Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 2

Chương 2: Cái chết

 

    Nhìn thời gian ở góc dưới bên phải máy tính, đã mười một giờ tối, Tô Thành ngẩng đầu khỏi máy tính, lướt qua đống tài liệu đầy chữ viết trên máy tính, giơ tay vỗ vỗ cái đầu đau nhức, lưu tài liệu lại, đóng cửa sổ làm việc, tắt máy rồi đứng lên vươn vai. Tô Thành nhìn xung quanh, thấy cả văn phòng trống rỗng, cậu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà.

    Sau khi rời khỏi tòa nhà công ty, Tô Thành cảm thấy đầu óc có hơi choáng váng, hơn nữa để hoàn thành hạng mục này, Tô Thành đã hai ngày một đêm không ngủ.

    Nhưng trong lòng Tô Thành vẫn rất vui vẻ, bởi vì sau khi hoàn thành xong kế hoạch này, điều bất ngờ mà Tô Thành bí mật dành cho Tiểu Hủy mới có thể thành hiện thực.

    Tiểu Hủy tên đầy đủ là Lý Hủy, là vợ của Tô Thành, hai người yêu nhau từ năm 3 đại học, ra trường được 3 năm thì kết hôn, tình cảm rất bền chặt, vợ chồng cậu rất yêu thương chiều chuộng nhau. Các bạn cùng lớp thời đại học rất ghen tị với bọn họ, lần nào họp lớp cũng bị các bạn học hâm mộ ghen tị và ghét bỏ một hồi.

    Thật ra, Tô Thành năm đó cũng là một sinh viên nổi tiếng trong mắt nữ sinh ở trường đại học, cậu vừa đẹp trai tuấn tú, vừa có tính tình dịu dàng, gia cảnh tốt, không biết có bao nhiêu người theo đuổi, nhưng cuối cùng chỉ có Lý Hủy là người duy nhất được coi trọng. Không biết có bao nhiêu cô gái cảm thấy vừa đau lòng vừa hoang mang.

    Nhưng nguyên nhân thì lại rất đơn giản, Tô Thành từ nhỏ đã thuận buồm xuôi gió, có cha mẹ yêu thương, cậu học giỏi, đối xử với bạn học rất tốt, Tô Thành luôn cho rằng mình là người rất hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc này đã kết thúc vào kỳ nghỉ hè năm thứ hai của cậu, bởi vì ba Tô và mẹ Tô năm đó đi du lịch nước ngoài, nhưng khi trở về thì máy bay gặp sự cố, ba Tô mẹ Tô lúc đó đều qua đời, gia đình hạnh phúc cũng biến mất trong nháy mắt, lúc đó Tô Thành như người mất hồn!

    Được sự giúp đỡ của gia đình chú, Tô Thành thu xếp tang lễ cho bố mẹ, mơ mơ hồ hồ vượt qua kỳ nghỉ hè rồi lại bắt đầu đi học, tuy trước mặt chú và bạn học thì cậu cư xử bình thường, nhưng vẫn luôn âm thầm chìm trong buồn bã và tủi thân. Không thể tự giải thoát được, chính trong thời gian này, Tô Thành gặp Lý Hủy, Tô Thành luôn cảm thấy gặp Lý Hủy chính là khởi đầu cho giai đoạn hạnh phúc thứ hai trong cuộc đời mình.

    Khoảng thời gian sau khi cha mẹ qua đời, Tô Thành rất trầm mặc, những lúc không lên lớp, cậu thích lên ngọn núi cạnh trường tìm một nơi yên tĩnh ngồi yên lặng. Có một ngày, lúc Tô Thành đang ngồi như vậy trên núi thì nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, cậu quay đầu lại thì thấy một cô gái đang đi tới.

    Rõ ràng là cô gái rất kinh ngạc khi thấy có người ở đây, nhưng cô lại phản ứng rất nhanh: “Xin chào, tôi có quấy rầy cậu không? Xin lỗi, hôm nay tâm trạng tôi không tốt, muốn tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, sẽ không làm phiền cậu, được không?”

    Tô Thành gật đầu nói: “Đương nhiên, cô cứ tùy ý.”

    Cô gái bèn tìm một gốc cây sạch sẽ ngồi xuống, hai người ngồi yên lặng ở đó, không ai lên tiếng, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình.

    Trời đã tối, cô gái chào Tô Thành rồi đi trước, Tô Thành nhìn cô gái xuống núi, một lúc sau mới rời đi.

    Sau đó, cô gái thỉnh thoảng lại đến đây tĩnh tâm, lần nào cũng gặp Tô Thành vài lần, qua vài lần hai người cũng quen biết, nhưng cũng không nói chuyện nhiều, nhưng có người đi cùng cậu ngẩn người, Tô Thành Thành mới từ từ thoát khỏi những buồn bực trong lòng.

    Hai người quen biết trong khoảng thời gian đó, Tô Thành biết cô gái ân cần này tên là Lý Hủy, sống ở thành phố W, tỉnh A, cùng học ở Viện Văn Học như cậu, nhưng Lý Hủy học tiếng Trung, Tô Thành học Kế hoạch quảng cáo. Tô Thành là kiểu người chậm chạp, còn Lý Hủy là người thuộc phái hành động, hai người ở bên nhau là cô tỏ tình trước, Tô Thành đồng ý, hai người nghiễm nhiên trở thành một cặp.

    Sau khi tốt nghiệp đại học, cả Tô Thành và Lý Hủy đều không thi nghiên cứu sinh, Tô Thành không muốn miệng ăn núi lở, mặc dù gia tài cha mẹ để lại trừ hai căn nhà và hai chiếc xe ô tô, tiền mặt cũng đủ cho cậu sống vô ưu vô lo mười năm, nhưng cậu vẫn muốn xông pha ra ngoài kiếm tiền, muốn cho Lý Hủy một mái nhà bình yên, hạnh phúc, giống như cha cậu đã cho mẹ cậu vậy.

    Lý Hủy thì khác, điều kiện gia đình Lý Hủy không tốt, em trai cũng đang đi học, cô muốn giảm bớt gánh nặng cho gia đình nên đã trực tiếp đi làm, nhưng Lý Hủy không về quê làm việc vì Tô Thành, cô ở lại thành phố C.

    Ba năm sau, vào ngày lễ tình nhân năm 2015, lúc cậu cảm thấy có thể vì Lý Hủy mà nâng đỡ một khoảng trời, Tô Thành chuẩn bị nhẫn kim cương cầu hôn Lý Hủy, tất nhiên Lý Hủy đồng ý lời cầu hôn của Tô Thành. Bằng cách này, sau 5 năm yêu nhau, cặp đôi đã được mọi người trong trường đại học hâm mộ tình yêu và hôn nhân của bọn họ.

    Bởi vì khi Tô Thành kết hôn cũng chính là thời điểm quan trọng cậu thăng chức trong công ty, Lý Hủy đề nghị: “Bây giờ công việc của anh là quan trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể đi hưởng tuần trăng mật, khi nào kiếm được nhiều tiền hơn trong tương lai, hai chúng ta sẽ đi! Đến lúc đó chúng ta nhất định phải chọn nơi mình thích.”

    Tô Thành lúc đó đã lặng yên ôm lấy Lý Hủy, cảm động trước sự thấu hiểu của cô, hứa rằng sau này nhất định sẽ chọn một nơi ưng ý để hưởng tuần trăng mật.

    Vì mới cưới không đưa vợ đi hưởng tuần trăng mật nên Tô Thành đã vất vả làm việc suốt hai ngày một đêm không nghỉ, lên kế hoạch lần này chỉ để được thuận lợi nghỉ phép.

    Để tạo bất ngờ cho vợ là Tiểu Hủy, Tô Thành đã trốn Tiểu Hủy đặt lịch nghỉ dưỡng, lịch trình, vé máy bay khứ hồi, thậm chí còn giúp Tiểu Hủy bí mật xin nghỉ phép, chỉ để tạo bất ngờ cho cô vào ngày mai.

    Tô Thành rất phấn khích khi nghĩ đến vẻ mặt hạnh phúc của vợ, cậu bước trên đường, nhưng không để ý rằng, khi cậu vừa đang băng qua đường thì một chiếc xe tải mất kiểm soát đã vượt đèn đỏ lao thẳng về phía mình.

    Khi chiếc xe tải đến gần, Tô Thành ngơ ngác không phản ứng kịp, dưới ánh đèn chói mắt, cậu theo phản xạ anh đưa tay lên che luồng ánh sáng đó, còn chưa kịp giơ tay lên thì chiếc xe tải đã đâm thẳng vào người cậu.

    “Rầm” một tiếng, Tô Thành cảm thấy mình bay lên, hình như bay rất lâu rồi lại rơi xuống đất, Tô Thành cảm giác xương cốt toàn thân đều gãy vụn, sau khi rơi xuống mặt đất, Tô Thành chỉ cảm nhận được một điểu duy nhất, “Đau”.

    Sau đó là một cơn đau đớn mà Tô Thành không thể chịu đựng nổi, không chỉ về thể xác mà cả tinh thần, cuối cùng, Tô Thành bất tỉnh.

    Còn hạt châu nhuốm máu trên cổ tay trái của Tô Thành lúc này khẽ tỏa sáng, sau đó không phát ra động tĩnh nào nữa, chắc có lẽ ánh sáng quá nhỏ, lại bị máu bao phủ nên không ai phát hiện ra.

    Tuy nhiên, chiếc xe tải đâm vào Tô Thành vẫn lái đi mà không hề dừng lại. Nửa đêm không có người đi bộ trên đường phố, chỉ có một vài chiếc xe lẻ loi. Chủ nhân của một trong những chiếc xe đi ngang qua đã gọi cảnh sát, nhưng không có ai xuống để xem Tô Thành bị thương như thế nào.

    Sau hơn mười phút sau, 110 và 120 đồng thời đến nơi, Tô Thành bị thương nặng sắp hấp hối, sau đó được đưa lên xe cứu thương chở vào bệnh viện cấp cứu.

Hết chương 2.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 2

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên