Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 36

Chương 36:

 

    Sau khi tốt nghiệp, Tô Thành bắt đầu làm việc ở công ty, mỗi ngày sống cuộc sống sáng đi chiều về, nhưng buổi trưa sẽ cùng Chu Duệ ăn cơm, buổi tối nếu Chu Duệ không có tiệc xã giao thì hai người sẽ hẹn hò hoặc đến chỗ lão gia tử ăn cơm, tối về nhà Chu Duệ ở trung tâm thành phố, sau khi Tô Thành tốt nghiệp, hai người đã sống cùng nhau.

    Gần đây bé con Chu Hạo hơn đã nói lưu loát, cũng đã biết đi, nhưng nó vẫn còn nhỏ, bước đi chập chững loạng choạng trên mặt đất, người lớn nhìn thì lo lắng, nhưng lúc này đứa trẻ lại rất thích lắc lư theo sau, tập đi loanh quanh khắp nơi.

    Chu Hạo đã đến tuổi mọc răng, sau bữa tối, thím Lý gọt trái cây dọn ra, đưa cho Chu Hạo một miếng táo đã gọt vỏ để nó mài răng.

    “Ông nội, ăn.” Tiểu Chu Hạo cầm lấy miếng táo thím Lý đưa cho, loạng choạng đi đến bên cạnh ông, đưa bàn tay nhỏ bé đến bên miệng ông nội, dùng giọng nói non nớt của trẻ con mời ông ăn, vô cùng nhiệt tình.

    Chu lão gia tử cười híp mắt: “Tiểu Hạo ngoan, ông nội không ăn, Tiểu Hạo ăn đi!” Vừa nói vừa ân cần xoa đầu cháu trai.

    “Ông nội, ông nội, ăn.” Tiểu Chu Hạo rất cố chấp, nói xong liền đem quả táo đút vào miệng ông cụ.

    Chu lão gia tử phối hợp với cậu nhóc, giả vờ há miệng cắn một cái, lúc đó tiểu Chu Hạo mới bỏ qua! Xoay người lại, nó cầm miếng tao đút cho người mình thích nhất là Tô Tô và ba, cả hai người đều không thể chống cự lại cậu nhóc được, sau khi cho ba người “Ăn” táo xong, nhóc con mới thành thật ngồi trong lòng Tô Thành gặm trái cây.

    “Ngày mốt là tiệc đính hôn của con bé nhà Triệu gia, ông lão nhà đó đã gửi thiệp mời cho ba, nhưng ba không muốn ra ngoài nữa, các con đi đi!” Ông lão uống một ngụm trà để làm dịu cổ họng, nói với Chu Duệ.

    “Dạ, không thành vấn đề, đến lúc đó con với Tô Thành sẽ đi, cũng không phải chuyện gì lớn, ba không cần phải tham dự.” Chu Duệ thản nhiên nói.

    Ông lão bình tĩnh liếc nhìn Tô Thành không có phản ứng gì, lúc này mới gật gật đầu.

    Dù sao thì từ khi Tô Thành tốt nghiệp, Chu Duệ đã ngang nhiên ra ra vào với Tô Thành, hai người là một đôi, tuy không công khai đề cập nhưng cũng đã được mọi người chấp nhận.

    Chu lão gia tử không lừa được con trai, lại có cháu trai, cũng không thèm để ý nữa! Chu Duệ căn bản không để bụng chuyện này, trong khi Tô Thành đã được sự tán thành của trưởng bối và bạn bè rồi, anh cũng không quan tâm đến người khác, vậy nên rất bình tĩnh.

    Người dân vẫn có thói quen không biết có phải là ưu điểm hay không, chuyện không phải của mình thì chỉ nhìn chứ không làm gì, chuyện Chu Duệ tìm bạn đồng giới thì người biết cũng chỉ bàn tán sau lưng, không phải chuyện của họ nên cũng sẽ không có ai quan tâm! Dù có kẻ cay cú hả hê cũng chỉ dám nói sau lưng thôi. Dù sao thì quyền lực của Chu gia vẫn còn đó, mấy ai dám nói thẳng mặt!

    Tiểu Chu Hạo ăn táo xong không thể ngồi yên, chui ra khỏi vòng tay Tô Thành, từ từ trượt xuống sô pha, không biết hành động nguy hiểm của mình đang bị ba người lớn theo dõi sát sao, sau khi nhìn nó thành công đứng xuống đất, lúc này tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

    Chu Hạo không thèm để ý, sau khi đứng vững thì bước đôi chân ngắn ngủn lắc lư đi đến chính giữa phòng khách, chỗ đó trải một tấm thảm dày màu sắc rực rỡ, chất đầy đồ chơi của Chu Hạo, xe lửa nhỏ, quả bóng, đồ lắp ghép, súng đồ chơi……

    Đây là thế giới của tiểu Chu Hạo, cậu bé rất thích chơi ở đây, phần lớn thời gian đều chơi cùng ông nội hoặc thím Lý, thỉnh thoảng còn có Tô Tô (Vâng, đây chính là cách bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo gọi Tô Thành!) hoặc ba sẽ đến chơi với cậu nhóc, dù sao thì bé con cũng không thiếu bạn chơi cùng.

    Bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo thơ thẩn trên thảm, vụng về nhặt quả bóng nhỏ yêu thích bằng hai cánh tay mũm mĩm, đi đến chỗ ba người lớn đang nói chuyện, đòi chơi trò ném bóng.

    Đây là trò chơi mà nhóc con thích nhất, nó sẽ ném bóng nhỏ đi, sau đó người lớn chơi cùng với nó sẽ nhặt lên rồi ném lại cho nhóc con, rồi nó lại tiếp tục ném, trò chơi này khá nhàm chán, nhưng mà Chu Tiểu Hạo chưa bao giờ chơi chán.

    Chỉ thấy bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo mũm mĩm ôm quả bóng da nhỏ đi đến bên sofa, mở to đôi mắt tròn vo đen láy nhìn ba người lớn.

    Ông nội thì rất ít khi chơi trò này với mình lắm, chạy đi chạy lại ông sẽ mệt! Còn ba hả, ba sẽ không có kiên nhẫn, chơi hai lần rồi sẽ để mình tự chơi! Vẫn là Tô Tô tốt nhất, mình muốn chơi bao lâu cũng được, Tô Tô sẽ luôn chơi cùng mình, không bao giờ bảo chán!

    Thế là bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo hét to “Tô Tô” “Tô Tô”, rồi nó nhét quả bóng vào lòng Tô Thành, ý bảo: Tô Tô đến chơi với con đi!

    Tô Thành đối với Chu Tiểu Hạo hoàn toàn không có sức chống cự, nhìn đôi mắt đen láy và nụ cười trên khuôn mặt mũm mĩm của cậu bé, cậu không nỡ từ chối, vậy cho nên Chu Tiểu Hạo thích nhất là chơi ném bóng cùng cậu.

    Để lão gia và Chu Duệ bàn chuyện làm ăn, Tô Thành bị Chu Tiểu Hạo kéo đi chơi trò ném bóng.

    “Gần đây công ty có dự án hợp tác với Triệu gia à?” Ông lão vừa uống trà vừa thong thả hỏi.

    Chu Duệ nhìn Tô Thành và Chu Tiểu Hạo, gật đầu: “Dạ.”

    “Triệu gia hiện tại do Lão đại đứng đầu, hắn cũng không phải là người đơn giản!” Ông lão rót đầy chén trà, vừa uống vừa nói.

    “Không sao, ba cứ yên tâm đi! Lão đại Triệu gia không đơn giản, chẳng lẽ con của ba ăn chay sao!” Chu Duệ quay đầu, thản nhiên nói với ông già nhà mình.

    Chu Duệ nhìn Chu Tiểu Hạo và Tô Thành đang vui vẻ chơi đùa, trong lòng cảm giác thật hạnh phúc, thật ấm áp, loại cảm giác vui vẻ bình dị này chính là thứ mà anh luôn ao ước muốn có được!

Hết chương 36.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 36

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên