Tô Thành uống được pha với linh tuyền theo tỷ lệ 100:1.

    Kể từ sau kỳ nghỉ đông, Tô Thành bắt đầu cuộc sống ru rú trạch ở nhà, mỗi ngày cậu đều đến không gian trồng rau, kiểm tra đất đai trong không gian, xem thứ gì có thể dùng để gieo trồng tiếp được, bây giờ ngọn núi chỗ sơn cốc nhỏ trong không gian đã lộ ra hoàn toàn, đi ra khỏi sơn cốc nhỏ cũng phải mất mấy chục phút, bên ngoài sơn cốc vẫn là cỏ xanh bát ngát, lần này Tô Thành không trồng lương thực, mà là trồng các loại hoa, cậu đặt hoa thơm cỏ lạ ở khắp mọi miền, đông một loại tây một loại, vô cùng đẹp.

    Có một lần Tô Thành đến một ngọn núi nhỏ điều tra, phát hiện trên núi có rất nhiều loài cây, đáng tiếc Tô Thành không phải là nhà sinh vật học nên chỉ nhận ra mười mấy loại cây thông thường, khi nhìn thấy những cây này, Tô Thành rất muốn xây nhà trong sơn cốc nhỏ này, đỡ cho cậu phải ngủ lều mỗi đêm, một hai lần thì không sao, nhưng ngủ lều mỗi ngày thì không ổn chút nào, tiếc là Tô Thành không biết làm sao để xây nhà, cậu không biết làm mộc, không biết xây nhà. Nhưng khi còn nhỏ, trong lúc chơi xếp hình, Tô Thành thường nảy ra ý tưởng có thể cắt gỗ thành hình khối để xây nhà. Trong không quan không có gió hay mưa, xây nhà bằng gỗ không kín cũng không sao.

    Nhưng mà, tinh thần lực của Tô Thành không mạnh lắm nên chỉ có thể làm từng phần một, dù sao chặt cây trên núi về, tạo thành những khối hình cố định, bào cho bề mặt gỗ nhẵn bóng cũng tốn rất nhiều thời gian. Vì đó cũng là bài kiểm tra tinh thần lực, kiểm soát chính xác, từ ngày nghỉ lễ đến giờ Tô Thành chỉ làm được có năm sáu khối, nhưng chuyện này cũng không cần vội.

    Tô Thành trải qua khoảng thời gian vô cùng thư thái trước Tết Nguyên Đán, cậu trồng rau hái rau, nghiên cứu kỹ năng nấu nướng, nấu nhiều món ngọn cho mình và Hắc Bảo, ngày nào cậu cũng nấu đồ ăn ngon, bưng bát đến trước cửa nhà bà Vương, nghe bà Vương khích lệ mình, rồi Tô Thành lại trở về tiếp tục cuộc sống này.

    Hắc Bảo ngược lại rất thích cầm mấy món đồ chơi bằng cao su mà Tô Thành mới mua cho nó, nó dùng móng cào, dùng răn cắn, làm cho món đồ chơi chắc chắn như vậy in đầy dấu răng và dấu móng vuốt của nó.

    Hôm nay là ngày 23 tháng 12 âm lịch, gọi là tiểu niên, bắt đầu từ ngày 23, mỗi ngày đều có câu: “Hai mươi ba ăn kẹo mạnh nha; Hai mươi bốn quét dọn nhà cửa; Hai mươi lăm dán chữ lên cửa sổ; Hai mươi sáu hầm thịt heo; hai mươi bảy làm gà trống; hai mươi tám làm mì sợi; hai mươi chín làm bánh bao; đêm ba mươi thức trắng; mùng một tết xoay vòng.”

    Hai mươi ba làm kẹo mạch nha, tức là làm kẹo mạch nha cúng ông táo, hối lộ ông táo, để khi ông lên trời báo cáo với Ngọc hoàng đại đế nói một số chuyện tốt trong nhà, đừng nói đến những điều thị phi. Vì vậy hôm nay Tô Thành định sẽ học cách làm kẹo mạch nha, không hối lộ ông táo, hối lộ chính miệng mình cũng được.

    Tô Thành lựa chọn dùng khoai lang làm caramen, trong không gian có khoai lang đã trồng từ trước, cậu lấy ra một ít rửa sạch, hấp chín, thêm nước vào cho sền sệt rồi để đó dùng sau.

    Chọn lúa mạch, sử dụng công dụng của không gian để làm chúng nảy mầm, sau đó nghiền lúa mạch cho thật nhỏ, rồi đem nấu thành mạch nha, để sau này sử dụng dần dần.

    Sau đó là làm kẹo, cho khoai lang đã sênh vào đường mạch nha, thêm dịch đường theo tỷ lệ muốn làm, khuấy đều rồi cho vào không gian, giữ ở nhiệt độ thích hợp, đợi mạch nha chuyển hóa hoàn toàn thành kẹo.

    Nói dễ hơn làm, nhất là Tô Thành lần đầu tiên làm kẹo mạch nha, cậu làm theo hướng dẫn trên Baidu, khá vất vả, nhưng cuối cùng cũng thành công, kẹo ăn vào vô cùng ngọt.

    Ngày hai mươi tư, Tô Thành tổng vệ sinh nhà cửa, cậu mang ga trải giường, vỏ gối, vỏ chăn, vỏ sofa ở mỗi phòng ra giặt sạch, phơi ngoài ban công, quét mái nhà từng nhà, từng phòng. Mọi ngóc ngách trong phòng đều được dọn dẹp sạch sẽ.

    Năm trước mấy ngày cũng bận rộn như vậy, vốn dĩ Tô Thành định đi qua giúp bà Vương làm chút việc, lại phát hiện hôm nay bà Vương đến chỗ con trai ăn tết, vậy nên Tô Thành tự làm việc của mình. Thừa dịp siêu thị còn chưa đóng cửa, Tô Thành vào siêu thị mua ít đồ tết mà trong không gian không có, đồ để ăn tết nhất định phải phong phú hơn ngày thường.

    Mua xong đồ tết rồi, Tô Thành bắt đầu làm sủi cảo, trong không gian của Tô Thành không có heo, cho dù có nuôi một con heo cũng không thể tự mình làm thịt nó, vì vậy Tô Thành quyết định năm nay ăn sủi cảo hải sản và bắp cải.

    Từ khe suối nhỏ trong không gian bắt được mấy con cá chép, cậu làm sạch cá, bỏ xương, đem thịt cá băm nhuyễn, còn thịt ba chỉ mua ở siêu thị cũng băm thành thịt băm dùng làm nhân, để dành dự phòng sau này dùng.

    Cậu cắt nhỏ hẹ, gừng và rau mùi, cho vào thịt băm, đảo đều rồi để riêng.

    Sau đó thái nhỏ bắp cải vừa hái trong không gian ra, rửa sạch, thái nhỏ, cho vào cùng với phần thịt lúc nãy, thêm dầu thực vật, chút muối, xì dầu và một quả trứng sống vào, dùng tay đảo đều cho đến khi sánh lại mới thôi.

    Sau khi trộn nhân thịt xong, giờ chỉ cần làm vỏ sủi cảo và bánh bao.

    Trong không gian có lúa mì, từ lâu Tô Thành đã sử dụng tinh thần lực của mình để thu hoạch lúa mì và bóc vỏ, để có công cụ xay lúa mì thành bột, Tô Thành đã dành ra hết năm ngày để mài cối xay bằng đá, Tô Thành đã sử dụng cối xay đá này để xay lúa mì thành bột.

    Hắc Bảo nãy giờ vẫn tò mò xem cậu làm cá, băm thịt, nó muốn sờ một cái nhưng liền bị Tô Thành nhanh tay lẹ mắt ngăn lại, nhưng Hắc Bảo rất nghịch ngợm, nhìn Tô Thành làm sủi cảo mà rất muốn quậy phá, Tô Thành chỉ có thể lấy con cừu cao su yêu thích của nó ra, dụ dỗ nó ra khỏi phòng khách.

    Bây giờ lấy bột mì ra, thêm nước linh tuyền vào trộn đều, sau đó nhào bột, vo viên làm vỏ sủi cảo, sau đó cho nhân vào làm sủi cảo, cũng may bà nội Tô Thành là người phương Bắc, dù sống ở miền Nam nhưng tết nào bà cũng tự mình làm sủi cảo cho cả nhà, cha mẹ của Tô Thành sau khi kết hôn cũng học theo bà, khi Tô Thành còn nhỏ thường thấy mẹ làm bánh bao, mấy chục năm sau, sau khi chết Tô Thành được trọng sinh trở lại, cậu vẫn nhớ cách làm sủi cảo này.

    Tô Thành đã làm xong sủi cảo, tự mình làm khoảng 200 cái, để dành một phần tối nay ăn, còn lại cất tủ lạnh.

    Làm sủi cảo xong, Tô Thành nhìn thời gian, đã hơn 4 giờ chiều, cậu đã mệt mỏi cả ngày, bữa trưa chỉ ăn tạm gì đó, Tô Thành nghĩ vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tới bữa tối, vì vậy cậu đã vào không gian ngâm mình trong suối nước nóng.

    Suối nước nóng này được Tô Thành phát hiện khi đang thám hiểm trên núi, nó nằm trong một hang động trên núi, hang không sâu và suối nước nóng cũng không lớn, chỗ sâu nhất khoảng 70 cm, có hình tròn không đều, đường kính khoảng chừng hai mét, nhiệt độ rất thích hợp, thỉnh thoảng Tô Thành sẽ tới đây ngâm mình.

    Hôm nay là giao thừa, ngày mai là mùng một, Tô Thành túm Hắc Bảo còn đang chơi trong phòng khách đi vào không gian, không chỉ một mình cậu xuống nước mà còn đẩy Hắc Bảo vào trong luôn.

    Ngâm mình trong suối nước nóng hơn hai tiếng đồng hồ, ra ngoài chỉ để nấu sủi cảo cho bữa tối, xem các tiết mục ngày tết, sau đó nhắn tin chúc tết cho mọi người trên điện thoại di động, còn gọi điện cho Tào Kiện, gặp ngay lúc nhà họ đang ăn bữa cơm giao thừa, Tô Thành đã nhờ chuyển lời chúc năm mới vui vẻ đến gia đình Tào Kiện, tất nhiên cậu cũng nhận được lời chúc của Tào Kiện, gọi điện xong, cậu cúp máy rồi xem Gala tết với Hắc Bảo.

    Mùng một Tết, Tô Thành dậy sớm, cậu lấy ít hoa quả và rượu được ủ từ hoa quả và linh tuyền trong không gian ra, mấy thứ này cậu đã chuẩn bị từ trước, đến chúc tết những người bạn tốt của ba mẹ mình.

    Lần này đón năm mới, Tô Thành đi chúc tết đến tận chiều mới về, nhưng sau khi đã đi hết những nơi cần đi, tiếp theo cậu cũng không có việc gì làm, vậy có thể yên tâm ở trong nhà được rồi, lên kế hoạch quy hoạch cho không gian, trồng thêm rau, tự khích lệ bản thân, để không gian được chỉnh lý càng thoải mái hơn.

 

Hết chương 10.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 10

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên