Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 52

Chương 52:

 

    Một nhà ba người nhanh chóng về đến Chu gia, Chu Duệ dừng xe, Tô Thành và Chu Tiểu Hạo xuống xe.

    “Ông nội, ông nội! Con đi học về rồi!” Bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo nắm tay Tô Tô chạy vào nhà, không đợi ba đỗ xe rồi vào cùng luôn.

    Chu lão gia tử nghe cháu trai bảo bối gọi mình, không khỏi lộ ra nụ cười đắc ý, trong mắt ông lão đối diện, đúng là khoe khoang! Hừ, có gì mà kiêu ngạo chứ, tuy cháu tôi không miệng ngọt Chu Tiểu Hạo, nhưng cháu của tôi cũng rất hiếu thảo đó!

    Chu lão gia tử đáp lại một tiếng, liền thấy Chu Tiểu Hạo kéo Tô Thành vào nhà, thấy Đỗ lão tiên sinh cũng ở đó, Chu Tiểu Hạo lễ phép chào hỏi ông: “Con chào tiên sinh!”

    “Ừ.” Đỗ lão tiên sinh hài lòng gật đầu, nhận cậu học trò nhỏ này đúng là quyết định sáng suốt nhất của Đỗ lão tiên sinh những năm cuối đời, nhóc con này thông minh cái gì cũng biết, dạy cái gì cũng học được, khiến cho ông vui vẻ và tự hào vô cùng! Ông rất vui vì đã nhận được một học trò tốt, người đã kế thừa tất cả những kiến thức của ông. Chỉ đáng tiếc là nhóc con này học những thứ đó cũng không thể thực hành được!

    “Hôm nay trường học thế nào?” Chu lão gia tử di chuyển một quân trắng trên bàn cờ, hai ông lão đang chơi cờ vây, hai ông thường đi chơi cờ với nhau để giết thời gian.

    Đỗ lão tiên sinh nhìn Chu lão gia tử thả một con cờ, sờ sờ cằm di chuyển một quân cờ đen.

    “Cũng được ạ, cũng may là không có gì khác biệt.” Chu Tiểu Hạo nói đến đây, lại nghĩ đến cô bé mặc váy hồng công chúa, nhíu mày nói tiếp: “Lại cùng một lớp với Dương Vũ!

    “Ha ha!” Chu lão gia tử không khỏi cười xấu xa, cháu trai yêu quý của ông ngoại trừ đối mặt với người nhà, còn với người ngoài thì một bộ ông cụ non, rất có lý trí, đối mặt với Đỗ lão tiên sinh cũng không ngoại lệ, nếu không Đỗ lão tiên sinh cũng không có cảm giác mình chăm trẻ con. Chỉ là khi đi học, bị cô gái nhỏ tên Dương Vũ này quấn lấy không có biện pháp đối phó.

    “Ông nội!” Thấy ông nội vui sướng khi mình gặp họa, Chu Tiểu Hạo âm thầm trợn mắt nhìn ông.

    Trong phòng khách, người tiếp tục đánh cờ trở thành bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo và Đỗ lão tiên sinh, hai thầy trò cùng nhau đánh cờ, Chu lão gia tử thì ngồi bên cạnh xem.

    Trong bếp, Tô Thành và Chu Duệ đang nấu các món cá do bạn học Chu Tiểu Hạo yêu cầu, nói là hai người làm, nhưng thực ra Chu Duệ chỉ có thể phụ giúp, Tô Thành mới là người nấu chính.

    Cầm tép tỏi trong tay, Chu Duệ nhìn Tô Thành ướp cá đã làm sạch, vặn lửa, đun nóng dầu, thả cá vào nồi, mùi thơm của cá không ngừng bay khắp nơi.

    Cả gian bếp toàn là cá, có cá chiên trong chảo dầu, cá hầm trong nồi, cá hấp trong xửng, tất cả đều là cá Chu Tiểu Hạo muốn ăn. Đương nhiên, với những loại cá khác nhau thì phương pháp nấu cũng khác nhau, cho nên cá trong mỗi nồi đều khác nhau, nhưng có một điều giống nhau là đều tỏa ra mùi thơm vô cùng hấp dẫn.

    Nó khiến ba người đang ngồi đánh cờ trong phòng khách bất giác hít hít mũi, nghĩ đến bữa trưa ngon lành.

    Chu Tiểu Hạo trong lòng càng vui vẻ, nó biết Tô Tô yêu nó nhất mà! Tuyệt đối không nỡ từ chối yêu cầu của nó, chỉ cần ba của nó đừng làm loạn! Nghĩ đến điểm này, bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo không khỏi nhụt chí!

    Tốc độ nấu ăn của Tô Thành thì không cần bàn cãi, hôm nay có Đỗ lão tiên sinh tới đây, Tô Thành cố ý chậm lại, nhưng khi dọn ra một mâm cá, hai ông cụ và bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo đã chơi được nửa ván cờ, ba người động tác rất giống nhau, nhanh chóng ngồi xuống quanh bàn ăn!

    Khi Tô Thành dọn ra món măng chua và canh cá diếc cuối cùng, nhiều người trong bàn đã sốt ruột chờ không nổi nữa!

    “Ai nha, tiểu Tô, mau ngồi xuống đi!” Đỗ lão tiên sinh khách khí bảo Tô Thành nhanh chóng ngồi xuống ăn cơm.

    Chu lão gia tử nghe Đỗ lão tiên sinh nói như vậy thì trợn trắng mắt, “Đỗ lão tiên sinh! Đây là nhà chúng tôi đó. Lời này cũng phải là tôi nói mới đúng chứ!” Sau này Đỗ lão tiên sinh và Chu lão gia tử càng ngày càng thân thiết, nói chuyện cũng không còn cố kỵ nhiều như trước. Giống như càng cãi nhau càng tình cảm vậy!

    Đỗ lão tiên sinh phớt lờ lời Chu Lão Gia tử, thấy Tô Thành đã ngồi xuống, lập tức động đũa, gắp cho mình miếng cá chua ngọt ông đã thèm chảy nước miếng nãy giờ, cắn một miếng, nheo mắt lại hưởng thụ, mặc kệ Chu lão gia tử có nổi giận dậm chân bên cạnh!

    Không có cách nào, người già hay mắc những bệnh phổ biến như tam cao gì đó. Ở nhà có vợ con chăm sóc, cá thịt, đồ ngọt ông thích không được ăn, mỗi ngày đều chỉ có thể ăn chút rau và đậu phụ, ông cũng không phải thỏ!

    Cho nên mỗi lần đến Chu gia dùng bữa, Đỗ lão tiên sinh đều rất vui vẻ, bởi vì ở đây có thể vô tư ăn món gì ông thích, huyết áp, đường huyết, mỡ máu gì đó cũng không tăng, hơn nữa còn có xu hướng giảm xuống, vì vậy Chu gia đã trở thành thiên đường của Tô lão tiên sinh! Nhưng để che giấu sự thật với vợ con, Đỗ lão tiên sinh chỉ có thể thỉnh thoảng đến dùng bữa, không dám đến quá thường xuyên, sợ vợ nghi ngờ, sau này không được ăn cơm ở Chu gia nữa!

    Chu lão gia tử thấy Đỗ lão tiên sinh chỉ chuyên tâm ăn cơm, không để ý đến mình, đũa gắp vội vàng, ông cũng vội vàng ăn, sợ một lát nữa sẽ bị ông già kia ăn hết, không còn gì cho mình ăn nữa, ông cũng không nghĩ đến, một bàn lớn như vậy mọi người làm sao có thể ăn hết được!

    Trên bàn cơm, hai ông già cũng không cãi cọ nữa, nhất thời có hơi yên tĩnh, chẳng qua hai ông lão lại đang so xem tốc độ ai nhanh hơn, điều này có vẻ hơi phá vỡ sự hài hòa một chút!

    Sau bữa tối, bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo, Đỗ lão tiên sinh và ông nội đi dạo trong hoa viên để tiêu cơm, ăn xong đi bộ trăm bước, sống đến chín mươi chín tuổi.

    Tô Thành đang cùng Chu Duệ uống trà trong phòng khách, “Ngày cưới của Lư Tuấn và Tống Dương đã định chưa?”

    Chu Duệ kéo Tô Thành đang uống trà đến bên cạnh, ôm lấy cậu: “Ừm, mấy ngày trước anh vừa gọi điện thoại cho bọn họ, nói là đám cưới diễn ra vào ngày 11, nhất định sẽ có rất nhiều người ở đó!”

    “Hai người bọn họ thật đúng là, ngay cả hôn lễ cũng phải tổ chức cùng ngày cùng địa điểm, làm như hai người họ muốn kết hôn với nhau vậy!” Tô Thành nghĩ đến hai người cùng lớn lên cùng chơi với nhau này. Mỗi lần Chu Duệ gặp mặt bọn họ đều cãi nhau chí chóe, nhưng quan hệ không tồi, bây giờ còn cùng nhau lấy vợ, tổ chức cùng một ngày, cùng một địa điểm.

    “Haha!” Chu Duệ nghe Tô Thành nói vậy thì không nhịn được cười!

    “Tính toán thời gian cũng sắp tới rồi, em đi chuẩn bị quà cưới, phải chuẩn bị hai phần cùng một lúc!” Tô Thành điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái trong lòng Chu Duệ, cậu thở dài.

    “Hay là lúc nào đó chúng ta cũng tổ chức hôn lễ đi, để bọn họ gửi lễ vật cho chúng ta?” Chu Duệ đỡ vai Tô Thành, nhìn thẳng vào mắt cậu, anh có hơi kích động, tựa hồ như bị chính đề nghị của mình làm cho cảm động vậy!

    “?” Vẻ mặt Tô Thành khó hiểu nhìn Chu Duệ, “Hai người chúng ta? Đám cưới?

Hết chương 52.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 52

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên