Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 55

Chương 55:

 

    Tô Thành rất nhạy cảm, lúc Chu Duệ hôn, mặt cậu đỏ bừng, hai mắt ngấn nước, hai người ở bên nhau đã lâu, Tô Thành vẫn như vậy, khi thẹn thùng sẽ nhắm mắt lại!

    .

    Ngày hôm sau, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên giường, cả người Tô Thành mềm nhũn, cậu từ từ ngồi dậy, Chu Duệ vừa tắm rửa xong đi ra, liền nhìn thấy người yêu bộ dáng hoạt sắc sinh hương đang rời giường.

    Tối hôm qua lăn lộn cả đêm, đồ ngủ của Tô Thành đã bị cởi sạch, vậy nên khi Tô Thành ngồi dậy, chăn tuột khỏi vai, vết tích trên người mặc dù đã nhạt đi rất nhiều, nhưng vẫn có thể gợi nhớ ra hình ảnh kịch liệt lúc đó, trên làn da mịn màng săn chắc dày đặc những dấu vết hồng hồng, Chu Duệ nhìn thấy cảnh này, thiếu chút nữa muốn cởi bộ quần áo vừa mặc trên người, lại nhào vào người cậu một lần nữa!

    Nhưng may mắn là anh đã kiềm chế được, nếu không đêm nay anh chỉ có thể nhìn bóng lưng người yêu ngủ.

    Sau khi ngồi dậy, Chu Duệ trao cho Tô Thành một nụ hôn chào buổi sáng, thầm cảm thán: Thật muốn đẩy Tô Thành ngã xuống giường lần nữa!

    Tô Thành không biết dưới vẻ mặt nghiêm túc của Chu Duệ đang nghĩ chuyện gì, cậu vừa mới ngủ dậy, còn có chút mơ hồ, đưa mắt hỏi Chu Duệ: “Mấy giờ rồi?”

    Chu Duệ cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên, nhìn nhìn, “6 giờ 20, còn sớm, 7 giờ mới bắt đầu ăn sáng, em có muốn ngủ thêm không?”

    “Quên đi! Em không ngủ được nữa!” Nói đến đây, Tô Thành định xuống giường đi tắm rửa.

    “Ừm, vậy cũng được!” Chu Duệ tránh sang một bên, nhìn Tô Thành đi vào phòng tắm, sau đó xoay người đi vào phòng thay đồ, trên người anh vẫn còn mặc bộ đồ ngủ nhàu nhỉ.

    Lúc Tô Thành từ trong phòng tắm bước ra, thay quần áo rồi xuống lầu thì đồng hồ đã chỉ 6 giờ 40 phút, còn 20 phút nữa mới được ăn cơm, có lẽ Chu Tiểu Hạo vừa mới ngủ dậy, còn ông cụ thì vẫn đang tập thể dục trong khu vườn nhỏ.

    Chỉ có Chu Duệ đang đọc báo trong phòng khách, bữa sáng đang được đầu bếp chuẩn bị.

    Lúc bạn học Chu Tiểu Hạo mặc quần áo chỉnh tề từ trên lầu đi xuống thì đồng hồ vừa điểm bảy giờ đúng, cậu nhóc có mười phút ăn sáng trước khi đi học.

    Bữa sáng của Chu gia thường ăn những món truyền thống, bánh quẩy được chiên vàng giòn rụm, bên ngoài giòn bên trong mềm; sữa đậu nành nóng bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt; củ cải muối Tô Thành tự làm, cay cay giòn giòn chua chua, rải thêm chút hành lá, đủ hương đủ vị, lại còn thêm bánh bao nhỏ, một ngụm có thể ăn cả một cái, còn có bánh bao bột ngô và bánh bao bơ sữa…

    Chu Tiểu Hạo thích nhất là ăn bánh bao nhỏ với củ cải muối, một miếng bánh bao, một miếng củ cải muối, uống một ngụm sữa đậu nành, hành động này lặp đi lặp lại trên bàn ăn từ đầu buổi đến cuối buổi.

    “Chu Hạo, đừng kén ăn! Đừng chỉ ăn những gì mình thích!” Chu Duệ thấy hành động của Chu Tiểu Hạo trên bàn ăn cứ lặp đi lặp lại mãi thì răn dạy cậu nhóc một phen.

    Chu Tiểu Hạo nhìn ông nội cầu cứu, tại sao không được ăn món mình thích?

    Chu lão gia tử nhìn ánh mắt đáng thương của cháu trai thì lườm con trai một cái, dỗ dành cháu ngoan: “Tiểu Hạo, nghe lời ba con đi, chỉ có trẻ con không kén ăn mới có thể cao lớn được! Đây, ăn thêm nhiều món khác đi!”

    Những người lớn khác đều không kén ăn, ăn rất ngọt, nhưng theo nguyên tắc bữa sáng ăn ít, bữa sáng đầu bếp nấu rất đa dạng, khẩu phần cũng không nhiều, sau khi có mọi người ăn no bảy phần mới giải quyết xong bữa sáng trên bàn.

    Lau miệng, Chu Duệ và Tô Thành cùng nhau đưa Chu Tiểu Hạo ra ngoài, Chu Duệ lái xe, đầu tiên là đưa Chu Tiểu Hạo đến trường, sau đó mới đưa Tô Thành đến trường, cuối cùng là đến công ty làm việc, nhưng vì Chu Tiểu Hạo 8 giờ lên lớp, hôm nay 9 giờ Tô Thành có tiết học, Chu Đổng cũng có giờ làm nên sắp xếp rất hợp lý.

    Thời tiết hôm nay rất tốt, bầu trời trong xanh, mây ít, như một tầng lụa trắng treo trên bầu trời, ánh nắng ban mai chói chang nhưng lại ấm áp, bởi vì Chu gia ở vùng ngoại ô, có núi có nước, cho nên mặc dù là tháng chín, nhưng nhiệt độ cũng không cao lắm, không giống như ở trung tâm thành phố, vừa bước ra ngoài đã bị không khí oi bức bao trùm, khiến người ta có cảm giác thật bức bối khó chịu.

    Ra ngoài hít thở không khí trong lành, Tô Thành nắm tay bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo ra cổng chờ Chu Duệ lái xe qua.

    Tay Chu Tiểu Hạo mũm mỉm, mu bàn tay mềm mềm, nắm rất thích, Tô Thành có cảm giác cậu bé rất ỷ lại vào mình, cho nên khi đối mặt với Chu Tiểu Hạo, cậu vô thức cảm thấy mình phải có trách nhiệm, cảm giác được dựa dẫm này khá tốt.

    Chu Duệ vẫn lái chiếc Mercedes-Benz màu xám bạc mà anh thường sử dụng nhất, rất đẹp, rất ấn tượng, thỉnh thoảng Tô Thành cũng có đam mê cầm lái, đàn ông ai mà không thích xe.

    Chiếc xe Mercedes-Benz màu xám bạc dừng trước mặt Tô Thành và Chu Tiểu Hạo, lần này nhóc con xách cặp, không đòi ngồi ghế phụ cùng với Tô Tô nữa mà ngồi ở phía sau.

    Tô Thành đóng cửa sau, tự mình ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.

    Hai trường tuy cách nhau không xa, nhưng không thẳng hàng với công ty Chu thị, mà là một đường vòng cung nhẹ.

    Chu Tiểu Hạo là người xuống xe đầu tiên, Chu Tiểu Hạo mở cửa xe vẫy tay chào ba và Tô Tô, nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Chu Tiểu Hạo, một cô bé phía sau vội vàng chặn lại trước khi vào trường! Chu Tiểu Hạo bất đắc dĩ quay người lại, khẽ nhíu mày nhìn cô bé đã ngăn cản mình.

    Tô Thành đã đi rất xa rồi nhưng vẫn có thể nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo, trước khi lái xe đi, Chu Duệ còn nhìn thoáng qua bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo, cười không phúc hậu.

    Chiếc Mercedes-Benz màu xám bạc nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ đông đúc trên đường và lái đến một địa điểm khác.

    Mà bên này, bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo của chúng ta vừa rồi đã gặp ai? Chắc chắn là cô bé váy hồng công chúa xuất hiện lúc trước rồi! Đúng vậy, chính là Dương Vũ!

    Tiểu Lolita Dương Vũ không biết có phải do được gia đình nuông chiều hay không, ở trường cô bé rất thích Chu Tiểu Hạo luôn phớt lờ mình, cứ bám chặt lấy cậu nhóc không buông, mỗi lần bị phớt lờ đều đỏ mắt, nhưng lần sau lại nói muốn chơi với Chu Tiểu Hạo.

    Bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể để mặc tiểu loli Dương Vũ bám lấy mình, chỉ cần không quá đáng, bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo cũng lười quan tâm!

    Giống như hôm nay, thật trùng hợp, trước khi vào cổng trường, cậu đã nhìn thấy tiểu loli Dương Vũ đến đây.

    “Chu Hạo! Chu Hạo!” Dương Vũ vừa xuống xe đã nhìn thấy Chu Tiểu Hạo trước mặt, còn chưa kịp chào mẹ đang đưa mình đến trường một tiếng đã đeo cặp sách lên chạy về phía Chu Tiểu Hạo.

    Bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo nghe thấy tiếng Dương Vũ gọi mình thì thật sự không muốn quay đầu lại chút nào! Nhưng cậu biết nếu mình không quay lại, cô bé Dương Vũ kia sẽ không ngừng gọi. Chuyện này cô bé Dương Vũ kia đã làm từ hồi mẫu giáo! Lúc nào cũng bị cô bé đuổi theo, thay vì bị bị gọi tên trước mặt cả lớp, không bằng quay đầu lại chờ cô bé!

    Thế nên mới có cảnh Tô Thành và Chu Duệ thấy Chu Tiểu Hạo bất lực quay đầu!

    “Cậu cũng mới đến à? Hôm nay thật trùng hợp!” Cô bé Dương Vũ cười tươi như hoa, nhưng bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo lại có chút choáng đầu!

    “Ừ! Thật trùng hợp!” Trùng hợp chỗ nào?! Còn 15 phút nữa mới vào lớp, tôi đến không sớm cũng không muộn, bạn cùng lớp lại gặp nhau ở cổng trường là trùng hợp như thế nào?!

    “Thật trùng hợp, cùng nhau lên lớp đi!” Cô bé Dương Vũ nhìn chằm chằm Chu Tiểu Hạo cười nói, tựa hồ như đã quên chuyện lần trước Chu Tiểu Hạo không chịu tham dự sinh nhật của mình!

    “Được. . . Được.” Bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo cúi đầu nhìn Dương Vũ, cô gái nhỏ từ lúc đuổi theo mình đến giờ vẫn nắm lấy tay áo mình, thầm nghĩ, nếu mình không hứa cùng nhau vào lớp chắc cũng không chịu buông!

    Tiểu Lolita Dương Vũ nghe Chu Tiểu Hạo đồng ý liền nhìn theo mẹ đang đưa mình đến trường, quay người vẫy tay chào mẹ rồi kéo Chu Tiểu Hạo vào trường, đi đến lớp học của hai người.

    Dương Vũ và Chu Tiểu Hạo đi vào không bao lâu, cô giáo cũng vào lớp, Chu Tiểu Hạo thấy cô giáo vào, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm vì thoát được Dương Vũ.

    Bên kia bạn nhỏ Chu Tiểu Hạo thở phào nhẹ nhõm, bên này Tô Thành nhắm mắt lại nghỉ ngơi khi Chu Duệ lái xe, thầm nghĩ đi tới hang động trong không gian đi dạo một vòng, ngay từ đầu Tô Thành đã bố trí hang động trong không gian như một căn phòng, bên trong có đủ loại đồ dùng sinh hoạt.

    Bên trong có một góc Tô Thành đặt các loại đồ ngọc, là thành phẩm làm ra khi Tô Thành cảm thấy có hứng thú với việc chạm khắc ngọc, có đủ loại mặt dây chuyền lớn nhỏ, đồ trang sức, thậm chí có cả đồ dùng.

    Những ngọc bội này có một số là trực tiếp từ chỗ Linh Tuyền mang tới, một số là thạch đá thô mua ở bên ngoài rồi tự mình mở ra, hơn nữa vì được linh tuyền dưỡng nên tất cả chúng đều trong suốt tràn đầy linh khí, đặt ở trong nhà hoặc là mang trên người đều rất có lợi cho cơ thể.

    Những đồ trang sức bằng ngọc này thực sự rất đa dạng, chúng được chạm khắc khi Tô Thành rảnh rỗi muốn chạm khắc thứ gì mình muốn, nào là ngọc Quan Âm, ngọc Di Lặc, ống đựng bút bằng ngọc và các loại động vật…

    Tô Thành nhìn một lúc, không biết nên chọn cái nào cho hai người kia, Tô Thành liếc nhìn đống đồ nho nhỏ đặt cạnh nhau này, chợt thấy một bộ mười hai con giáp mà lúc trước cậu đã khắc, từ chuột cho đến heo, mười hai con giáp con nào cũng mũm mĩm dễ thương, chúng được xếp ngay ngắn trên kệ trong góc.

    Hai mắt Tô Thành sáng lên, quà này được đó, hỏi thăm xem tân lang tân nương tuổi gì, khắc cho mỗi người một mặt dây chuyền hình con giáp của bọn họ là được rồi!

Hết chương 55.

Trọng Sinh Sống Thêm Một Đời – Chương 55

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên