Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 16

Chương 16: Sinh Ra….

 

    Trưa hè chói chang, ánh nắng chói thẳng xuống đỉnh đầu, nắng nóng đến mức như có thể làm chảy cả mặt đường nhựa, ai cũng chỉ muốn nằm trong phòng điều hòa không chịu ra ngoài, ngoài đường rất ít người đi bộ, đa số đều cầm dù che nắng, cũng không có nhiều phương tiện chạy trên đường.

    Nhưng giữa trưa nắng gắt như vậy, Tô Thành phải theo đàn anh trong công ty đến gặp khách hàng giải quyết vấn đề, hai người đội nắng chạy đến công ty khách hàng, khi vấn đề được giải quyết xong, tiền bối thấy thời gian cũng đã tới giờ tan tầm.

    “Tiểu Tô, tan làm rồi, chúng ta cũng xong việc, không cần quay lại công ty, về nhà thôi. Phải rồi, cậu ở đâu? Có biết đường về không?” Anh Lưu đưa tay lau trán, vừa ra khỏi phòng máy lạnh đã đổ đầy mồ hôi.

    “Tôi ở khu Kiều Đông, tôi biết đường về mà, Lưu Ca, anh ngươi không cần lo lắng cho tôi đâu.” Tô Thành trông cũng không chật vật như vậy, cậu có Linh khí hộ thân, không nóng như mọi người, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được độ nóng của mặt trời.

   Anh Lưu nghe Tô Thành nói biết đường về nên tạm biệt cậu rồi vội vàng bắt xe về nhà, dù sao lúc này ở bên ngoài quả thật là chịu tội.

    Hiện tại Tô Thành đang thực tập ở công ty quảng cáo Ánh Dương, kiếp trước cậu làm việc ở công ty này, lương bổng khá tốt, quan hệ giữa các đồng nghiệp cũng tương đối đơn giản, trước đây Tô Thành làm ở đây rất tốt, vậy nên năm cuối cậu đã quyết định xin vào làm thực tập sinh. Cậu chọn nơi này và hy vọng mình có thể tiếp tục ở lại đây trong tương lai.

    Người ra ngoài cùng Tô Thành lần này chính là Anh Lưu, kiếp trước cậu có quen biết, anh Lưu hơi béo, là người địa phương, làm việc rất có năng lực, sẵn lòng dạy dỗ người mới, lúc trước khi Tô Thành quen biết anh ta thì anh ta đã là giám đốc phòng kế hoạch, còn bây giờ thì anh ấy mới vào công ty được một năm, vẫn đang cố gắng phấn đấu.

    Tô Thành vào công ty được một tuần, nhờ có trí nhớ của kiếp trước và khả năng nhìn là nhớ mọi thứ, vậy nên cậu thích nghi và hòa đồng với đồng nghiệp rất nhanh, bộ phận cậu làm việc là Phòng kế hoạch quảng cáo, chuyên môn làm quảng cáo cho khách hàng. Kiếp trước Tô Thành vừa tốt nghiệp đã tới nơi này làm việc, cậu làm ở đây hơn năm năm, mãi cho đến khi bị tai nạn xe cộ. Lúc đó cậu đã là giám sát bộ phận. Trước khi xảy ra tai nạn xe cộ, lẽ ra cậu sắp được thăng chức tiếp, nhưng kết quả cuối cùng lại xảy ra chuyện, vậy nên không có sau này nữa.

    Lần trước nói chuyện với Chu Duệ cậu mới biết, thì ra công ty này là kết quả liên doanh khởi nghiệp của Chu Duệ và bạn anh ấy, hiện tại đã giao cho cấp dưới điều hành, anh ấy chỉ nắm phương hướng chung đại khái mà thôi. Nếu nói như vậy, kiếp trước Tô Thành đã làm dưới trướng Chu Duệ mấy năm, vậy nhưng cậu chưa từng gặp qua đại boss. Bây giờ trước khi vào công ty cậu lại gặp được Chu Duệ, so sánh kiếp trước và kiếp này, cậu thấy vận mệnh đã âm thầm thay đổi. Vận mệnh đúng là một thứ gì đó thật thần kỳ, không thể đoán trước được điều gì!

    Hôm nay Tô Thành mời Tào Kiện và Trình Hàm Chương đến nhà mình ăn tối, trời nóng như vậy mà ký túc xá của trường lại không có điều hòa, hai anh chàng chắc chịu không nổi. Hơn nữa, vì ba người họ đã đi thực tập rồi, vậy nên chỉ có thể nói chuyện điện thoại hoặc tán gẫu với bằng Q vào buổi tối. Đã một tuần rồi bọn họ chưa gặp nhau, khi cậu liên lạc, cả hai người đều nói muốn ăn đồ ăn Tô Thành nấu, hôm nay vừa vặn là thứ sáu, ngày mai bọn họ không đi làm, vì vậy tôi nhân cơ hội mời hai người họ đi ăn rồi tụ tập.

    Sau khi chào anh Lưu, Tô Thành gọi điện thoại cho Tào Kiện, biết Tào Kiện còn chưa tan làm, Tô Thành bảo sau khi tan sở thì trực tiếp đến nhà mình, hôm nay chúng ta sẽ ăn thịt, cậu mới vừa nói xong đã nghe đầu dây bên kia điện thoại có tiếng hoan hô của Tào Kiện.

    Cậu cúp máy, lại gọi điện cho Trình Hàm Chương, hôm nay cậu ấy tan làm sớm, đang ở ký túc xá nóng không chịu nổi, sau khi nhận được cuộc gọi của Tô Thành, Trình Hàm Chương nói: “Lập tức tiếp cận tổ chức, 20 phút sau sẽ đến mục tiêu, hy vọng tổ chức có thể chuẩn bị bữa tối càng sớm càng tốt.

    Tô Thành dở khóc dở cười cúp điện thoại, cậu đi đến ven đường vẫy một chiếc taxi, trực tiếp về nhà.

    Trình Hàm Chương biết đêm nay mình có thể ngủ phòng máy lạnh, khóe miệng cười kéo đến tận mang tai, cậu ta cầm lấy ví tiền, điện thoại và chìa khóa xông ra khỏi ký túc xá.

    Nói đến Tô Thành, Trình Hàm Chương vẫn luôn cảm thấy Tô Thành mà cậu biết trước năm 2 khác với Tô Thành hiện tại, giống như càng khiến người ta dễ gần hơn. Trước kia Trình Hàm Chương và Tô Thành quan hệ cũng bình thường, không ghét cũng không thích. Lúc đó cậu ta nghĩ toàn bộ ký túc xá chỉ có mỗi Tào Kiện là trông không tệ, còn Vinh Tiến là một tên tiểu nhân điển hình. Tuy Trình Hàm Chương là một người biết cách cư xử, quan hệ với mọi người trong ký túc xá khá hòa thuận. Bắt đầu từ năm ba trở về sau, Trình Hàm Chương không tiếp xúc nhiều với Tô Thành vì cậu đã chuyển ra khỏi ký túc xá, nhưng từ khi cậu ta đến nhà Tô Thành tham gia tết nguyên tiêu, quan hệ giữa hai người có vẻ thân thiết hơn, sau những lần tiếp xúc đó, Trình Hàm Chương đã bắt đầu lật đổ ấn tượng trước đây của mình đối với Tô Thành, Tô Thành rất đáng để kết giao, đó là kết luận của Trình Hàm Chương.

    Hôm nay tắc xe nên khi Trình Hàm Chương đến nhà Tô Thành đã là 30 phút sau, Tô Thành vừa mở cửa, Trình Hàm Chương liền xông vào, hét lớn: “Ôi mẹ ơi! Nóng! Nóng quá! Nóng chết tôi rồi!” Cậu ta vừa nói vừa chạy đến trước chiếc quạt điều hòa trong phòng khách cho gió thổi thẳng vào mặt.

    Thấy cậu ta như vậy, Tô Thành vội vàng đi vào phòng bếp, cậu mở tủ lạnh cầm ra một hộp kem trái cây tự làm đưa cho Trình Hàm Chương, kéo cậu ta từ trước quạt điều hòa tới sô pha ngồi: “Dù nóng cũng không được đứng trước quạt như vậy! Cẩn thận kẻo bị cảm mất!”

    Trình Hàm Chương nhìn thấy kem, lập tức ngoan ngoãn để Tô Thành kéo mình ngồi lên sô pha, cậu ta cầm thìa, múc một muỗng kem lớn nhét vào miệng, vừa ăn vừa hàm hồ nói: “Tô Thành, cậu tự làm Kem à? Ngon quá! Mà này, hôm nay ăn gì thế? Mấy ngày nay toàn ăn đồ mang về, tôi sắp nhớ chết đồ ăn của cậu rồi!”

    “Hôm nay tôi làm mì lạnh, dưa chuột trộn, cà chua, nấm kim châm, rong biển….. Đảm bảo mát lạnh! Chờ Tào Kiện đến chúng ta có thể bắt đầu ăn cơm!” Tô Thành cười đáp.

    “Ừ.” Trình Hàm Chương gật đầu, nhét miếng kem cuối cùng vào miệng, không khách khí đi vào phòng bếp chọn một vị kem khác.

    Kem Tô Thành làm phải nói là rất ngon, có đủ loại hương vị trái cây, nhưng mỗi hộp chỉ nhỏ chút xíu, múc vài muỗng là hết mất tiêu, lại không được ăn quá hai hộp một lần. Dù trời có nóng mấy đi nữa thì ăn nhiều đồ lạnh vẫn không tốt, làm cho Tào Kiện và Trình Hàm Chương đắn đo mãi không biết nên chọn hương vị nào.

    Hai người vừa xem ti vi vừa ăn trái cây, đợi khoảng 20 phút thì Tô Thành nhận được điện thoại của Tào Kiện, nói rằng cậu ta đã xuống xe, 5 phút nữa sẽ đến nơi, Tô Thành liền đứng lên đi xuống bếp chuẩn bị mì lạnh.

    Lúc Tào Kiện tới, Trình Hàm Chương ra mở cửa, hành động của người này giống hệt Trình Hàm Chương, chỉ khác là vào nhà vệ sinh rửa mặt cho sạch mồ hôi.

    Tô Thành làm rất nhanh, Tào Kiện vừa ngồi một chút cho bớt nóng thì Tô Thành cũng đã chuẩn bị xong mì lạnh và rau trộn: “Này! Hai người các cậu vào bếp dọn chén đi.”

    Tào Kiện và Trình Hàm Chương mỗi người bưng ra hai món, Tô Thành bưng ba cái chén và một bát mì lạnh thập cẩm lớn, đặt lên bàn ăn.

    “Tô Thành, dạo này cậu thực tập thế nào? Có học được gì không?” Tào Kiện vừa ăn vừa hỏi.

    “Tôi hả? Cũng khá tốt. Tiền bối trong công ty của tôi rất hào phóng, lúc làm việc lúc nào cũng mang tôi theo, học được khá nhiều thứ, hiện tại cũng hiểu biết hơn nhiều rồi!” Tô Thành vừa nuốt một ngụm mì lạnh vừa trả lời .

    “Còn cậu thì sao?” Tào Kiện quay đầu hỏi Trình Hàm Chương đang ngồi bên trái mình.

    “Tôi cũng đỡ. Tôi đi làm lặt vặt hai ngày nay, cũng học được một ít thứ, cứ thong thả đi, dù sao còn có kỳ nghỉ hè nữa mà.” Trình Hàm Chương nói xong thì chậm rãi gắp một đũa lạnh bỏ vào miệng.

    “Tào Kiện, đừng chỉ hỏi chuyện của hai chúng tôi, còn cậu thì sao?” Trình Hàm Chương nuốt xuống đũa mì vừa ăn, híp mắt hỏi Tào Kiện.

    Tô Thành cũng ngẩng đầu, vừa nhai mì lạnh vừa nhìn Tào Kiện.

    Tào Kiện thở dài: “Thôi đừng nói nữa! Người trong công ty xem ra rất tốt, bề ngoài cũng rất khách khí, nhưng ngẫm lại, tôi vẫn đang làm việc vặt, phô tô tài liệu, bưng nước, làm việc vặt. Khó khăn quá!”

    Trong ba người, Tô Thành là một ngụy thanh niên, cậu có kinh nghiệm làm việc, nhưng tính cách của Tô Thành thích đơn giản không phức tạp, vậy nên không thể đưa ra lời khuyên nào đặc biệt tốt, ba người chỉ có thể an ủi lẫn nhau, cứ thong thả, từ từ tìm hiểu từng chút một, dù sao thì xã hội cũng không dễ lăn lộn như vậy.

    Sau khi ăn no nê, ba người Tô Thành động viên lẫn nhau, hai người còn lại đi chơi game trên máy tính, Tô Thành ngồi trên sô pha đọc sách.

    Đang đọc sách, Tô Thành nghe thấy tiếng chuông điện thoại, nhìn tên người gọi đến, là Chu Duệ, trong lòng Tô Thành chợt nảy ra một ý nghĩ: Chẳng lẽ là sắp sinh rồi?

    Trực giác của Tô Thành đã chính xác, Chu Duệ gọi điện thoại nói cho cậu biết, mặc dù chậm hai ngày nhưng con trai anh đúng là sẽ được sinh ra từ bụng một người phụ nữ mà anh không hề quen biết!

    Giọng nói Chu Duệ vẫn như thường ngày, nhưng lỗ tai Tô Thành rất nhạy, cậu tinh ý nghe được trong giọng nói của Chu Duệ có chút run rẩy, nghe Chu Duệ nói đã lái xe đến dưới lầu nhà Tô Thành, Tô Thành vội vàng bảo Tào Kiện và Trình Hàm Chương đang chơi game ở lại, buổi tối bọn họ cứ ngủ ở khách phòng, cậu có việc phải đi ra ngoài.

    Tào Kiện và Trình Hàm Chương thấy Tô Thành gấp gáp như vậy, cũng biết là cậu đang vội: “Biết rồi, cậu không cần lo lắng đâu, có việc gì thì gọi cho chúng tôi!”

    Tô Thành đồng ý, thay quần áo đi ra ngoài, cậu xuống lầu thì thấy xe của Chu Duệ không tìm được chỗ đậu nên dừng ở cửa hành lang, cửa sổ mở toang, trên tay cầm điếu thuốc. Sau khi Thấy Tô Thành xuống, Chu Duệ vội vàng dụi tắt điếu thuốc đi.

    Chào hỏi xong, chờ Tô Thành ngồi vào ghế phụ, Chu Duệ mới quay người lái xe ra khỏi khu tập thể đến bệnh viện.

    “Hiện tại tình huống thế nào?” Thấy Chu Duệ không có tâm tình nói chuyện, Tô Thành chủ động hỏi.

    “Nghe nói hai tiếng trước đã bắt đầu đau bụng chuyển dạ, hiện tại đã vào phòng sinh, có lẽ còn chưa sinh.” Chu Duệ vừa lái xe vừa đáp.

    Lúc này không kẹt xe, Chu Duệ lái xe vừa nhanh vừa ổn, chưa đến 15 phút, hai người đã đến cổng bệnh viện.

    Sau khi vào bệnh viện, tìm được khoa sản, Tiền Đạc, trợ lý của anh đã đợi sẵn ở đó, vì theo quy định người đẻ thuê và Chu Duệ không được gặp nhau, vậy nên nhân viên bệnh viện đã sắp xếp ba người vào một phòng chờ, ngồi ở đó đợi, phòng trường hợp người mẹ đi ra nhìn thấy ba người.

    Bề ngoài Chu Duệ trông có vẻ ổn, nhưng anh lại châm một điếu thuốc mang theo bên người làm vật trang trí, anh cũng không hút, chỉ thỉnh thoảng gạt tàn trên điếu thuốc.

    Trợ lý Tiền thấy Tô Thành và Chu Duệ đi tới, anh ta nán lại một chút cho có lệ rồi nhanh chóng chuồn ra ngoài, trước khi đi ra còn lén lút đưa mắt ra hiệu với Tô Thành.

    Lúc này Tô Thành cũng không biết nên nói cái gì, cậu suy nghĩ một chút liền đút tay vào trong túi, lấy cái túi làm vật che chắn, cậu cầm ra một cái Sandwich đã được chuẩn bị sẵn đặt trong không gian: “Chu Ca, tối nay chưa ăn cơm đúng không? Ăn cái này đi, từ từ chờ, cục cưng sắp ra rồi.”

    Chu Duệ ngẩng đầu cười với Tô Thành: “Nghe cậu nói, hình như tôi thật sự thấy đói bụng, cơm trưa cơm tối đều chưa ăn, vừa nghe tin là tôi liền đi đón cậu.” Vừa nói, Tô Thành vừa đưa Sandwich qua cho anh cắn một miếng.

    Chu Duệ tâm tình cũng bình tĩnh hơn rất nhiều, sau khi ăn mấy miếng Sandwich, anh bắt đầu hỏi thăm Tô Thành chuyện thực tập trong công ty, nghe Tô Thành nói cũng thuận lợi, liền cười khích lệ cậu.

    Hai người trò chuyện không bao lâu thì trợ lý Tiền quay lại mang theo tin tức: “Chu tổng, sinh rồi, nghe nói nặng 3,8 kilogam, hiện tại đang kiểm tra, lát nữa bác sĩ Tần sẽ ôm em bé lại đây.”

    Nghe được câu này, Tô Thành theo bản năng nhìn về phía Chu Duệ, phát hiện lúc này anh cũng không còn kích động nữa, tựa hồ như rốt cuộc cũng bình tĩnh lại rồi.

    Chu Duệ gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi. Hôm nay cảm ơn cậu, đã vất vả rồi!”

    “Không không! Đây là việc tôi nên làm mà.” Trợ lý Tiền hình như có chút không quen khi Chu Duệ khách sáo như vậy, khó có lúc anh ta không biết nên nói cái gì.

    Tô Thành chúc mừng Chu Duệ, vừa mới nói xong, Chu Duệ còn chưa kịp đáp lại thì cửa phòng đã bị gõ vang.

Hết chương 16.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 16

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên