Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 40

Chương 40:

 

    Cuộc sống trôi qua những ngày bình yên, ấm áp và hạnh phúc, Tô Thành rất hài lòng với hiện tại, có người quan tâm lo lắng cho cậu, có người cậu quan tâm lo lắng, có người yêu cậu, cũng có người cậu yêu, cậu tận hưởng cuộc sống khi yêu và được yêu mỗi ngày.

    Hôm nay, Tô Thành đang mua sách ở hiệu sách trung tâm thành phố, sau một thời gian làm việc, cậu quyết định thi cao học và học tiếp, vậy nên hôm nay có thời gian rảnh, Tô Thành đã đến hiệu sách, chọn một vài cuốn sách tham khảo, đột nhiên nhận được cuộc gọi, lấy ra xem thì thấy là điện thoại cố định của biệt thự Chu gia, không biết vì sao, Tô Thành nhìn số điện thoại này lại có dự cảm xấu.

    Vì Tô Thành có không gian nên tinh thần lực rất mạnh, mặc dù gần đây hắn cảm nhận được cực hạn cần đột phá, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc sử dụng tinh thần lực của cậu, tuy rằng tinh thần lực không thể đoán trước tương lai, nhưng sẽ cho Tô Thành một ít linh cảm, giống như giác quan thứ sáu mà người ta thường nói vậy!

    Tô Thành thấy cuộc điện thoại thì bắt đầu cảm thấy không ổn, liền đặt cuốn sách trên tay về chỗ cũ, Tô Thành bước nhanh đến một nơi vắng vẻ, ấn nút nghe máy.

    Là ông cụ gọi tới, ông cụ không nói xảy ra chuyện gì mà chỉ bảo Tô Thành mau về nhà, Tô Thành cảm thấy có chuyện nghiêm trọng nên đã đồng ý, cậu bước nhanh ra khỏi hiệu sách.

    Tô Thành lái xe thật nhanh về biệt thự của Chu gia, vừa vào cửa đã thấy Chu Duệ và Chu lão gia tử ngồi trên sô pha trong phòng khách, thím Lý và bảo mẫu mới Chu Đan đều lẳng lặng đứng bên cạnh lau nước mắt, nhất là thím Lý, bà khóc không ngừng, Chu Đan cũng đang khóc vì sợ hãi, bầu không khí trong phòng khách có chút quỷ dị, khí tức giận dữ vô hình bị đè nén.

    Tô Thành đóng cửa lại, hít sâu một hơi, đi tới sô pha ngồi xuống, hỏi: “Ba, Chu ca, có chuyện gì vậy ạ? Tiểu Hạo có chuyện gì sao?”

    Ông lão nặng nề gật đầu, Chu Duệ trực tiếp nói: “Không thấy Tiểu Hạo đâu!”

    Câu này vừa nói ra, nước mắt thím Lý lại tuôn ra như mưa, bà khóc đến không thở được, hơn nữa, từ khi Chu Tiểu Hạo được Chu Duệ đưa về nhà, bà chính là người chăm sóc nó, chăm nó từ khi còn là một đứa bé quấn tã cho đến khi trở thành một chú bé thông minh như hôm nay, thím Lý cũng thương nó như cháu ruột của mình.

    Bên kia, bảo mẫu Chu Đan sợ đến mức không ngừng khóc, vừa khóc vừa kể lại toàn bộ sự việc, Tô Thành cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Thì ra bảo mẫu Chu Đan mới tới Chu gia giúp việc được ba tháng, bởi vì thím Lý ngày càng lớn tuổi, Chu Tiểu Hạo càng ngày càng nghịch ngợm, thím Lý lại phải chăm sóc lão gia tử và Chu Tiểu Hạo, còn phải dọn dẹp nhà cửa, có chút quá sức, vậy nên Chu Duệ đã nhờ công ty môi giới việc làm giới thiệu một cô bé có năng lực đến giúp đỡ, để thím Lý không phải làm việc mệt mỏi quá.

    Hôm nay Chu Đan dọn dẹp xong liền cùng Chu Tiểu Hạo chơi một lúc, Chu Tiểu Hạo không biết làm sao, ở nhà chơi chán nên nằng nặc đòi ra ngoài chơi, vừa lúc có người bán kẹo đường, trẻ con trong xóm rất thích, người lớn cũng sẵn lòng tham gia chung vui, dù sao bây giờ cũng có rất ít thợ thủ công thuần túy như vậy.

    Thế là Chu Đan đưa Chu Tiểu Hạo đi mua đồ chơi làm bằng đường, hôm nay trước quầy làm kẹo có khá nhiều người, Chu Đan và Chu Tiểu Hạo chen vào trong nhìn người ta làm kẹo, chỉ thấy người ta bóp chỗ này một chút, kéo chỗ kia một chút là ra đủ hình dạng đẹp mắt, còn có cả những nhân vật hoạt hình, Chu Tiểu Hạo nhìn đến không rời mắt. Dù sao thì Chu Đan cũng là một cô gái ở độ tuổi đôi mươi, đối với cái này cũng thấy thật thú vị, xem đến vui vẻ vô cùng.

    Cuối cùng, kẹo của người phía trước cũng đã làm xong, đến lượt Chu Đan và Chu Tiểu Hạo, cô nhờ người ta nặn kẹo giống hai người họ, Chu Đan mê mẩn nhìn, đợi sau khi lấy kẹo cho Tiểu Hạo thì lại phát hiện Chu Tiểu Hạo đã không thấy đâu!

    Chu Đan kinh hãi, người bán kẹo cũng không thèm để ý, vội hỏi những người xung quanh có ai nhìn thấy Chu Tiểu Hạo không, nhưng không ai để ý, cuối cùng có một cô bé nhỏ nói vô tình nhìn thấy Chu Tiểu Hạo bị một người đàn ông cao lớn kéo đi rồi.

    Lúc đó Chu Đan sợ đến phát khóc, vội vàng chạy về nói với Chu lão gia tử đi tìm người, lão gia tử nghe vậy lập tức phái người đến khu dân cư đó xem video giám sát xung quanh, kết quả, không thu được gì nhiều, vì quầy kẹo ở bên ngoài khu dân cư, camera giám sát chỉ quay được phía sau, thấy hắn ta ôm Chu Tiểu Hạo không biết là ngủ hay ngất vụt qua rất nhanh, người đó đi về hướng nam.

    Chu Tiểu Hạo vừa mất tích, Chu lão gia tử đã gọi Chu Duệ và Tô Thành trở về, đồng thời cũng dùng thế lực hắc bạch của Chu gia truy tìm cháu trai.

    Bởi vì thời gian quá ngắn, phía dưới cũng không có tin tức gì, ba người chỉ có thể ở phòng khách chờ.

    Tô Thành vừa nghĩ đến tiểu Chu Hạo lớn lên giờ đã nằm trong tay một đám bắt cóc, sống chết không rõ, lòng như lửa đốt, ngay cả tinh thần lực cũng có chút mất khống chế!

    Vẫn là Chu Duệ chú ý tới cậu có chút không bình thường, liền nắm chặt tay Tô Thành, để Tô Thành bình tĩnh lại, cũng may, thế lực Chu gia không phải để trang trí, tin tức rất nhanh đã truyền đến, bọn họ đã tìm được dấu vết trên một ngọn núi.

    Ngay khi Chu lão gia tử đang định cùng Chu Duệ và Tô Thành chạy đến đó thì điện thoại trong phòng khách đột nhiên vang lên!

    Thời điểm chuông điện thoại reo thực sự rất trùng hợp, nên ba người không khỏi nghĩ ngợi, Chu Duệ nhấn loa ngoài rồi ra hiệu cho ông cụ, anh nhấc máy.

     “A lô!”

    “Chu Duệ, người đứng đầu Chu gia, Chu tổng! Ha ha, thế nào rồi? Đoán chừng bây giờ mày cũng đã phát hiện tiểu công tử mất tích rồi nhỉ?” Trong điện thoại phát ra một giọng nói không biết là nam hay nữ, rõ ràng là đã được dùng máy thay đổi giọng nói.

    Chu Duệ không có biểu tình gì nhíu mày, “Mày muốn thế nào?”

    “Muốn thế nào à? Ha ha….!” Giọng nói này vừa nói ra, trong điện thoại lại truyền đến một giọng nói khác, chắc là bị người khác cắt ngang, một lúc sau, giọng nói đó lại tiếp tục mang theo sự phẫn nộ: “Chu tổng hành động nhanh đấy, người của mày cũng đã theo kịp rồi! Vậy mà vẫn đứng đó giả vờ nói về các điều kiện!”

    Nói xong, không đợi Chu Duệ nói gì, giọng nói kia bỗng trở nên cứng rắn: “Mang tiểu tình nhân họ Tô của mày lại đây! Nhớ kỹ, chỉ hai người bọn mày tới! Nếu tới thêm một người, hừ! Chắc tao không cần phải nói về hậu quả nhỉ?”

    Nói xong, bên kia liền cúp điện thoại.

    Chu Duệ ngẩng đầu nhìn về phía Chu lão gia tử, Chu lão gia tử quả quyết nói: “Đừng nhìn ba, đối phương đã kêu hai người đi rồi, ba ở nhà chờ các con mang Tiểu Hạo về! Ba sẽ nói bọn họ âm thầm đi theo tụi con! Không cần phải lo!”

    “Ba, ba đừng lo lắng!” Chu Duệ và Tô Thành đồng thanh nói.

    Từ khi Tô Thành tốt nghiệp đại học, quan hệ với Chu Duệ cũng bán công khai, Chu lão gia tử liền yêu cầu Tô Thành đổi cách xưng hô.

    “Được rồi, đi đi, ba chờ tin tức tốt của hai đứa!” Chu lão gia tử lại ngồi xuống ghế sô pha mình hay ngồi, vẫy tay với hai người, ra hiệu bọn họ nhanh đi đi.

    Chu Duệ và Tô Thành nhìn nhau, kiên quyết đi về phía cửa, không chút chậm trễ.

    Triệu Tuyết Dao ngồi trong căn nhà hoang trên núi, trong lòng có chút hoảng loạn, cô đã chờ cơ hội này lâu lắm rồi, từ khi bị ép đính hôn đến giờ cô luôn tìm cơ hội, cô hận Chu Duệ và Tô Thành! Cô muốn Chu Duệ và Tô Thành phải hối hận!

    Vốn dĩ cô muốn bắt Chu Tiểu Hạo rồi trốn ở phía sau! Không ngờ những người cô thuê lại bất cẩn như vậy, cô chỉ muốn đứng phía sau nhìn Chu Duệ và Tô Thành làm trò hề cầu xin mà thôi! Thế nhưng cô lại bị người của Chu gia lên núi tìm kiếm đứa nhỏ, vậy nên mới bị mắc kẹt trong núi không thể xuống được!

    Triệu Tuyết Dao có chút sợ hãi, cô biết mặc dù thực lực của Triệu gia và Chu gia chênh lệch không nhiều, nhưng mấy chục năm nay Triệu gia vẫn chịu áp lực từ Chu gia, vẫn không trở mình được! Nếu bị phát hiện nhất định sẽ ảnh hưởng đến gia tộc! Nhưng mặt khác, khi cô tưởng tượng cảnh Chu Duệ và Tô Thành lo lắng như thế nào vì Chu Tiểu Hạo bị bắt cóc, cô lại cảm thấy vô cùng sung sướng! Thật sự là giải tỏa được hận thù!

    “Chu Duệ, hừ, anh thà ở cùng một người đàn ông cũng không muốn cưới tôi! Từ nhỏ tôi đã theo đuổi anh, hơn mười năm, bất luận bên cạnh anh có ai hay không cũng mặc kệ tôi! Khiến tôi trở thành trò cười trong mắt thiên hạ! Đến cuối cùng, ngay cả những thân đã từng yêu thương tôi nhất cũng cảm thấy tôi đang làm họ xấu hổ, bắt tôi phải đính hôn với người tôi không thích, tất cả mọi người đều mặc kệ cảm xúc của tôi! Bắt tôi phải liên hôn! Mà anh cùng tên họ Tô kia lại xuất hiện trong lễ đính hôn của tôi, coi như chốn không người mà thể hiện tình cảm với nhau! Để mọi người xem tôi như một trò hề! Để xem lần này anh có còn cười được nữa không?! Hahaha…..!”

    Trong lúc Triệu Tuyết Dao không ngừng lo lắng và thù hận, Chu Duệ và Tô Thành đã nhanh chóng tới nơi này, hai người đang lên núi.

    Chu Duệ lái xe, Tô Thành ngồi ở ghế phụ, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến chân núi, nơi phát hiện bọn bắt cóc, trong khoảng thời gian đó không biết đã vượt qua bao nhiêu cái đèn đỏ, bị camera ghi lại hành vi vi phạm luật giao thông không biết bao nhiêu lần! Nhưng bây giờ bọn họ không quan tâm đến những thứ này!

    Biểu tình của Triệu Tuyết Dao có lúc hung dữ, có lúc lo lắng, có lúc lại lộ ra nụ cười ác ý, may mà trong phòng cô đang đứng không có ai, nếu không sẽ bị người ta nghi ngờ là cô bị mất trí rồi!

    Ngay lúc tâm tình Triệu Tuyết Dao rối bời, một tên bắt cóc gõ cửa nói với cô rằng Chu Duệ và Tô Thành đã tới bên ngoài, còn hỏi cô có muốn tới đó không!

    Triệu Tuyết Dao từ trong suy nghĩ trở về hiện thực, lập tức nghĩ đến hậu quả nếu bị Chu Duệ biết mình là chủ mưu, Triệu gia nhất định sẽ bị đả kích lớn! Vì thế cô từ chối lộ diện, chỉ định tránh ở căn phòng bên cạnh để nghe lén!

    Chu Duệ nắm tay Tô Thành cẩn thận từng bước đi lên núi, đi đến ngôi nhà hoang nơi rất có thể là sào huyệt của bọn bắt cóc.

    Ngược lại, khi đi trên đường Tô Thành đã vận dụng tối đa tinh thần lực để tìm kiếm bóng dáng của kẻ bắt cóc, vậy nên cậu đã phát hiện ra bọn chúng ở trong đó từ lúc còn ở rất xa, cậu cũng sử dụng tinh thần của mình để xác định vị trí của Chu Tiểu Hạo, biết nhóc con không bị thương tổn gì, chỉ đang hôn mê!

    Tô Thành thở phào nhẹ nhõm, dù sao Chu Tiểu Hạo cũng không sao, những chuyện khác đều có thể xử lý được! Sau khi xác định Chu Tiểu Hạo bình an vô sự, Tô Thành bắt đầu có tâm trạng để ý tới hoàn cảnh của bọn bắt cóc.

    Đương nhiên, lúc này Tô Thành cũng không quan tâm Chu Duệ có thể tiếp nhận được những chuyện khó tin mình đã trải qua hay không, một khi đã chắc chắn Chu Tiểu Hạo tạm thời không gặp nguy hiểm, Tô Thành sẽ nói cho Chu Duệ biết.

    Đồng thời, cân nhắc đến việc không để bọn bắt cóc phát hiện, những người đi theo sau Chu Duệ và Tô Thành đều phải cách xa bọn họ, sau đó Tô Thành lại nghĩ đến Hắc Bảo và chó ngao Tây Tạng trong không gian, hai đứa nó rất giỏi ẩn thân, cũng là trợ lực lớn cho bọn họ.

    Sau khi xác định người Chu gia và bọn bắt cóc đều không phát hiện ra động tĩnh của bọn họ, Tô Thành kéo Chu Duệ đi tới một bụi cây tương đối khuất trong rừng, không để ý đến biểu hiện khó tin của Chu Duệ, Tô Thành liền thả Hắc Bảo và Chó ngao Tây Tạng ra khỏi không gian! Vỗ đầu hai đứa nó, bảo tụi nó lẻn vào trong nhà hoang, chờ thời cơ cứu Chu Tiểu Hạo ra!

    

Hết chương 40.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 40

Ngày đăng: 20 Tháng Bảy, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên